CÔNG NGỌC - Chương 65
Cập nhật lúc: 2026-01-17 17:46:24
Lượt xem: 468
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nại Trọng vẫn còn đang lẩn trốn trong địa cung, nên việc bố trí trận pháp trong rừng đào cần tiến hành gấp rút. Sau vài câu chào hỏi xã giao, Phương trượng Duyên Giác bèn hiệu cho hai t.ử đưa Đằng Ngọc Ý rời khỏi rừng đào.
Vừa khỏi rừng bao xa, nàng tình cờ chạm mặt Thuần An Quận vương đang dẫn theo một toán hộ vệ vội vã tới. Đằng Ngọc Ý dừng bước, khẽ nhún hành lễ với Thuần An Quận vương. Quận vương cũng dừng , Đằng Ngọc Ý thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt của ngài đang dừng đỉnh đầu .
Một lát , giọng của Thuần An Quận vương vang lên: "Cô nương là thiên kim của Đằng tướng quân?"
Giọng của ngài mang theo sự thanh lạnh như băng tuyết tan. Mới qua thì vẻ xa cách, nhưng ngữ điệu ẩn chứa sự ôn hòa đến bất ngờ.
Đằng Ngọc Ý đáp: " ạ."
Thuần An Quận vương gì thêm, dường như đang lẳng lặng quan sát Đằng Ngọc Ý. Nàng tiện tự ý rời , đành yên tại chỗ. Qua khóe mắt, nàng thấy vạt áo bào màu tím vàng của Quận vương khẽ lay động trong gió, những họa tiết mây trôi gấm vóc dường như đang chuyển động ánh mặt trời. Cuối cùng, ngài dường như khẽ gật đầu thẳng rừng đào.
Khi ngang qua kinh đường, mái hiên bỗng vang lên tiếng gió rít, mười mấy đạo sĩ lướt qua như bay. Đằng Ngọc Ý theo, nhận hai bóng dáng đầu là Kiến Thiên và Kiến Hỉ, một bóng dáng nhỏ nhắn hơn phía là Tĩnh Trần sư thái của đạo quán Ngọc Chân. Theo ba họ là một đám lão đạo sĩ lớn tuổi.
Các đạo sĩ tay cầm phất trần, mắt thẳng, thi triển khinh công bay qua mái nhà, vội vã hướng về phía rừng đào.
Tiền viện lúc cũng đang rối loạn. Đạo quán Ngọc Chân đột ngột xuất hiện đại tà vật, thích hợp để ngoài ở . Phương trượng Duyên Giác đến, những tiểu thư quyền quý đến ngắm hoa đó cùng các nữ quan trong quán đều sắp chuyển sang phủ Thuần An Quận vương kế bên để tạm lánh.
Để tránh lỡ chân lạc rừng đào, một lượng lớn hộ vệ của phủ Quận vương điều động đến canh gác tiền viện.
Đằng Ngọc Ý đến tiền viện, ánh mắt đầu tiên tìm thấy Đoan Phúc trong đám đông.
Sắc mặt vàng vọt, tiều tụy, đang dẫn đầu đám hộ vệ Đằng phủ im như phỏng bậc thềm. Xung quanh đều đang bàn tán xôn xao, chỉ lặng lẽ như một vũng nước đọng. Bất chợt thấy Đằng Ngọc Ý, ánh mắt Đoan Phúc d.a.o động dữ dội, mấp máy môi lao nhanh về phía nàng như điên dại.
"Nương tử!" Hắn khàn giọng gọi.
Trong lòng Đằng Ngọc Ý dâng lên một nỗi chua xót. Biểu cảm nàng hề xa lạ. Từ nhỏ, mỗi khi nàng ngoài, Đoan Phúc đều túc trực bên cạnh rời nửa bước. Nếu nàng vì mải chơi mà ngã từ cây xuống, chạy quá nhanh sắp vấp ngã, mặt Đoan Phúc đều sẽ thoáng qua vẻ hoảng hốt y như .
Nhờ Đoan Phúc bao năm bảo vệ, nàng tuy nghịch ngợm hơn những đứa trẻ khác nhưng ít khi thương tích gì.
Nàng , hôm nay Đoan Phúc chắc chắn chuyện gì đó dụ nơi khác, nếu tuyệt đối sẽ vô cớ biến mất như .
Đoan Phúc lao đến mặt Đằng Ngọc Ý, môi run rẩy, nàng từ đầu đến chân. Đằng Ngọc Ý lúc đang tự trách ghê gớm lắm, bèn vội vàng an ủi: "Ta ..."
Tiếng gọi "Nương tử" của Đoan Phúc cũng kinh động đến những khác. Đỗ Đình Lan mở to mắt quanh, vội vàng rẽ đám đông, hoảng hốt chạy về phía Đằng Ngọc Ý.
