Cuộc Đời Mỹ Mãn Của Đích Nữ Tạ Ngọc Uyên - Chương 699: Ngoại truyện Lý Cẩm Vân 1
Cập nhật lúc: 2025-11-11 16:49:43
Lượt xem: 157
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bình minh.
Ngoài cửa sổ, mưa càng lúc càng nặng hạt, đập khung kính “lộp bộp” ngớt. Chắc hẳn lẫn cả mưa đá mới gõ mạnh đến thế.
Vương công công mở mắt: “Canh mấy ?”
Một tiểu thái giám bên ngoài cất giọng: “Sư phụ, đến giờ dậy ạ.”
“Vào hầu .”
“Dạ !”
Vừa dứt lời, bốn tiểu thái giám bưng chậu nước và khăn mặt , bắt đầu hầu hạ Vương công công rửa mặt chải đầu.
Vương Trực yên như tượng, nhúc nhích, để mặc đám tử hầu hạ.
Hiện nay, ông là đại thái giám đầu trong cung, bốn tiểu thái giám chuyên lo sinh hoạt thường ngày, bốn khác chuyên theo để sai bảo việc.
Tổng cộng là tám ?
Hừ!
Vương Trực hừ một tiếng. Nếu là thời Lý công công thì ít cũng hơn mười . Thiên hạ còn hưng thịnh nữa, ngay cả đãi ngộ của thái giám cũng giảm sút nhiều!
Thu xếp chỉnh tề xong, Vương Trực nhận lấy phất trần, bước ngoài điện Lãm Nguyệt, bầu trời vẫn còn mờ xám. Đây là nơi ở của Thục phi nương nương, đêm qua hoàng đế nghỉ tại đây.
Vương công công chỉnh áo quần, cố ý khom lưng thấp thêm ba tấc, hít sâu một cất giọng the thé: “Hoàng thượng, nên dậy ạ!”
Trong điện yên lặng một lát vang lên những âm thanh loạt soạt. Một khắc , Dung Gia Đế vận long bào vàng tươi bước , ánh mắt lướt qua Vương Trực như như . Vương Trực vội cúi đầu thấp hơn nữa.
Gió sớm thổi qua, Lý Cẩm Vân ngửi thấy một hương thơm dễ chịu: “Mùi hương gì ?”
Vương Trực đáp vội: “Bẩm hoàng thượng, điện Lãm Nguyệt trồng nhiều mai, giờ chắc là mai đang nở.”
Lý Cẩm Vân bất giác hé nụ .
Mai nở, sắp đến Tết nữa .
Hắn thở dài khe: “Người , cắt vài cành mang đặt trong ngự thư phòng của trẫm.”
“Tuân chỉ!”
Vương Trực hí hửng: “Công chúa Hoài Khánh cũng thích hoa mai. Hoàng thượng, là sai mang ít cành đến phủ công chúa?”
Lý Cẩm Vân liếc ông một cái.
Thái giám là hoàng căn dặn chăm lo kỹ lưỡng khi . Một năm nay kỹ, thấy là tâm tư linh hoạt, nên để bên cạnh dùng việc.
“Chỉ tặng vài cành thì chẳng , lấy một thùng lê gỗ loại trong Lưỡng Quảng gửi tới, mang đến phủ công chúa .”
“Dạ!”
Vương Trực vội liếc mắt hiệu cho tử nhỏ Vương Cửu phía , Vương Cửu nhanh nhẹn việc thầm than trong lòng: Trời đất, tổng cộng chỉ năm thùng, chia cho phi tần hậu cung còn đủ, công chúa riêng một thùng, hoàng thượng quả nhiên xem trọng công chúa Hoài Khánh như thường!
…
Lý Cẩm Vân về hướng nam.
Lúc các đại thần đều chờ trong đại điện, đợi lâm triều. Lý Cẩm Vân quen thói dừng rèm một lát.
Vương Trực vội tiến lên chỉnh sửa dung mạo cho cuối, mới vén rèm bước .
Hắn an tọa, văn võ bá quan quỳ lạy, hô ba tiếng “Vạn tuế”.
Sắc mặt Lý Cẩm Vân nhiều biến đổi. Đã năm năm , cảnh quá quen, còn như đầu lên long ỷ, hồi hộp đến mức tay chân luống cuống để .
