CÔNG NGỌC - Chương 32
Cập nhật lúc: 2026-01-12 15:57:14
Lượt xem: 629
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đằng Ngọc Ý thầm nghĩ đây quả là thời cơ để đòi t.h.u.ố.c giải, chỉ hiềm nỗi lúc tuyệt đối thể Lận Thừa Hữu phân tâm.
…
Kiến Hỉ quát lớn: "Thi Tà! Ngươi thích ăn tim , chẳng qua là vì hình hài vẹn , thần hồn thiếu hụt. ngươi từng nghĩ, tại ăn nhiều tim như mà trong lồng n.g.ự.c vẫn trống rỗng ?"
Thi Tà đảo mắt, trong nháy mắt khôi phục vẻ mặt ngây thơ nũng nịu: "Lão già , ông đang nhăng cuội gì thế?"
Trên mặt các đạo sĩ giấu nổi vẻ lo lắng và sợ hãi. Rõ ràng Thi Tà găm bốn mũi tên Nhật Thước Cải của Lận Thừa Hữu, nếu đổi là tà ma khác thì sớm đau đớn c.h.ế.t , mà ả vẫn đối đáp trôi chảy như .
"Ngươi sinh từ tà khí, mà tà khí thì ăn mòn tâm can. Cho dù qua một trăm năm nữa, ăn thêm một trăm quả tim nữa, ngươi vẫn mãi là một quái vật m.á.u rễ, vĩnh viễn đừng mong tu thành chính đạo, vĩnh viễn đừng hòng đường đường chính chính giữa thế gian!"
Nụ bên môi Thi Tà tắt ngấm, sắc mặt sa sầm, âm u như sắp vắt nước.
Chúng đạo sĩ mừng rỡ, liếc mắt hiệu cho nhanh chóng c.ắ.n nát đầu ngón tay, một nữa thúc giục trận pháp: "Thừa hư nhi nhập, vạn đạo quy tông!"
Dứt lời, kiếm quang tuôn trào như thác đổ, tụ thành một luồng chân khí rực rỡ sắc màu, ồ ạt ập về phía Thi Tà. Ánh sáng chói lòa khiến dám thẳng, đ.á.n.h trúng Thi Tà khiến ả đau đớn rên lên.
Các đạo sĩ mừng rỡ khôn xiết, dốc lực đẩy kiếm khí lên đến cực hạn, miệng lẩm bẩm niệm chú, chân bước nhanh quanh trận pháp. Thế nhưng, kiếm khí còn kịp trói chặt Thi Tà thì chỉ trong khoảnh khắc tan biến hư vô.
Các đạo sĩ chống đỡ nổi, đồng loạt phun một ngụm m.á.u tươi. Đằng Ngọc Ý mà kinh hồn bạt vía, hóa cơn giận của tà vật chỉ là giả vờ. Nàng hiểu đạo pháp, nhưng thấy Ngũ Mỹ dùng đến chiêu để đối phó Thi Tà thì chắc hẳn đây là tuyệt kỹ của Đông Minh Quán, nào ngờ đ.á.n.h lên Thi Tà vô dụng.
Thi Tà khanh khách: "Vui quá, vui quá! Các lắm trò thật đấy, còn trò gì nữa ? Lâu lắm nhiều chơi với như , đưa các về nhà, vặn đầu các xuống để đá cầu."
Tiếng của ả lanh lảnh như chuông bạc, vang lên trong đêm tối tĩnh mịch rợn cả tóc gáy.
Bỗng Lận Thừa Hữu hô lớn: "Phong A Bảo, ngươi còn nhà để về ?"
Nụ mặt Thi Tà cứng đờ, ả chuyển động tròng mắt về phía Lận Thừa Hữu.
Lận Thừa Hữu : "Ồ? Hóa ngươi thật sự tên là Phong A Bảo."
Thi Tà lạnh lùng chằm chằm Lận Thừa Hữu, gió âm u xoáy quanh chân thổi tà váy của ả khẽ bay, khí xung quanh lạnh buốt xuống, dường như thể chiêu dụ mưa gió bão bùng bất cứ lúc nào.
Lận Thừa Hữu thở dài: "Lúc sống thì giam cầm trong hành cung, c.h.ế.t biến thành quái vật dở sống dở c.h.ế.t, kể cũng đáng thương thật. Phong A Bảo, ngươi cũng như thế đúng ?"
Hai tay Thi Tà buông thõng bên , móng tay đỏ như m.á.u đột ngột dài đến cực hạn, cuộn tròn thành hình xoắn ốc cong về phía lòng bàn tay.
"Ta vốn định đồng cảm với thế của ngươi, tiếc rằng Thi Tà 'vô tà bất sinh', nếu bản tính ngươi đủ gian tà thì khi c.h.ế.t cũng chẳng thể hóa thành Thi Tà . Lúc còn sống chắc ngươi cũng hại ít nhỉ? Ban ngày bọn đến phế tích hành cung Phàn Xuyên tìm kiếm, ngươi đoán xem tìm gì? Hàng chục bộ hài cốt nữ giới chôn rải rác khắp các góc trong cung, cách c.h.ế.t mỗi một khác. Ngươi là chủ nhân hành cung, những là do ngươi sai g.i.ế.c ? Là cung nữ ? Tại ngươi g.i.ế.c, chọc ngươi vui ?"
Gương mặt Thi Tà vẫn phẳng lặng chút gợn sóng, nhưng mũi tên găm giữa trán ả bắt đầu lung lay sắp rớt.
Lận Thừa Hữu nhạt: "Tuổi còn nhỏ mà khát m.á.u như , cha ngươi dạy dỗ ngươi ? Ồ quên mất, c.h.ế.t năm mười sáu tuổi, ngươi bao giờ gặp cha ruột ? Mùi vị cả đời thấy ánh mặt trời, chắc là khó chịu lắm nhỉ?"
Thi Tà hiển nhiên giận đến cực điểm, đôi mắt nhuộm đỏ màu máu, đôi môi đỏ mọng hé mở để lộ hai chiếc răng nanh trắng ởn sắc nhọn. Móng tay ả vươn dài , thoạt như đóa hoa mạn đà la đỏ rực sinh mệnh. Toàn ả run rẩy, òa hu hu như một đứa bé gái: "Sao ngươi xa như ! Ngươi thấu xương! Ta moi t.i.m gan ngươi , băm thành thịt nát để ăn..."
Lận Thừa Hữu b.ắ.n mũi tên thứ năm, mũi tên lao như băng, cắm phập yết hầu Thi Tà.
Khuôn mặt Thi Tà co giật, ả trân trân Lận Thừa Hữu, cố sức bước về phía , nhưng cơ thể chịu nổi nữa, các khớp xương cứng đờ như sắt, da thịt bắt đầu bốc lên mùi khét lẹt.
Giọng của ả trở nên kỳ quái, như thể nhét một nắm bông họng, nhưng cái giọng trẻ con non nớt thì vẫn đổi, cứ thế rít lên: "Nếu ngươi cố tình chọc giận thì mấy trò vặt vãnh thương tổn ! Ngươi đợi đấy, sẽ tha cho ngươi , nhất định sẽ nhai nát xương ngươi mà nuốt! Đồ xa! Các đều là đồ đại xa!"
Đằng Ngọc Ý rùng ớn lạnh. Dù đến nước , bộ dạng của Thi Tà vẫn ngây thơ vô tội, nhưng nàng thứ một khi độc ác lên thì còn hơn cả yêu ma đời.