Tuyệt Thánh và Khí Trí cũng vươn cổ , vui mừng vén vạt áo nhảy xuống bậc thềm.
"A tỷ." Đằng Ngọc Ý rảo bước đón lấy chị .
Lớp phấn son mặt Đỗ Đình Lan sớm nước mắt rửa trôi sạch sẽ, đôi mắt sưng húp như hai quả đào. Nàng từng chứng kiến bản lĩnh của tên hòa thượng giả trong rừng, cứ ngỡ em gái khó lòng sống sót. Chịu đựng nỗi giày vò suốt bấy lâu, ruột gan nàng như đứt từng khúc. Giờ thấy em gái bình an vô sự, nàng cứ ngỡ như đang mơ, thất thần Đằng Ngọc Ý chằm chằm một lúc lâu. Đến khi xác định em gái thật sự , nàng mới ôm chầm lấy Đằng Ngọc Ý, òa nức nở.
Nghe tiếng của tỷ tỷ, cổ họng Đằng Ngọc Ý cũng nghẹn . Nàng vỗ nhẹ vai A tỷ, ngừng an ủi: "A tỷ đừng nữa, tỷ xem, chẳng vẫn đang khỏe mạnh đây ."
"Đằng nương tử." Tuyệt Thánh và Khí Trí cũng chen ghé hai cái đầu tròn vo gần.
Đằng Ngọc Ý lau giọt nước mắt nơi khóe mi: "Hai đến từ bao giờ ?"
"Đến từ sớm , nhưng hai vị đạo trưởng Kiến Thiên và Kiến Hỉ bảo yêu tà tầm thường, với đạo hạnh của bọn , xuống địa cung chỉ nước nộp mạng, nên nhất quyết cản cho ." Hai quan sát Đằng Ngọc Ý, thấy nàng bình an vô sự, tảng đá trong lòng mới trút bỏ, nhưng lo lắng hỏi: "Sư ?"
"Thế t.ử đang ở trong rừng đào bàn bạc cách đối phó Nại Trọng với Phương trượng Duyên Giác."
Tuyệt Thánh và Khí Trí thở phào nhẹ nhõm, giơ tay chỉ về phía một vị công t.ử mặc áo gấm, khí độ đoan trang cách đó xa: "Thái t.ử và Thuần An Quận vương tin trong quán xuất hiện đại yêu, sợ sư một đối phó nổi, một đích cưỡi ngựa đến chùa Đại Ẩn mời Phương trượng Duyên Giác, một dọc đường cầu viện các đạo quán lân cận. Hai vị điện hạ cũng mới đây thôi."
Người đó dáng cao ráo, mày rậm mắt to, thần thái khi chuyện vô cùng ôn hòa, là Thái tử.
Đằng Ngọc Ý lúc mới phát hiện ngoài hộ vệ các phủ tin chạy đến, cửa quán còn ít nhất ba bốn mươi đạo sĩ. Thái t.ử đám đông, kiên nhẫn lắng điều gì đó. Một lát , ngài sang dặn dò hộ vệ vài câu đích dẫn mấy vị đạo sĩ về phía hậu viện.
Lúc , đám Trịnh Sương Ngân, Võ Khởi cũng chạy tới, vây quanh Đằng Ngọc Ý ngó nghiêng, ai nấy đều hết bàng hoàng: "Không là , lo c.h.ế.t ."
Lý Hoài Cố nắm tay Đằng Ngọc Ý một hồi, nghẹn ngào : "Ta và Lan tỷ tỷ sắp cạn nước mắt , may mà ."
Tóc mai Lý Hoài Cố cũng rối, nhưng màu son đỏ đào vẫn còn nguyên, đôi mắt đẫm lệ, giọng nghẹn ngào khiến thương cảm.
"Làm phiền các tỷ lo lắng ." Đằng Ngọc Ý mỉm vỗ nhẹ lên mu bàn tay Lý Hoài Cố, lẳng lặng rút tay về.
Nàng đám đông, liếc mắt bèn thấy tỷ Bành Hoa Nguyệt và Bành Cẩm Tú. Hai mũi đỏ mắt sưng, sắc mặt cũng chẳng khá hơn nàng là bao.
Đằng Ngọc Ý trong lòng lấy lạ, hai tỷ biến mất khi xảy chuyện, theo lý thì kinh hãi mới , giờ bộ dạng cũng như thoát c.h.ế.t trở về thế ?
lúc đó, Tĩnh Trần sư thái từ hậu viện tới: "Nơi sắp khởi trận , các vị thí chủ hãy theo bần đạo sang phủ Quận vương tạm lánh. Trước đó các vị tiểu thí chủ chạm trán với Nại Trọng trong rừng, vật âm sát khí quá nặng, để tránh hậu họa, xin mời các thí chủ uống một bát canh bùa, xác nhận hãy rời ."
