Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 105: Sương Sương Đốn Ngộ Một Chút Mà Thôi
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Toàn trường chìm im lặng hồi lâu, một ai cất lên tiếng .
Bọn họ lẳng lặng tất cả những gì diễn lôi đài.
Thiên Kiếm mà Trì Miểu thi triển dần tan biến theo lực đạo thu hồi của nàng, còn Văn Nhân Ế thì vẫn quỳ rạp đất gượng dậy nổi, trong ánh mắt ngập tràn vẻ sợ hãi, chẳng còn bất kỳ gợn sóng nào khác.
Sau đó.
Một giọt huyết lệ rơi xuống từ khóe mắt .
“Ta... bại ?”
Đôi môi mấp máy, từ nay về , hai chữ “thiên kiêu” sẽ chẳng còn liên quan gì đến Văn Nhân Ế nữa.
Thế nào là thiên kiêu?
Mang tư chất ngút trời, ngạo nghễ coi thường thiên hạ.
Nếu chỉ tư chất rỗng tuếch mà trái tim co duỗi, tung hoành ngang dọc giữa trời đất, thì chung quy cũng chỉ là một cái vỏ bọc hư vô mà thôi.
Trì Miểu thèm liếc thêm một nào nữa, bởi vì Văn Nhân Ế lúc còn xứng đáng tư cách bình đẳng với nàng.
Không vì chuyện thắng thua, mà là vì tâm tính.
Nàng bước xuống lôi đài, ánh mắt của tất cả đều dõi theo từng bước chân của nàng.
Cuối cùng cũng lẩm bẩm một câu: “Biến thái thật chứ.”
Trì Miểu thực sự mạnh đến mức quá biến thái .
Vượt qua một đại cảnh giới để đ.á.n.h bại Văn Nhân Ế, còn chép y nguyên Kim Đan Kỹ của đối phương, nếu nàng kịp thời nương tay thu chiêu, e rằng Văn Nhân Ế chỉ nước c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử ngay tại chỗ.
Trì Miểu một lời, rời khỏi lôi đài, thẳng về phía Tĩnh Tâm Đường.
Dung Tuyền Cơ vội vàng đuổi theo .
Kính Linh cũng cuống cuồng rảo bước bằng đôi chân ngắn củn của để bám theo.
“mẫu đợi con với!”
Mọi ngơ ngác: “Khoảnh khắc màu tuyệt vời như thế mà nàng thèm vẻ ?!”
Chuyện hợp lẽ thường chút nào!
Chẳng lẽ Trì Miểu vì lỡ tay hủy hoại một vị thiên kiêu mà rơi trạng thái tự trách sâu sắc ?
Nàng cũng quá mức lương thiện đấy chứ?
“Ta xem nàng thế nào.” Kim Thánh Phỉ theo bóng lưng của Trì Miểu, cũng định cất bước đuổi theo.
Ứng Vô Hoặc kéo , mím môi : “E rằng tâm trạng của bản nàng lúc cũng phức tạp.”
“Huống hồ Dung Tuyền Cơ cũng ở đó, nàng sẽ để Trì Miểu chuyện dại dột .”
Ngu Vô Tâm cũng : “ , trận chiến hôm nay quá nhiều điểm đáng khen ngợi, giống trận đấu của Trúc Cơ kỳ chút nào.”
“Trì Miểu... chung quy vẫn quá mức lương thiện.”
Thật đúng là một cô bé lương thiện đến mức quá phận mà.
Duy chỉ Tịnh Minh là vẫn Văn Nhân Ế đài.
Hắn bình thản tuyên bố kết cục dành cho Văn Nhân Ế.
“Hắn phế .”
Trận chiến , kể từ giây phút Văn Nhân Ế uống Phá Kính Đan, thua một cách triệt để.
Hắn đ.á.n.h mất tâm thái của một thiên kiêu, đạo tâm vỡ vụn, cho dù tương lai phương pháp để chữa lành căn cơ thì cũng vĩnh viễn thể vượt qua nổi bóng ma tâm lý của ngày hôm nay, cả đời đành dừng bước tại đây.
Có tiếc nuối, cảm thấy lo lắng.
“Làm liệu quá tàn nhẫn với ?”
Lúc , Phổ Ninh đại sư mới cất lời: “Thiên kiêu cõi đời nhiều vô kể, nhưng mấy ai thể thuận lợi trưởng thành để trở thành đại năng? Chuyện tao ngộ ngày hôm nay còn bằng một nửa sự tàn nhẫn nơi trần thế, cho dù ngã gục ở nơi thì cũng sẽ gục ngã ở một nơi khác mà thôi.”