Lận Thừa Hữu rút mũi tên thứ sáu từ trong túi , châm chọc: "Ta chỉ là 'gậy ông đập lưng ông' mà thôi, hơn nữa ngươi gì còn cơ hội nào nữa? Đêm nay sẽ tiễn ngươi đoạn đường cuối cùng, khiến ngươi xương tan thịt nát, đỡ cho ngươi bò hại ."
Mũi tên rời dây cung, rít lên một tiếng xé gió lao thẳng mắt Thi Tà. Con mắt Thi Tà lồi , sắc mặt chuyển sang màu xanh xám của c.h.ế.t. ả điên cuồng vặn vẹo, tiếc là ngay cả cổ cũng cử động . Có lẽ đến đường cùng, ả òa nức nở, tiếng chói tai như vật sắc nhọn cào lên tường gạch.
Đằng Ngọc Ý bịt chặt tai, chỉ mong Lận Thừa Hữu mau chóng kết liễu Thi Tà. Nào ngờ đúng lúc , trong khí sực nức mùi m.á.u tanh nồng nặc, ngọn cây bỗng phát tiếng xào xạc, một vật từ lao xuống, tóm gọn lấy Thi Tà.
Thứ đó mỏ đỏ đuôi xanh, khoác bộ lông vàng óng, đôi cánh dang rộng như chim diều hâu, kỹ mới thấy cánh nó dính vết máu, dáng bay cũng phần xiêu vẹo.
Các đạo sĩ như gặp đại địch: "Kim Y công tử?"
Sắc mặt Lận Thừa Hữu trầm xuống, lập tức xoay hướng cung tên, “vút" một tiếng, nhắm thẳng thứ đó b.ắ.n một mũi tên.
"Sao nó dám xông thiên la địa võng, sống nữa ?"
"Nguy , tên giỏi nhất là bỏ trốn, tuyệt đối đừng để nó mang Thi Tà chạy thoát!"
Năm vị đạo sĩ múa kiếm , tung nhảy lên, từ bốn phương tám hướng truy đuổi.
Lận Thừa Hữu b.ắ.n tên bách phát bách trúng, Kim Y công t.ử trúng tên lưng, m.á.u tươi tức thì nhuộm ướt lông vũ, nhưng tốc độ của nó giảm mà còn bay vút lên cao thêm vài tấc.
"Muốn chạy ?" Lận Thừa Hữu đạp lên cây bên cạnh, vận khí nhảy vọt lên.
Chẳng ngờ còn nhanh hơn , đó hận thù quát: "Đừng hòng !"
Người đến thủ nhanh nhẹn, sức lực cũng lớn, chỉ cần một cú nhảy lên lao xuống kéo tuột Kim Y công t.ử từ giữa trung xuống đất.
Đằng Ngọc Ý kinh hãi, đó là cha nàng. Đằng Thiệu sắc mặt trắng bệch, rõ ràng là đang thương.
Kim Y công t.ử há mỏ kêu lên một tiếng, vỗ cánh quạt mạnh về phía Đằng Thiệu.
Đằng Ngọc Ý sợ cha trúng độc thủ, hoảng hốt rút kiếm lao tới. Lận Thừa Hữu đáp xuống đất chắn mặt nàng, giữa những ngón tay bùng lên một lá bùa cháy rực, búng thẳng lưng Kim Y công tử.
Đằng Thiệu đợi Kim Y công t.ử kịp quạt trúng lăn một vòng tránh né. Kim Y công t.ử định đuổi theo thì lá bùa lưng nương gió ập tới, nó sự lợi hại nên buộc tránh , dứt khoát hóa thành hình , ôm lấy Thi Tà lăn một vòng đất.
Khi dậy, biến thành một lang quân tuấn tú cài hoa tóc. Các đạo sĩ lập tức chiếm giữ các vị trí, bao vây giữa. Nào ngờ Kim Y công t.ử vung tay trái, tung một màn sương mù màu vàng kim.
Các đạo sĩ kinh hãi: "Thứ kịch độc! Thế tử, mau tránh !"
Lận Thừa Hữu chẳng những tránh mà còn vòng qua đám sương vàng nhảy phía tường ngoài: "Đừng mắc mưu nó, đây là phép che mắt thôi, mau đuổi theo!"
Các đạo sĩ bừng tỉnh đại ngộ, vội vã vung kiếm đuổi theo, đợi đến khi sương vàng tan hết thì tại chỗ quả nhiên trống .
Ngẩng đầu lên , chỉ thấy bóng vàng loáng qua, Kim Y công t.ử xuyên qua ngọn cây bay thẳng tường ngoài.
Lận Thừa Hữu đuổi theo buông, mấy phóng bùa đều Kim Y công t.ử suýt soát tránh .
Kim Y công t.ử lớn: "Hà tất khổ sở thế, tên nhãi ranh , ngươi tưởng sợ ngươi thật ? Đuổi kịp thì gì chứ?"
Lận Thừa Hữu khẩy: "Hai vị mời mà đến, thì cũng để chút gì chứ. Ta cũng chẳng đòi hỏi nhiều, để cái móng vuốt của ngươi và con Thi Tà là ."
"Thằng nhãi ngông cuồng, lấy gì thì cứ việc nhào vô, nhưng xem ngươi bản lĩnh đó ."
Lời còn dứt, một luồng gió mạnh sắc bén ập đến mặt, Kim Y công t.ử ngờ tới Lận Thừa Hữu trong lúc truy đuổi vẫn còn thể b.ắ.n tên.
Mũi tên nếu trúng mặt thì c.h.ế.t cũng mất nửa cái mạng. lúc ngàn cân treo sợi tóc, từ trong lòng bỗng thò một cánh tay trắng nõn, xòe năm ngón tay chộp lấy mũi tên vàng.
Trái tim Lận Thừa Hữu thót , chìm xuống đáy vực. Lúc nãy Thi Tà im lặng một lời, cứ tưởng ả thể cử động, ai ngờ thương nặng đến thế mà vẫn còn chiêu .
Các đạo sĩ ở phía thấy cảnh đều trố mắt líu lưỡi. Thứ quả thực tà môn, sáu mũi tên của Lận Thừa Hữu rõ ràng phá hủy da thịt ả, mà ả thể tự chữa lành trong thời gian ngắn ngủi như .
Lực của mũi tên cực mạnh, Thi Tà dù hồi phục chút ít hung tính nhưng vẫn mũi tên gọt đứt móng tay, bàn tay toác da nát thịt, bốc lên mùi khét lẹt.
Thi Tà gào t.h.ả.m thiết: "Đau quá! Huhuhu đau quá... Móng tay của ! Ta ăn thịt tên nhãi ranh ! Không, nhai nát cho ch.ó ăn!"
Giọng ả non nớt ngang ngược, tràn đầy phẫn nộ hét lên. cú tay cũng hóa giải thế của mũi tên Lận Thừa Hữu, thanh trường tiễn rơi xuống mặt Kim Y công t.ử chỉ trầy xước chút da thịt.
Đà bay của Kim Y công t.ử cản trở, nhún vài cái đáp lên tường ngoài. Lận Thừa Hữu đời nào chịu để chúng chạy thoát ngay mắt, nhưng cú b.ắ.n chậm , mà pháp Kim Y công t.ử nhanh như gió, Lận Thừa Hữu đuổi theo đến tận ngoài tường thì rốt cuộc vẫn chậm một bước, hai con yêu quái biến mất trong màn đêm mênh mông.