Nói xong, Tĩnh Trần sư thái đích hộ tống các tiểu thư quyền quý sang phủ Quận vương.
Khách khứa trong phủ Quận vương giải tán từ sớm, hiện giờ trong phủ chỉ còn quản gia và hầu.
Các tăng ni, đạo sĩ của các quán bố trí ở trung đường, còn các tiểu thư thì sắp xếp nghỉ ngơi tại các gian phòng phía trung đường.
Hộ vệ của các phủ trong, chỉ thể canh ngoài tường.
Tĩnh Trần sư thái ở trung đường chủ trì đại cục, còn Tuyệt Thánh và Khí Trí thì mang giấy bùa xuống bếp nấu canh.
Thuần An Quận vương những cưới vợ mà ngay cả thê cũng , cả một phủ Quận vương rộng lớn nữ chủ nhân coi sóc, chỉ vài vị ma ma lớn tuổi dẫn theo đám tỳ nữ chạy đôn chạy đáo lo liệu.
Các cô gái phòng chải chuốt dung nhan, để tránh hiềm nghi, ai nấy đều sai hầu lấy mũ rèm đội lên.
Đằng Ngọc Ý đội mũ rèm thì thầm hỏi Đỗ Đình Lan: "A tỷ, bắt bao lâu ?"
Đỗ Đình Lan vẫn còn hồn, nắm c.h.ặ.t t.a.y em gái: "Hơn nửa canh giờ thôi."
Đằng Ngọc Ý ngẩn . Ở trong địa cung nàng cảm thấy thời gian dài dằng dặc, ngờ mới đến một canh giờ. Đang suy nghĩ thì chợt đối diện tiếng Bành Hoa Nguyệt nức nở.
"Ta và từ tịnh phòng , vốn định rừng đào ngay, ai ngờ một đoạn thì gặp bốn tiểu sa di. Mấy tiểu sa di đó trông nho nhã lễ phép, hỏi thăm chúng trụ trì ở . Ta và đề phòng, thuận miệng 'kinh đường'. Nào ngờ bốn tên đó đột nhiên quái dị, thấy bèn kéo bỏ chạy thục mạng. Chẳng thế nào chạy lạc rừng đào, lòng vòng mãi tìm thấy lối , hồn vía lên mây. Mãi thấy tiếng trụ trì dẫn tìm mới là lạc cơ quan trong quán."
Đằng Ngọc Ý vốn còn nghi ngờ lời Bành Hoa Nguyệt, nhưng đến bốn tiểu sa di thì lông tóc dựng cả lên. Chà, giống bịa đặt, chẳng lẽ lúc nãy họ thực sự gặp nguy hiểm?
Võ Khởi và những khác kinh ngạc : "Các gặp chuyện cũng gần giống chúng , chỉ khác là bọn gặp một tên giả hòa thượng cao lớn, chứ bốn tiểu sa di."
lúc Tĩnh Trần sư thái yên tâm nên qua xem xét, bèn : "Các cô nương may mắn hơn họ một chút, bốn tiểu sa di chỉ là mấy con tiểu quỷ trướng Nại Trọng, pháp thuật thấp kém dễ phá giải. Không như Nại Trọng, nhất định giải câu đố của nó mới cơ may sống sót."
Trịnh Sương Ngân : "Nhắc đến chuyện , nếu lúc nãy nhờ Đằng nương t.ử ngầm nhắc nhở, mấy chúng e là lành ít dữ nhiều. Đằng nương tử, đại ân lời nào cảm tạ hết , xin nhận của Sương Ngân một lạy."
Nàng nổi tiếng tài hoa, xưa nay vốn chút kiêu ngạo, mà dứt lời dậy vái lạy ngay. Võ Khởi cũng hai lời, dậy nghiêm trang hành lễ với Đằng Ngọc Ý.
Đằng Ngọc Ý vội bước tới đỡ họ dậy: "Các tỷ quá lời . Gặp tình cảnh nguy hiểm như , ai cũng sẽ cố gắng tìm đường sống thôi. May mắn thoát , coi như chúng cùng chung hoạn nạn. Trịnh nương tử, Võ nương tử, Liễu Tứ nương... đừng thế, mau lên ."
Trịnh Sương Ngân, Võ Khởi và những khác vẫn kiên quyết hành đại lễ, Đỗ Đình Lan đành khổ tới giúp đỡ, nhẹ nhàng khuyên giải, đỡ từng dậy.
Sau khi xuống, Liễu Tứ nương tò mò hỏi: " A Ngọc, chiếc chuông của khả năng nhận tà ma ? Nếu tên quái tăng đến là chuông bắt đầu reo?"
Tĩnh Trần sư thái ngẩn : "Chuông?"
