CÔNG NGỌC - Chương 25
Cập nhật lúc: 2026-01-11 08:36:07
Lượt xem: 581
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trấn Quốc Công và Lận Thừa Hữu rời , trung đường một nữa trở nên náo nhiệt. Khách khứa bận rộn nâng ly chúc tụng, mượn bầu khí để che sự ngượng ngùng giữa chủ và khách.
Tiếng trống dồn dập như mưa rào, các vũ công Hồ bắt đầu điệu múa Hồ Toàn thềm. Vũ điệu yêu kiều lộng lẫy, dần dần xoay tít như bay, đáng tiếc là dù chủ khách, chẳng ai còn tâm trí thưởng thức cảnh mắt.
Trong lòng mỗi đều trăm mối ngổn ngang. Nhà họ Đoạn tối nay xem như thể nào kết thúc êm . Đoạn tiểu tướng quân ức h.i.ế.p quá đáng, rõ ràng hôn ước, lưng dan díu mặn nồng với Đổng Nhị nương. Đã thế vì Đổng Nhị nương chịu khổ, còn tình nguyện dẫn độc trùng sang . Chuyện mà đồn ngoài, đừng đến bậc trọng thần quốc gia như Đằng Thiệu, ngay cả những gia đình bình thường cũng sẽ cảm thấy đây là nỗi nhục nhã ê chề.
Khu vực nữ quyến ít ném ánh mắt đồng cảm về phía Đằng Ngọc Ý. Sắc mặt Đằng Ngọc Ý cực kỳ kém, ảm đạm đặt chén rượu xuống, lặng lẽ lấy tay chống trán.
Đỗ Đình Lan đau lòng hỏi: "A Ngọc, thấy khó chịu ?"
Đằng Ngọc Ý uể oải đáp: "Uống say nên chóng mặt ạ."
Đỗ phu nhân sa sầm mặt dậy, bước tới đỡ Đằng Ngọc Ý: "Ngoan nào, chúng về thôi."
Đoạn lão phu nhân và Đoạn Văn Nhân lúc mới bừng tỉnh. Đỗ phu nhân và Đằng Ngọc Ý mà lúc , hai nhà sẽ còn đường cứu vãn. Sau khi tiệc tan tối nay, nhà họ Đoạn chắc chắn sẽ hứng chịu búa rìu dư luận khắp thành Trường An.
Đoạn lão phu nhân run rẩy giơ tay lên, hiệu cho các nữ quyến nhà họ Đoạn bên cạnh: "Mau, mau giữ chân Đỗ phu nhân và Ngọc Nhi ."
Nữ quyến nhà họ Đoạn cố lấy tinh thần, nhao nhao vây quanh an ủi: "Phu nhân đừng vội về, Ngọc Nhi uống say , giờ ngoài dễ trúng gió lắm. Chi bằng sang phòng bên nghỉ ngơi một chút, đợi tỉnh rượu hãy ."
Đỗ phu nhân nhạt: "Không cần . Ngọc Nhi vui vẻ đến chúc thọ lão phu nhân, nào ngờ hết đến khác chịu nhục. Con bé tính tình lương thiện, chịu uất ức cũng chẳng chịu . Trước đó vì giữ thể diện cho hai nhà mà nhẫn nhịn hết đến khác, nhưng tiếc là kẻ khinh quá đáng!!!"
Bà nén cơn giận, vái chào trong tiệc một cái, giọng đanh thép: "Chuyện tối nay xin các vị chứng, đợi ngày mai cha của Ngọc Nhi trở về, chuyện sẽ công đoạn rõ ràng."
Trong lòng các vị khách đều sáng như gương, dù thể công khai ủng hộ nhưng ai nấy đều thầm gật đầu. Đoạn tiểu tướng quân chuyện tày đình như , là ai cũng chẳng thể đỡ cho nhà họ Đoạn .
Nữ quyến nhà họ Đoạn ngăn , chỉ trơ mắt Đỗ phu nhân rời tiệc với vẻ mặt ê chề.
Đỗ phu nhân dẫn Đằng Ngọc Ý và Đỗ Đình Lan đến án của Đoạn lão phu nhân, cung kính : "Lão phu nhân bảo trọng. Ngọc Nhi khỏe, sức khỏe của vãn bối cũng hồi phục hẳn, phiền cả buổi tối , giờ xin phép đưa các cháu cáo lui."
Đoạn lão phu nhân run rẩy đẩy tỳ nữ , đích nắm lấy tay Đỗ phu nhân.
"Phu nhân hãy bình tĩnh. Phẩm hạnh của Đại lang thế nào, bậc trưởng bối chúng đều rõ. Chuyện tối nay rối như tơ vò, trong đó hiểu lầm gì. Sao đợi Đại lang giải độc xong, để nó đích giải thích với Ngọc Nhi? Nếu quả thật là nó hồ đồ, lão tuyệt đối dung túng, nhất định sẽ đích đ.á.n.h c.h.ế.t thằng súc sinh !"