“Chư khanh, bình !”
Chờ văn võ bá quan dậy, Vương Trực mới cất giọng the thé: “Có việc thì tấu, việc thì bãi triều!”
“Thần việc tấu!”
Binh bộ thượng thư Trịnh Minh An bước một bước, : “Bẩm hoàng thượng, Trấn Bắc đại tướng quân Tôn Tiêu gửi thư xin từ chức đến binh bộ, tuổi cao sức yếu, cáo lão hồi hương, an hưởng tuổi già.”
Trong lòng Lý Cẩm Vân c.h.ử.i thầm một tiếng “khốn kiếp”, nhưng mặt ngoài vẫn bình thản: “Trịnh Đại nhân, Tôn Tiêu bảy, tám mươi tuổi ?”
Trịnh Minh An cố gắng giữ vững tinh thần, đáp: “Bẩm hoàng thượng, Tôn Tiêu năm nay tròn ba mươi lăm.”
“Ba mươi lăm? Vậy là lúc đang khỏe mạnh mà cống hiến cho triều đình.”
Trịnh Minh An thấy thế vội hùa theo nịnh bợ: “Thần cũng nghĩ như , còn thư mắng một trận, nhưng bảo sống lâu năm ở vùng băng giá phương Bắc, sinh nhiều bệnh, sớm về tĩnh dưỡng.”
Hừ!
Lý Cẩm Vân nhạt trong lòng. Dưỡng cái gì mà dưỡng? Chẳng qua là sợ “một triều vua, một triều thần”, rút lui đúng lúc để giữ gia sản nghiệp thôi!
“Người , lệnh cho Thái y viện lập tức cử đến Bắc địa khám bệnh cho Tôn tướng quân, tiện thể gửi một lời nhắn giúp trẫm.”
Lý Cẩm Vân ngẫm nghĩ : “Cứ trẫm bảo: nhờ ông giúp trông coi cổng Bắc Đại Tân thêm vài năm nữa, trẫm sẽ bạc đãi.”
Trịnh Minh An nheo đôi mắt ti hí, sững sờ một lúc hỏi: “Hoàng thượng, nếu Tôn tướng quân nhất quyết xin cáo lão thì ạ?”
“Vậy thì bảo mang đầu tới long án của trẫm hãy cáo lão cũng muộn!” Lý Cẩm Vân siết c.h.ặ.t t.a.y trong tay áo, hàm răng nghiến chặt.
Lại tới nữa!
Trịnh Minh An vội vén áo quỳ xuống, cất giọng lớn: “Hoàng thượng, thần tuân chỉ!”
Tháng , Trấn Tây Trình Tiềm Đại tướng quân cũng dâng tấu xin hồi hương. viện cớ bệnh tật mà bảo: tuổi tác cao, đến giờ vẫn vợ, thấy thẹn với liệt tổ liệt tông, hồi kinh cưới thê tử.
Cuối cùng, hoàng thượng cũng thốt câu đó mới ép Trình Tiềm ở .
Trịnh Minh An thầm nghĩ: Hai cái tên chắc là hẹn cả . Không thì mà một xin cáo lão, cũng đòi cáo lão chứ?
Đang định dậy thì chợt hoàng đế hỏi tiếp: “Trịnh Đại nhân, tháng khi tổ chức tỉ thí võ trạng nguyên, binh bộ các chọn bao nhiêu ? Một tháng trôi qua , họ việc tại binh bộ ?”
Trịnh Minh An khổ sở trả lời: “Thân thủ thì đều giỏi, nhưng để tướng lĩnh thì cần rèn luyện thêm nhiều năm. Thần chọn mấy chục , định đưa họ đến quân doanh để luyện thêm.”
Lý Cẩm Vân ngoài mặt tươi , trong lòng thì chua chát.
Lão già , năm năm , lúc nào ông cũng cái câu đó. Nếu trong triều chẳng ai dùng , thì đường đường là hoàng đế như dùng cách để giữ hai tên “khốn kiếp” đó ?
Nghĩ đến đây, Lý Cẩm Vân thấy giận, trong lòng khỏi hận thêm. Tiên đế để cho là cái cục diện rối rắm thế chứ?