Ánh mắt Đằng Ngọc Ý khẽ động. Chuông Huyền Âm là pháp khí của Đạo gia, nếu cứ cố tình dối cho qua chuyện thì tiên sẽ qua mắt Tĩnh Trần sư thái. nếu thật, giải thích dị bảo của Thanh Vân quán cổ tay nàng? Đang âm thầm suy tính lời đối đáp thì Tuyệt Thánh và Khí Trí mang canh bùa đến.
"Mau uống khi còn nóng, tà khí tích tụ lâu trong sẽ ." Tuyệt Thánh và Khí Trí lớn.
Các cô gái đến hai chữ "tà khí" thì còn nhớ đến cái chuông của Đằng Ngọc Ý nữa. Uống canh xong, quản gia dẫn hầu mang cơm lên.
Đáng lẽ buổi trưa dùng bữa ở Vân Hội Đường, nhưng vì xảy chuyện nên trì hoãn, giờ ngửi thấy mùi cơm canh, các cô gái mới nhận đói meo từ lâu.
Khi dọn cơm, hầu trong phủ Quận vương cũng khác hẳn tớ nhà quyền quý bình thường. Họ cử chỉ đúng mực, ung dung lễ, nhẹ nhàng dọn món đồng loạt lui sang một bên.
Cơm nước tuy vội nhưng hề qua loa đại khái.
Đằng Ngọc Ý dọa một trận trong địa cung, sớm đói khát. Tuy vẫn lo lắng chuyện thu phục yêu quái thuận lợi , nhưng nàng cũng tranh thủ mượn rượu để trấn an tinh thần. Nâng chén rượu lên nhấp một ngụm, nàng thầm khen: Rượu ngon.
Hương rượu thơm lạnh hơn tuyết, phảng phất một làn hương sen thoang thoảng.
Bành Cẩm Tú đối diện mắt sáng rực lên, chốc chốc mâm cao cỗ đầy, chốc chốc đám hầu huấn luyện bài bản, khuôn mặt đỏ bừng như thể vinh dự lây. Mãi đến khi Bành Hoa Nguyệt bên cạnh kín đáo huých nhẹ một cái, nàng mới cụp mắt xuống, quy củ dùng bữa.
Dùng bữa xong, bên ngoài vẫn động tĩnh gì.
Lòng thấp thỏm yên. Chùa Đại Ẩn và Thanh Vân quán đều thần thông, các đạo quán khác cũng cử ít cao nhân đến, nhưng tên quái tăng pháp lực rõ ràng tầm thường, đấu pháp lâu như mà vẫn thấy kết quả.
Tĩnh Trần sư thái lộ rõ vẻ nôn nóng, sải bước ngắn mái hiên vài vòng, cuối cùng dứt khoát vung phất trần, xếp bằng xuống đất đả tọa.
Tuyệt Thánh và Khí Trí thấy cũng vội vàng xuống hai bên cạnh Tĩnh Trần sư thái.
Đằng Ngọc Ý vì chạy trốn mà gần như vắt kiệt sức lực, lúc cả mệt mỏi rã rời. Ngồi một lúc, nàng kìm tựa đầu vai Đỗ Đình Lan chợp mắt. Chợt ngoài sân tiếng chuyện, nàng vội mở mắt ngoài.
Tĩnh Trần sư thái giữa sân vài câu bảo: "Phương trượng Duyên Giác đến . Trụ trì Phật nhãn tinh tường, đợi ngài xem kỹ, nếu gì bất thì các vị thí chủ thể ai về nhà nấy ."
Đằng Ngọc Ý cùng Đỗ Đình Lan ngoài, thấy Phương trượng Duyên Giác dẫn theo hai đại t.ử giữa sân, một hòa thượng trong đó bưng một chiếc bát vàng, bên trong đựng những viên t.h.u.ố.c tròn.
Bên cạnh là Lận Thừa Hựu, Thái t.ử và Thuần An Quận vương.
Phía nữa là Kiến Thiên, Kiến Hỉ cùng các đạo sĩ của các đạo quán trong kinh thành.
Kiến Thiên và Kiến Hỉ mặt mày ủ rũ, các đạo sĩ khác cũng cúi đầu chán nản.
Lận Thừa Hựu thì thần thái vẫn rạng rỡ, chỉ đôi mày nhíu như đang suy tính điều gì. Hắn vẫn mặc bộ áo gấm thạch mặc thêu hoa văn liên châu, y phục lấm lem nhăn nhúm, trông phần nhếch nhác.
Đằng Ngọc Ý Lận Thừa Hựu, nhóm Duyên Giác, thầm nghĩ: Xem Nại Trọng trốn thoát .
Võ Khởi bước lên hành lễ: "Bái kiến trụ trì."
Các cô gái cũng lượt bước lên.
Ánh mắt Phương trượng Duyên Giác quét qua từng , Đằng Ngọc Ý tuy lớp màn che mặt nhưng vẫn cảm thấy ánh mắt sáng rực như đuốc.
