CÔNG NGỌC - Chương 110
Cập nhật lúc: 2026-01-20 02:17:05
Lượt xem: 482
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không chỉ thế, vành mắt ả còn đỏ hoe, chẳng vì gặp .
"Các hỏi gì?" Đỗ Đình Lan cố nén cảm giác khó chịu mà lên tiếng, nàng rõ ràng quen đối mặt với một Võ Ỷ như thế .
Võ Ỷ lạnh lùng đáp: "Ta nghĩ nát óc vẫn hiểu rốt cuộc lộ sơ hở ở . Hôm nay gọi các đến, là hỏi xem đêm đó các giở trò trong phòng từ ?"
Lận Thừa Hữu liếc Đằng Ngọc Ý, ánh mắt hiện rõ ý tứ: Muốn trả lời thì trả lời, thì cứ mặc kệ ả.
Đằng Ngọc Ý đáp lời ngay mà lặng lẽ quan sát Võ Ỷ.
Nàng chậm, kỹ.
Trước nàng chỉ thấy vẻ bề ngoài của Võ Ỷ, nhưng , nàng thấu tận xương tủy con .
Chân tướng kiếp vĩnh viễn thể truy tìm nữa, nhưng chỉ cần hung thủ là cùng một thì cách nhận về cùng một sự việc tất nhiên sẽ giống . Có những lời chỉ cần hỏi trực diện là sẽ rõ trắng đen.
Sau một hồi chăm chú thẩm định Võ Ỷ, nàng mở lời: "Câu hỏi thể trả lời, nhưng đó hỏi cô hai câu . Chỉ cần cô trả lời thành thật, cô sẽ đáp án ngay lập tức."
Ban đầu Võ Ỷ im lặng. Dựa mà một đáp án của nàng đổi lấy hai đáp án của ả? ả cũng thừa hiểu, nếu đêm đó xảy vấn đề, Lận Thừa Hữu chắc kịp thời bắt Vương Ảo, và dù tra ả thì cũng chẳng thể đưa bằng chứng thép để buộc tội.
Bao nhiêu toan tính của ả đều đổ sông đổ bể đêm hôm đó, cho nên ả nhất định chân tướng.
Đáp án ngay mắt, hỏi cho lẽ thì c.h.ế.t nhắm mắt. Sau một hồi giằng co trong im lặng, ả đành thỏa hiệp: "Cô ."
"Giả sử Thái t.ử để mắt đến một tiểu thư nào đó, Đế Hậu cũng cho rằng cô nương là ứng cử viên lý tưởng cho ngôi vị Thái t.ử phi. Cô gái đang chịu tang, Thái t.ử những quan tâm đặc biệt mà còn để lộ ý định sẽ cưới nàng khi nàng mãn tang. Nếu chuyện , cô sai mưu hại cô gái đó ?"
Cả phòng chìm im lặng. Câu hỏi chẳng đầu chẳng đuôi, Đỗ Đình Lan mà ngơ ngác, ngay cả Lận Thừa Hữu cũng lộ vẻ ngạc nhiên.
lẽ vì liên quan đến Thái tử, Võ Ỷ suy nghĩ một lát nghiêm túc trả lời: "Nếu luyện tà thuật, câu trả lời lẽ sẽ khác. từ khi tiếp xúc với thứ hoại tâm tính con , tính tình ngày càng cực đoan. Chỉ cần đạt ý nguyện, bất kể cách gì cũng dám thử. Nếu tâm ý của Thái t.ử thể xoay chuyển... loại bỏ cô gái thì đến lượt Thái t.ử phi? Cho dù nhất thời do dự quyết, Tịnh Trần sư thái cũng sẽ xúi giục tay thôi."
Đằng Ngọc Ý siết chặt ngón tay. Đủ .
Giờ khắc còn là phỏng đoán trong lòng nữa, cuối cùng nàng cũng chính tai động cơ mưu sát nàng từ miệng hung thủ.
Trong lòng nàng dâng lên từng đợt lạnh lẽo, nhưng hàm răng nghiến chặt ken két.
Nghĩ đến t.h.ả.m trạng c.h.ế.t đuối trong làn nước băng giá kiếp , bộ dạng , quỷ quỷ của Võ Ỷ lúc , bốn chữ "Ác giả ác báo" suýt nữa thì thốt khỏi miệng.
Nội tâm nàng đang nổi lên bão tố, nhưng ngờ sự thất thố lọt mắt bên cạnh. Khóe mắt bắt gặp cái chăm chú của Lận Thừa Hữu, nàng vội vàng trấn tĩnh tinh thần.
