Cuộc Đời Mỹ Mãn Của Đích Nữ Tạ Ngọc Uyên - Chương 500 - 501: Tính Cách Thẳng Thắn

Cập nhật lúc: 2025-11-11 16:43:32
Lượt xem: 147

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trương Hư Hoài trong lòng chuyện với A Cổ Lệ, nhưng bên cạnh còn hai đang hiện diện rõ ràng, tiện mở lời.

Hắn giả vờ ho vài tiếng, ánh mắt liếc sang Vệ Ôn, hiệu cho nàng mau chóng rời , đừng cản đường, chỉ phiền.

Đầu óc Vệ Ôn hiểu nổi ý mơ hồ của Trương Thái y, nàng lo lắng hỏi: “Thái y, ngài , mắt co giật ?”

Trương Hư Hoài tức đến nổ phổi, thầm mắng tử: Sắp xếp hạ nhân kiểu gì , tìm tình huống một chút?

Ôn Tương : “Trên cầu nóng lắm, dễ say nắng, Thái y, chúng xuống đình lục giác một lát .”

“Được, , !” Trương Hư Hoài liếc thấy mồ hôi mỏng trán A Cổ Lệ.

A Cổ Lệ nhạt: “Ta thích cầu, phong cảnh .”

Trương Hư Hoài bước thu chân về: “Vậy cùng nàng.”

“Không dám, ngươi cứ cùng Ôn nương xuống đình , nếu cảm nắng, gánh nổi .”

Trương Hư Hoài chỉ nghĩ rằng nàng cùng , đuổi thật xa.

Nghĩ thế, sắc mặt trắng bệch, xuống mặt hồ xanh biếc mặt, bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ.

Nghĩ gì chứ?

Nghĩ rằng mấy năm nay phụ nữ chịu uất ức, còn tổn thương chính , cuối cùng thành công, theo đuổi điều gì?

A Cổ Lệ thấy bất động, lòng cũng rối ren: Hắn thậm chí còn buồn chuyện với ? Trong lòng chỉ Ôn nương thôi ? Đàn ông đều gặp ai cũng yêu ?

Lúc , ngay cả Vệ Ôn cũng cảm thấy khí cầu gì đó đúng: “Công chúa, là chúng nơi khác dạo chơi?”

“Đi!”

A Cổ Lệ xoay , bất ngờ Trương Hư Hoài kéo , sắc mặt trắng bệch như ma: “Ta… chuyện với nàng.”

A Cổ Lệ nghĩ một chút, thôi, để xem Trương Hư Hoài ngươi còn .

Kết quả, Trương Hư Hoài ngập ngừng hồi lâu, ánh mắt từ mặt hồ chuyển đến mây trời, thốt nên lời.

Cuối cùng, : “Thôi… nữa!”

A Cổ Lệ mà lông dựng , ai cản nổi, nàng c.h.é.m c.h.ế.t cái thứ nửa câu thôi .

Vệ Ôn thấy công chúa rút kiếm, sợ đến rụng hồn vía, cuống cuồng ôm chặt nàng: “Công chúa, công chúa, ngài…”

Trương Hư Hoài giật , lùi liên tục mấy bước, đ.â.m sầm Ôn Tương phía .

Ôn Tương vốn đang nóng đến choáng váng, va cơ thể loạng choạng, sợ ngã xuống sông, bèn theo phản xạ bám chặt lấy Trương Hư Hoài.

Nàng nắm lấy tay Trương Hư Hoài, khiến hoảng hốt, dùng sức giật mạnh tay , chính loạng choạng bước mấy bước về phía .

Bên , A Cổ Lệ hất Vệ Ôn , ngờ đẩy nàng ngã về phía Trương Hư Hoài.

Trong cơn hốt hoảng, Vệ Ôn xoay tiếp đất, nhưng Trương Hư Hoài thì mắt tối sầm, đầu lao xuống nước.