...
Đằng Ngọc Ý chạy vội đến bên cạnh Đằng Thiệu để kiểm tra.
Đằng Thiệu vẫn còn chút ngẩn ngơ, ngẩng đầu thấy con gái bèn trở tay đỡ nàng dậy: "Con gái, con chứ?"
Trên vai ông loang lổ vết máu, ánh mắt chứa đựng cảm xúc phức tạp, như giận dữ như bi thương.
Đằng Ngọc Ý đoán chừng cha cũng trúng bùa mê, hơn nữa đa phần là liên quan đến nàng, nàng lắc đầu hiệu vẫn bình an vô sự.
Đằng Thiệu xác nhận con gái , đỏ hoe mắt gật đầu: "Tốt."
Sắc mặt ông tái nhợt, thần sắc phần bất an, vai thương nhẹ nhưng ông thậm chí chẳng thèm liếc vết thương một cái.
Đằng Ngọc Ý dìu cha, ban đầu chỉ là lo lắng, dần dần nảy sinh nghi ngờ. Nàng từng thấy biểu cảm mặt cha bao giờ, giống như mặt hồ phẳng lặng đang che giấu những cơn sóng ngầm dữ dội. Nàng hỏi rốt cuộc cha thấy gì, vết thương vai là khi trúng bùa mê.
Đằng Thiệu chỉ trong chớp mắt khôi phục vẻ trầm thường ngày, ông đưa mắt quanh một lượt đầy nghiêm nghị, trầm giọng : "Lận Thừa Hữu chắc vẫn còn truy đuổi một lúc nữa, trong phủ thể loạn, cứ về Tùng Đào Uyển xem ."
Đằng Ngọc Ý một là , hai là cũng lo lắng cho an nguy của biểu tỷ và hai tiểu đạo sĩ Tuyệt Thánh, Khí Trí, bèn nghi hoặc cha một cái hỏi thêm gì nữa.
Nửa canh giờ , phần lớn hộ vệ trong phủ đều tỉnh , Trình bá cũng dẫn chạy tới Tùng Đào Uyển, chỉ là ai nấy vẫn còn chút choáng váng, chân tay bủn rủn.
Tuyệt Thánh và Khí Trí chạy ngược chạy xuôi, bận rộn đút canh bùa cho . Việc đầu tiên Thi Tà khi phủ là mê hoặc hai bọn họ, ban đầu họ còn giữ tỉnh táo, về thì chống cự nổi nữa. Tỉnh tin sư đuổi theo yêu quái về, bèn bắt tay lo liệu canh giải độc.
Đằng Thiệu dù cũng là dày dạn sa trường, nhanh xốc tinh thần, xuống phân phó các quản sự ai việc nấy, chẳng mấy chốc trật tự trong phủ khôi phục sự chỉ huy của ông.
Trình bá tìm thầy t.h.u.ố.c đến, Đằng Thiệu ngay ngắn giữa sân để băng bó vết thương. Đằng Ngọc Ý dìu Đỗ Đình Lan từ trong nhà , ngẩng đầu bèn thấy Lận Thừa Hữu đeo túi tên từ bên ngoài trở về, năm vị đạo sĩ theo , ai nấy đều lắc đầu thở dài.
Tuyệt Thánh và Khí Trí dám mặt dày đón, ngược Đằng Thiệu gạt tay thầy t.h.u.ố.c , dậy hỏi: "Thế tử, tung tích yêu quái ?"
"Không ." Vẻ mặt bất cần đời thường ngày của Lận Thừa Hữu biến mất, đó là sự khó chịu hiện rõ mặt: “Vẫn cái kiểu đến ảnh, hình."
Đằng Thiệu sai hạ nhân: "Mau dâng cho Thế t.ử và năm vị đạo trưởng."
Ngũ Mỹ nhận chén uống cạn một , nhao nhao lắc đầu than thở. Ván cược đêm nay gần như tính toán từng đường nước bước, những bảo vệ con mồi là Đằng Ngọc Ý mà còn dụ Thi Tà tròng, mà rõ ràng chỉ còn thiếu một bước nữa là diệt trừ nó, kết quả vẫn để nó chạy thoát.
"Sơ hở lớn nhất đêm nay là chúng đ.á.n.h giá thấp mối liên hệ giữa Kim Y công t.ử và Thi Tà. Trước đó thấy Thi Tà lẻn phủ, chúng lập tức bố trí Cửu Thiên Dẫn Hỏa Hoàn bên ngoài chuyên để đối phó cầm yêu, cứ đinh ninh Kim Y công t.ử tuyệt đối dám mạo hiểm tính mạng xông , ai ngờ nó vì cứu Thi Tà mà vẫn liều mạng. Haizz, hai con quái gian xảo vô cùng, 'mời quân rọ' nữa e là thể."
"Nói lời xui xẻo gì thế?" Lận Thừa Hữu ngẩng đầu thiên tượng: “Thi Tà yêu quý dung nhan nhất, nó xuất trận lâu như , đêm nay thương, mắt cần bổ sung tinh nguyên nên sẽ ẩn nấp lâu , chắc chắn sẽ sớm ngoài hại thôi."
"Thế t.ử ." Kiến Mỹ đang bận ăn điểm tâm, giơ tay chỉ Lận Thừa Hữu: “Đừng quên Kim Y công t.ử cũng thương, hơn nữa thương thế cũng chẳng nhẹ hơn Thi Tà ."
Kiến Tiên : "Theo dị chí trong quan ghi chép, chỉ Kim Y công t.ử háo sắc xảo quyệt, từng nó trọng nghĩa khí bao giờ. Chúng bày trận bắt Thi Tà, theo lý thì nó trốn cho thật xa chứ."
Kiến Thiên rít lên một tiếng như đau răng: "Liệu chúng đang cùng tu luyện ma đạo để tăng công lực ? Kiểu như thể rời xa , cùng tiến cùng lui, một khi rời khỏi đối phương thì thể tiếp tục tu luyện ma đạo . Nếu thì một con yêu quái vô tình vô nghĩa, một con Thi Tà tàn nhẫn độc ác, mà dính lấy ?"
Lận Thừa Hữu sang với Đằng Thiệu: "Đằng tướng quân, hiện giờ xác định ba con mồi hai con quái vật nhắm trúng là danh kỹ Cát Cân và Quyển Nhi Lê của lầu Thải Phượng, còn là lệnh ái. Nghe Cát Cân là đô tri của lầu Thải Phượng, hẳn là những nhan sắc xuất chúng mà còn thông thạo thi phú. Còn cô nương tên Quyển Nhi Lê , giả mẫu bỏ giá cao để mua về, chắc cũng tệ, còn về phần lệnh ái..."
Lận Thừa Hữu liếc Đằng Ngọc Ý, một cách quái gở: "Lệnh ái tự nhiên cũng mang vẻ chim sa cá lặn ."
Lời thì , nhưng ý tứ trong ánh mắt rõ ràng: Chỉ là lời trái lương tâm thôi, con gái ngài cũng thường thường bậc trung.
Tuyệt Thánh và Khí Trí trợn tròn mắt, dung mạo của Đằng nương t.ử kém cạnh gì Quyển Nhi Lê và Cát Cân nương tử, mắt sư vấn đề gì ?
Đằng Ngọc Ý hừ một tiếng trong lòng.