Khi ánh mắt Phương trượng Duyên Giác chuyển đến chỗ , tà váy bên cạnh khẽ động đậy. Đằng Ngọc Ý sang, hóa là Đoạn Thanh Anh.
Đoạn Thanh Anh bất an nhích chân, thấy Đằng Ngọc Ý bèn lập tức khôi phục vẻ cao ngạo đoan trang thường ngày.
Đằng Ngọc Ý nghi hoặc, chẳng lẽ Đoạn Thanh Anh trúng tà? ánh mắt Phương trượng Duyên Giác lướt qua Đoạn Thanh Anh mà hề dừng , ngược khi thấy Lý Hoài Cố, ngài bỗng khựng một chút.
Cuối cùng ngài vẫy tay với Đằng Ngọc Ý và tỷ nhà họ Bành: "Ba vị thí chủ, xin mời qua đây."
Đỗ Đình Lan lo lắng nắm c.h.ặ.t t.a.y Đằng Ngọc Ý, nhưng nàng chẳng hề ngạc nhiên. Nếu chuông Huyền Âm cổ tay báo động, nàng cũng kịp thời Nại Trọng là tà vật. Nại Trọng lẽ nhận chiếc chuông hỏng chuyện của nó nên mới hỏi vật đó là của ai. Cộng thêm việc nàng hai trốn thoát ngay mũi nó, con quái vật để mắt tới cũng gì lạ.
"Trên các vị tà khí, uống t.h.u.ố.c xong thể các tăng ni hộ tống về phủ."
Giọng điệu Phương trượng Duyên Giác bình thản nhẹ nhàng, khiến an tâm lạ thường.
Mọi đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Duyên Giác Đằng Ngọc Ý và tỷ họ Bành: "Ba vị thí chủ trong mệnh kiếp nạn, lão nạp dám khẳng định liệu ứng nghiệm chuyện Nại Trọng . Để cẩn trọng, mấy ngày tới ba vị thí chủ lẽ cần sắp xếp nơi ở khác."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cong-ngoc/chuong-65.html.]
Lận Thừa Hựu nhíu mày. Mệnh kiếp nạn? Đằng Ngọc Ý gần đây xui xẻo như , hóa là vì ứng kiếp ?
Bành Hoa Nguyệt và Bành Cẩm Tú kinh hãi hỏi: "Trụ trì, lời là ý gì?"
Duyên Giác sang nhỏ với t.ử bên cạnh một câu.
Vị hòa thượng trẻ tuổi tiếp lời: "A Di Đà Phật, thiên cơ bất khả lộ. Đây là Ninh Tâm Liên của tệ tự, tác dụng thanh tâm trừ tà. Nại Trọng hung sát phi phàm, phàm là từng chạm mặt với nó ít nhiều sẽ tà khí xung khắc, nếu sớm uống t.h.u.ố.c e khó tránh khỏi ác mộng quấn . Các vị thí chủ qua đây nhận t.h.u.ố.c . Chỉ là sự việc xảy đột ngột, chúng chỉ mang theo hai mươi viên Ninh Tâm Liên, e là đủ chia. Những ai , đợi hai ngày nữa trong chùa chế xong thuốc, bần tăng sẽ mang đến tận nhà."
Các cô gái hiểu ngay, chỉ hai mươi viên, ai nhận t.h.u.ố.c thì mấy ngày tới sẽ ác mộng quấn . Họ sợ đến tái mặt, cố gắng giữ gìn phong thái tiểu thư khuê các, lượt bước lên nhận thuốc.
Đằng Ngọc Ý đang ngẩn . Phương trượng Duyên Giác quả nhiên nàng vấn đề. Cái gọi là "kiếp nạn" , chăng là tai ương do việc mượn mệnh gây ? Tim nàng đập thình thịch liên hồi, còn tâm trí mà nghĩ đến chuyện nhận thuốc.
Đỗ Đình Lan cũng chút lơ đễnh, một là lo cho an nguy của , hai là nàng cũng quen nhường nhịn, nên khi đến lượt nàng nhận t.h.u.ố.c thì trong bát vàng trống .
Liễu Tứ nương cầm viên Ninh Tâm Liên cuối cùng tay, vẻ mặt chút áy náy. Đỗ Đình Lan vội : "Không , đằng nào hai ngày nữa trụ trì cũng sẽ phát t.h.u.ố.c mà."
Nói xong, Đỗ Đình Lan định tìm Đằng Ngọc Ý, nào ngờ bước , một viên t.h.u.ố.c lăn đến mặt, dừng ngay cạnh tà váy nàng . Nàng cúi đầu , cúi xuống nhặt viên t.h.u.ố.c lên.
Trong sân đang lộn xộn, lúc nhận t.h.u.ố.c các cô gái chen chúc , nhất thời ai để ý đến bên . Chợt Đoạn Thanh Anh run giọng : "Á, t.h.u.ố.c của mất ?"
