Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 116: Ngón Tay Đứt, Không Phải Bẩm Sinh
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngộ đạo!”
Đám ngạc nhiên: “Ngộ đạo?”
Từ đối với các thiên kiêu thời đại mà quả thực quá đỗi xa vời, cho dù thì cũng chỉ là mấy kẻ thích cổ tịch.
Chỉ trách Thiên Đạo phong tỏa đại đạo thế gian, dù trong lòng họ cảm ngộ nhiều đến cũng chẳng thể ngộ đạo.
Lâu dần, khái niệm về đạo cũng trở nên mờ nhạt.
thời đại bây giờ khác !
Nàng! Trì Miểu! Chị Ba Nước AAAA chuyên bán buôn Đạo Chủng!
Hiện giờ nàng khả năng tự sinh linh khí, phối hợp thêm Đạo Thể.
Không gian thực tế của Vãng Sinh Kính tính là quá lớn, vặn để linh khí của nàng bao phủ khắp ngóc ngách. Chỉ cần đám thiên kiêu tu luyện ở đây một thời gian, chắc chắn sẽ nắm bắt hình bóng của “đạo”.
Sau đó, bản nàng cũng sẽ thu hoạch ít.
Trì Miểu cố vẻ cao thâm, lên tiếng:
“Cái gọi là đạo, chính là cảm ngộ của tu hành đối với thiên địa thế gian. Có nhạy bén với thời gian thì lĩnh ngộ Thời Gian đạo, cảm ngộ gian thì lĩnh ngộ Không Gian đạo. Bất kể bước lên con đường nào, đều sẽ mang sự trợ giúp to lớn cho các ngươi con đường tu hành.”
Dung Tuyền Cơ ngạc nhiên, đó lên tiếng: “ Đạo Chủng Tu Luyện Pháp chẳng đứt đoạn truyền thừa ?”
Trì Miểu hỏi: “Ngươi gọi tên một nữa xem?”
Dung Tuyền Cơ nghi hoặc.
“Ngưu... Ngưu Bức Thiên Tôn?”
Trì Miểu: “Thế là đúng . Ngưu Bức Thiên Tôn sở dĩ gọi là Ngưu Bức Thiên Tôn, chính là vì ngưu bức. Các ngươi ở bên ngoài , nhưng ở chỗ , các ngươi nhất định !”
Dung Tuyền Cơ: “Thật ?”
Peppa: “To gan!”
Dung Tuyền Cơ: “Vâng ạ.”
Không thể , Peppa đúng là một con lợn cực kỳ hữu dụng.
Tối nay thêm món, thưởng cho nó một đĩa đầu lợn kho tàu.
Lại hỏi: “ cụ thể chúng gì?”
Trì Miểu đáp: “Đơn giản thôi, nhớ quá khứ của chính là .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Ta sẽ giúp các ngươi, mặc dù quá trình sẽ chút đau đớn.”
Trải nghiệm, quá khứ, tất cả những thứ đều là điều quan trọng nhất đối với việc ngộ đạo.
Trong lúc còn đang hiểu , bên trong tượng phật chợt truyền một tiếng kiếm minh.
Bi Khấp Kiếm chiêu thứ nhất, Đàn ông là cái tội.
Chiêu đủ để khơi gợi nỗi bi thương sâu thẳm trong ký ức của tất cả .
Mà ngay trong khoảnh khắc , Kính Linh phân tích quá khứ của họ, nhắm từng để tạo huyễn cảnh tương ứng.
Nhất thời, ý thức của tất cả đều kéo .
Đồng thời, Trì Miểu cũng thể tiến sâu trong ý thức của từng .
Lúc , Ngu Vô Tâm chợt lóe lên một luồng sáng tối.
Trì Miểu ngạc nhiên.
Đó là?
Ý thức nàng khẽ động, tiến trong ký ức của Ngu Vô Tâm.
Sâu trong rừng trúc, thiếu niên xô ngã nhào xuống đất.
Bị lật tung cùng lúc, còn cây đàn của .
Bản Ngu Vô Tâm cũng ngây ngẩn cả .
Cảnh tượng thật quen thuộc.
Đây là chuyện xảy hồi nhỏ, khi chính tay cha ruột chặt đứt hai ngón út.
Người ngoài đều đồn rằng bốn ngón tay của là bẩm sinh, sinh là để dành cho đàn cầm.
Thực chất . Là cha cũng trở thành một “thiên kiêu” mang dị tượng bẩm sinh giống như Tịnh Minh, Ứng Vô Hoặc, Dung Tuyền Cơ.
Chỉ thiên kiêu như mới coi là thiên kiêu chân chính.
Trước năm năm tuổi, luôn nhốt trong phòng, từng ngoài.
Cho đến ngày hôm đó, khổ sở van xin cha đừng chặt đứt ngón tay , nhưng cuối cùng sự phản kháng vẫn vô hiệu. Hắn tận mắt thấy mảng màu đỏ tươi .
Đó là đầu tiên trong đời nhận , hóa khi nỗi đau thể xác đạt đến cực hạn, nơi đau đớn nhất là trái tim.
Nỗi đau nơi trái tim đủ để tê liệt tất cả.
Mà cảnh tượng hiện tại chính là lúc sáu tuổi, đầu tiên rời khỏi khu vực đó, đến rừng trúc Cầm Âm của Cầm Tông để luyện đàn.
Hắn nhớ rõ như , bởi vì từ đó, bao giờ đặt chân đến nơi nữa.
