Đã Bảo Đệ Nhất Kiếm Tu, Sao Lại Thành “Kiếm Tiện” Thế Này? - Chương 102: Chỉ Có Tiện Hơn, Không Có Tiện Nhất
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:02:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Văn Nhân Ế nghiến chặt răng, sự chiếu rọi của Công Đức Kim Quang, chỉ bóng lưng của Trì Miểu thôi mà trong lòng bất giác dâng lên vài phần kính sợ đối với nàng.
Đáng hận thật!
Dựa mà vận may của Trì Miểu đến thế chứ?
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Công Đức Kim Quang, thứ mà vô tha thiết ước mơ, nàng thể dễ dàng nắm gọn trong tay!
“Ngươi bản lĩnh... thì đừng dùng Công Đức Kim Quang áp chế ! Bằng ngươi chính là thắng vẻ vang!”
Trì Miểu khẽ một tiếng, nghiền ngẫm câu một phen.
“Thắng vẻ vang?”
“Một kẻ Trúc Cơ trung kỳ như , thấp hơn ngươi hai tiểu cảnh giới, yên ở đây nhúc nhích, thế mà gọi là thắng vẻ vang ? Người em , ngươi còn thế nào nữa?”
“Hay là ngươi dứt khoát bảo lên đài là nhận thua luôn cho nhé?”
Văn Nhân Ế tức giận đến mức đầu óc choáng váng ngất .
“Đồ bỉ ổi vô sỉ!”
Trì Miểu nhe hàm răng trắng muốt của : “Vô sỉ ở chỗ nào chứ? Chỗ nào hả, hàm răng trắng của đều hơn ngươi nhiều nhé. Với cả... đừng gọi là “bắc tỳ”, bảo bối nhỏ của ngươi .”
Văn Nhân Ế chỉ hận thể tự bấm nhân trung của để tự cứu lấy bản .
Hắn thực sự sợ sẽ ngất xỉu ngay lôi đài, thất bại bằng cái cách mất mặt nhất.
Lúc , bên lên tiếng.
“Ta thấy Trì Miểu dùng Công Đức Kim Quang phạm quy quá đấy, chơi như thế chứ? Thế thì đ.á.n.h đ.ấ.m nỗi gì? Đến cả Tịnh Minh cũng chẳng gì nàng !”
Tịnh Minh: “?”
Ăn quả dưa hóng hớt thôi văng trúng đầu .
Hắn khi nào bó tay cách nào chứ?
“A di đà phật.”
Lúc nên giả ngu thì hơn.
Hắn ngước Trì Miểu, thực trong lòng vẫn chút thất vọng.
Nếu thủ đoạn của Trì Miểu chỉ dừng ở mức , việc nàng quá ỷ Công Đức Kim Quang sẽ chỉ thui chột cả một thiên phú của nàng.
Chẳng là quá đáng tiếc .
“Sư phụ, Công Đức Kim Quang của Trì Miểu quả thực tiện cho việc tỷ thí, trận vốn là sinh t.ử chiến.”
Phổ Ninh đại sư sang, phần ngạc nhiên nhưng dường như trong dự liệu.
Hiếm thấy thật, một kẻ trời sinh vô tình như Tịnh Minh thế mà nảy sinh lòng hiếu kỳ lớn đến đối với Trì Miểu.
Xem sự tồn tại của Trì Miểu quả thực khiến cảm nhận áp lực.
Lão : “Các giới các tông tỷ thí vốn hề quy tắc cấm sử dụng Công Đức Kim Quang. Không vi phạm quy tắc tức là thể dùng, đây là thủ đoạn và cơ duyên của bản Trì Miểu, dùng dùng đều do chính nàng quyết định.”
Lão về phía Trì Miểu.
Trì Miểu nhún vai, vẻ mặt đầy vẻ thờ ơ: “Ta dùng Công Đức Kim Quang vốn là cho các ngươi thôi. Các ngươi như thế thì cũng đành chịu .”
Mọi đờ đẫn cả mặt mày.
Bắt bọn họ quỳ rạp xuống đất, cái mà gọi là cho bọn họ ?
Cách “ cho khác” mới mẻ .
