CÔNG NGỌC - Chương 68
Cập nhật lúc: 2026-01-18 04:53:34
Lượt xem: 436
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đằng Ngọc Ý định sai Bích Loa hâm nóng thêm một bình rượu nữa thì Xuân Nhung báo lão gia đến.
Phía Đông vốn dĩ cho phép nam khách , huống hồ trời tối muộn. Đằng Thiệu là cha ruột của Đằng Ngọc Ý, khi đến trình bày rõ nguyên do với trụ trì Duyên Giác, nên nhà chùa những cho phép ông mà còn cử hẳn hai tiểu sa di dẫn đường.
Đằng Ngọc Ý và Đỗ Đình Lan cùng bước lên hành lễ với Đằng Thiệu.
"A gia."
"Di phụ vạn phúc."
Đằng Thiệu gật đầu với Đỗ Đình Lan: "Ngoan, lên cả ."
Nói xong, ông sang con gái. Thấy thần thái con vẫn khá bình tĩnh, ông thầm nghĩ nếu là đứa trẻ khác gặp chuyện chắc sợ đến mất hồn mất vía . Ông cảm thấy an ủi xót xa, cho lui hầu : "Mấy ngày tới con cứ yên tâm ở chùa. Bên cạnh con thể thiếu hộ vệ, A gia bàn bạc thêm với trụ trì, Toàn Phương Các tuy đang sửa chữa nhưng bên trong vẫn mấy gian thiện phòng ở . Trụ trì đồng ý cho Đoan Phúc ở đó, như nếu bên con chuyện gì, cũng thể kịp thời chạy tới."
Thảo nào A gia đến muộn như . Đoan Phúc thể khác thường, chuyện nhiều đều , sắp xếp như cũng sợ gây phiền phức cho các tiểu nương t.ử khác.
Đằng Ngọc Ý : "A gia, hôm nay Đoan Phúc thấy tên áo ."
Đằng Thiệu khựng , một lúc mới nhận con gái đang đến trong giấc mơ.
Ông kinh hãi, câu chấn động chẳng khác nào sét đ.á.n.h ngang tai.
"Nhìn thấy ở ? Đạo quán Ngọc Chân ?"
Đằng Ngọc Ý gật đầu, cổng viện gọi Đoan Phúc .
Đoan Phúc kể đầu đuôi sự việc ban ngày cho Đằng Thiệu .
Đằng Thiệu chằm chằm Đoan Phúc. Chưa bao giờ ông cảm thấy hoang đường và sợ hãi như lúc . Vốn dĩ chỉ là một cái bóng trong giấc mơ của con gái, nay đó thực sự xuất hiện ngoài đời thực.
"Võ công kẻ đó thuộc đường lối nào?"
Đoan Phúc là một kẻ cuồng võ, năm xưa vì luyện kỳ công mà tiếc tự biến thành thái giám. Hắn đắm trong võ đạo nhiều năm, đối với các môn phái giang hồ cửu lưu bát gia đều nắm rõ trong lòng bàn tay.
"Hơi giống khinh công của phái Tiêu Dao, nhưng cũng giống. Phái Tiêu Dao và Bát Quái Chưởng cùng một tông, chú trọng ' tùy ý động', mỗi khi thi triển khinh công tư thái vô cùng phiêu dật, nhưng pháp của tên áo đen sắc bén, lăng lệ hơn vài phần."
Đằng Ngọc Ý ngẩn . Có trùng hợp quá ? Bành Ngọc Quế ở lầu Thải Phượng khi giả đạo nhân cũng từng tự xưng là "Tiêu Dao Tản Nhân". Không, đây trùng hợp, đừng quên ám khí sợi tơ bạc của Bành Ngọc Quế giống hệt ám khí của tên áo đen.
Nàng sớm nghi ngờ hai kẻ cùng một tông phái.
Loại tà thuật luyện nhanh hơn võ công bình thường nhiều, cho nên Bành Ngọc Quế lúc bắt đầu học võ rõ ràng ngoài hai mươi, mà học giỏi và nhanh đến thế.