Mắt bà ngân ngấn lệ, giọng run rẩy: "Lão bệnh tật đau đớn khó chịu, mong mỏi hai đứa kết từ lâu. Tối nay mà tan rã như thế , hai nhà khó tránh khỏi đời bàn tán. Không lão bao che cho nhà, chỉ là mối nhân duyên trời ban thế , bỏ lỡ tìm ? Nếu thực sự hủy hôn, đối với cả hai nhà đều lợi."
Đỗ phu nhân thầm mắng một tiếng, đến nước mà còn mong Ngọc Nhi chịu tủi nhục để cầu .
"Lời của lão phu nhân, thứ cho vãn bối lọt tai." Bà mỉm : “Thế nào là 'đối với cả hai nhà đều lợi'? Người phạm là Đoạn tiểu tướng quân, liên quan gì đến nhà họ Đằng và Ngọc Nhi . Tối nay chúng vui vẻ đến chúc thọ lão phu nhân, ngờ sỉ nhục công khai hết đến khác. Vốn dĩ vẫn ôm một tia hy vọng, chỉ mong trong đó hiểu lầm. Nay sự thật rành rành mắt, còn gì để nữa? Nói thật lòng, hai nhà Đằng - Đỗ đều là nhân hậu, xưa nay chuyện trái lương tâm. Tối nay nhẫn nhịn đến mức , là tận tình tận nghĩa lắm . Lão phu nhân thương con quý cháu sai, nhưng lầm của con cháu nhà thì nhà tự gánh vác, ngoài gánh, mà cũng chẳng gánh nổi . Bên ngoài gió lớn, lão phu nhân xin dừng bước."
Đoạn lão phu nhân và Đoạn Văn Nhân những lời cho nghẹn họng, chỉ trơ mắt Đỗ phu nhân dắt hai đứa trẻ rời tiệc.
Bên Đỗ phu nhân đến cửa, bên tiệc nam cũng dậy rời . Dưới ánh đèn thềm, đó là cha con Đỗ Dụ Tri.
Khách khứa trong tiệc sắc mặt nghiêm . Đỗ Dụ Tri tuy tính tình gàn dở nhưng nổi tiếng thanh cao, thẳng thắn can gián. Mọi dù thích cái tính khí khó chịu của ông , cũng buộc thừa nhận con chính trực, dám thẳng.
Đỗ Dụ Tri dẫn con trai đến mặt Đoạn lão phu nhân, : "Lão phu nhân, Đỗ mỗ lẽ tiếp chuyện, nhưng giờ đành cùng vợ con cáo từ . Có một lời, nhờ lão phu nhân chuyển cho Đoạn tiểu tướng quân. Quân t.ử trong trời đất, ngẩng đầu thẹn với trời, cúi đầu thẹn với đất. Làm sai đáng sợ, sai sửa sai là , kỵ nhất là dám chịu trách nhiệm, một mực che giấu lầm!"
Nói xong những lời , Đỗ Dụ Tri chắp tay vái chào: "Lời hết, lão phu nhân bảo trọng."
Đỗ Thiệu Đường mặt biểu cảm dập đầu lạy lão phu nhân một cái, dậy theo cha ngoài.
Đoạn lão phu nhân há hốc mồm theo bóng lưng nhà họ Đỗ rời , đột nhiên ôm lấy ngực, mềm nhũn ngã ngửa .
Các nữ quyến thất kinh, hoảng hốt xúm : "Lão phu nhân!"
Đoạn Văn Nhân gấp gáp : "Tổ mẫu vốn bệnh tim, đây là phát bệnh . Còn ngây đó gì, mau Thượng Dược Cục mời Dư Phụng Ngự. Nào, mau đỡ lão phu nhân phòng trong."
Trung đường lập tức loạn như nồi cháo heo. Đỗ Thiệu Đường và Đỗ phu nhân vốn dĩ dứt khoát, ai ngờ lão phu nhân phát bệnh là phát bệnh ngay.
Đỗ phu nhân thầm hận trong lòng, vạn ngờ Đoạn lão phu nhân vì giữ thể diện cho nhà mà dùng đến cả chiêu . Chắc là định dùng khổ nhục kế giữ chân , dùng lời ngon tiếng ngọt khuyên Ngọc Nhi bỏ ý định hủy hôn, nghĩ rằng Ngọc Nhi trẻ non , dễ lừa gạt. Chỉ cần Ngọc Nhi chịu tha thứ cho Đoạn Ninh Viễn, ngoài tự nhiên cũng tiện xen nữa.