"Không thơ văn của lệnh ái thế nào? Nếu giỏi thơ văn thì cầm nghệ ?"
Đằng Thiệu cúi đáp: "Con gái từ nhỏ thông minh, văn chương cũng tạm , cầm nghệ cũng kém."
Lận Thừa Hữu cau mày suy tư, nhất thời gì.
Kiến Mỹ : "Thế t.ử đang nghĩ vì Thi Tà nhắm ba bọn họ ? Chẳng lẽ vì đêm đó cả ba tình cờ đều mặt ở lầu Thải Phượng ?"
Lận Thừa Hữu trầm ngâm: " đêm đó kỹ nhạc ở lầu Thải Phượng trăm , tại chọn trúng ba ?"
Tuyệt Thánh và Khí Trí vì giúp sư nên nãy giờ ngại dám chen lời, lúc Khí Trí nghiêng đầu ngắm nghía Đằng Ngọc Ý : "Sư , chuyện từ lâu , Đằng nương t.ử và Quyển Nhi Lê trông giống đấy."
Tuyệt Thánh cũng gật đầu lia lịa: " đúng đúng, đều nước da trắng tuyết, đôi mắt đen láy. Vị Cát Cân nương t.ử hủy dung cũng nét như , thoạt thì giống, nhưng kỹ mới thấy nét thần tựa."
Sắc mặt Đằng Thiệu phần vui.
Lần Lận Thừa Hữu vốn chẳng thèm thẳng Quyển Nhi Lê và Cát Cân, cũng bất ngờ, liếc thấy sắc mặt Đằng Thiệu, bèn giả bộ quát: "Láo xược! Sao thể so sánh Đằng nương t.ử với kỹ nữ ? Đằng tướng quân, Đằng nương tử, tiểu sư ăn , xin ngàn vạn đừng để trong lòng."
Đằng Ngọc Ý mỉm nhẹ, hiệu cho Tuyệt Thánh và Khí Trí cần bận tâm.
Đằng Thiệu chắp tay: "Hai vị đạo trưởng cũng là vì bắt yêu quái, gì ."
Không ngờ Kiến Mỹ sống c.h.ế.t mở miệng: "Ban ngày lão đạo theo Thế t.ử đến lầu Thải Phượng tra án, cũng từng chạm mặt Cát Cân và Quyển Nhi Lê. Cát Cân hủy dung gì, nhưng chuyện lông mày và mắt của Quyển Nhi Lê nét giống Đằng nương t.ử là sự thật. Thế tử, ngài hỏi thăm chuyện , chẳng lẽ tìm hiểu xem Thi Tà chọn quả tim đầu tiên như thế nào ?"
Lận Thừa Hữu ừ một tiếng: "‘Thiên Sư Hàng Ma Truyện’ ghi chép một chuyện lạ, rằng hai trăm năm từng xuất hiện một xác c.h.ế.t quái dị, hành tung y hệt Thi Tà. Quái thi lúc sống là một tên quan tàn bạo chuyên dùng cực hình, khi c.h.ế.t tàn nhẫn khát máu, khi c.h.ế.t hại mấy chục mạng , nạn nhân đều moi t.i.m mà c.h.ế.t."
"Điều kỳ lạ là những quái thi hại c.h.ế.t, ai khác là nam giới trung niên ngoài bốn mươi tuổi. Xưa nay đều cho rằng Thi Tà vì nuôi dưỡng dung nhan nên chỉ chọn thiếu nữ tay, bởi dù là ‘Thiên Sư Hàng Ma Truyện’ ‘Yêu Kinh’ đều coi quái thi là Thi Tà. nếu kết luận sai thì ? Mục đích Thi Tà moi t.i.m để ăn, mà là để bổ khuyết cho trái tim của chính ."
Kiến Mỹ vỗ đùi đ.á.n.h đét: "Bổ tim! Để khớp thì đương nhiên tìm trái tim kích cỡ tương đương mà tay. Một Thi Tà khó tính, ví dụ như tên quan tàn bạo , còn yêu cầu cả tuổi tác của con mồi đồng nhất. Thế thì giải thích tại tên quan c.h.ế.t năm bốn mươi tuổi thích chọn nam giới cùng tuổi để tay ."
Lận Thừa Hữu tiếp: "Ta tại Thi Tà chọn trúng ba , nhưng khi xuất trận, tuy nó hút cạn m.á.u của ít nhưng vẫn hề moi t.i.m ai, chứng tỏ quả tim đầu tiên đối với nó ý nghĩa phi phàm. Đêm nay bại lộ, bắt chúng càng khó hơn lên trời. Bây giờ một ý kiến, chỉ là cần thương lượng với Đằng tướng quân."
Đằng Thiệu nghiêm mặt : "Đêm nay may nhờ Thế t.ử và các vị đạo trưởng bảo vệ, con gái mới bình an vô sự. Có lời gì Thế t.ử cứ căn dặn, chỉ cần diệt trừ hai con quái vật , Đằng mỗ nguyện dốc lực phối hợp."
Lận Thừa Hữu : "Tuy rằng Thi Tà ban ngày cũng thể , nhưng ban đêm âm lực mới cực thịnh. Ngày mai ban ngày sẽ dẫn lục soát trong ngoài thành, nếu tìm tung tích của nó và Kim Y công t.ử thì đành mời lệnh ái đến lầu Thải Phượng ở tạm vài đêm ."
Đến lầu Thải Phượng ở? Đằng Ngọc Ý giật kinh ngạc.
Mọi vỡ lẽ, hiện tại thể xác định Thi Tà sẽ bắt ai hiến tế quả tim đầu tiên, sợ xảy chuyện ngoài ý nên đành tập trung cả ba một chỗ. Hơn nữa lầu Thải Phượng vốn là nơi thích hợp nhất để ăn buôn bán của âm, chính vì địa thế cực âm nên "lấy âm trị âm" là nơi hàng ma nhất.
Chỉ Đằng Thiệu đồng ý để con gái đến ở kỹ viện . Ai ngờ Đằng Thiệu trầm tư giây lát quả quyết : "Chỉ cần cứu con gái , cần so đo những tiểu tiết . Có điều Đằng mỗ một yêu cầu, hoặc là lầu Thải Phượng tạm thời đóng cửa, hoặc là con gái để lộ mặt thật."
Lận Thừa Hữu : "Thải Phượng Lâu sớm đóng cửa, nhưng trong quán vẫn còn nhiều khách trọ, giả mẫu, kỹ nữ, Đằng nương t.ử nếu đến đó thì đương nhiên cải trang một phen."
Đỗ Đình Lan vẫn còn chóng mặt buồn nôn nhưng ý thức tỉnh táo, nhịn gọi Đằng Ngọc Ý: "A Ngọc."
Đó dù cũng là kỹ viện, gì chuyện con gái nhà thế gia đến ở trong kỹ viện chứ.
Đằng Ngọc Ý suy nghĩ một chút, cầm đũa lên khay: Lần Thế t.ử cũng , Thi Tà tính tình ác độc thù dai, khi con đến lầu Thải Phượng, nó tìm đến gây phiền phức cho cha và biểu tỷ ?
Đằng Thiệu với Đằng Ngọc Ý: "A gia sẽ cùng con đến lầu Thải Phượng. Còn Lan nhi sắp xếp thế nào thì theo sự an bài của Thế t.ử và các vị đạo trưởng."