Võ Ỷ tự chìm suy tư, một lúc mới tự giễu: "Đến nước , cũng chẳng gì để chối quanh. khi chính thức qua với Tịnh Trần sư thái, từng hại ai bao giờ. Sư thái vì lôi kéo , đối xử với như con gái ruột, dạy thuật phòng , quan tâm từng chút một. Khi đó còn nhỏ bà lòng hiểm độc, lầm coi bà là lương sư ích hữu, thường xuyên kể lể nỗi khổ tâm. Có những lúc cha rõ ràng hề bất công, nhưng Sư thái rót tai rằng cha thương tỷ hơn. Cộng thêm những tà thuật bà dạy cực kỳ hủy hoại tâm tính, lâu dần hành động của tự nhiên ngày càng cực đoan. Hơn nữa..."
Khóe miệng ả trễ xuống: "Bọn họ vì nắm thóp , ít ngấm ngầm xúi giục chuyện . Cái ý định hãm hại tỷ ruột ban đầu cũng là do Vương Ảo bày . Nói cho cùng, cũng chỉ là một con rối tự cho là thông minh, bọn họ lợi dụng mà thôi."
Ánh mắt Đằng Ngọc Ý sắc như dao. Lúc ở lầu Thải Phượng, Bành Ngọc Quế khi c.h.ế.t cũng từng những lời tương tự. Triều đình chính vì hiểu rõ tác hại khôn lường của việc luyện tà thuật nên mới quyết tâm quét sạch đảng phái Vô Cực Môn.
chuyện Võ Ỷ kẻ khác dụ dỗ lầm đường lạc lối thế nào thì liên quan gì đến nàng? Nàng chỉ kiếp c.h.ế.t t.h.ả.m trong tay lũ .
Tiếc là thời gian còn nhiều, vẫn còn một vấn đề nữa cần kiểm chứng. Nàng buông lỏng nắm tay, giả vờ bình tĩnh hỏi tiếp: "Đêm đó dự tiệc ở phủ Thành Vương, cô định trộm túi thơm của ?"
Võ Ỷ ngẩn : "Trộm túi thơm ư?"
Đằng Ngọc Ý và Lận Thừa Hữu kinh ngạc . Chẳng lẽ Võ Ỷ?
"Ta từng trộm túi thơm của cô." Võ Ỷ thản nhiên : “Ta còn nghĩ xong nên đối phó với cô , chuyện bứt dây động rừng? Cô cũng coi thường quá . Đêm đó đến phủ Thành Vương, chẳng qua là tìm cơ hội gặp Thái t.ử mà thôi."
Đằng Ngọc Ý suy tư gật đầu.
"Câu trả lời ?" Võ Ỷ ngước mắt Đằng Ngọc Ý.
Đằng Ngọc Ý nhướn mày, hỏi ngược : "Đáp án chẳng ngay trong câu hỏi của ?"
Võ Ỷ bộ vỡ lẽ: "Chẳng lẽ vì cô lo tên trộm sẽ tay nên từ đó về đêm nào cũng để ký hiệu trong phòng?"
Đằng Ngọc Ý mỉa mai: "Kết quả tóm tên trộm vặt , tóm tên trộm lớn là cô. Đây đúng là lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt."
Lồng n.g.ự.c Võ Ỷ phập phồng kịch liệt, ả chồm dậy suy sụp ngã xuống, ủ rũ : "Thôi, Đằng Ngọc Ý cô sớm muộn gì cũng lộ đuôi ở chỗ khác. Nhìn việc Vương Ảo cất giấu bao nhiêu bằng chứng phạm tội của là , cho dù thoát , cũng thoát khỏi sự kìm kẹp của bọn họ."
"Được ." Lận Thừa Hữu mặt cảm xúc cắt ngang: “Đến lượt cô trả lời câu hỏi."
Võ Ỷ nhếch mép nhạt: "Ta nhớ luật pháp quy định, chỉ cần tòng phạm chủ động cung cấp manh mối thì thể xem xét giảm nhẹ hình phạt?"
Lận Thừa Hữu đáp: "Cụ thể thế nào còn xem manh mối cô đưa giá trị gì."
Võ Ỷ im lặng một hồi lâu : "Lần đó ở đạo quán Ngọc Chân đột nhiên xuất hiện quái vật khổng lồ, cũng sợ khiếp vía, trốn trong nhà mấy ngày. Sau đó nhịn chạy đến quán hỏi Sư thái rốt cuộc là chuyện gì. Sư thái từ bên ngoài trở về, tâm trạng vẻ , phá lệ uống ít rượu, còn vẻ bí hiểm với rằng, vài tháng nữa Trường An ắt sẽ một tai họa lớn. tai họa do mà thì bà tạm thời cũng rõ. Ta hỏi đó là tai họa gì, bà nhận lỡ lời lúc say nên sống c.h.ế.t chịu tiếp."