Chỉ hận bà rõ là mà thể bỏ . Lão phu nhân tuổi cao, giờ đột nhiên đổ bệnh, nếu cứ thế bỏ thì quá vô tình thất lễ.
Đang lúc cho , Đằng Ngọc Ý buông tay Đỗ phu nhân , bộ qua thăm hỏi Đoạn lão phu nhân. Nào ngờ bước lên bậc thềm, chân nàng loạng choạng, ngã lăn ngất xỉu.
"A Ngọc!" Đỗ Đình Lan vội vã lao tới.
Đỗ phu nhân cũng vội vàng xông lên đỡ lấy: "Ngọc Nhi!"
Nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của Đằng Ngọc Ý, tim Đỗ phu nhân thót lên vì sợ hãi: "Ôi con . Đây là khí huyết nghịch hành dẫn đến ngất xỉu, nguy hiểm lắm, mau chuẩn xe về phủ."
Cha con Đỗ Dụ Tri dậm chân lo lắng, trong lúc hỗn loạn tìm một chiếc cáng.
Nhất thời, các nữ quyến bận rộn tối tăm mặt mũi, lo đầu lo đầu . So với sắc mặt hồng hào của Đoạn lão phu nhân, Đằng Ngọc Ý mới giống thực sự bệnh. Mọi xúm khiêng Đằng Ngọc Ý lên cáng, phía Đoạn lão phu nhân ngược chẳng ai ngó ngàng tới.
Đoạn lão phu nhân giường rên hừ hừ, nhưng sự chú ý của các nữ quyến đều dồn hết Đằng Ngọc Ý . Ngoài con cháu nhà họ Đoạn , hầu như chẳng ai còn tâm trí mà lo cho lão phu nhân nữa.
Đoạn Văn Nhân cố sống cố c.h.ế.t chặn cáng của Đằng Ngọc Ý : "Gió đêm độc, đường về e là bệnh tình của Ngọc Nhi sẽ nặng thêm. Đã cho mời ngự y , là cứ để ngự y khám cho Ngọc Nhi hẵng ."
"Đa tạ ý của phu nhân, nhưng cần ." Sắc mặt Đỗ Đình Lan lạnh nhạt, một mực thúc giục hạ nhân khiêng cáng : “Thuốc của A Ngọc mấy ngày nay đều sắc sẵn, tiện đổi đơn t.h.u.ố.c đột ngột. Vừa vì quá tức giận mà ngất , cần về phủ uống t.h.u.ố.c gấp. Sắc mặt Ngọc Nhi phu nhân cũng thấy đấy, còn chậm trễ nữa e là bệnh sẽ trở nặng."
Đoạn Văn Nhân ngăn cản thêm, nhưng chợt nhận thấy những ánh mắt phức tạp xung quanh đổ dồn về phía , đành gượng : "Lời cũng , mau đưa A Ngọc khỏi phủ."
Lên xe trâu, Đỗ phu nhân lòng nóng như lửa đốt, đắp chăn cho Đằng Ngọc Ý, cẩn thận quan sát sắc mặt nàng. Nào ngờ xe chạy, Đằng Ngọc Ý bật dậy nhanh như chớp: "Di mẫu, a tỷ."
Đỗ phu nhân trố mắt kinh ngạc, Đỗ Đình Lan phì thành tiếng: "A nương, A Ngọc giả vờ đấy."
Đỗ phu nhân sững sờ hồi lâu mới hồn, ngờ vực xoa xoa má Đằng Ngọc Ý: "Giả vờ á?"
Đằng Ngọc Ý hì hì: "Không chùi ạ, dùng t.h.u.ố.c bột chuyên dụng mới rửa sạch ."
Đỗ phu nhân chuyển giận vui: "Cái con bé , di mẫu sợ c.h.ế.t khiếp. Đây là t.h.u.ố.c gì ? Con kiếm thế?"
"Con bảo Trình bá kiếm cho đấy ạ, lúc uống rượu nhân lúc để ý bôi lên mặt, nếu thì giả bệnh ."
"Giả giống thật thế, lừa cả di mẫu luôn."
Đằng Ngọc Ý xua tay: "Ôi dào, sánh với Đoạn lão phu nhân, bà cụ trợn mắt ngất xỉu cái rụp, ai thấy mà chẳng tin sái cổ."
Đỗ Đình Lan nín : "Chắc là cam tâm để thanh danh Đoạn Ninh Viễn vấy bẩn nên dùng hết cả vốn liếng diễn đấy. Hai thấy sắc mặt mấy nữ quyến nhà họ Đoạn , ai nấy cứ như mở phường nhuộm ."