Lận Thừa Hữu ngắt lời: "Đằng tướng quân, đêm nay ngài lĩnh giáo thủ đoạn của Thi Tà đấy, đông chẳng ích lợi gì, chỉ tổ tốn canh bùa của thôi. Lúc nãy ngài Kim Y công t.ử thương, Thi Tà thích nhất là m.á.u tươi, chỉ cần ngửi thấy mùi m.á.u ngài, công lực của nó sẽ tăng vọt trong nháy mắt. Vì thế ngài chẳng những , mà còn cố gắng tránh xa Đằng nương t.ử một chút."
Đằng Thiệu chần chừ: "Việc ..."
"Có thể để Đằng nương t.ử mang theo một hai hộ vệ thủ xuất chúng cùng, nhiều chỉ thêm loạn. Ngoài Đằng nương t.ử lo lắng cũng , thủ đoạn của Thi Tà tầng tầng lớp lớp, khi nó sa lưới thì phàm là những ai từng chạm mặt nó đều cần tìm một nơi thỏa đáng để an trí."
Mọi đầy bụng nghi hoặc, các đạo sĩ của Thanh Vân Quán và Đông Minh Quán đều xuất động hết , Trường An còn chỗ nào thỏa đáng để chống Thi Tà nữa đây?
Đáp án ngày hôm tiết lộ.
Hôm , quá trưa, Lận Thừa Hữu sai đưa thư đến, rằng khi rời khỏi Tằng phủ bọn họ bèn chia tìm nơi ẩn náu của Thi Tà, tìm từ nửa đêm đến giờ vẫn thu hoạch gì, bảo Đằng Ngọc Ý sớm cải trang để Tuyệt Thánh và Khí Trí hộ tống đến lầu Thải Phượng.
Còn về phần Đằng Thiệu và những khác, Lận Thừa Hữu sắp xếp riêng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cong-ngoc/chuong-32.html.]
Lá thư đưa đến Tằng phủ thì chân chân hai nhà sư đến yết kiến, tự xưng là đại t.ử của phương trượng Duyên Giác chùa Đại Ẩn, Lận Thừa Hữu nhờ cậy đến đón Đằng Thiệu và Đỗ Đình Lan cùng những khác đến chùa Đại Ẩn lánh nạn.
Đằng Ngọc Ý đến cái tên chùa Đại Ẩn, tim đập loạn nhịp. Kiếp nàng theo Hoàng hậu đến chùa Đại Ẩn ăn chay, chính tại ngôi chùa nàng nhận tin cha gặp nạn.
Đỗ Đình Lan ngạc nhiên : "Di phụ , sớm hòa thượng Duyên Giác là cao tăng đắc đạo nổi tiếng, nhưng từng Thành Vương Thế t.ử và Duyên Giác quan hệ gì."
Đằng Thiệu một mặt sai Trình bá mau mời hai vị tăng nhân phủ, một mặt : "Phương trượng Duyên Giác và đạo trưởng Thanh Hư là chỗ quen cũ, năm xưa hai từng hợp sức hàng phục đại yêu ở Trường An. Nay đạo trưởng Thanh Hư ở Trường An, Thành Vương Thế t.ử tìm phương trượng Duyên Giác cầu cứu cũng gì lạ."
Đằng Ngọc Ý cũng yên tâm phần nào, cha và biểu tỷ danh tăng bảo vệ thì cần lo Thi Tà hạ độc thủ nữa. Thế là nàng về nội viện tìm bộ đồ Hồ , thắt đai lưng, dán râu giả lên.
Đằng Thiệu phái đưa tin cho Đỗ phủ, Đỗ phu nhân và Đỗ Thiệu Đường tin vội vàng chạy tới, đầu đuôi câu chuyện, thể đến lầu Thải Phượng vướng chân vướng tay nên kiên quyết đòi cùng Đỗ Đình Lan đến chùa ăn chay.
Trước khi xuất phát, Tuyệt Thánh và Khí Trí ở cổng Tằng phủ phát t.h.u.ố.c cho : "Viên t.h.u.ố.c do sư tôn luyện chế trong quan, tác dụng hộ , sư bảo chúng phát cho mỗi một viên."
Màu sắc viên t.h.u.ố.c mỗi mỗi khác, viên phát đến mặt Đằng Ngọc Ý màu hồng phấn.
Đằng Ngọc Ý bưng tay ngửi ngửi, thoáng thấy mùi hoa mai thanh khiết.
Uống t.h.u.ố.c xong, đoàn rầm rộ xuất phát.
Đằng Thiệu hộ tống Đằng Ngọc Ý đến lầu Thải Phượng, trong lòng yên tâm nhưng e ngại lời dặn của Lận Thừa Hữu nên dám đến quá gần con gái, bèn để Trình bá và Hoắc Khâu bảo vệ nàng, vòng quanh lầu Thải Phượng thám thính mấy vòng mới theo hai vị tăng nhân đến chùa Đại Ẩn.
Thải Phượng Lâu đóng cửa mấy ngày, cửa vắng lặng hơn hẳn. Đằng Ngọc Ý trong thấy Ngạc Cơ xuống lầu.
Mới mấy ngày gặp, má Ngạc Cơ hóp vài phần, nhưng bà vẫn tươi như hoa, vui vẻ xách váy xuống: "Ôi chao ôi chao, nô gia hoa mắt đấy chứ, đây chẳng là Vương công t.ử ? Mấy ngày đóng cửa, Vương công t.ử cũng chẳng thấy đến, nô gia nhớ mong c.h.ế.t. Hôm nay Vương công t.ử rảnh rỗi thế , nhớ Quyển Nhi Lê là nhớ Bão Châu nhà chúng ?"
Đằng Ngọc Ý rạng rỡ, đưa cái khay sẵn chữ cho Trình bá.
Trình bá mặt đổi sắc : "Lần công t.ử nhà nhờ Ngạc đại nương chăm sóc kỹ lưỡng cho Quyển Nhi Lê và Bão Châu, Ngạc đại nương chăm sóc thế nào ?"
Ngạc Cơ lấy quạt tròn che miệng : "Chúng nó là con gái của nô gia, Vương công t.ử thì nô gia cũng coi chúng như tâm can bảo bối mà thương yêu thôi. Vương công t.ử , từ lúc trong lầu xảy chuyện quái lạ , mấy vị tiểu nương t.ử dọa đến phát bệnh, nô gia cũng sợ đến nỗi ngoài mấy ngày liền."
Tuyệt Thánh và Khí Trí ngượng ngùng cúi đầu, rõ ràng là do bà cô tranh ăn Thanh Tâm Hoàn chứ . Hôm đó sư vì thích Ngạc đại nương cứ đẩy Quyển Nhi Lê về phía nên cố tình trêu chọc bà , Ngạc đại nương đầu đuôi, quả nhiên trúng kế của sư , bọn họ cản cũng kịp.
Ngạc Cơ lạ lùng hỏi: "Vương công tử, giọng của ngài..."
Đằng Ngọc Ý liếc bà một cái. Ngạc Cơ lăn lộn chốn phong nguyệt lâu, giỏi nhất là mặt đoán ý, lập tức đổi giọng : "Chủ nhân chúng hai vị khách quý đến ở tạm vài ngày, chẳng lẽ là đang Vương công t.ử ?"
Lời còn dứt, rèm thụy quang của gian phòng bên cạnh vén sang hai bên, Hạ Minh Sinh bước .