Xong chuyện Binh bộ, Hộ bộ thượng thư Chu Khải Hằng bước : “Bẩm hoàng thượng, Tổng đốc Lương Quảng Thi Điển Chương đến đòi bạc.”
“Lần đòi bao nhiêu?”
“Ba trăm vạn lượng bạc trắng.”
“Xì...”
Lý Cẩm Vân giật hít một lạnh: “Ba trăm vạn lượng? Hắn tưởng chỗ trẫm đây là , bạc là bạc chắc?”
Lẽ lúc còn chuyện của Trịnh Minh An nữa, nhưng đến đây ông nhịn mà xen : “Bẩm hoàng thượng, Tề Tiến đại nhân cũng dâng thư cho binh bộ đòi đúng ngần bạc. Thần sợ hoàng thượng giật nên nãy giờ dám bẩm. Nửa năm nay, Tề tướng quân giao chiến với giặc Oa mười hai , thắng bại. Ông nếu vì thuyền quá rách, vũ khí quá tệ thì đuổi sạch giặc về nước cả . Thần… bảo ông đừng vội, nóng vội ăn đậu hũ nóng, chuyện gì cũng từ từ thôi!”
Họ Trịnh , ông câm miệng ngay cho trẫm!
Từ từ cái gì mà từ từ! Trẫm ông “từ từ” suốt năm năm , đến phát ngán !
Lý Cẩm Vân đầu Chu Khải Hằng: “Hộ bộ thể lấy bao nhiêu bạc?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cuoc-doi-my-man-cua-dich-nu-ta-ngoc-uyen/chuong-699-ngoai-truyen-ly-cam-van-1.html.]
“Bẩm hoàng thượng, ba mươi vạn lượng.” Chu Khải Hằng với mái đầu bạc trắng đáp. Sau đó bổ sung thêm một câu: “Thêm một lượng cũng .”
Lý Cẩm Vân sững thật lâu, chẳng một chữ. Hồi lâu mới ngẩng đầu xà ngang đại điện, lẩm bẩm: “Năm năm , trẫm vẫn nghèo như thế. Thiên hạ , còn hoàng đế nào nghèo hơn trẫm ?”
Chu Khải Hằng im lặng .
Chương 700 – Ngoại truyện Lý Cẩm Vân (2)
Không còn nữa .
Năm năm nay, vì tiền bạc mà Lý Cẩm Vân lo đến tối tăm mặt mũi, chỗ nào thiếu thì đắp , chẳng khác nào lấy đông vá tây. Nếu vì thể diện của hoàng thất, e là đem hết mấy món báu vật trong cung ngoài cầm cố .
Giang Nam, Lưỡng Quảng, thuế khóa trong năm năm qua tăng đến ba phần, cao đến mức thể cao hơn nữa. Nếu còn tăng tiếp, chỉ sợ dân chúng nơi nơi nổi dậy loạn.
Nghĩ lúc phụ hoàng bằng tuổi bây giờ đầu ngự giá tuần du Giang Nam. Giang Nam khi ca hát líu lo, cảnh sắc phồn hoa còn vượt cả kinh thành. Bách tính hân hoan chờ đón thánh nhan, cắt vải may áo quần mới, mong diện mạo rực rỡ nhất để nghênh giá.
Triều đại đẽ cứ thế lặng lẽ đến hồi kết mà chẳng ai .
Lý Cẩm Vân tự cho là một vị hoàng đế cần mẫn. Mỗi ngày sáng lâm triều, canh ba mới rời tấu chương mà về hậu cung. Có hôm bận việc quá, bèn ngủ luôn ở ngự thư phòng.
Hắn ôm đầy nhiệt huyết trong lòng, trở thành vị minh quân, để dân chúng thể an cư lạc nghiệp, cơm no áo ấm.
Bởi chỉ như , mới phụ lòng giao giang sơn cho .
Chỉ tiếc, giấc mộng hiện thực x.é to.ạc thương tiếc, trong lòng Lý Cẩm Vân dâng lên một nỗi bất lực vô phương xoay xở.