Đằng Thiệu hỏi: "Ngươi đường lối của kẻ đó ?"
Đoan Phúc cúi đầu đáp: "Ít nhất lão nô từng giao đấu với sử dụng loại võ công ."
"Với nhãn lực của ngươi mà cũng chiêu pháp của đối phương, chỉ thể là môn phái mới." Đằng Thiệu trầm giọng: “Nghiên cứu một môn võ công của môn phái mới, đa phần là nuôi 'binh'. Giấu mũi nhọn, chỉ vì đến thời cơ bộc lộ. Võ nghệ chú trọng , một khi giao đấu vài , chắc chắn sẽ lộ sơ hở trong chiêu thức. Kẻ từng để lộ khinh công mặt khác, chứng tỏ ngày thường vô cùng cẩn trọng, khi mưu sự chính thức lộ sơ hở."
Lời lý. Đằng Ngọc Ý theo bản năng về phía Huyền Phố Các ở phía . Theo lời A gia, tên áo đen thật sự chút giống do Bành gia âm thầm nuôi dưỡng.
Kiếp Trường An đột nhiên xuất hiện nhiều kẻ tà thuật, điều tra mới là "thiên binh thiên tướng" do Bành Chấn nuôi dưỡng. Chỉ điều kiếp bọn họ đều che mắt, kiếp nàng sự việc mà thôi. Tên áo đen lẽ chính vì nghi ngờ nàng chuyện gì đó nên mới kiềm chế mà tay .
kiếp khi chủ tớ nàng hại thì Bành gia dấy binh khởi sự , g.i.ế.c nàng lúc đó lợi gì cho Bành gia ? Suy tính , nàng vẫn giữ nguyên suy đoán ban đầu, kẻ giống do Bành gia nuôi.
Nàng kể hết những suy đoán của cho cha .
Đằng Thiệu im lặng .
Khoan đến phận của tên áo đen, kẻ dù thần thông quảng đại đến , Ngọc Nhi sẽ mơ thấy g.i.ế.c chứ?
Một kẻ cẩn trọng như , tại hôm nay đột ngột hành động...
Nghĩ đến đây, sắc mặt ông sa sầm xuống. Chẳng lẽ trong thời gian ông phái điều tra tên áo đen, ai đó ngầm để lộ tin tức? Đối phương họ đang điều tra nên mới tay .
chuyện là do đích ông sắp xếp, cũng là do ông đích tuyển chọn.
Trình An, Đoan Phúc, Hoắc Khâu đều tận tụy bên cạnh ông nhiều năm, ai nấy đều là t.ử sĩ trung thành tuyệt đối. Nếu họ dị tâm, ngày thường đầy cơ hội hãm hại cha con ông, việc gì tốn công tốn sức bày đám tên áo đen võ nghệ cao cường gì.
Cho nên thể là ba họ.
Ông thống lĩnh quân đội nhiều năm, đ.á.n.h thắng đó, chút khả năng ông vẫn .
Vậy rốt cuộc sai sót ở khâu nào?
Nghĩ kỹ , từ khi A Ngọc cho ông chuyện , thuộc hạ của ông phụng mệnh điều tra một thời gian . Thời gian dài, các khâu khó tránh khỏi lỏng lẻo. Đám thuộc hạ cũ của ông giờ đây cũng đều quyền cao chức trọng, trướng đông... chỗ lọt gió cũng nhiều theo.
dù , moi tin tức từ phía ông cũng cần hiểu rõ tình hình bên .
Hiểu rõ...
Ánh mắt ông trở nên lạnh lùng. Không thể nuôi ong tay áo, lập tức tay chỉnh đốn. Tuy nhiên, rà soát những kẻ khả nghi trong đầu một lượt, ông nhất thời vẫn xác định sơ hở ở .