Trì Miểu thu hồi Công Đức Kim Quang, đó im lặng lấy Bi Khấp Kiếm .
Cùng lúc đó, mấy của Cửu Kiếm Sơn chuẩn sẵn sàng co giò chạy lấy , đồng thời còn ân cần nhắc nhở một câu: “Ta khuyên các ngươi cũng đừng xem nữa, Trì Miểu sắp tung đại chiêu thật đấy.”
Mọi : “Hả?”
“Đó chẳng là chuyện ? Được chứng kiến đại chiêu của Trì Miểu, tò mò c.h.ế.t chứ.”
Ngu Vô Tâm cũng gật đầu: “Rất tò mò xem đại chiêu của Trì Miểu trông như thế nào.”
Đám t.ử Cửu Kiếm Sơn im lặng hồi lâu.
Đặc biệt là Kim Thánh Phỉ.
Hắn cảm thấy cạn lời vô cùng.
“Lần nào nhắc nhở các ngươi cũng chẳng thèm tin , thôi bỏ , tin tùy các ngươi, cứ việc đó mà tận hưởng, lượn đây!”
Ứng Vô Hoặc cũng dùng ánh mắt khó tả lướt qua , đó dứt khoát chuồn lẹ.
Những khác: “???”
Mấy cái tên Cửu Kiếm Sơn rốt cuộc là phát chứng bệnh gì thế .
Văn Nhân Ế thấy Trì Miểu thu Công Đức Kim Quang.
Ánh mắt sáng lên, âm thầm nâng mức linh lực của lên Trúc Cơ hậu kỳ.
“Hừ! Mặc kệ ngươi sát chiêu đại chiêu gì! Mất Công Đức Kim Quang, ngươi chẳng là cái thớ gì hết!”
Dứt lời, Văn Nhân Ế ngưng tụ kiếm khí, kiếm quang bàng bạc hóa thành vô luồng linh lực dày đặc như mưa bụi, điên cuồng trút về phía Trì Miểu.
Sắc mặt biến đổi.
“Tên thực sự tung sát chiêu !”
“Lại thêm một tuyệt kỹ của Thiên Kiếm Tông, công pháp Địa giai trung phẩm, Kiếm Vũ!”
Trì Miểu chăm chú quan sát màn mưa kiếm mặt.
Con ngươi màu hoàng kim của nàng lưu chuyển từng luồng sáng kỳ dị.
Lại là một câu “Hóa là ”, nàng mím môi khẽ, vỗ mạnh một chưởng lên ghế mát-xa! Cả bay vút lên trung!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/da-bao-de-nhat-kiem-tu-sao-lai-thanh-kiem-tien-the-nay/chuong-102-chi-co-tien-hon-khong-co-tien-nhat.html.]
Oành!
Chiếc ghế mát-xa Kiếm Vũ đ.á.n.h nát tan tành. Trì Miểu trong bộ hồng y từ trung đáp xuống tựa như một đóa sen đỏ rực rỡ bung nở, và cũng chính khoảnh khắc .
Tất cả đều đồng thời thấy một tiếng kiếm ngân trong trẻo vang lên.
Oong!
Giây phút tiếng kiếm ngân vang lên, một luồng bi lương bất giác khơi dậy.
Từng màn hình ảnh đau thương, những cảnh tượng kinh hoàng chôn sâu tận đáy lòng đều đồng loạt trồi lên.
Ngay khoảnh khắc , trường lặng ngắt như tờ.
Giây tiếp theo, nước mắt của tất cả lập tức trào khỏi hốc mắt.
“Mẹ...”
“Mẹ ơi... con !”
Ngoại trừ mấy vị trưởng lão kịp thời nhận điều bất thường, bộ những mặt tại hiện trường đều trực tiếp òa lên nức nở.
Văn Nhân Ế vốn đang vô cùng đắc ý, lúc kìm chế nổi mà ôm chặt lấy mặt, nước mắt nước mũi giàn giụa.
“Mẹ! Đừng đ.á.n.h con! Con nên lén trộm đồ lót của tỷ tỷ! Mẹ ơi!”