Ông mặc lăng la gấm vóc, đầu đội khăn xếp, nếu vì hình quá phì nhiêu thì thoạt cũng chút khí chất thư sinh.
Tay trái ông cầm bàn tính, tay bưng một cuốn sổ gấp, thấy Đằng Ngọc Ý bèn híp mắt : "Không Vương công t.ử đại giá quang lâm, Hạ mỗ tiếp đón từ xa, thất lễ thất lễ. Thế t.ử dặn dò từ , chỗ ngủ nghỉ sắp xếp xong xuôi, Vương công tử, mời theo Hạ mỗ."
Đằng Ngọc Ý liếc nét chữ giấy, tên Hạ Minh Sinh đầy mùi tiền mà chữ cứng cáp, lực phết.
Nàng vuốt vuốt chòm râu giả, hiệu: Mời dẫn đường. À , nhớ gọi cả Quyển Nhi Lê và Bão Châu qua đây.
Ngạc Cơ gật đầu lia lịa: "Nô gia ngay đây. Đóng cửa mấy ngày nay, tay nghề của bọn trẻ cũng sắp lụt nghề , qua đó tấu khúc nhạc cũng , coi như giải khuây cho công tử. Không công t.ử uống rượu gì?"
Đằng Ngọc Ý nhớ đến rượu Long Cao , con sâu rượu trong bụng rục rịch, đang định bảo Ngạc Cơ rót nửa bầu mang tới thì Trình bá lên tiếng: "Công t.ử nhà phong hàn khỏi, cổ họng khàn đặc khó , thầy t.h.u.ố.c dặn đụng đến rượu, hát thì , rượu thì miễn ."
Đằng Ngọc Ý lườm Trình bá, Trình bá rũ mắt xuống, như hề ánh mắt của nàng.
Đằng Ngọc Ý đành bất lực thu hồi ánh mắt. Trình bá giống khác, mấy ngày tới chắc chắn sẽ quản nàng chặt chẽ mặt. Biết thế lúc nãy nên đẩy Trình bá về bên cạnh cha cho , dù Hoắc Khâu cũng dám quản nàng, Đoan Phúc thì càng lời nàng răm rắp, tiếc là Đoan Phúc gãy tay, giờ vẫn đang dưỡng thương.
Hạ Minh Sinh dẫn đường phía : "Từ khi xảy chuyện yêu dị đó, Thế t.ử bèn lệnh bắt chúng đóng cửa, cho mở cửa đón khách, càng cho trong lầu ngoài. Hạ mỗ mấy ngày nay ăn ngon ngủ yên, chỉ sợ con yêu quái đó chui , may mà mấy hôm nay đều bình an vô sự."
Đằng Ngọc Ý nghĩ ngợi : Vị Cát Cân nương t.ử thế nào ?
"Cát Cân , Cát Cân khá hơn nhiều . Lần cô yêu dị bắt , may nhờ Thế t.ử cứu kịp thời, uống t.h.u.ố.c còn gì đáng ngại nữa."
Vừa chuyện đến hậu viện, chân bước lên bậc thềm Hiên Ỷ Thúy thì thấy tiếng nữ t.ử ca hát. Giọng hát trong trẻo như suối nguồn, lúc lên cao như gió lướt rừng trúc, vi vu như rồng ngâm, lúc xuống thấp như mật ngọt rót tim, triền miên thấm đượm.
Đằng Ngọc Ý khỏi chút thần vãng, đến lầu Thải Phượng kịp thưởng thức kỹ tài nghệ của các ca kỹ, chỉ chất giọng thôi cũng đủ danh bất hư truyền .
"Đây là Diêu Hoàng nương t.ử đang luyện giọng đấy." Ngạc Cơ hãnh diện khoe: “Cô là ca kỹ hát nhất phường Bình Khang, lúc lầu Thải Phượng đóng cửa, khách khứa đến vì cô đông nườm nượp."
Đằng Ngọc Ý nhẩm tính: Diêu Hoàng, Cát Cân, Ngụy Tử... đều là tên đặt theo các loài hoa mẫu đơn. Nàng ấn tượng nhất với Cát Cân vì "lệ quỷ" hủy dung, đó là Ngụy T.ử vì cô ả đêm đó ném quạt tròn xuống chân Lận Thừa Hữu... còn về Diêu Hoàng và các nương t.ử khác thì chỉ nhớ là xinh .
Hạ Minh Sinh và Ngạc Cơ dẫn họ đến cửa sương phòng. Căn phòng đối diện với chỗ ở của Cát Cân, bên cạnh là nơi ở của những danh kỹ m.á.u mặt trong lầu Thải Phượng. Nói cũng , lầu Thải Phượng tuy đất đai rộng rãi nhưng dù cũng chứa nhiều ca kỹ, tạm thời thể xây thêm chỗ ngủ, Hạ Minh Sinh hết cách đành dồn chỗ nọ ép chỗ , dọn ba gian phòng nhất.
Trình bá chau mày nhưng cũng hiểu đây là kế sách tạm thời, giờ chỉ mong giữ mạng sống chứ cơ hội kén cá chọn canh. Đằng Ngọc Ý một vòng, thấy trong phòng sạch sẽ tao nhã thì hài lòng gật đầu.
Hạ Minh Sinh : "Hạ mỗ đích giám sát dọn dẹp đấy, chăn đệm và đồ dùng đều mới tinh, Vương công t.ử cứ yên tâm ở. Gian bên trái dành cho hai vị quản sự, gian bên cho hai vị tiểu đạo trưởng, nếu gì thiếu sót cứ với Hạ mỗ."
Đằng Ngọc Ý móc trong n.g.ự.c áo một thỏi vàng, híp mắt đưa cho Hạ Minh Sinh: Đây là tiền ăn ở mấy ngày nay của chủ tớ chúng , phiền Hạ ông chủ quan tâm nhiều hơn.
Mắt Hạ Minh Sinh sáng rực lên: "Vương công t.ử khó Hạ mỗ , Hạ mỗ tuy là thương nhân nhưng cũng thích kết giao hào sĩ. Vương công t.ử tiêu sái bất kham, Hạ mỗ sớm ý kết giao, chỉ hận phận thấp hèn dám trèo cao. Vương công t.ử chịu đến chỗ tồi tàn ở tạm, Hạ mỗ cầu còn , dám thu tiền bạc."
Miệng thì nhưng tay tự động vươn đón lấy thỏi vàng, mặt mày hớn hở nhận lấy dẫn Tuyệt Thánh và Khí Trí sang phòng bên cạnh sắp xếp.
Vừa bao lâu, ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng mắng chửi. Đằng Ngọc Ý đầu , thấy cửa phòng Cát Cân đối diện mở , một tỳ nữ dáng cao ráo bê chậu rửa mặt vẻ chật vật. Nữ t.ử trong phòng dường như vẫn hả giận, vẫn lớn tiếng mắng nhiếc điều gì đó. Tỳ nữ ngoài miệng tuy nhưng khỏi cửa bĩu môi đầy khinh miệt.
Ngẩng đầu thấy chủ tớ Đằng Ngọc Ý đang , tỳ nữ lập tức đổi sang bộ mặt hì hì, hành lễ với Đằng Ngọc Ý bỏ .
Đằng Ngọc Ý từng gặp tỳ nữ , nhớ mang máng tên là Thanh Chi, là đại nha của Cát Cân, dung mạo cũng thanh tú, chỉ là da đen và thô, thần thái cũng phần ngốc nghếch.