Đỗ Đình Lan vội : "Đoạn nương tử, t.h.u.ố.c của cô ở đây."
Cách đó xa là Lận Thừa Hựu và Thái tử.
Thái t.ử thấy cảnh , thầm nghĩ vị tiểu nương t.ử tính tình thật trung hậu.
Một lát , thấy một vị tiểu nương t.ử khác vội vã đến lấy thuốc: "Đa tạ Đỗ nương tử."
Hóa là Đỗ nương tử. Thái t.ử ngẩn . Hai chữ "Hương Tượng" mà cực kỳ yêu thích là do vị Đỗ nương t.ử đặt.
Đỗ Đình Lan hề ánh mắt của Thái tử, đầu hai bước thì Lý Hoài Cố kéo khăn choàng.
"Lan tỷ tỷ, tỷ nhận t.h.u.ố.c ? Này, cầm lấy ." Lý Hoài Cố ôn tồn , đưa viên t.h.u.ố.c của cho Đỗ Đình Lan.
Đỗ Đình Lan vội từ chối: "Tuyệt đối , sức khỏe yếu, t.h.u.ố.c cứ giữ dùng ."
Lý Hoài Cố kiên quyết nhét viên t.h.u.ố.c tay Đỗ Đình Lan: "A Ngọc cũng nhận thuốc, đuối nước xong tinh thần cũng chút suy nhược, t.h.u.ố.c để dùng cũng , vội ."
Đỗ Đình Lan quả nhiên lộ vẻ do dự, nhưng cuối cùng vẫn đẩy viên t.h.u.ố.c trở : "Không , t.h.u.ố.c là do nhận , và A Ngọc đợi cũng mà."
Nói nàng đến bên cạnh Đằng Ngọc Ý, lén nắm tay em gái: "Muội cứ thẫn thờ, rốt cuộc đang nghĩ gì thế?"
Thuần An Quận vương thấy cảnh , bèn lấy từ trong n.g.ự.c một lọ t.h.u.ố.c đưa cho quản gia bên cạnh: "Ta còn mấy viên Ninh Tâm Liên xin từ chỗ trụ trì năm ngoái, đến giờ dịp dùng, ngươi đem chia cho các cô nương đó ."
Quản gia chần chừ, nhưng cũng nhận lấy lọ thuốc, phát cho Đằng Ngọc Ý và Đỗ Đình Lan , đó phát hai viên còn cho các tiểu nương t.ử khác.
Lận Thừa Hựu vốn đang suy nghĩ về chuyện hôm nay, bèn ngẩng đầu lên. Lần Hoàng thúc từng nhắc tới chuyện năm xưa theo Bá phụ đến Ly Sơn trú tất, may gặp nạn, may nhờ Đằng Thiệu cứu giúp. Những năm vì tránh hiềm nghi, Hoàng thúc và Đằng Thiệu qua nhiều, nhưng ơn cứu mạng dường như Hoàng thúc vẫn luôn khắc ghi trong lòng.
Hắn sang Đằng Ngọc Ý, nàng chẳng đang ngẩn ngơ cái gì, phát t.h.u.ố.c cũng nhận, tỷ tỷ chuyện cũng chẳng phản ứng, mãi đến khi thấy lọ t.h.u.ố.c mới như bừng tỉnh, vội vàng cùng mấy vị tiểu nương t.ử khác đến cảm tạ.
"Đa tạ Quận vương điện hạ." Khi Đằng Ngọc Ý cụp mắt xuống, hàng mi dài cong vút như cánh bướm, dù cách một lớp màn che mặt cũng lờ mờ thấy đôi mắt linh động .
Thuần An Quận vương gật đầu: "Không cần đa lễ."
Lận Thừa Hựu bên cạnh , gì.
Phía bên , Tuyệt Thánh và Khí Trí chuyện xong tìm sư , thấy sắc mặt sư chút kỳ quái, bèn thắc mắc gọi: "Sư ?"
Lận Thừa Hựu sang với Phương trượng Duyên Giác: "Trụ trì, trời còn sớm nữa, là mời các vị đạo trưởng đưa các cô nương về phủ sớm một chút."
"Cũng ." Phương trượng Duyên Giác .
Ngài Đằng Ngọc Ý và tỷ họ Bành: "Còn ba vị thí chủ, xin hãy theo sắp xếp của lão nạp, tạm thời tá túc tại chùa Đại Ẩn..."
Các cô gái thấy vội an ủi Đằng Ngọc Ý và hai : "Hoàng hậu hàng năm đều đưa nữ quyến của các quan trong triều đến chùa Đại Ẩn lễ Phật, tịnh xá trong chùa rộng rãi sạch sẽ... Thời gian các tỷ ở trong chùa cũng , ít nhất lo lắng tà ma quấy nhiễu."