Dung Tuyền Cơ kiên cường rơi lệ: “Mẫu ...”
Ngu Vô Tâm cũng run rẩy nắm chặt lấy ngón tay , để khác thấy một bàn tay của chỉ bốn ngón: “Ta quái vật... quái vật!”
Ngay cả Tịnh Minh giờ luôn bình tĩnh lạnh lùng cũng để rơi một giọt nước mắt từ bên mắt trái.
“Thật đáng buồn.”
Hiện trường trong phút chốc rơi cảnh hỗn loạn cùng cực.
Cảnh tượng khiến đám Phổ Ninh đại sư tuy trúng chiêu nhưng từng trải qua sóng to gió lớn cũng đến mức ngơ ngác sững sờ.
“Chuyện... chuyện là ?!”
Loạn cào cào hết cả !
Phổ Tạ nhịn nổi nữa: “Kỹ năng gì mà kinh tởm thế , hoang đường hết sức!”
Uổng công lão còn xem ngươi như một cục bảo bối vô hại, ngờ chiêu thức của ngươi bỉ ổi hết chiêu đến chiêu khác như thế!
Cái quá mức khủng khiếp !
nghĩ theo một hướng khác, Trì Miểu cũng nhân từ, chiêu thức buồn nôn như mãi đến tận bây giờ mới đem dùng.
Lão chẳng dám tưởng tượng nổi, nếu như lứa thiên kiêu cùng thời với lão năm xưa mà sở hữu kỹ năng thì bọn họ chịu bao nhiêu đày đọa khổ ải nữa!
Phổ Ninh ngạc nhiên phân tích: “Chiêu thức chẳng lẽ là... đến từ Bi Khấp Kiếm ?”
Trong điển tịch ghi chép, Thiên Bi Tiên Nhân chiêu !
Trì Miểu thế mà còn thể tự khai phá chiêu thức từng tồn tại ?!
Thực sự quá đáng sợ.
May mà lão sinh cùng thời đại với Trì Miểu tiểu hữu.
Sự khống chế của Bi Khấp Kiếm nhanh tan biến.
đám lấy tinh thần thì lòng tự trọng và sự hổ nổ tung .
Tất cả bọn họ đều kinh hãi tột cùng về phía Trì Miểu.
Nếu như đây hỏi bọn họ ấn tượng về Trì Miểu .
Bọn họ chỉ là chút tiện tiện, nhây bựa.
bây giờ... bọn họ cảm thấy nàng vô cùng đáng sợ.
Bọn họ chỉ là qua đường xem thôi mà, rốt cuộc bọn họ sai điều gì chứ?!
“Làm bây giờ... bí mật lộ hết .”
Mọi im lặng hồi lâu.
“Dù cũng chẳng mất mặt bằng Văn Nhân Ế trực tiếp lôi đài khai chuyện trộm đồ lót của tỷ tỷ. Chúng ... chúng cứ coi như trải qua một giấc mơ .”
“Thế nước mắt thì giải thích thế nào?”
“Thì... khi tỉnh vẫn cảm thấy vô cùng xúc động?”
Trì Miểu ngơ ngác.
Thế mà các ngươi cũng bắt chước đối đáp theo ?
Người của Tu Chân Giới đúng là hề tầm thường chút nào!
Bất chợt.
Khí tức của mặt Trì Miểu ngừng tăng vọt. Văn Nhân Ế còn áp chế đẳng cấp linh lực của nữa, đôi mắt đỏ ngầu, run rẩy kịch liệt, căm hận trừng trừng Trì Miểu.
“Dám dùng thủ đoạn độc ác đến bực ... Tiện nhân!”
“Ta ngươi c.h.ế.t!”
Thực lực nửa bước Kim Đan của Văn Nhân Ế bùng nổ.
Cả hóa thành một đạo kiếm quang lao thẳng về phía Trì Miểu.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc sắp sửa đ.â.m xuyên qua nhục của Trì Miểu.
“Úi chà, thanh niên cay cú, chơi trò đ.á.n.h lén ?”
Trì Miểu khẽ một tiếng vô cùng nhẹ nhõm.
Ngay đó, một chuyện mà ai thể ngờ tới xảy !