Đỗ phu nhân mắng yêu: "Nhà họ Đoạn thế gia vọng tộc bao đời, bên ngoài thì thể diện, ai ngờ bên trong nát bét đến thế . Nếu Ngọc Nhi chuẩn chu thì lầm hủy hôn đổ hết lên đầu con bé . Hôm nay khách mời đông, đủ cả sĩ, thứ, huân, quý*, chuyện lớn thế , xem nhà họ Đoạn dọn dẹp tàn cuộc thế nào!"
*Chú thích: Sĩ, thứ, huân, quý là chỉ quan , thường dân, công, quý tộc.
...
Đằng Ngọc Ý trù tính mấy ngày nay, cuối cùng cũng giải quyết xong việc lớn nhất. Tối đó về Đằng phủ, nàng ngủ một giấc thật ngon lành.
Tỉnh dậy thì mặt trời lên cao ba sào, nàng giường chịu dậy nhưng miệng vẫn liến thoắng: "Xuân Nhung, Bích Loa, giờ nào ?"
Xuân Nhung và Bích Loa hớn hở bước : "Qua giờ Ngọ ạ."
Đằng Ngọc Ý mở bừng mắt: "Sao các em gọi dậy? Cha về Trường An ?"
Xuân Nhung : "Lão gia hành quân liên tục mấy ngày, trời sáng về phủ , dặn tỳ nữ chúng em đừng phiền nương tử. Lão gia dùng xong bữa sáng là đến phủ Trấn Quốc Công từ hôn ạ."
Đằng Ngọc Ý ngẩn , vội vàng tung chăn xuống giường: "Mời Trình bá đến trung đường, chuyện hỏi ông ."
Chải rửa xong xuôi đến trung đường, thấy Trình bá mặc một bộ áo ngắn vạt chéo màu nâu đỏ in hoa tròn mới tinh, mặt thấp thoáng vẻ vui mừng.
Đằng Ngọc Ý quan sát Trình bá. Trình bá tuy giống Đoan Phúc quanh năm mặt lạnh như tiền, nhưng xưa nay vẫn luôn già dặn trầm , đột nhiên vui vẻ thế , chắc chắn là vì cha về Trường An.
"Nương t.ử dậy ." Trình bá mặt mày hớn hở đón chào: “Lão gia sáng nay về phủ, chắc nương t.ử cũng ."
Đằng Ngọc Ý giả vờ ngạc nhiên: "Trình bá vì đón cha cháu mà đặc biệt bộ quần áo mới chứ?"
Trình bá cúi xuống , ha hả : "Đỗ phu nhân sáng nay sai mang đến, nương t.ử nhờ họ may quần áo cho lão nô và Đoan Phúc. Chỉ vì rõ đo của lão nô và Đoan Phúc nên gửi một bộ qua cho lão nô thử. Lão nô thử thấy vặn, là ý của nương t.ử nên mặc đến cho nương t.ử xem."
Đằng Ngọc Ý gật đầu. Trình bá việc lúc nào cũng chu đáo tỉ mỉ mặt.
Quần áo mới mặc lên , chủ nhân như nàng vui, tặng quà vui, cha về thấy hầu trong phủ tinh thần phấn chấn, tự nhiên cũng vui lây.
"Rất , ." Nàng tít mắt: “Vẫn là màu sắc tươi sáng hợp với Trình bá của cháu hơn."
Trình bá Đằng Ngọc Ý trong lòng vui vẻ, lắc đầu : "Nương tử, đừng trêu chọc lão nô nữa."
Đằng Ngọc Ý xuống bên bàn đá, mỉm hỏi: "Nhà họ Đoạn tin tức gì ạ?"
Trình bá nghiêm mặt : "Chuyện tối qua ầm ĩ khắp thành, đầu đường cuối ngõ cũng bàn tán chuyện của Đoạn tiểu tướng quân và Đổng Nhị nương. Hôm nay lão nô ngoài ngóng, thấy ngay cả kịch bản múa rối cũng xong ."
"Ồ?" Đằng Ngọc Ý càng thêm hứng thú: “Họ những gì ?"
"Cũng chỉ là mấy lời lẽ dung tục lẳng lơ, sợ bẩn tai nương tử."
Đằng Ngọc Ý tặc lưỡi lắc đầu. Thành Trường An nhiều nho sinh thi rớt, vì mưu sinh thường soạn mấy bài hát diễm tình, chuyện lạ để bán. Đám chắc đang rầu rĩ vì tài t.ử giai nhân nào để dựng chuyện thì đôi uyên ương khổ mệnh Đoạn Ninh Viễn và Đổng Nhị nương tự dâng mỡ đến miệng mèo.
Có lẽ chẳng bao lâu nữa, đám sẽ lấy hai họ nguyên mẫu, dựng nên mười tám vở kịch. Đến lúc đó phố lớn ngõ nhỏ, dư tửu hậu, cũng sẽ truyền tụng giai thoại .
Nàng hào hứng : "Trình bá tiếp ạ."