"Ngươi kể tuyến đường tẩu thoát của kẻ đó cho ." Đằng Thiệu với Đoan Phúc: “Lúc A Ngọc thấy kẻ đó trong mơ là ánh trăng, còn hôm nay trời nắng chang chang. Áo choàng đen của chất liệu gì, tiếng động lạ nào , ngươi hãy nhớ thật kỹ."
Đoan Phúc đáp: "Kẻ đó rẽ ở mỗi ngã tư đều chút do dự, giống như lên kế hoạch tẩu thoát từ . Lão nô nhớ tổng cộng rẽ bốn , nhưng đến thứ năm, đột nhiên đổi hướng rẽ . Hắn khựng một chút, tự nhiên cũng chậm trễ thời gian. Nếu lão nô vội về đạo quán Ngọc Chân, thuận thế đuổi kịp . Lão nô nhớ con hẻm đó là hẻm Nga Nhi."
"Vốn định rẽ trái, đột nhiên đổi sang ..." Đằng Ngọc Ý suy đoán: “Hoặc là do quen , theo thói quen chạy theo đường cũ, hoặc cũng khả năng là cố ý đ.á.n.h lạc hướng chúng ..."
Đỗ Đình Lan bỗng "a" lên một tiếng: "Hẻm Nga Nhi? Cái tên quen quá, hình như con ở ."
Đằng Ngọc Ý và Đằng Thiệu đồng loạt sang Đỗ Đình Lan. Nàng vắt óc suy nghĩ một hồi, bất lực : "Nhất thời con nhớ ."
Đằng Thiệu gật đầu: "Việc thể chậm trễ, di phụ sẽ cho điều tra ngay. Trước đây kẻ đó trong tối, giờ lộ diện thì dễ xử lý hơn , càng điều tra sâu, sơ hở sẽ càng nhiều."
Chợt nhớ lời trụ trì Duyên Giác hôm nay, ông nhịn sang con gái, chần chừ giây lát hỏi: "A Ngọc, ngày con đuối nước mơ thấy A nương con ?"
Đằng Ngọc Ý kinh ngạc: "A nương?"
Đằng Thiệu gượng : "Năm con bốn tuổi từng đến ngôi chùa Bồ Đề bờ đó, chính A nương dẫn con . lúc đó con còn quá nhỏ, nhớ cũng là chuyện thường. A gia chỉ hỏi, mấy ngày thuyền qua ngôi chùa đó, con mơ thấy A nương ?"
Lòng Đằng Ngọc Ý rối bời. Từ khi tỉnh , trong giấc mơ của nàng chỉ yêu ma quỷ quái, nào thấy bóng dáng A nương mà nàng ngày đêm mong nhớ.
Nàng thẫn thờ hồi lâu, buồn bã lắc đầu: "Con mơ thấy."
Đằng Thiệu im lặng một lát, khàn giọng : "Được , A gia đây."
...
Huyền Phố Các.
Bành Nhị nương bàn tiệc đầy những món ngon vật lạ, miệng lầm bầm ngớt: "Thất sách , thất sách . A tỷ chuẩn bao nhiêu đồ thế , mà hai tiểu đạo sĩ chẳng thèm ngó ngàng tới."
Bành Hoa Nguyệt bình thản lật một trang sách, đáp lời.
Bành Cẩm Tú bĩu môi, tới giật phắt quyển sách tay Bành Hoa Nguyệt: "Từ khi đến Trường An, A tỷ suốt ngày cắm đầu sách. Đừng bảo tỷ thấy Hoàng hậu nương nương thích những cô nương nhiều sách vở nên cũng nước đến chân mới nhảy nhé. Bành gia chúng bao đời chinh chiến sa trường, đến A nương cũng là con nhà võ tướng, từ nhỏ chúng thích sách, giờ học cũng chẳng ."
Bành Hoa Nguyệt trừng mắt: "Đưa đây!"
Thái độ nghiêm khắc bất ngờ của tỷ tỷ khiến Bành Cẩm Tú giật . Nàng vốn sợ chị song sinh , bèn ngượng ngùng trả sách , nghiêng ngả xuống sập, ghé sát mặt chị thì thầm: "Này, Lý Hoài Cố thiết với hai tiểu đạo sĩ từ bao giờ thế?"
