Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 107: Truyền Thừa Chân Chính

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trì Miểu hoảng hốt một trận, cảm giác tới một vùng đất đỏ ngòm.

 

“Ngươi đến .”

 

Một giọng nữ vô cùng dịu dàng truyền tai Trì Miểu.

 

Trì Miểu ngạc nhiên, về phía phát âm thanh.

 

Đó là một nữ nhân rõ khuôn mặt, đang ngay ngắn bàn cờ, nàng Trì Miểu, mái tóc dài xõa xuống, bên điểm xuyết những cánh hoa.

 

Mỗi một cánh hoa đều ẩn chứa sức mạnh khó tin, khiến lòng rung động.

 

Tuy rõ khuôn mặt, nhưng Trì Miểu thể cảm nhận vô cùng gần gũi, đồng thời...

 

Là nữ nhân nhất nàng từng gặp trong đời , ai sánh bằng.

 

Nữ nhân dường như đang .

 

Vung tay lên, mặt hiện một chén .

 

Hương say lòng , khoảnh khắc xuất hiện khiến một gian rộng lớn như tràn ngập hương .

 

Hơi nóng hổi hề tầm thường.

 

Nữ nhân : “Cùng thưởng .”

 

Trì Miểu lập tức xuống, đó bưng chén lên: “Ta thể uống ?”

 

Trà thật sự thơm.

 

Nữ nhân gật đầu: “Tất nhiên, đây là chuẩn cho ngươi.”

 

“Cảm ơn.”

 

Trì Miểu nâng chén lên uống cạn một .

 

“Ngon!”

 

“...” Nữ nhân thể thấy rõ ràng là trầm mặc một chút.

 

“Thật khiến đau đầu.”

 

Trì Miểu “A” một tiếng, còn kịp hỏi đau đầu thế nào, liền cảm thấy vùng bụng truyền đến một cơn đau dữ dội, khiến nàng cảm giác bộ nội tạng đều gột rửa, xé rách, tái tạo!

 

Nàng ôm bụng, đau c.h.ế.t, nước mắt sắp rơi .

 

Nữ nhân vươn ngón tay ngọc ngà điểm một cái.

 

Trì Miểu cảm thấy một luồng sức mạnh thần bí đang điều hòa sức mạnh hỗn loạn trong cơ thể .

 

Từng chút một, sự hỗn loạn biến mất, chuyển hóa thành linh lực khổng lồ.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Bùm!

 

Trì Miểu khiếp sợ: “Ta... đột phá ?”

 

Mặc dù bình thường nàng luôn áp chế bản cho đột phá, nhưng nàng mới đột phá Trúc Cơ trung kỳ, ít nhất cũng một thời gian nữa mới thể đột phá đến hậu kỳ.

 

Vậy mà bây giờ, chính nàng ép cũng ép , trực tiếp đột phá !

 

Thứ dẫn đến tất cả những chuyện ... là chén ?

 

Nữ nhân mỉm : “Thứ ngươi uống, là Đạo .”

 

Trì Miểu: “Đạo ?”

 

Nữ nhân : “Đạo Chủng nảy mầm, mầm sinh cây, cây sinh lá, pha từ lá của Đạo thụ, chính là Đạo .”

 

Trì Miểu vô cùng khiếp sợ.

 

Vãi chưởng?

 

“Thứ chẳng còn quý giá hơn cả nhân sâm ? Uống thêm vài chén nữa, chẳng sẽ tại chỗ phi thăng luôn ?”

 

Nữ nhân mỉm : “Phi thăng thì đến mức, uống thêm vài chén nữa, cái mạng nhỏ của ngươi sẽ giữ .”

 

Nàng tiến lên, lau miệng cho Trì Miểu.

 

Khiến Trì Miểu cảm giác luống cuống tay chân.

 

Nàng nữ nhân mặt, nhịn hỏi: “Ngươi rốt cuộc là ai?”

 

Nữ nhân : “Ta là ai, ngươi ?”

 

, Trì Miểu rõ.

 

Không gian thần kỳ hẳn là bên trong viên Đạo Chủng , mà viên Đạo Chủng đó, là tiền kiếp của nàng để cho .

 

Nghe đồn một luồng khí tức của đại năng, cũng thể là một đạo phân .

 

Khí tức nữ nhân mạnh, Trì Miểu thể cảm nhận đối phương chỉ cần một ý niệm là thể tiêu diệt .

 

Mà đây... chỉ là một đạo phân .

 

Trì Miểu: “Ngươi là tiền kiếp của .”

 

Nữ nhân mỉm , gật đầu: “.”

 

Trì Miểu hỏi: “Diêm La Ách Chú, rốt cuộc là ai gieo xuống?”

 

Nữ nhân trầm mặc một lát mới : “Bây giờ ngươi cũng vô nghĩa, huống hồ... ngay cả cũng .”

 

Trì Miểu: “????”

 

“Ngay cả ngươi cũng ?”

 

Nữ nhân ừ một tiếng, : “Ngươi còn nhớ lời bình của Vãng Sinh Kính dành cho ngươi ?”

 

Trì Miểu đương nhiên nhớ!

 

Nàng vẫn luôn suy nghĩ về câu đó.

 

“Vạn thế phô lộ, nghịch thiên cải mệnh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-107-truyen-thua-chan-chinh.html.]

 

Trì Miểu hoảng sợ nhận điều gì đó, ngẩng đầu nữ nhân.

 

Nữ nhân gật đầu: “ , vạn thế phô lộ, chính là một kiếp trong vạn kiếp đó, từ khi sinh , Diêm La Ách Chú quấn lấy, nhưng may mắn như , vẫn c.h.ế.t trong Diêm La Ách Chú.”