"Sáng nay phủ Kinh Triệu chính thức xét xử vụ án Đổng Nhị nương. Không khéo là cai ngục lục soát một vật dụng quản sự nương t.ử nhà họ Đổng, tra đều là do Đoạn Ninh Viễn mua từ . Cộng thêm chuyện tối qua, tư tình của hai coi như bằng chứng như núi . Sáng nay Trấn Quốc Công thượng triều, vốn định tâu xin sắc phong thế t.ử cho Đoạn tiểu tướng quân, nhưng vì xảy chuyện , Trấn Quốc Công tự thấy mất mặt nên cũng dám nhắc đến nữa. Sáng sớm nay lão gia đến cửa từ hôn, Trấn Quốc Công ngay mặt lão gia trói Đoạn tiểu tướng quân đ.á.n.h một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t, gãy cả xương, mặc cho lão phu nhân và phu nhân lóc van xin cũng cho thái y đến khám."
Đằng Ngọc Ý hỏi: "Cha cháu thế nào ạ?"
"Lão gia một lời, sảnh Trấn Quốc Công đ.á.n.h xong Đoạn tiểu tướng quân mới lên tiếng, trả hôn thư, đòi sính lễ. Cuối cùng ngay cả chén cũng uống bỏ . Trấn Quốc Công còn mặt mũi nào gặp lão gia, tiễn tận ngoài phủ, còn than vãn mối nhân duyên thằng nghịch t.ử phá hỏng."
Đằng Ngọc Ý ngẫm nghĩ một chút hỏi: "Đổng Minh phủ cũng chẳng hiền lành gì, danh tiếng con gái hủy hoại, chẳng lẽ nhà họ Đổng động tĩnh gì ?"
"Sao chứ. Sáng nay Đổng Minh phủ dẫn đến phủ Trấn Quốc Công loạn một trận, Đổng lão phu nhân cũng mặt. Đổng Minh phủ chỉ rơi nước mắt gì, nhưng lão phu nhân thì ầm ĩ ngay tại chỗ. Bà Nhị nương nhà xưa nay quy củ hiểu lễ, nhất định là Đoạn tiểu tướng quân quấy rối ô uế danh tiết Nhị nương, còn tuyên bố nếu phủ Trấn Quốc Công cho một lời giải thích thỏa đáng, bà sẽ treo cổ ngay cửa phủ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cong-ngoc/chuong-25.html.]
Đằng Ngọc Ý suýt nữa thì bật thành tiếng. Đổng Nhị nương vẫn còn trong ngục, chịu trận trượng hình chắc chắn đôi chân sẽ để di chứng. Giờ chuyện giữa ả và Đoạn Ninh Viễn đồn đại khắp Trường An, tù tất nhiên thể tơ tưởng đến mối hôn sự nào nữa. Nhà họ Đổng vất vả lắm mới nuôi cô con gái tài sắc vẹn , cam tâm để tâm huyết bao năm đổ sông đổ biển, chắc chắn sẽ bám riết lấy phủ Trấn Quốc Công buông.
Phủ Trấn Quốc Công dù cậy quyền thế áp bức, nhưng Đổng Minh phủ cũng là chức quan. Hơn nữa chuyện ai ai cũng , Quốc Công phủ nếu Đoạn Ninh Viễn gánh thêm cái danh ác độc "bạc tình bạc nghĩa" thì sẽ dám tùy tiện xử lý chuyện .
Vụ kiện tụng giữa hai nhà còn dài.
Tâm trạng Đằng Ngọc Ý càng lúc càng : "Bao giờ cha về phủ ạ? Trình bá cho chuẩn rượu thịt, cháu tẩy trần cho cha."
Trình bá kinh ngạc vô cùng. Từ khi ở Dương Châu về, ông cảm thấy thái độ của nương t.ử đối với lão gia dường như chút đổi. Tuy vẫn ít khi nhắc đến lão gia, nhưng thỉnh thoảng nhắc tới cũng còn lạnh lùng gay gắt như nữa. Lần nương t.ử chủ động đón gió tẩy trần cho lão gia, quả thực khiến mừng rỡ khôn xiết.
Ông vội vàng giấu vẻ vui mừng trong đáy mắt: "Thánh thượng triệu lão gia cung , lão gia lúc sai nhắn về, tối nay khi nào mới về , bảo nương t.ử nghỉ ngơi sớm ."
Đằng Ngọc Ý chút thất vọng: "Thôi , Trình bá cho chuẩn xe, dùng xong bữa trưa cháu sẽ sang Đỗ phủ."
"À đúng , đây là mời sáng nay Quận chúa Tĩnh Đức sai gửi tới." Trình bá lấy một tấm mời nạm vàng: “Quận chúa tổ chức thi hội tại vương phủ Thành Vương, mời nương t.ử và Đỗ nương t.ử hạ cố đến dự một buổi tụ họp."