Bành Hoa Nguyệt khẩy: "Ta ."
Bành Cẩm Tú nghịch nghịch quả cầu hương bằng bạc chạm khắc hình chùm nho tròn vo bên hông chị: "Muội tại A tỷ vui , chắc là tỷ để ý Lận Thừa Hựu chứ gì..."
Bành Hoa Nguyệt giật , vội trợn tròn mắt "suỵt" một tiếng: "Muội nhỏ thôi. Đây phủ nhà , tai vách mạch rừng đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cong-ngoc/chuong-68.html.]
Bành Cẩm Tú khúc khích thì thầm trêu chọc tỷ tỷ: "Ồ, , A tỷ Thái t.ử phi chứ gì. Yên tâm , dù tỷ để ý ai, cũng sẽ tranh giành với tỷ . Còn về ở phòng bên cạnh ..."
Nói nàng hất cằm về phía phòng bên cạnh: "Lý Tam nương dung mạo , học vấn cao đến mấy cũng thể tranh A tỷ . Lần A nương , cha của nàng chẳng qua chỉ là một phó tướng trướng cha của Đằng Ngọc Ý, may nhờ lập vài công lao lớn mới thăng chức. Loại tân quý mới nổi như thế so với Bành gia chúng ."
Bành Hoa Nguyệt liếc mắt , những lời khiến nàng bằng con mắt khác. Nàng đặt sách xuống : "Muội đấy, lúc thì hồ đồ, lúc thông minh gớm."
Nàng trầm ngâm một lát, hạ thấp giọng: "Thế còn ở phía thì ? Nhà đó là thế gia công huân đấy."
Bành Cẩm Tú chị đang ám chỉ Đằng Ngọc Ý, chớp chớp mắt : "Muội đang định với tỷ chuyện đây. A tỷ vì đề phòng Lý Tam nương, chi bằng để ý Đằng Ngọc Ý nhiều hơn. Chưa đến cha nàng là Đằng Thiệu, ông nội nàng là Đằng Nguyên Hạo từng là trọng thần liệt Lăng Yên Các. Chiến công năm xưa cha con Đằng gia lập đến nay ai lay chuyển nổi. Luận về uy vọng trong triều, Đằng gia bao giờ thua kém Bành gia. Hoàng hậu và Thành Vương phi nếu chọn con dâu, để mắt tới Đằng Ngọc Ý cũng chẳng gì lạ. A tỷ còn nhớ , ở Lạc Đạo sơn trang đặt tên cho thư viện, Hoàng hậu nắm tay Đằng Ngọc Ý hỏi han lâu..."
Bành Hoa Nguyệt gật đầu: "Nhắc đến chuyện , cứ thấy Đằng Ngọc Ý gì đó khó hiểu. Lần cơ hội lộ diện như , nàng đang yên đang lành nổi phong chẩn*, quan trọng là để dấu vết gì... Cẩm Tú, xem, nàng thực sự xui xẻo là cố ý?"
*nổi mề đay.
Bành Cẩm Tú ngẩn : "Á, tỷ cũng quên mất, phong chẩn nổi là nổi . Nếu nàng cố ý thì chỉ thể chứng tỏ nàng vốn chẳng gả hoàng thất... A tỷ xem, Đằng Ngọc Ý suốt ngày chỉ ăn chơi hưởng lạc, giống toan tính."
Bành Hoa Nguyệt : " đừng quên, nàng hủy hôn với Đoạn gia . Đằng tướng quân thể tìm cho con gái một mối hôn sự kém hơn Phủ Trấn Quốc Công . Mà khắp Trường An hiện nay, ngoài mấy vị hoàng thất , còn nhà nào môn đăng hộ đối hơn Phủ Trấn Quốc Công nữa?"