A Cổ Lệ kịp thấy, bèn lấy chân đạp lan can cầu, đẩy mạnh Trương Hư Hoài một cú ngực.

Khi đều lắc lư vững, chỉ thấy “bõm” một tiếng.

Trương Hư Hoài chạy đến cạnh cầu xuống, chỉ thấy nước b.ắ.n tung lên.

Ai rơi xuống nước?

Hắn đầu tìm kiếm, thấy khuôn mặt hiện lên hàng trăm trong giấc mơ, m.á.u trong Trương Hư Hoài bỗng chốc ngừng chảy.

Hắn gào lên một tiếng “A Cổ Lệ”, nhảy xuống.

Biến cố chỉ xảy trong chớp mắt.

Vệ Ôn và Ôn Tương , một lúc lâu mới hiểu chuyện gì xảy , liên tục la lên “Cứu , cứu !”

Người khi c.h.ế.t, sẽ cảnh như tua nhanh tất cả những khoảnh khắc quan trọng trong đời, nhưng lúc A Cổ Lệ rơi xuống nước, thực chẳng gì cả, kịp gì hết.

Nàng chỉ cảm thấy bộ ngũ tạng lục phủ đều , nước từ bốn phương tám hướng tràn , thể chìm nhanh xuống .

Nàng hét lên.

Vừa mở miệng, nước ào ạt tràn .

Người Bắc Địch thể cưỡi ngựa lao nhanh, ngược, g.i.ế.c địch, nhưng thế nào để sống sót trong nước.

Lúc , nàng cuối cùng cũng sắp c.h.ế.t .

lúc , chân nàng đột nhiên kéo , ai đó nắm lấy nàng.

A Cổ Lệ mở mắt, mắt gần như sắp bật khỏi hốc.

Trong thủy tạ, vở diễn đang hồi đặc sắc.

Lý Cẩm Hiên giơ chén về phía Lý Cẩm Vân, hỏi: “Ở Công bộ trải nghiệm thế nào ?”

Lý Cẩm Vân cau mày: “Toàn những việc nhỏ như hạt vừng, thật phiền phức.”

“Chuyện nhỏ đối với , nhưng rơi dân chúng, là chuyện lớn.”

“Hoàng đúng, nhất định sẽ học hỏi cẩn thận từ các vị đại nhân ở Công bộ.”

Lý Cẩm Hiên gật đầu, đây thấy Tấn vương tuấn tú, khá dễ mến, giờ vì trưởng thành vì Quý phi, mà cảm thấy chẳng còn dễ chịu như .

Quay đầu sang bên cạnh thấy Lý Cẩm Dạ, càng ưa nổi.

Hắn đặt chén xuống, phe phẩy quạt, : “Nghe hôm nay công chúa Bồ Loại cũng đến, là duy nhất của mẫu tộc Thập Lục , thể lơ là .”

Lời ngầm chê Lý Cẩm Dạ dòng m.á.u dị tộc.

Gương mặt khôi ngô của Lý Cẩm Dạ biểu lộ cảm xúc, chỉ thản nhiên : “ thể lơ là.”

Trong thủy tạ, bầu khí đột nhiên lạnh xuống.

Tình cảm em đối với hoàng thất, chỉ là điều xa xỉ thời niên thiếu, lớn lên, tham vọng, khao khát vị trí , thì cũng chỉ còn đấu tranh mà thôi.

Từ xưa đến nay, đổi.

Lúc , Thanh Sơn bước lên, thì thầm vài câu tai Lý Cẩm Dạ.

Sắc mặt Lý Cẩm Dạ biến đổi: “Vương phi ?”

Thanh Sơn gật đầu, nhanh chóng lùi xuống.

Lý Cẩm Vân mắt sắc: “Hoàng , chuyện gì ?”

Lý Cẩm Dạ cố kìm nén trong lòng: “Không gì, lâu chơi cờ với hoàng , hôm nay vinh hạnh ?”