"Quận chúa Tĩnh Đức?" Đằng Ngọc Ý lấy lạ. Kiếp A Chi từng với nàng câu nào, đột nhiên nhớ mời nàng?
Trình bá : "Người hầu của Quận chúa Tĩnh Đức bảo rằng, hôm qua quận chúa quen với nương tử, nào ngờ phủ Trấn Quốc Công xảy chuyện đột xuất nên quận chúa kịp mở lời mời."
Đằng Ngọc Ý nhận lấy tấm , nét chữ đó lẽ do chính tay A Chi , thanh nhã thì thanh nhã, nhưng lực bút vẫn còn non nớt.
Không là giấy mực trộn lẫn hương liệu, tấm mở , một mùi hương thanh lãnh kỳ lạ thoang thoảng bay lên.
Đằng Ngọc Ý cũng coi là chút am hiểu về hương liệu, nhưng nhất thời cũng nhận lai lịch của mùi hương .
Trình bá : "Nghe Quận chúa Tĩnh Đức hồi nhỏ ghét thơ văn, thi hội là do Thành Vương phi tổ chức cho quận chúa, mời các lão phu t.ử ở Quốc T.ử Giám đến dự. Hầu như nửa tháng tổ chức một , khách mời đều là các tiểu nương t.ử và tiểu lang quân giỏi thơ văn, thanh nhã thú vị, đáng để . Nương t.ử , mới về Trường An, khó tránh khỏi việc qua với các phủ, là Quận chúa Tĩnh Đức mời thì nương t.ử tiện từ chối ."
Đằng Ngọc Ý ậm ừ một tiếng: "Không thi hội tổ chức đến giờ nào."
Lỡ như cha về phủ sớm mà nàng nhà...
Nàng ngẫm nghĩ một chút : "Khoan hãy vội hồi âm, Trình bá cho cung hỏi thăm tin tức xem cha giờ nào thì khỏi cung. Tiện thể giúp cháu dò hỏi xem thi xã những ai, nhất là sớm kiếm một danh sách chi tiết."
Trình bá lui xuống sắp xếp.
Đằng Ngọc Ý tự trở về nội viện, xuống bàn trải một bức tranh cuộn , sai Xuân Nhung mài mực, cầm bút vẽ vẽ.
Lúc Trình bá báo tin, Đằng Ngọc Ý vặn vẽ xong một bức tranh.
"Bẩm nương tử, thi hội mời ít , ngoài các thiên kim tiểu thư các phủ yêu thích thơ phú, còn nhiều văn hào tài t.ử nổi tiếng." Trình bá sai Xuân Nhung đưa một quyển danh sách cho Đằng Ngọc Ý.
Đằng Ngọc Ý nhận lấy, liếc mắt cái thấy ba chữ xếp hàng đầu: Lư Triệu An.
Không ngờ thi hội của A Chi mời cả tên tiểu nhân .
"Ông phái đến chỗ Lư Triệu An lấy thư từ của a tỷ, lấy ?"
Trình bá vội đáp: "Tiểu nhân cho theo dõi Lư Triệu An mấy ngày nay, vốn định tay, nhưng tối qua đột nhiên một nhóm khác cũng bắt đầu theo dõi . Hạ nhân rõ lai lịch đối phương nên quyết định tạm thời án binh bất động một hai ngày."
Đằng Ngọc Ý ngờ vực hỏi: "Liệu là do Lận Thừa Hữu phái ? Di phụ hôm qua mới kể chuyện a tỷ rừng gặp Lư Triệu An cho Lận Thừa Hữu mà."
"Lão nô tạm thời dám chắc chắn."
Đằng Ngọc Ý trầm ngâm. Thi hội của A Chi quận chúa đột nhiên mời Lư Triệu An, liệu liên quan đến việc ?
"Được , thi hội cháu nhất định , hôm nay gặp tên Lư Triệu An đó xem . Chuẩn xe, chuẩn xe, sang Đỗ phủ đón biểu tỷ. Đoan Phúc gãy xương khỏi, để Hoắc Khâu theo ."
"Nương t.ử đợi tin tức trong cung nữa ?"
"Mai đón gió cho cha cũng mà."
Đằng Ngọc Ý suy tính. Thi hội tổ chức ở vương phủ Thành Vương, để đề phòng Lận Thừa Hữu gây rắc rối, nhất là chuẩn thêm chút nữa.
"À , vương phủ Thành Vương sẽ cho phép ngoài mang hộ vệ phủ. Hoắc Khâu quá cao lớn vạm vỡ, ông chọn trong đám hộ vệ hai khung xương nhỏ nhắn, cho họ cải trang tỳ nữ tùy của cháu để phủ."