Bành Cẩm Tú nhún vai: "Đằng Ngọc Ý đến hôn sự như Đoạn Tiểu tướng quân mà còn hủy là hủy, tính khí như chọn chồng chắc chọn cửa cao nhà rộng . Đừng quên Trịnh Phó Xạ còn từng định chiêu Lư Tiến sĩ rể hiền đấy."
Bành Hoa Nguyệt sững sờ, mỉm : "Cũng , bảo hồ đồ, nhưng đôi khi nhận sự việc còn rõ ràng hơn cả tỷ."
Chợt đối diện tiếng chuyện, như Lý Hoài Cố đang tiễn Tuyệt Thánh và Khí Trí về.
Bành Hoa Nguyệt nhoài ngoài, sắc mặt trầm xuống.
Bành Cẩm Tú quan sát sắc mặt chị, càng thêm khó hiểu: "A tỷ, tỷ cứ để ý Lý Tam nương thế? Vừa nãy cũng , gia thế nàng kém xa chúng , cũng giống thích tranh giành."
Bành Hoa Nguyệt thở dài: "Muội quên lời A nương dạy ở Lạc Đạo sơn trang ? Những cô nương liễu yếu đào tơ như Tam nương là dễ khiến thương xót nhất. Những tiểu thư khuê các như chúng ít nhiều đều chút tính khí, nhưng Lý Tam nương xem, dung mạo học vấn cần bàn, tính tình như , lúc nào gặp cũng nhu mì nhỏ nhẹ. A nương bảo , những tiểu lang quân như Thế t.ử Thành Vương và Thái t.ử tám phần mười là thích những tiểu nương t.ử như . Đến ngày cưới vợ thật sự, tình cảm chân thành còn quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Gia thế, danh vọng gì đó, mặt những lang quân như họ, tất cả đều thể vứt bỏ..."
Bành Cẩm Tú ngẩn : "Nói cũng lý."
Nàng xua tay dậy: "Thôi, các tỷ cứ tranh giành , đằng nào cũng chỉ cần Quận vương điện hạ của thôi."
Nói nàng đến bên giường xuống, ngắm nghía đống vải vóc lộng lẫy mềm mại, chọn lựa hớn hở : "A tỷ, tỷ xem dùng mảnh nào túi thơm cho Quận vương điện hạ là nhất?"
Bành Hoa Nguyệt tức trừng mắt , lười chẳng buồn tiếp lời, tự cầm sách lên tiếp.
...
Tuyệt Thánh và Khí Trí ngóng Lý Hoài Cố ở ngay cạnh phòng Đằng Ngọc Ý, khi tìm Đằng Ngọc Ý bèn mang theo hai cây bút lông tím thượng hạng .
Hai tìm đến chỗ Lý Hoài Cố thì bất ngờ bà t.ử nhà họ Bành chặn . Bà híp mắt xin ít bùa chú, mời hai phòng một lát.
Hai đang vội trả bút cho Lý Hoài Cố, vội mang chu sa, dù vẽ bùa cũng đợi đến mai. Bà t.ử nhà họ Bành bất đắc dĩ đành để họ .
Lý Hoài Cố dường như ngờ Tuyệt Thánh và Khí Trí sẽ đến tìm , vẻ mặt thoáng chút ngạc nhiên. Thấy hai đến mặt, nàng đành : "Không hai vị tiểu đạo trưởng sẽ đến, vốn dĩ còn định dạo quanh chùa một chút. Mời tiểu đạo trưởng nhà . Người hầu vẫn đang thu dọn hành lý, trong phòng bừa bộn."
Nói nàng mời hai , khách sáo thì khách sáo, nhưng ân cần đon đả như nhà họ Bành.
Tuyệt Thánh và Khí Trí thầm thở phào nhẹ nhõm. Chúng sợ nhất là đám nha bà t.ử và các tiểu nương t.ử nhiệt tình quá mức, cứ nhét cho một đống đồ ăn đồ chơi, cuối cùng loanh quanh dò hỏi sở thích của sư . Hồi nhỏ ngây thơ, chúng cũng từng thật thà trả lời bao nhiêu , lớn dần mới hiểu vấn đề.