“Đồ quái vật!”
Ngu Vô Tâm ngạc nhiên ngẩng đầu, những đứa trẻ đồng trang lứa xung quanh.
Hắn theo bản năng ôm chặt lấy những ngón tay của : “Ta, quái vật!”
“Ta !”
Nước mắt khống chế , dù nhớ cảnh bao nhiêu chăng nữa, vẫn sẽ mất kiểm soát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-116-ngon-tay-dut-khong-phai-bam-sinh.html.]
Cha với đàn cầm là vật thanh nhã, đồng thời bắt một đôi tay sinh chỉ để gảy đàn. Ông bảo : “Cả đời kiếm tu, quan trọng nhất chính là một chữ “nhã”. Bốn ngón tay của con là điều mà vô nhưng dám .”
Đó là niềm an ủi duy nhất của khi chặt đứt ngón tay.
bây giờ.
“Đồ quái vật!”
“Hai tay ngươi đều chỉ bốn ngón, chẳng giống ai cả! Mẹ bảo chỉ Ma Tộc mới như thế, thế mà còn cãi quái vật ?”
“Chúng mau thôi, đừng ở chung với loại quái vật .”
“Không! Quái vật là kẻ , đ.á.n.h c.h.ế.t quái vật!”
Đám trẻ đồng trang lứa ném đá .
Hắn luống cuống ngã xuống đất, ôm chặt lấy cây đàn của , ngậm nước mắt cuộn tròn .
Ánh mắt vẫn luôn dừng bốn ngón tay.
Tầm dần dần nhòe .
“Ta quái vật... Ta quái vật! Ta !”
Hắn thể là do cha chặt, bắt buộc đây là bẩm sinh.
Cầm Tông của bọn họ bắt buộc một thiên kiêu đỉnh cấp.
Cho dù đây là thiên kiêu nhân tạo.
Hắn thể giải thích.
Đá ném trúng , cảm giác đau đớn kích thích trái tim.
Mà đúng lúc .
Giọng của một thiếu nữ vang lên: “Cái đám nhóc thối tha , ai dạy các ngươi bắt nạt khác như hả?”
“A! Ngươi... Ngươi là tiểu yêu nữ từ chui thế?”
“Thử gọi là tiểu yêu nữ nữa xem? Ta bóp c.h.ế.t các ngươi đấy.”
“Oa a a a a!”
Tiếng của đám trẻ vang lên, khiến Ngu Vô Tâm ngẩng đầu sang.
Hắn nhớ rõ, gì cảnh .
Mà khi rõ tới là ai, sững sờ.
Thiếu nữ mặc một bộ hồng y, khuôn mặt nảy nở mang vài phần tuyệt sắc, mỗi cái giơ tay nhấc chân đều toát lên vẻ nhẹ nhàng và tinh nghịch.
Nàng trói gô tất cả đám trẻ thích hươu vượn .
Đó là... Trì Miểu?
Hả?
Sao Trì Miểu xuất hiện ở đây?!
Không đúng, ký ức đau khổ nhất của , tại sự xuất hiện của Trì Miểu?
Là Trì Miểu ép đến phát điên ?
Là điên ký ức của điên ?
Trì Miểu tiến gần Ngu Vô Tâm, đ.á.n.h giá từ xuống : “Sao ngươi từ nhỏ đến lớn đều nhát cáy thế hả, chỗ nào giống bóng dáng của thiên kiêu ?”
Ngu Vô Tâm: “??”
Hắn chút hiểu , rốt cuộc chuyện là thế nào?
Sau đó Trì Miểu tiếp tục lên tiếng: “Đừng quan tâm là chuyện gì, ngươi cứ coi là vị thần mềm lòng là .”
Thực ban đầu nàng chỉ xem thử chuyện gì thôi.
Kết quả ngờ ngón tay của tên chính cha ruột chặt đứt, còn vì thế mà bạn bè đồng trang lứa kỳ thị.
Nàng nổi nữa, dứt khoát tay cứu vớt một phen.
Trì Miểu cúi xuống, ôm lấy cây đàn của .
“Nghe kỹ năng của ngươi khá là buồn nôn, thử xem ?”
Ngu Vô Tâm vẻ mặt mờ mịt, hiển nhiên vẫn bắt kịp tình hình: “Thử... Thử cái gì?”
Trì Miểu đám trẻ đồng trang lứa đang trói gô ở một bên.
“Bọn chúng ngươi buồn nôn, ngươi cứ bọn chúng buồn nôn .”
Ngu Vô Tâm: “Hả???”
Trì Miểu: “Hả cái gì mà hả, đ.á.n.h ngươi thì ngươi chắc chắn đ.á.n.h trả chứ, nếu thì chịu thiệt thòi . Nhanh lên, để xem ngươi buồn nôn đến mức nào.”
Ngu Vô Tâm: “... Lời của ngươi, chẳng giống lời gì.”
lúc .
Giọng của Peppa từ trời vọng xuống: “To gan!”
Ngu Vô Tâm gần như run rẩy cả : “Được! Ta đàn!”
Mẹ kiếp.
Hắn cảm thấy chẳng còn chút nhân quyền nào nữa !
Nhận lấy cây đàn, Ngu Vô Tâm mấy đứa trẻ từng bắt nạt , khiến cả đời chìm trong ác mộng.
Thở hắt một , Ngu Vô Tâm rốt cuộc cũng bắt đầu gảy đàn.