Trình bá ngẩn : "Trong phủ hộ vệ như thì , nhưng dù vóc dáng nhỏ nhắn thì tướng mạo cũng thô kệch, gặp tinh ý một chút là lộ tẩy ngay."
"Hôm nay kịp chọn kỹ nữa , bác cứ để họ tạm thời ứng phó , dặn họ đừng mở miệng chuyện là ."
Trình bá trong lòng lấy lạ, nhưng vẫn nhận lời: "Lão nô sẽ dặn dò ngay."
Đằng Ngọc Ý cúi đầu bức tranh vẽ, nâng niu đưa cho Trình bá: "Trình bá, bác từng gặp trong tranh ?"
Trình bá nhận lấy bức tranh cuộn, thấy vẽ một khoác áo choàng đen tuyền, kỳ lạ là ngay cả mặt cũng lộ, nhưng toát một luồng khí tức âm u đáng sợ một cách khó hiểu.
Ông chăm chú hồi lâu, cuối cùng lắc đầu: "Chưa từng gặp. Người chỉ mỗi chiếc áo choàng thôi , đặc điểm nhận dạng nào khác ạ?"
"Không ." Đằng Ngọc Ý thở dài.
"Chất liệu chiếc áo choàng là da nỉ?"
Đằng Ngọc Ý thầm nghĩ, da thú thường độ bóng, đêm đó trăng sáng như ban ngày, nhưng áo choàng của đó xám xịt.
"Chắc da . Hơi giống nỉ, nhưng bên trong lót lông thú cũng chừng."
"Nương t.ử thấy giày tất của ?"
"Không thấy." Đằng Ngọc Ý dậy : “ tuổi tác chắc lớn lắm, vì động tác nhanh nhẹn. Vóc dáng thì... chắc cao hơn Đoan Phúc nửa cái đầu. Người cực kỳ nguy hiểm, bắt đầu từ hôm nay, ông cho ngày đêm ngóng tin tức về trong tranh, hễ thấy tung tích thì báo ngay cho cháu."
Trình bá hỏi nhiều, cuộn bức tranh cất trong n.g.ự.c áo: "Lão nô sẽ cho ngay."
Đằng Ngọc Ý nghiêm túc : "Trình bá, việc ông bá đích , tuyệt đối đừng đ.á.n.h rắn động cỏ."
Trình bá ngẩn , ngước mắt sắc mặt nghiêm trọng của Đằng Ngọc Ý, chậm rãi gật đầu : "Lão nô ."
...
Buổi chiều, Đằng Ngọc Ý sửa soạn xong xuôi khỏi cửa, quả nhiên bên ngoài hai hộ vệ chờ sẵn, đều mặc váy nhu màu đỏ thạch lựu, cải trang thành tỳ nữ.
Đằng Ngọc Ý một vòng quanh hai hộ vệ, miễn cưỡng coi như hài lòng, bèn bảo họ một xe khác theo xe của nàng.
Đến Đỗ phủ đón Đỗ Đình Lan, hai chị em trong xe trò chuyện.
"Nghe Trình bá , Lư Triệu An giờ cũng coi là nổi tiếng ở Trường An . Người đời đều khen văn chương tú dật, Trịnh phó xạ xưa nay yêu tài, đặc biệt ưu ái Lư Triệu An, ý định gả con gái thứ hai cho , chỉ chờ kỳ thi tuyển của Bộ Lại kết thúc thôi. Tên tiểu nhân Lư Triệu An mấy ngày nay bận rộn bái kiến các quan lớn nổi tiếng trong kinh thành, kết giao bao nhiêu quyền quý . Ai cũng kẻ phong cốt kỳ tú, nhất định sẽ đến tể tướng."
Đỗ Đình Lan lẳng lặng lắng .
"A tỷ, tỷ buồn ?"
Đỗ Đình Lan lắc đầu: "Ta chỉ đang nghĩ, lúc đầu tại để mắt đến Lư Triệu An. Mấy ngày nay thỉnh thoảng nhớ đến , cũng chẳng còn đau lòng buồn bã gì nữa, chỉ lạ là hồi đó mê tâm trí đến thế."
Đằng Ngọc Ý thầm nghĩ, tham mã? Tham khéo mồm khéo miệng?
Nàng ho khan một tiếng, mở danh sách Trình bá soạn cho Đỗ Đình Lan xem: "A tỷ , danh sách là các thiếu niên lang quân và tiểu nương t.ử giỏi thi phú, trong đó thiếu tài đức vẹn . Nếu tỷ , trong thi hội hãy để ý nhiều hơn nhé."
Đỗ Đình Lan đỏ mặt: "Ta cứ thắc mắc nhất quyết kéo đến tham gia thi hội, hóa là ý đồ ."