“Tu Chân Giới nay từng rủ lòng thương xót bất kỳ kẻ thiên kiêu nào tự thiêu rụi chính , chẳng qua là tự vẽ vòng giam hãm, tự vây khốn bản mà thôi.”
“Chuyện ngày hôm nay đến đây là kết thúc, ngày mai vẫn tập hợp như cũ, chuẩn sẵn sàng để nghênh đón thử luyện của chính .”
Dứt lời, lão liếc mắt sang phía của Thiên Kiếm Tông.
Đám Thiên Kiếm Tông thôi, phẫn nộ mở lời thế nào.
Phổ Ninh đại sư : “Nếu các ngươi còn một lời ăn tiếng để bàn giao, thì mau chóng đưa về tông môn .”
Đám t.ử Thiên Kiếm Tông do dự một hồi lâu, cuối cùng mới thở phào như buông xuôi chấp nhận phận.
“Vâng.”
...
Trì Miểu về đến Tĩnh Tâm Đường liền thẳng phòng , khoanh chân xuống.
Cẩu Sử Hệ Thống im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng lên tiếng: “Ngộ tính khá của ngươi nâng cấp .”
Trì Miểu: “Ta .”
Sau khi nàng ký kết khế ước với Kính Linh, phối hợp cùng Hoàng Kim Đồng, năng lực quan sát của cả hai giúp nàng phân tích các liệu trong chiến đấu một cách hiệu quả hơn nhiều.
Trước đây nàng chỉ học theo, còn bây giờ nàng thể lồng ghép suy nghĩ của chính những thứ học , khiến cho “Ngộ tính khá ” ban đầu thăng cấp thành “Ngộ tính tuyệt thế”.
[Ngộ tính tuyệt thế: Ngộ tính đầu thiên hạ, do ký chủ tự tu luyện suy ngẫm mà thành.]
Cẩu Sử Hệ Thống cảm thán: “Ngươi đúng là lợi hại thật đấy, thế mà cần ỷ những thứ hệ thống ban cho mà vẫn thể tự nâng cấp mấy thứ .”
Trì Miểu: “Ừm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-105-suong-suong-don-ngo-mot-chut-ma-thoi.html.]
Cẩu Sử Hệ Thống: “Trì Miểu , bây giờ ngươi thực sự nổi tiếng đấy, bình thường nhất định chú ý lời ăn tiếng và hành vi cử chỉ của , đừng để tưởng ngươi là một cô gái lành gì. Ngươi bao nhiêu cặp mắt đang chằm chằm ngươi, mong chờ ngươi con đường lầm lạc . Ta ngươi là một đứa con gái bựa, cũng hy vọng ngươi thể giữ vững cái sự nhây bựa , nhưng ngươi càng hạ thấp tố chất xuống, rộng lượng với bản , phát huy trọn vẹn tác dụng ghê tởm của một kẻ tiện nhân, như mới thể xa hơn, ngươi hiểu ?”
Trì Miểu: “Ừm.”
Cẩu Sử Hệ Thống: “... Ta tiếng ừm, đang cổ vũ ngươi đấy!”
Nàng: “Ồ.”
Mẹ kiếp!
Đã xem tin nhắn trả lời cho lệ đấy ?!
Cẩu Sử Hệ Thống: “Cho nên ngươi kiếp thể phấn chấn lên , cái chẳng giống ngươi chút nào cả! Thứ mà Trì Miểu ngươi thích nhất chính là màu! Vả mặt! Vô tố chất! Ngươi là loại sẽ tự kiểm điểm bản ! Hơn nữa đó là vấn đề của chính Văn Nhân Ế, ngươi cần tự trách! Ngươi thế là đang tự đày đọa bản đấy!”
Trì Miểu: “???”
Cẩu Sử Hệ Thống: “Nói tóm một câu, tố chất của ngươi vẫn cần hạ thấp xuống nữa.”
Vẻ mặt Trì Miểu càng thêm mờ mịt khó hiểu: “Không chứ... Ngươi chẳng lẽ nghĩ chạy một mạch về đây là vì tên Văn Nhân Ế đó đấy ?”
“Trong mắt ngươi là một đứa con gái thánh mẫu lắm ??”
Cẩu Sử Hệ Thống: “Hả? Phải chăng, ừm... cũng hẳn... chà... Khó mà đ.á.n.h giá , thấy ngươi là một đứa con gái vô cùng nhây bựa và cực kỳ mặt dày vô sỉ.”