Xem mắng c.h.ử.i trong phòng là Cát Cân , chắc là vì hủy dung nên trong lòng thoải mái, bèn tìm nha cận trút giận. Nhìn thái độ khinh thường của Thanh Chi cũng thể thấy, ả nha chắc cũng sớm bất mãn với vị Đô tri nương t.ử của .
Đằng Ngọc Ý và Trình bá , đúng là "thế mất thì ". Vị Cát Cân nương t.ử lúc còn là hoa khôi chắc mơ cũng ngờ tới, một sớm dung nhan hủy hoại, ngay cả bên cạnh cũng bắt đầu coi thường .
Một lát , Ngạc Cơ dẫn Quyển Nhi Lê và Bão Châu tới, chuyện bưng đồ ăn thức uống đặt lên bàn dài. Theo lời dặn của Trình bá, bên trong tuyệt nhiên rượu, chỉ bánh và nước mía.
Ngạc Cơ khép miệng: "Hầu hạ Vương công t.ử cho , đừng để mất mặt đấy."
Quyển Nhi Lê và Bão Châu .
Ngạc Cơ chân , cửa phòng bèn thò hai cái đầu tròn vo: "Vương công tử, chúng cũng dọn dẹp xong ."
Đằng Ngọc Ý vẫy tay gọi Tuyệt Thánh và Khí Trí. Hai hì hì bước , liếc thấy Quyển Nhi Lê và Bão Châu trong phòng thì ngại ngùng, giũ vạt áo đạo bào xếp bằng xuống chiếu: "Năm vị đạo trưởng của Đông Minh Quán đang đường về , chắc sẽ đến . Sư cung, lát nữa cũng sẽ tới ngay thôi."
Đằng Ngọc Ý đẩy đĩa bánh về phía hai , trong lòng thầm nghĩ: Lận Thừa Hữu cung? Lúc chẳng nên bận rộn truy tìm tung tích Thi Tà và Kim Y công t.ử ?
Tuyệt Thánh bỏ một hạt dẻ miệng, hạ giọng : "Sư đưa quận chúa A Chi cung ."
Khí Trí nhấp một ngụm nước mía: "Hôm qua Thi Tà sư b.ắ.n sáu mũi tên, suýt chút nữa sư nghiền xương thành tro, trong lòng nó chắc hận lắm, nhất định sẽ tìm quận chúa A Chi gây phiền phức. Sư sợ xảy chuyện nên về đưa quận chúa A Chi ngay."
Đằng Ngọc Ý mân mê chiếc chén hình lá sen trong tay. Vốn tưởng Lận Thừa Hữu cũng sẽ đưa A Chi đến chùa Đại Ẩn lánh nạn, kết quả đưa cung.
Chùa Đại Ẩn hòa thượng Duyên Giác, trong cung thì vị cao nhân nào đạo thuật chứ?
Nàng chợt nảy một ý nghĩ, Thánh nhân là do đạo trưởng Thanh Hư nuôi lớn, khi nhận tổ quy tông vẫn luôn sống ở Thanh Vân Quán, chắc hẳn cũng khá am hiểu đạo thuật. Cao nhân trong cung chăng là chỉ Thánh nhân?
Đằng Ngọc Ý Quyển Nhi Lê và Bão Châu, mỉm hỏi qua bút đàm: Mấy ngày gặp, các cô vẫn bình an chứ?
Quyển Nhi Lê và Bão Châu ý, hỏi tại Đằng Ngọc Ý , chỉ cảm kích đáp: "Nhờ công t.ử chiếu cố, mấy ngày nay đại nương đ.á.n.h mắng chúng nữa."
Thế là . Đằng Ngọc Ý gật đầu, : Vị Cát Cân nương t.ử đối diện thế nào ?
Quyển Nhi Lê và Bão Châu ấp úng .
Đằng Ngọc Ý Hoắc Khâu một cái, Hoắc Khâu khép cửa , Trình bá ôn tồn : "Bây giờ thể ."
Bão Châu thở dài: "Cát Cân nương t.ử lắm, hôm đó uống canh bùa đạo trưởng cho thì hạ sốt, nhưng cứ gặp ác mộng suốt, chẳng đêm nào ngủ ngon giấc, ban ngày cũng biếng ăn, mới mấy ngày mà tiều tụy lắm ."
Đằng Ngọc Ý : Vết thương mặt cô thì ? Có dấu hiệu lành ?
Quyển Nhi Lê sang Tuyệt Thánh và Khí Trí: "Lần đạo trưởng Thanh Vân Quán xem vết thương của Cát Cân, bảo là do lệ quỷ gây . Chủ nhân đối với Cát Cân nương t.ử cũng coi như quan tâm, tìm nhiều t.h.u.ố.c cao sinh cơ tan m.á.u bầm, bôi cũng chẳng ăn thua, xem sắp để sẹo ."
Đằng Ngọc Ý trầm ngâm, thảo nào Cát Cân u uất vui như thế, hỏi: Mấy ngày nay trong lầu xảy chuyện gì lạ ?
Hai đồng loạt lắc đầu: "Từ đêm đó, trong lầu thanh tịnh lắm, ai nửa đêm ném hành lang, càng ma cứ đập cửa ầm ầm nữa."
Bão Châu bỗng : "Khoan , gần đây Thanh Chi cũng gặp ác mộng, nha ở cùng phòng chịu nổi tiếng hét thất thanh của cô ban đêm, đều chạy đến chỗ giả mẫu mách mấy ."
Đằng Ngọc Ý cố tình : Thanh Chi là ai?
"Là nha của Cát Cân, Đằng nương t.ử chắc từng gặp, ngăm đen, dáng cao cao ."
Đằng Ngọc Ý dậy: Cát Cân nương t.ử ở ngay phòng đối diện ? Ta sang thăm cô một chút.
Quyển Nhi Lê và Bão Châu chút luống cuống: "Cát Cân nương t.ử tự nhốt trong phòng, ai cũng gặp. Để nô gia sang gõ cửa công t.ử , nếu cô chịu gặp thì xin công t.ử chớ trách cô ."
Rất nhanh đó họ , ảm đạm lắc đầu: "Cát Cân nương t.ử chịu gặp ai."
Đằng Ngọc Ý dùng đũa bạc chỉ Quyển Nhi Lê: Còn cô thì ? Lần cô những Kim Y công t.ử bắt mà còn lôi ảo cảnh, mấy ngày nay dưỡng sức thế nào ?
Quyển Nhi Lê thần sắc đờ đẫn, vội cụp mắt xuống: "Đa tạ Vương công t.ử nhớ đến, nô gia thỉnh thoảng mơ hồ, nhưng ban đêm ngủ cũng coi như yên ."
Người trong phòng nhớ phỏng đoán tối qua của Lận Thừa Hữu, thầm so sánh dung mạo Quyển Nhi Lê và Đằng Ngọc Ý. Ngay cả chính Đằng Ngọc Ý cũng nhịn Quyển Nhi Lê thêm vài , sơ qua thì nét giống, kỹ ngũ quan chẳng tương đồng.
...
Đằng Ngọc Ý cứ thế an cư tại lầu Thải Phượng. Nàng tìm quản sự bên cạnh Hạ Minh Sinh, quy định tiền cơm mỗi bữa, nàng và Tuyệt Thánh, Khí Trí một bàn, Trình bá và Hoắc Khâu cũng sắp xếp riêng.