May mà vị Lý Tam nương là điềm đạm lễ nghĩa.
Trong phòng, các tỳ nữ quả nhiên đang bận rộn sắp xếp hòm xiểng. Tuyệt Thánh và Khí Trí ngại phiền, vội lấy bút lông tím trong n.g.ự.c : "Lý Tam nương tử, cái chúng thể nhận. Nương t.ử nếu cảm tạ việc tặng bùa của quán chúng , hôm nào đến quán thắp hương là ."
Lý Hoài Cố sảng khoái nhận bút: "Hôm đó ở chợ Tây chuyện t.h.ả.m khốc như , cũng vì sợ hãi nên mới vội vàng xin bùa. Lúc một lòng cảm tạ hai vị đạo trưởng nên cũng suy nghĩ chu . Như cũng , hôm nào sẽ đến quý quán dâng hương. Đêm hôm thế còn phiền hai vị tiểu đạo trưởng đích một chuyến, thật sự áy náy quá. Muộn thế chắc tiểu đạo trưởng cũng đói , là ăn chút gì hãy ."
Nói nàng thuận tay đẩy đĩa quả bàn tới. Tuyệt Thánh và Khí Trí xua tay: "Không cần , cần ."
Lý Hoài Cố mỉm : "Có chê quả chỗ sơ sài ? Trước đó khách đến chơi, quả thực tiếp đón hai vị tiểu đạo trưởng chu đáo."
Nói Tuyệt Thánh và Khí Trí ngại dám ngay, đành mỗi cầm một miếng điểm tâm trong đĩa lưu ly lên, giả vờ c.ắ.n một miếng. Ai ngờ điểm tâm còn ngon hơn cả nhà Đằng nương tử.
Hai ăn một miếng, nén cơn thèm lấy thêm nữa. Lúc , hai nha trong phòng ôm một đống đồ từ sập phòng trong, vô ý rơi một quả cầu hương. Quả cầu lăn lông lốc đến ngay chân Tuyệt Thánh.
Tuyệt Thánh cúi xuống nhặt lên mới phát hiện quả cầu hương cũ lắm , hoa văn chạm rỗng bên đều nứt nẻ, ít nhất cũng dùng hơn mười năm .
Khí Trí tinh mắt, vô tình liếc qua thấy bên lờ mờ khắc hai chữ, bên là chữ "A", bên là...
Chưa đợi kỹ, tỳ nữ rối rít xin , chạy tới nhận quả cầu hương. Hai thấy trong phòng bừa bộn như cũng tiện ở lâu, đồng loạt dậy cáo từ: "Bần đạo xin phép cáo lui."
Lý Hoài Cố định sai tỳ nữ tiễn hai cửa thì bên ngoài một tiểu sa di đến truyền lời: "Trụ trì nhắn rằng tối nay Nại Trọng thể sẽ tìm đến Đằng thí chủ . Để ba vị thí chủ còn kinh động, xin mời ba vị chuyển sang Tây sương phòng ngay lập tức. Tịnh xá bên Tây sương phòng hiện nam khách lưu , các vị cứ yên tâm chuyển sang."
Lời truyền đến, phòng của tỷ Bành gia và Đoạn Thanh Anh lập tức náo loạn. Người hầu kẻ hạ hoảng hốt thu dọn hành lý, chỉ sợ ở phía Đông thêm một khắc nào nữa.
Tuyệt Thánh và Khí Trí ồ lên một tiếng, lạ nhỉ, lúc thấy trụ trì sắp xếp như .
Tiểu sa di xong sang Tuyệt Thánh và Khí Trí: "Hai vị tiểu đạo trưởng, Minh Thông pháp sư việc gấp tìm hai vị, xin hãy đến Tàng Kinh Các ngay."
Tuyệt Thánh và Khí Trí hoảng hốt. Trì hoãn đến tận giờ vẫn tìm Đằng nương tử, giờ đây? Xem đành về Tàng Kinh Các một chuyến .