Đằng Ngọc Ý hừ hừ: "Muội a tỷ từ nhỏ thích thơ văn, lúc đầu xiêu lòng vì Lư Triệu An, e là liên quan đến việc tên giỏi ngâm phong vịnh nguyệt. Trình bá với , thi hội các năm đều do Thành Vương phi đích kiểm duyệt, tham dự khoan bàn đến tài thơ văn thế nào, đa phần phẩm hạnh đều đoan chính. Chỉ vì gần đây vợ chồng Thành Vương ở Trường An, mới để loại như Lư Triệu An trộn . Lát nữa a tỷ cần để ý đến Lư Triệu An, cứ để đối phó, tỷ chỉ việc ngắm các lang quân khác thôi, nếu ưng ý ai thì cứ với ."
Đỗ Đình Lan phì : "Nghe kìa, cứ như bà cụ non ."
"Dù hôm nay trời , a tỷ cứ coi như ngoài giải sầu ." Đằng Ngọc Ý vén rèm cửa sổ ngoài: “Hả, bên ngoài Lư Triệu An ?"
Hóa bất tri bất giác đến cổng vương phủ Thành Vương, thềm một nam t.ử mặc áo xanh đội khăn đang xuống ngựa. Kiếp Đằng Ngọc Ý từng gặp Lư Triệu An một , chỉ là dám chắc chắn lắm. Người khí độ tiêu sái, tướng mạo cực kỳ xuất chúng, đến cửa mời vương phủ, xem trọng vọng.
Sắc mặt Đỗ Đình Lan phức tạp: "Là ."
Đằng Ngọc Ý gật đầu, kéo Đỗ Đình Lan xuống xe trâu. Hai tỳ nữ giả mạo phía cũng nhảy xuống xe, lẳng lặng theo.
Người hầu tươi rói bước tới : "Là Đằng nương t.ử và Đỗ nương t.ử ạ, mời theo tiểu nhân."
Lão bộc , dung mạo đoan trang. Đằng Ngọc Ý và Đỗ Đình Lan theo ông trong, quan sát vương phủ Thành Vương. Dọc đường thấy tiếng ồn ào náo nhiệt, thỉnh thoảng tỳ nữ tới, lập tức cung kính lùi sang một bên nhường đường.
Khi ngang qua một rừng đào, trong rừng bỗng nhiên một bóng đen lao . Đằng Ngọc Ý và Đỗ Đình Lan kịp đề phòng, sợ hãi lùi liên tiếp.
Tỳ nữ giả xông lên định hộ chủ, Đằng Ngọc Ý rõ bóng đen là thứ gì, vội vàng ho to một tiếng.
Các hộ vệ tuy nghi hoặc nhưng cũng ráng nhịn dám manh động nữa.
Bóng đen kêu gào "ao u, ao u", rạp xuống chặn đường Đằng Ngọc Ý.
Đỗ Đình Lan nhận là con báo đen nhỏ của Lận Thừa Hữu, mặt mũi trong nháy mắt trắng bệch vì sợ hãi, vội vàng che chở Đằng Ngọc Ý lưng .
Lận Thừa Hữu híp mắt bước từ trong rừng. Lão bộc hiểu tiểu chủ nhân chặn đường hai Đằng - Đỗ, vội bước lên : "Thế tử, đây là khách quý do quận chúa mời đến."
"Ta ." Lận Thừa Hữu thẳng Đằng Ngọc Ý: “Người chặn là Đằng nương tử. Các ngươi lui xuống hết , chuyện hỏi cô ."
Đỗ Đình Lan kinh ngạc nghi ngờ, gượng : "Không thế t.ử chuyện gì hỏi, nếu ngóng gì thì hỏi mặt chúng cũng mà."
Lận Thừa Hữu Đỗ Đình Lan, chỉ : "Đằng nương tử, thì ngại hỏi cô vài câu mặt , nhưng cô nghĩ cho kỹ nhé, rốt cuộc là hỏi ở đây, là hỏi công khai ngay tại thi hội?"
Khóe mắt Đằng Ngọc Ý giật giật, nàng sớm nghĩ cách đối phó với Lận Thừa Hữu, chỉ ngờ đến nhanh như . Trong lòng đấu tranh một hồi, nàng ghé tai nhỏ với Đỗ Đình Lan vài câu, Đỗ Đình Lan giật .
Đằng Ngọc Ý hai tỳ nữ giả mạo phía , hai gật đầu, cảnh giác lùi sang một bên.
Lận Thừa Hữu lệnh cho lão bộc: "Dẫn bọn họ sang một bên."
Lão bộc lời, cúi đầu dẫn Đỗ Đình Lan và các hộ vệ xa phía đầu rừng cây, đảm bảo thể thấy bóng dáng Lận Thừa Hữu và Đằng Ngọc Ý nhưng thấy hai chuyện.