Giữa đêm khuya tĩnh lặng, thường nghĩ: Nếu hoàng đế, giang sơn sẽ ? Liệu rơi cảnh đầu tắt mặt tối như hiện giờ ?
Nỗi buồn trào dâng, Lý Cẩm Vân chợt lên tiếng: “Chu đại nhân, khanh kế sách gì chăng?”
Chu Khải Hằng nhạt trong lòng. Còn cách gì nữa? Bạc tham ô bao năm phần lớn dâng lúc đại chiến với Hung Nô, mấy năm nay vì giữ mạng mà dâng thêm ít. Làm quan tham cả đời, cuối cùng hai tay trắng, lỗ vốn thì là gì?
“Hồi bẩm hoàng thượng, thần chỉ một cách: cho Tề tướng quân lui quân dưỡng sức, đừng giao chiến với giặc Oa nữa.”
“Sao !” Trịnh Minh An bỗng nổi giận: “Không đánh, chẳng để giặc Oa ngày càng lộng hành ?”
Chu Khải Hằng khẩy: “Đánh, đánh, đánh! Đánh bằng bạc, bạc ? Hay là Trịnh đại nhân quyên góp chút ?”
“Cái đó…” Trịnh Minh An nghẹn lời.
Chu Khải Hằng ngẩng đầu hoàng đế: “Hoàng thượng, đ.á.n.h mãi thế cách, thực sự nên dừng . Nay Đại Tân còn sức đ.á.n.h tiếp.”
Lý Cẩm Vân ông chớp mắt, như thấu thật giả trong lời . Giây phút , gương mặt vị đế vương trẻ tuổi ngơ ngác, gần như thất hồn lạc phách.
Một lúc lâu , trầm giọng : “Truyền ý chỉ của trẫm, lệnh cho Tề tướng quân đóng quân tại chỗ, nghỉ ngơi dưỡng sức, huấn luyện thủy binh cho . Lui triều!”
“Lui triều!” Vương Trực vung phất trần, cất giọng the thé.
Lý Cẩm Vân chẳng còn tâm trí quần thần hô vạn tuế, đầu bỏ khỏi nơi quỷ quái , lưng là tiếng Vương Trực dịu giọng dỗ dành: “Hoàng thượng, đến giờ dùng điểm tâm !”
…
Bữa sáng: mười món mặn, tám món điểm tâm, một bát cháo dưỡng sinh.
Mưa tạnh, gió se se nổi lên. Lý Cẩm Vân một bàn ăn, cầm đũa mà nên gắp món nào.
Vương Trực một lúc : “Hoàng thượng, là mời Thục phi nương nương tới dùng bữa cùng ?”
Lý Cẩm Vân chỉ xua tay, chẳng đồng ý cũng chẳng phản đối.
Vương Trực lập tức cho mời. Chưa bao lâu , Thục phi ăn mặc chỉnh tề bước , gắp cho hoàng đế vài đũa thức ăn, dịu dàng : “Vài món nhỏ của ngự thiện phòng hôm nay thanh đạm, hoàng thượng nếm thử xem.”
Lý Cẩm Vân mỉm gật đầu.
Thục phi là con gái Hình bộ Thượng thư, năm nay tròn mười tám, vóc dáng nhỏ nhắn xinh xắn, giường chẳng câu nệ, giống mấy phi tần khác thấy nín thở như khúc gỗ.
Lý Cẩm Vân sớm tính, nếu nàng m.a.n.g t.h.a.i thì cứ thuận theo mà thăng vị.
Hôm nay nàng mặc áo ngắn màu xanh lục nhạt thêu bách điệp, eo buộc khéo léo, bên là váy dài màu vàng nhạt thêu hoa ngọc lan, chỉ đeo vài chuỗi ngọc trai trắng sữa, tóc cài nghiêng một cây trâm phỉ thúy, thả xuống một sợi lưu tô bạc mảnh, trông thanh tao nhã nhặn.
“Nước trong sinh sen, trời sinh thanh khiết, Thục phi của trẫm quả là khác biệt.”
Thục phi khen thì vui mừng, ngượng ngùng đáp: “Hoàng thượng chê thần mảnh mai là .”
Lý Cẩm Vân : “Tối nay, để dành cửa cho trẫm đấy!”