Hai hành lễ cáo từ Lý Hoài Cố, thấy Lý Tam nương chằm chằm ngoài viện, ánh mắt nhạt nhòa, sắc mặt cũng nhạt nhòa. Dáng vẻ qua là vui, bởi ngay cả nụ điềm đạm thường ngày môi nàng cũng biến mất tăm.
Trước khi rời , hai thầm thắc mắc, Lý Tam nương t.ử vui vì đột nhiên chuyển chỗ ở ?
...
Đằng Ngọc Ý tiễn A gia xong, trong sân đợi mãi vẫn thấy Tuyệt Thánh và Khí Trí tới.
Đỗ Đình Lan thấy tiếng ồn ào bên Huyền Phố Các, ngạc nhiên hỏi: "Có chuyện gì ?"
Xuân Nhung ngóng tin tức về báo: "Nghe yêu cầu ba vị nương t.ử chuyển sang Tây sương phòng ngay lập tức."
Đằng Ngọc Ý và Đỗ Đình Lan sững sờ: "Tây sương phòng chẳng chỉ dành cho nam giới ở ?"
Xuân Nhung cũng hiểu nổi: "Nghe là quyết định đột xuất của trụ trì."
Đằng Ngọc Ý hỏi: "Thế hai vị tiểu đạo trưởng ?"
"Hình như ạ."
Đằng Ngọc Ý kinh ngạc vô cùng: "Lạ thật."
Tuyệt Thánh và Khí Trí tuyệt đối sẽ bỏ mà chào một tiếng. Đột ngột rời như , đa phần là việc gấp. Nghĩ ngợi một chút, nàng quyết định tiếp tục đợi.
Hai tỷ uống rượu thêm một lúc, Đỗ Đình Lan dần cảm thấy lạnh. Đằng Ngọc Ý từ khi luyện võ công còn lạnh là gì, nhưng Đỗ Đình Lan thì khác, một lúc là chịu nổi nữa.
Đằng Ngọc Ý vội bảo Đỗ Đình Lan: "A tỷ về phòng , tiểu đạo trưởng chép kinh, cũng bao giờ mới tới, đợi thêm một lát nữa."
Đỗ Đình Lan sai Bích Loa lấy áo choàng cho , cố gắng thêm một lúc, nhưng dần dần ngay cả ghế đá cũng lạnh toát, đành dậy : "A tỷ về phòng rửa mặt đây, cũng đừng đợi lâu quá, một lát về ngủ sớm nhé."
Đằng Ngọc Ý lời. Nàng uống rượu một thấy buồn chán, bèn giơ cao chén rượu, bộ mời trăng sáng đầu cùng đối ẩm. Đang chơi vui vẻ thì sực nhớ đến lời A gia , thần sắc nàng dần ảm đạm xuống. Nàng chống cằm nhớ đến A nương, trong lòng buồn bã khôn nguôi. Nhân lúc say rượu, nàng lấy kiếm Tiểu Nhai : "Ông già nhỏ, chuyện hỏi ông."
Vừa dứt lời, kiếm Tiểu Nhai kịp động đậy thì đầu tường vang lên tiếng động nhỏ. Đằng Ngọc Ý sợ mất mật, định hét gọi Đoan Phúc, nhưng khi rõ đó là ai, tiếng hét tắc nghẹn trong cổ họng.
Người đó đội ngọc quan, mặc áo bào cổ tròn dệt hoa văn bảo tượng màu ngọc bích, ánh trăng vằng vặc, phong thái tuấn dật phi phàm.
Bộ y phục nàng mới thấy lúc chập tối, nàng cũng quen.
"Lận Thừa Hựu?" Đằng Ngọc Ý ngẩn .
Lận Thừa Hựu Đằng Ngọc Ý một lượt mới phát hiện trong mắt nàng ngấn lệ. Hắn thầm thắc mắc, nhướn mày hỏi: "Tuyệt Thánh và Khí Trí bảo cô việc quan trọng trực tiếp với ?"