Đằng Ngọc Ý gật đầu. Đỗ Đình Lan bỗng : "A Ngọc, đầu rớt mất một cây trâm bộ d.a.o ?"
Đằng Ngọc Ý giật , lúc nãy chỉ lo chạy trốn nên quên khuấy mất chuyện , vội đến mặt Tĩnh Trần sư thái, cúi hành lễ: "Xin hỏi sư thái, ở trong địa cung, thấy một cây trâm bộ d.a.o ạ?"
"Bộ dao?" Tĩnh Trần sư thái ngạc nhiên: “Là trang sức quý giá ? Chuyện e là khó , địa cung cơ quan trùng trùng, mỗi khi , góc độ các tầng địa cung sẽ đổi, đồ rơi đó chắc tìm ."
Đằng Ngọc Ý nhớ tình cảnh trong địa điện, lời sai chút nào, nhưng nàng vẫn cam tâm: "...Hôm khác thể cho phép con quán tìm ạ? Đó là vật di vật A nương để cho con... Làm phiền sư thái ."
Tĩnh Trần sư thái khó xử : "Không bần đạo chịu giúp, cây trâm bộ d.a.o rơi mất lâu như , theo lý thì rơi xuống tầng , cho dù tìm thấy, e là cũng máy móc nghiền nát thành bột phấn ."
Bên Duyên Giác hỏi Lận Thừa Hựu: "Cậu định ?"
Lận Thừa Hựu thu hồi tầm mắt, quy củ đáp: "Con về Đại Lý Tự một chuyến ."
Trang Mục lẽ sắp khai , rõ xem cống nạp Nguyệt Sóc Đồng Quân cho Nại Trọng .
Lời còn dứt, chợt bên ngoài sân tiếng thú kêu thì là Khoan Nô và mấy tùy tùng đến, con báo nhỏ uy phong lẫm liệt cùng chẳng là Tuấn Nô .
Khoan Nô lau mồ hôi, đưa cái bọc tay cho Lận Thừa Hựu: "Thế tử."
Lận Thừa Hựu mở xem, là một chiếc áo gấm vân mây màu trắng hạt sen.
Khoan Nô : "Tiểu nhân sợ kịp, về phủ nhờ Thường thống lĩnh tìm đại một bộ, Thế t.ử bộ đồ bẩn ạ."
Đằng Ngọc Ý thấy bộ y phục đó, da đầu tê rần.
Chất liệu bộ y phục của Lận Thừa Hựu giống hệt bộ của nàng. Hôm đó vì tránh hiềm nghi, nàng chỉ mặc một lúc cởi , đến tối hôm Lý Hoài Cố và những khác đến sơn trang mới tạm thời . Bộ của Lận Thừa Hựu hôm đó cũng chẳng mặc bao lâu, vì nhanh nàng "lỡ tay" hắt rượu nho .
Màu sắc và chất liệu vải kết hợp với quả thực hiếm thấy, ai thấy cũng sẽ lầm tưởng là cắt từ cùng một cây vải.
Lận Thừa Hựu cũng sững sờ. Đêm đó nếu tình cờ bắt gặp, cũng Đằng Ngọc Ý một bộ y phục cùng chất liệu với . Có nên giả vờ như chuyện gì ? Dù chuyện cũng qua lâu , chắc gì khác để ý.
nhỡ hiểu lầm...
Hắn liếc mắt Đằng Ngọc Ý, thôi bỏ , cẩn thận vẫn hơn. Hắn lẳng lặng nhét bộ y phục trở thật nhanh, đó lục lọi bên trong, nào ngờ chẳng lấy một bộ dự phòng nào.
Thường thống lĩnh và Khoan Nô đúng là đoảng hơn .
Hắn khẩy: "Bộ rõ ràng cũng bẩn, các ngươi thấy ?"
Khoan Nô ngẩn : "Cũng bẩn ạ?"
Lận Thừa Hựu buộc chặt cái bọc ném trả cho Khoan Nô, với Thuần An Quận vương: "Hoàng thúc, xem đành mượn một bộ y phục mặc tạm ."
Đằng Ngọc Ý thở phào nhẹ nhõm, may mà Lận Thừa Hựu còn nhớ chuyện .
Lận Thừa Hựu nhét bộ y phục nhanh như , chắc là ai để ý .
Chợt bên cạnh hỏi: "Tam nương, thế?"
Lại Lý Tam nương đáp: "Không , nãy bụi bay mắt thôi."
Đằng Ngọc Ý sang, khéo cơn gió thổi tung một góc rèm che mặt của Lý Hoài Cố. Sắc mặt Lý Hoài Cố tái nhợt lạ thường, trông cứ như đang bệnh .
Phương trượng Duyên Giác bắt đầu sắp xếp các tăng đạo hộ tống. Với đạo hạnh của những tăng đạo mặt tại đây, ai thể chống Nại Trọng, chia mỗi xe ít nhất cũng ba hộ tống.