“Chơi cờ mà đặt cược gì thì cũng chẳng thú vị!” Lý Cẩm Hiên ngẩng đầu .

, đúng, đúng, phần thưởng!” Lý Cẩm Vân hưởng ứng.

“Hoàng phần thưởng gì?” Lý Cẩm Dạ hỏi ngược.

“Hahaha!”

Lý Cẩm Hiên chỉ tay nhẹ về phía viện khấu: “Đào nữ là phần thưởng, nếu thắng, nàng sẽ là của .”

“Tốt thôi!” Lý Cẩm Dạ gật đầu đồng ý.

Vừa bày bàn cờ , bên Cao Ngọc Uyên bước trong viện.

Nàng và Ôn Tương mỗi một tay, gần như cùng lúc, từ phòng trái và vọng tiếng nôn ọe.

Thanh Sơn và Giang Phong bên ngoài , thở phào nhẹ nhõm.

May mà vương phi sớm cho theo dõi từ xa, nên gây t.h.ả.m kịch, hơn nữa do cách thủy tạ khá xa, cũng kinh động khách khứa.

Một lát , Cao Ngọc Uyên bước , ánh mắt dừng Vệ Ôn đang thu góc.

Cô bé sợ hãi quá mức, mắt đỏ hoe tràn ngập vẻ tự trách. Thấy Cao Ngọc Uyên sang, rằng bèn quỳ xuống.

Cao Ngọc Uyên vội đỡ nàng lên, : “Chuyện liên quan đến ngươi, đừng tự trách. Mọi , chỉ uống mấy ngụm nước thôi.”

Giang Phong vội tiến lên: “Tiểu thư mau vườn hoa, ở đây .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cuoc-doi-my-man-cua-dich-nu-ta-ngoc-uyen/chuong-500-501-tinh-cach-thang-than.html.]

Cao Ngọc Uyên suy nghĩ một chút, dặn dò: “Bảo nhà bếp nhỏ nấu ít canh sâm, chuẩn nước tắm cho họ. Ngươi và Thanh Sơn giúp trông coi ở đây, nếu A Cổ Lệ gì với sư phụ… cũng dễ ngăn cản.”

“Vâng!”

Cao Ngọc Uyên khỏi viện, đầu về phía hai gian phòng Đông và Tây, lòng nhói đau âm ỉ. Sư phụ , thậm chí màng đến mạng sống, cũng trong lòng A Cổ Lệ nghĩ gì?

---

Cao Ngọc Uyên rời , trong viện yên tĩnh.

Thanh Sơn và Giang Phong đợi mãi, thấy các gian phòng động tĩnh gì, cả hai bèn thở phào nhẹ nhõm.

Lúc , Ôn Tương từ trong phòng bước , ngẩng đầu thấy Giang Phong, lập tức đầu trở .

Thanh Sơn ngớ , mặt đầy bối rối: "Ta gì đắc tội với bà cô nhỉ?"

Giang Phong nhớ những lời của Vệ Ôn , nhạt: "Hà tất so đo với nàng ."

Đi theo tiểu thư một chuyến đến Nam Cương, càng trở nên vô pháp vô thiên, ngay cả Trương Thái y cũng quyến rũ, quả nhiên phẩm hạnh của cô nương giống như nước, gặp ai yêu đó.

...

Cao Ngọc Uyên trở đình nước, trong đình bắt đầu mở tiệc.

Tám món nguội, hai mươi món nóng, bốn món điểm tâm, phần lớn là món ăn của phương Nam, hiếm ở kinh thành.

Công chúa Hoài Khánh xưa nay ít khi ăn món lạ bên ngoài, hôm nay thấy bày biện tinh tế, nếm thử vài miếng: “Ủa, thấy công chúa Bồ Loại ?"

Cao Ngọc Uyên : "Công chúa quen ăn món Đại Tân, nhờ nhà bếp chuẩn riêng ."

Phúc Vương phi châm chọc: "Chẳng lẽ là thịt bò, thịt dê sống?"