Sắp xếp xong xuôi, Đằng Ngọc Ý thấy trời ngả về chiều, tản bộ vườn hoa dạo một vòng, phát hiện tiểu Phật đường niêm phong. Vốn định xem mắt trận trấn áp Thi Tà năm xưa, nhưng từ xa cảm thấy âm khí bức , rùng mấy cái, rốt cuộc dám xông .
lúc đến giờ dùng bữa tối, Ngạc Cơ sai đến hỏi bày cơm ở , Đằng Ngọc Ý bèn bảo bày ở trung đường tiền lầu.
Tiền lầu khá đông , các ca kỹ nhốt trong phòng cả ngày, khó khăn lắm mới đến giờ cơm, ai cũng nán bên ngoài thêm một lúc.
Trong sảnh đường ngập tràn sắc màu hoa lệ, bảy tám mỹ nhân tóc xanh môi đỏ đó, thấy Đằng Ngọc Ý cũng né tránh, ngược còn khẽ đầy vẻ phóng túng.
Đằng Ngọc Ý hào phóng , nhưng Tuyệt Thánh và Khí Trí thì đỏ bừng cả mặt. Đằng Ngọc Ý kéo họ xuống bên cạnh, chỉ thức ăn bàn, ý bảo: Ta đặc biệt bảo họ thêm mấy món chay, các ngươi nếm thử xem.
Tuyệt Thánh và Khí Trí xua tay rối rít: "Đằng nương tử, cô cứ ăn , chúng tiện phiền. Sư sắp đến , chúng còn đợi ăn cùng nữa."
Đằng Ngọc Ý bộ ngạc nhiên: Lận Thừa Hữu thấy các ngươi cùng bàn ăn với , chẳng lẽ ăn thịt các ngươi chắc?
Tuyệt Thánh và Khí Trí lắc đầu như trống bỏi: "Không hợp quy củ, sư thấy sẽ vui ."
Đằng Ngọc Ý đặt chén xuống, cố ý thở dài.
Khí Trí ngạc nhiên: "Đằng nương tử, cô ăn?"
Đằng Ngọc Ý dùng đũa bạc chấm nước từ từ : Chuẩn một bàn thức ăn mà các ngươi ăn, tiếc rẻ chỗ lương thực , trong lòng thấy đành thôi.
Khí Trí vội : "Có thể mời Trình bá bá và Hoắc đại ca ăn mà."
Tuyệt Thánh kéo áo Khí Trí, Trình bá và Hoắc Khâu ngay bàn phía , hơn nữa động đũa .
"Vậy thì... thì mời các nương t.ử bên ăn." Lời dứt nghẹn , mấy ca kỹ ai nấy mặt mày say sưa, rõ ràng ăn uống no say cả .
Đằng Ngọc Ý : Các ngươi đói lắm chứ gì, ăn .
Tuyệt Thánh và Khí Trí kiên quyết lắc đầu: "Không , chúng chịu ."
Đằng Ngọc Ý: Trời tối , Thi Tà và Kim Y công t.ử thể tìm tới bất cứ lúc nào, các ngươi sức vung kiếm nhảy nhót, ngộ nhỡ để chúng chạy thoát thì ?
Tuyệt Thánh và Khí Trí d.a.o động: "Chuyện ..."
Đằng Ngọc Ý mở nắp liễn, mùi thơm của canh khoai môn nghi ngút bốc lên, từng làn len lỏi mũi. Nàng đích múc cho mỗi một bát, : Bắt yêu quái là quan trọng nhất, lót , sư sẽ trách các ngươi .
Hai đấu tranh tư tưởng, đói thể nhịn, thèm cũng thể nhịn, nhưng Đằng nương t.ử lý. Đợi đến khi Thi Tà tới, cả đêm đừng hòng ăn gì, đến lúc đó sức lực đủ, e là hỏng việc.
Hai miễn cưỡng đợi thêm một lát, thấy sư tới, đành xuống : "Vậy theo lời Đằng nương tử, lót ."
Nào ngờ ăn xong bát canh khoai môn thì Lận Thừa Hữu đến. Hạ Minh Sinh theo sát phía hỏi: "Thế t.ử dùng bữa ? Tiểu nhân sai chuẩn ngay đây."
"Không vội." Lận Thừa Hữu lơ đãng quanh sảnh đường, về phía Tuyệt Thánh và Khí Trí.
Các danh kỹ thôi đùa, đôi mắt sáng rực chăm chú Lận Thừa Hữu.
Vị thiếu niên lang quân khác với vị Vương công t.ử giả trai , là đàn ông "hàng thật giá thật", khuôn mặt tuấn mỹ như ngọc, cử chỉ mắt, tiếc là dễ chọc . Đừng vẻ ngoài tiêu sái bất kham của , ngay cả đại mỹ nhân như Ngụy T.ử cũng cho bẽ mặt đấy thôi.
Tuyệt Thánh và Khí Trí đang ăn ngon lành, đề phòng cả sảnh đường bỗng im phăng phắc, vô tình đầu , sợ đến mức vội vàng buông bát đũa.
"Sư !"
Lận Thừa Hữu vén vạt áo xuống, : "Bảo các đợi , ăn ?"
Tuyệt Thánh cuống quýt xoa tay: "Chúng ăn bao nhiêu , vẫn luôn đợi sư mà."
Lận Thừa Hữu liếc thức ăn bàn: "Chưa ăn bao nhiêu?"
Cơm cũng hết, canh cũng chẳng còn bao nhiêu.
Khí Trí cúi đầu: "Sư , thật chúng vẫn còn ăn nữa."
"Vẫn còn ăn ? Không sợ no bể bụng ?"
Đằng Ngọc Ý Lận Thừa Hữu qua miệng chén , tên sống c.h.ế.t chịu giải độc cho nàng, nàng đương nhiên mong tức c.h.ế.t cho . trách cứ Tuyệt Thánh và Khí Trí, theo bản năng nàng che chở.
Nàng : Là ép họ ăn đấy. Ngươi sư mà mãi chịu xuất hiện, chẳng lẽ bắt họ nhịn đói mãi ?
Lận Thừa Hữu: "Có lý, nên đa tạ Đằng nương t.ử thịnh tình khoản đãi ?"
Đằng Ngọc Ý mỉm, lên tiếng, nhưng ánh mắt lên rõ ràng: Nếu chê bàn chỉ còn đồ thừa canh cặn thì cũng thể ăn tạm hai miếng.
"Chưa vội." Lận Thừa Hữu khẩy một tiếng, lấy từ trong n.g.ự.c một gói đồ ném lên bàn, với Tuyệt Thánh và Khí Trí: “Cái chắc các ăn nổi nữa nhỉ."
Tuyệt Thánh và Khí Trí mắt sáng rỡ: "Lung Thong Đàm*."
*Chú thích: Lung Thong Đàm: Một loại bánh Đường thích ăn, màu sắc xanh tươi như hành.
Chiếc bánh màu xanh ngọc bích, qua là mua từ chợ về, lẽ Lận Thừa Hữu luôn ủ trong n.g.ự.c áo nên bánh vẫn còn chút ấm.
Hai rưng rưng nước mắt đưa tay lấy: "Sư chúng thích ăn cái nên mua ?"
Lận Thừa Hữu ngăn họ : "Nghĩ nhiều , ngang qua thuận tay mua thôi. Các ăn cũng no , đừng cố nhét nữa, cứ để cho khác ăn ."