Phân chia như , hòa thượng của chùa Đại Ẩn điều hơn một nửa.
Lận Thừa Hựu đến Đại Lý Tự, Phương trượng Duyên Giác đưa Thái t.ử cung, cuối cùng còn hai đại t.ử pháp lực cao cường nhất phụ trách hộ tống Đằng Ngọc Ý và tỷ nhà họ Bành, cộng thêm Tuyệt Thánh và Khí Trí nữa là cũng tạm đủ dùng.
Thái t.ử vẫn lo nhân thủ đủ, ôn tồn : "Trụ trì cần đưa vãn bối cung , vãn bối cùng hai vị tiểu đạo trưởng Tuyệt Thánh và Khí Trí là đủ ."
Phương trượng Duyên Giác lắc đầu: "Lão nạp việc cần cung bẩm báo Thánh nhân. Chỉ là như thì ai trông coi kinh văn lão nạp mang về từ Đông Đô , Tĩnh Trần sư thái, thể phiền hộ tống kinh văn xe về tệ tự ?"
Tĩnh Trần sư thái đang định gật đầu thì Thuần An Quận vương lên tiếng: "Để vãn bối một chuyến ."
Bành Cẩm Tú đương nhiên cầu còn , thẹn thùng hành lễ với Thuần An Quận vương.
Đằng Ngọc Ý và Đỗ Đình Lan cũng đành hành lễ: "Đa tạ Quận vương điện hạ."
Lận Thừa Hựu xong y phục , thấy bèn : "Ta nhớ , cần đến Tàng Kinh Các của chùa Đại Ẩn tra cứu lai lịch của Nại Trọng. Không cần phiền Hoàng thúc một chuyến , để cho."
Sắp xếp xong xuôi, đang định khỏi phủ thì gọi: "Trụ trì, xin dừng bước."
Mọi thì là Lý Hoài Cố. Lý Hoài Cố đến mặt Phương trượng Duyên Giác, giơ một cánh tay lên : "Phiền trụ trì xem giúp, con thế ?"
Giọng nàng kinh hoàng sợ hãi, rõ ràng là dọa sợ nhẹ.
Đó là một vết thương nhỏ, giống như cành cây vật sắc nhọn nào đó quẹt , rách cả áo lẫn da thịt, nhưng vết thương sâu, chỉ xước ngoài da.
Kỳ lạ ở chỗ vết thương thâm đen, giống như trúng độc .
Sắc mặt Phương trượng Duyên Giác khẽ biến đổi: "A Di Đà Phật, thí chủ thương ở ?"
"Trong rừng đào, lúc đó chỉ lo chạy trốn, quẹt trúng cũng , đột nhiên thấy ngứa mới phát hiện chỗ rách."
Phương trượng Duyên Giác gật đầu: "Đây là yêu độc. Các ngươi đưa thí chủ về chùa , tìm cách mau chóng hút yêu độc ."
Thế là Lý Hoài Cố cũng buộc lên xe trâu đến chùa Đại Ẩn.
Ra ngoài , Lận Thừa Hựu đống kinh văn xe, thầm nghĩ rõ ràng còn cả đống việc quan trọng , mà ma xui quỷ khiến thế nào đến chùa Đại Ẩn. Nhớ chuyện hôm nay, cảm giác kỳ quái trong lòng càng lúc càng mãnh liệt. Đang định lên ngựa, bỗng nảy một ý, gọi Tuyệt Thánh và Khí Trí gần, xổm xuống với hai : "Hình như gáy trầy xước, hai xem giúp sư với."
Tuyệt Thánh và Khí Trí giật , vội vòng lưng Lận Thừa Hựu vạch cổ áo xem kỹ. Da dẻ sư trắng trẻo, bọn họ liếc mắt một cái là thấy ngay dấu ấn màu vàng kim do trúng cổ để .
Ngoài cái đó thì chẳng vết thương nào cả.
"Không sư ." Hai : “Không thấy vết thương nào cả."
Lận Thừa Hựu ngẫm nghĩ, nếu dấu ấn cổ gáy biến mất, hai tên ngốc chắc chắn sẽ hét toáng lên .
Vậy nên cổ trùng của chắc vẫn còn, nhưng cũng chắc chắn lắm, dù Tuyệt Thánh và Khí Trí cũng qua loa đại khái, dấu ấn cổ biến mất chắc bọn họ phát hiện ngay.
Nếu hỏi kỹ quá sợ Tuyệt Thánh và Khí Trí sinh nghi, đang yên đang lành tự dưng hỏi dấu ấn cổ còn .
thể phớt lờ cảm giác kỳ lạ trong lòng, lên ngựa nghĩ, , lát nữa đến chùa Đại Ẩn, tìm cái gương tự xem mới .