" , Vương gia , bên đó thích ăn sống, g.i.ế.c con dê, cắt vài miếng thịt đẫm m.á.u đưa miệng."

"Thôi đừng nữa!" Công chúa Hoài Khánh nhăn mặt: “Nói khiến buồn nôn."

Phúc Vương lắc đầu: "Chậc, quả nhiên là bọn man di phương Bắc, chẳng khác gì hoang dã."

Cao Ngọc Uyên .

Lúc , từ phía khách nam vang lên tiếng hoan hô, hỏi mới Phúc Vương thắng An Thân Vương trong ván cờ.

Phúc Vương phi đắc ý đến mức giấu , nhướng mày Cao Ngọc Uyên một cái.

Cao Ngọc Uyên : "Vương gia nhà cuối cùng kỹ năng bằng , để hỏi xem phần thưởng là gì?"

Không lâu , hạ nhân trở : "Bẩm Vương phi, phần thưởng là hoa đán sân khấu."

Nụ mặt Phúc Vương phi lập tức cứng đờ.

Cao Ngọc Uyên như thấy, dậy chào hỏi từng vị nữ khách, chén qua chén , khí hết sức rôm rả.

Tiệc tan, dọn bàn, bưng và hoa quả lên.

Trên sân khấu hát đến hồi ba, cũng là lúc kết thúc.

Công chúa và Phúc Vương phi lượt rời , những nữ khách còn cũng cáo từ.

Thẩm đại thiếu phu nhân và Thẩm Ngũ tiểu thư đến từ biệt, Cao Ngọc Uyên kéo tay Thẩm Thanh Dao, hạ giọng : "Chờ một chút, cho mời Tam gia đến, để thúc tiễn các ngươi."

Thẩm Thanh Dao sắc mặt đổi, cứng rắn : "Vương phi nên , hôn nhân, nhất nên tuân thủ quy củ, tránh tiếng thị phi."

Giọng nàng thanh rõ, khiến vài xung quanh khỏi sang.

Thẩm đại thiếu phu nhân hoảng sợ, trời ơi, bà cô của ơi, Vương phi ý , dù ngươi giữ quy củ thế nào cũng đừng giữa chốn đông mất mặt Vương phi!

Cao Ngọc Uyên thoáng ngạc nhiên, đó tự tự giễu, khi ngẩng đầu, mặt còn chút gì ngạc nhiên, nhẹ nhàng : "Ngũ cô nương đúng, là phá vỡ quy củ."

Thẩm Thanh Dao cúi : "Vương phi cáo biệt!"

"La ma ma, tiễn đến cổng."

La ma ma liếc Thẩm Thanh Dao, cúi đầu đáp: "Vâng!"

Thẩm đại thiếu phu nhân thấy cô em vài bước, nghĩ yên, , cúi Cao Ngọc Uyên: "Vương phi, Ngũ của tính tình thẳng thắn, mong đừng để bụng!"

Cao Ngọc Uyên vỗ nhẹ tay nàng, dịu dàng an ủi: "Không , đại thiếu phu nhân yên tâm, vốn là của ."

Thẩm đại thiếu phu nhân , trong lòng càng áy náy, đường về phủ oán trách với chồng.

"Nói chứ tính tình Ngũ đúng là, Vương phi ý , để Tam gia tiễn , gặp mặt cũng đỡ hơn đến ngày thành hai bên mặt. Người khác cầu , mà nàng cảnh, một câu khiến chịu, cũng may An Thân Vương phi rộng lượng, đổi khác, xem để bụng ?"

Thẩm Vinh Huy lắc đầu: "Nàng cũng tính của nàng , ngay cả lời của mẫu cũng cãi , nàng xin Vương phi ?"

"Làm xin , nàng hiểu chuyện, chẳng lẽ tẩu tẩu cũng hiểu chuyện?"

Thẩm đại thiếu phu nhân thở dài: "Ta cũng chỉ mong nàng ."