Trì Miểu: “ đấy, thế thì thể vì vấn đề của cái tên thiểu năng đó mà tự trách bản chứ?”
Cẩu Sử Hệ Thống: “???”
Thế thì nó hình mất , vì chuyện thì ngươi là vì cái gì?
Trì Miểu mím môi, mặt nở một nụ mỉm chi mất vẻ lịch sự.
Nàng vẫn đang cầm chặt Bi Khấp Kiếm trong tay, giơ tay nhắm thẳng mũi kiếm lồng n.g.ự.c .
Ở bên ngoài, Dung Tuyền Cơ và Kính Linh đá tung cửa xông thẳng .
“Muội đừng chuyện dại dột mà!”
Dung Tuyền Cơ vội vàng lao tới nắm chặt lấy tay Trì Miểu, giật phắt lấy thanh Bi Khấp Kiếm ném phịch xuống sàn nhà!
Nàng ôm chầm lấy Trì Miểu: “Muội đừng vì một kẻ phế vật mà từ bỏ chính chứ! Hắn phế thì cũng phế , đây của , là do yếu đuối nhạy cảm, dễ suy sụp còn kém cỏi, đừng chuyện dại dột!”
Bi Khấp Kiếm: “?”
Thế thanh kiếm bé nhỏ như rốt cuộc sai chuyện gì chứ?
Kính Linh cũng đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng lên, bước tới cẩn thận ôm chặt lấy eo Trì Miểu: “mẫu ... Kính Linh c.h.ế.t , Kính Linh trở thành đứa trẻ mất ! Trẻ con là một báu vật, bảo bối nhỏ của cơ!”
Cẩu Sử Hệ Thống: “???”
“Đứa con gái của ngươi đúng là một nhân tài, ... Kính tài.”
Trì Miểu: “???”
Nàng mới là hoang mang nhất ở đây đấy.
“Ta khi nào c.h.ế.t chứ? Ai cho các ngươi cái ảo giác thế.”
Dung Tuyền Cơ: “Muội đều cầm Bi Khấp Kiếm định đ.â.m n.g.ự.c kìa!”
Bi Khấp Kiếm nổi giận, vung cả kiếm gõ một cái bốp lên đầu Dung Tuyền Cơ: “To gan! Ta là loại kiếm phế vật mắt thế ? Chủ nhân của mà thật sự dùng để tự sát thì đường ngăn ? Mau xin mau!”
Dung Tuyền Cơ: “...?”
Nàng Bi Khấp Kiếm, Trì Miểu.
Vẻ mặt ngập tràn vẻ khiếp sợ.
Trì Miểu: “Khụ, đúng thế, Bi Khấp Kiếm cũng là một món đồ vô cùng linh tính.”
Đặc biệt là khi nàng nuôi dưỡng lâu như , còn mở khóa kỹ năng “Vạn Kiếm Quy Tông”.
Bi Khấp Kiếm thể là linh tính bùng nổ dữ dội.
Bi Khấp Kiếm càng đắc ý hơn: “Còn mau mau xin bản kiếm!”
“Ngươi còn đằng chân lân đằng đầu nữa ?” Ngay đó, nó liền Trì Miểu chộp lấy, đập thật mạnh xuống sàn nhà!
Dung Tuyền Cơ: “??!”
Đây chính là Bi Khấp Kiếm đấy!
Bi Khấp Kiếm: “Sướng quá... Chủ nhân đập sướng quá thôi”
Dung Tuyền Cơ: “?”
Kính Linh trông mong Bi Khấp Kiếm, c.ắ.n cắn ngón tay : “Ghen tị quá mất...”
Dung Tuyền Cơ: “???”
Hai đứa các ngươi bệnh cả ? Cả một xương cốt đều thích ngược đãi thế ?!
Một đứa thì là ngoài ý , hai đứa...
Có lẽ nào là do nguyên nhân từ chủ nhân ?
Dung Tuyền Cơ đưa mắt về phía Trì Miểu.
Trì Miểu: “Đừng , , vô tội mà, là do bọn chúng trời sinh m.á.u khổ dâm thích ngược đãi đấy chứ.”
Dung Tuyền Cơ: “Vậy... Vậy , nhưng nếu tự sát, thế tại lúc nãy chẳng chẳng rằng câu nào mà thẳng một mạch về đây?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Hóa tỷ hỏi chuyện , tại vì là... Vừa đ.á.n.h xong hình như sương sương đốn ngộ một chút mà thôi!”
Dung Tuyền Cơ: “???”