 

Trong lòng Trì Miểu dấy lên sóng to gió lớn.

 

“Ngay cả ngươi mạnh như , cũng thể chống đỡ qua Diêm La Ách Chú?”

 

Nữ nhân gật đầu: “ .”

 

Trì Miểu cảm thấy chuyện toang .

 

Nàng mang vẻ mặt sống còn gì luyến tiếc: “Ta hiểu , từ bỏ tu tiên đây, tìm cho một mảnh đất, ngờ cỗ quan tài băng phong siêu cấp của , cuối cùng vẫn ngày dùng đến.”

 

Nữ nhân nhịn .

 

“Ta , nghĩa là ngươi .”

 

Trì Miểu: “ ? Thật cũng cảm thấy .”

 

Nữ nhân: “???”

 

Được , ngươi cạn lời luôn đấy.

 

Vừa ngươi như !

 

Chuyển thế của nàng... tính cách , chút khiến bất ngờ thế nhỉ?

 

Mặc dù lời quả thực là như sai...

 

Trong vạn kiếp, mỗi một kiếp... đều vận mệnh khác .

 

Có những lúc mạnh hơn, những lúc yếu hơn, những lúc ngay cả ngày Diêm La Ách Chú phát tác cũng chống đỡ nổi.

 

Bọn họ tuy là đời đời kiếp kiếp của , nhưng đồng thời bọn họ cũng là những cá thể độc lập.

 

Sự ràng buộc kỳ diệu , càng khiến mỗi một kiếp của bọn họ, đều chân tướng.

 

Cũng chính lúc .

 

Bóng dáng của nữ nhân chợt lóe lên một cái.

 

Trì Miểu ngạc nhiên: “Ngươi...”

 

Nữ nhân khổ một tiếng: “Thời gian của còn nhiều nữa.”

 

Ngón tay Trì Miểu run lên.

 

“Ta c.h.ế.t bao nhiêu năm , đây chẳng qua chỉ là một đạo phân hình thành từ một luồng khí tức lưu trong Đạo Chủng mà thôi, cũng chỉ cách ... mới thể tránh sự cảm nhận của Thiên Đạo, để lưu cho ngươi, truyền thừa mà thực sự trao cho ngươi.”

 

“Truyền thừa... chân chính?”

 

.” Nữ nhân dậy, “Truyền thừa chân chính.”

 

“Ngươi đến đây, hẳn là Đạo Chủng là gì đúng ?”

 

Trì Miểu gật đầu: “Đã , nhưng Diệu Hoa Châu hiện nay thất truyền phương pháp tu luyện Đạo Chủng.”

 

Giọng của nữ nhân đột nhiên lạnh lùng: “Đương nhiên sẽ thất truyền.”

 

Trì Miểu: “Tại ?”

 

Nữ nhân: “Bởi vì, Thiên Đạo bất công!”

 

Thân thể Trì Miểu chấn động.

 

Thiên Đạo bất công?

 

Lại là Thiên Đạo bất công?!

 

Nữ nhân lên tiếng: “Hàng vạn sinh linh, đều khả năng thành tiên, mà điều kiện bắt buộc để thành tiên... chính là Đạo Uẩn.”

 

“Mà Đạo Uẩn, là cảm ngộ của sinh linh, chia sẻ quyền lực của quy tắc Thiên Đạo!”

 

“Thêm một nắm giữ Đạo Uẩn, thì Thiên Đạo bắt buộc chia một luồng sức mạnh.”

 

“Thiên Đạo tiếc sức mạnh, sinh linh chia cắt sức mạnh.”

 

“Không chia cắt, lẽ thế nhân cho rằng điều thể hiểu , nhưng cho là như .”

 

“Nếu Thiên Đạo bắt buộc chia sức mạnh, nhưng Thiên Đạo chia sức mạnh, điều vốn dĩ tự mâu thuẫn, lẽ là do ý chí phía Thiên Đạo thao túng, hoặc cũng thể là Thiên Đạo sinh ý niệm ích kỷ, càng thể là...”

 

“Thiên Đạo, là Thiên Đạo.”

 

Đầu óc Trì Miểu chút hỗn loạn, nhưng mơ hồ cũng thể ẩn ý đằng những lời .

 

Chia cắt sức mạnh, là ý chí nguyên thủy nhất của thế gian, mong sinh linh đều thể nắm giữ Đạo, mỗi một chức vụ.

 

Nếu Thiên Đạo thực sự là ý chí của bản thế giới, là điều khiển trong cõi u minh, thì tại ngược suy nghĩ ban đầu, nhưng thể tuân thủ quy tắc ?

 

Tất cả những điều đều là bí ẩn.

 

nếu chỉ việc tại phương pháp tu luyện Đạo Chủng thất truyền, Trì Miểu coi như đại triệt đại ngộ.

 

Là Thiên Đạo xóa bỏ phương pháp tu luyện Đạo Chủng, bởi vì Thiên Đạo chia cắt sức mạnh.

 

Trì Miểu chợt nhớ tới một câu mà nữ nhân nhắc đến.

 

— Tránh sự cảm nhận của Thiên Đạo.

 

Lẽ nào?

 

Nhìn ánh mắt của Trì Miểu.

 

Nữ nhân mỉm : “Ngươi thông minh, xem ngươi nhận truyền thừa trao cho ngươi là gì .”

 

Nàng Trì Miểu, gằn từng chữ một.

 

“Trước , thành tiên! Sau , tiên nhân khắp chốn!”

 

“Truyền thừa trao cho ngươi chính là—”

 

 

Loading...