Trong một chiếc xe ngựa khác.

Nha cận Thúy Nhi kéo tay áo Thẩm Thanh Dao: "Tiểu thư, trong vườn, tiểu thư với An Thân Vương phi thật nên, lòng ."

"Tốt , ai mà phân biệt rõ."

Thẩm Thanh Dao mặt lạnh nhạt : "Ta chỉ cần chính sống ngay thẳng, để khác bắt bẻ."

"Tiểu thư…"

"Thúy Nhi, ngươi nhớ, lời thật đáng sợ, nếu giữ đúng quy củ từ đầu đến cuối, thể chỗ thượng khách của An Thân Vương phi?"

"Chuyện là như , nhưng…"

"Không nhưng nhị gì hết!" Thẩm Thanh Dao dừng , : "Ngươi chỉ cần nhớ, là thứ xuất, từng từ hôn, lời việc càng cẩn trọng."

Thúy Nhi lè lưỡi, cúi đầu nữa.

...

Trong đình nước, nữ khách rời , chỉ còn các nha dọn dẹp, bên phía nam khách vẫn còn nhộn nhịp.

Cao Ngọc Uyên dặn dò Giang Đình và quản gia mấy câu, đang định rời , từ xa thấy ma ma của công chúa Hoài Khánh đưa tới.

La ma ma tinh ý nhanh tay, tiến lên cản , hỏi rõ ý mới dẫn bà đến bên Cao Ngọc Uyên.

Ma ma cúi chào, mỉm : "Ngày mai công chúa chợ dạo chơi, Vương phi thời gian ?"

Cao Ngọc Uyên : "Tất nhiên là ."

Ma ma lấy tấm thiệp , dùng hai tay dâng lên: "Công chúa nhà , gặp về."

"Đi !"

Cao Ngọc Uyên đợi bà rời , mở tấm thiệp xem, mực nước thiệp giống mới , mà như chuẩn từ .

Vậy xem , công chúa Hoài Khánh từ lâu ý nàng chẩn mạch, chỉ là ngại phía Chu tiểu thư.

Lúc , tiếng trống sân khấu ngừng , chắc phía nam khách cũng tan.

Cao Ngọc Uyên đang nghĩ nên đợi Lý Cẩm Dạ cùng về thì thấy Lý Cẩm Dạ vội vã bước đến, câu đầu tiên là: "Bọn họ thế nào ?"

Cao Ngọc Uyên khổ, bước lên thì thầm tai.

Lý Cẩm Dạ xong ngẩn : "Cuối cùng đây là chuyện chuyện ?"

"Dù là , chúng cứ xem ." Cao Ngọc Uyên lấy tấm thiệp : “Cho xem thứ ?"

Lý Cẩm Dạ liếc , cau mày: "Nàng chẩn mạch cho nàng ?"

"Chẩn ."

"Thế nào?"

"Có thể chữa." Cao Ngọc Uyên hạ giọng: "Cung hàn, hơn nữa nghiêm trọng, lẽ là bệnh từ nhỏ, nếu là , dám chắc, nhưng dùng cách bên Nam Cương, tỷ lệ thành công là năm mươi phần trăm."

Lý Cẩm Dạ nghĩ đến những thứ đen tối trong cung cấm, cũng thấy kỳ lạ, chỉ đầu Cao Ngọc Uyên, nhẹ giọng : "Nàng vất vả ."

Nếu , một như nàng, ép đến gần công chúa.

"Vất vả gì chứ!" Cao Ngọc Uyên khoác tay : “Đi thôi, xem hai vị tổ tông đó thế nào ."

Lý Cẩm Dạ kịp bước: “Nghe , khi Thẩm Ngũ cô nương lời nàng khó xử?"

"Tin tức nhanh thật!" Cao Ngọc Uyên để ý: “Nàng cái khó của nàng , là suy nghĩ quá đơn giản thôi."

 

 

Loading...