“Hoàng thượng!” Vương Trực nhẹ giọng nhắc nhở: “Hôm nay là rằm.”
Nụ mặt Lý Cẩm Vân chợt nhạt . Thục phi liếc Vương Trực, nhỏ giọng : “Phải , mồng một, rằm hoàng thượng nghỉ cung hoàng hậu. Thần để dành cửa ngày , nếu ngài đến muộn, thần tha .”
Lý Cẩm Vân gật đầu: “Nghe theo lời nàng.”
Thục phi thì lòng mừng rỡ, bèn lớn gan tựa đầu cánh tay Lý Cẩm Vân.
Hắn ngửi thấy hương thơm dịu nhẹ nàng, nụ càng thêm đậm. Nếu hậu cung ai cũng ngoan ngoãn điều như Thục phi thì mấy!
“Hoàng hậu giá đáo!”
Vương Trực bốn chữ thì lén liếc về phía hoàng thượng, thoáng một ánh vội vàng nhanh chóng nghênh đón.
Thục phi lập tức thu vẻ dịu dàng mặt, nghiêm chỉnh hành lễ.
Cảm giác trống trải đột ngột mất trọng lượng nơi tay khiến Lý Cẩm Vân cũng thấy lòng trống rỗng lạ lùng, nét mặt dần trầm xuống.
Tiêu Phù Dao bước , ánh mắt dừng nơi Lý Cẩm Vân, mà quét qua Thục phi, khóe môi hiện lên một nét cong ý nhị.
Thục phi bắt gặp ánh của hoàng hậu, vội khom hành lễ: “Thần xin vấn an nương nương.”
Chốn hậu cung xưa nay tranh đấu ngừng, ngấm ngầm nũng, bày vẻ đáng yêu như Thục phi đây mới là đáng sợ thực sự.
Tiêu Phù Dao tươi : “Đứng dậy , tỷ trong nhà cả, cần đa lễ.”
Thục phi mới dậy, ngoan ngoãn lui về phía vài bước.
Vương Trực thi lễ, mặt mày rạng rỡ: “Nương nương dùng điểm tâm ?”
“Vẫn !” Tiêu Phù Dao tiến lên hành lễ với hoàng đế: “Thần mặt dày qua đây ăn ké chút với hoàng thượng.”
Lý Cẩm Vân hờ hững liếc nàng: “Hoàng hậu .”
Tiêu Phù Dao an vị, Vương Trực đích dâng cháo lên. Nàng mỉm : “Thục phi cũng !”
Thục phi lúc mới dám xuống, mà cũng chỉ dám nửa ghế.
Chốn hậu cung sủng khó, giữ sủng ái càng khó hơn. Tuy hoàng thượng chẳng thiết gì mấy với hoàng hậu, nhưng dù hai cũng là phu thê kết tóc, hoàng hậu nắm quyền lục cung, Thục phi dám mạo phạm.
“Hoàng thượng!” Tiêu Phù Dao mở lời: “Hôm nay thần đến sớm là chuyện vui báo với .”
Lý Cẩm Vân nhướng mày nàng.
Tiêu Phù Dao : “Gần đây Lệ tần khỏe, cả ngày mơ màng, chẳng chút khẩu vị nào. Thần đoán là hỷ, sáng nay cho mời Thái y bắt mạch. Chúc mừng hoàng thượng, là hỷ mạch đó.”
“Thật ?” Lý Cẩm Vân mừng rỡ.
“Thần nào dám lừa ?” Tiêu Phù Dao lấy khăn chấm chấm khóe miệng: “Thần cùng hoàng thượng đến xem thử . Lệ tần thấy hoàng thượng chắc sẽ ăn thêm mấy miếng.”
“Đi, theo trẫm xem thử!”
Trong lòng Lý Cẩm Vân vô cùng phấn khởi, lập tức dậy rảo bước ngoài. Trong hậu cung, ngoài Tiêu Phù Dao sinh một hoàng tử, suốt năm năm nay ai mang thai. Lần là đầu tiên.
Tiêu Phù Dao từ tốn dậy, ánh mắt lướt qua Thục phi, hàm ý sâu xa : “Bao nhiêu món ngon thế , Thục phi chớ để phí nhé, cứ từ từ mà dùng!”