Tai họa lớn? Đằng Ngọc Ý và Lận Thừa Hữu đồng thời nhíu mày.
Nếu ám chỉ việc quái thú Nại Trọng xuất thế thì tai họa rõ ràng ở ngay mắt, tại là "vài tháng nữa"? Hơn nữa Sư thái sẽ đại họa, nguồn gốc của nó?
Nói xong những lời , Võ Ỷ lạnh lùng hỏi: "Manh mối sức nặng đủ ?"
Lận Thừa Hữu tỏ thái độ gì, đầu định đưa Đằng Ngọc Ý và Đỗ Đình Lan rời khỏi nhà lao.
"Khoan !" Võ Ỷ vội vàng bò đến song sắt: “Ta còn hết… Ban nãy với , đêm đó tàn hồn của tỷ tỷ hề ném xuống nước!"
Cả ba khựng , Lận Thừa Hữu dường như tin tai : "Tàn hồn đang ở ?"
Võ Ỷ : "Giấu gầm giường của trong thư viện. Vương Ảo quanh chùa Thanh Long đông mắt tạp, nếu Hoắc Tùng Lâm kịp tẩu thoát thì dễ bắt tại trận. Nhỡ tàn hồn của tỷ tỷ trong hũ rượu khác đ.á.n.h thức, nhất định sẽ khai đêm đó ai là bày bố hãm hại, mà lộ thì cả ván cờ sẽ hỏng bét. Vì thế, trong hũ rượu của Hoắc Tùng Lâm chứa tàn hồn của Lý Oanh Nhi, còn tàn hồn của tỷ tỷ giấu một chân cầu gần chùa Thanh Long. Ngày hôm lấy về, cất trong thư viện. Hôm nay tính từ lễ Tắm Phật đúng bảy ngày, nếu kịp thời phép, chắc chắn vẫn còn cứu !"
Sắc mặt Lận Thừa Hữu đanh : "Đi."
Đằng Ngọc Ý vội vã theo chân Lận Thừa Hữu, ngoảnh thấy Võ Ỷ vẫn bám chặt lấy song sắt, rõ ràng vì nhận một lời hứa hẹn nào từ Lận Thừa Hữu nên trong lòng đầy vẻ cam tâm.
Đằng Ngọc Ý với Lận Thừa Hữu: "Đợi một chút, với cô vài câu ngay."
Nàng nhanh chóng song sắt, hạ giọng : "Bị nhốt trong ngục trọn hai ngày cũng thấy cô hé răng, tại hôm nay chịu ?"
Võ Ỷ ngờ Đằng Ngọc Ý , ánh mắt dò xét nàng: "Kỳ lạ thật, cô dường như tò mò về chuyện của . cho cô cũng chẳng , ban đầu hại tỷ tỷ cũng vì Thái t.ử phi, nhất thời suy nghĩ lệch lạc mới kẻ ác lợi dụng. Giờ thất bại t.h.ả.m hại, hà tất hại thêm tỷ tỷ ruột ? Hơn nữa..."
Đằng Ngọc Ý thầm bổ sung trong lòng cho Võ Ỷ: Không như , thể khiến cha mềm lòng, từ đó chạy đến mặt vua xin tha tội cho ả.
Đây là Võ Ỷ. Có lẽ bản chất ả đến thế, nhưng tà thuật là thứ một khi dính thì đường lui, vốn dĩ chỉ ba phần tà niệm cũng sẽ biến thành mười phần độc ác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cong-ngoc/chuong-110.html.]
Muốn dựa việc để thoát tội ?
"Khuyên cô hãy từ bỏ ý định đó ." Đằng Ngọc Ý nhạt lùng: “Thiên kim tiểu thư của quan Trung thừa thì ? Nghe Thái t.ử cũng tâu với Thánh nhân xin nghiêm trị vụ án . Mà Tịnh Trần sư thái đền tội dạo vốn mang dã tâm g.i.ế.c vua, nay cả triều đình đều mấy vụ án liên quan đến mưu phản, ai nấy đều tránh còn kịp. Chuyện vô tội thả thì đừng hòng mơ tưởng nữa, liên lụy đến cả nhà họ Võ là may mắn lắm . Hơn nữa trong lòng cô rõ hơn ai hết, nếu bắt, còn bao nhiêu cô nương chịu độc thủ của cô. Cộng dồn tội trạng , xử cô án treo cổ cũng oan, cứ ngoan ngoãn trong ngục Đại Lý Tự mà sám hối , ít nhất cũng tù mười năm đấy."
Sắc mặt Võ Ỷ biến đổi trong chớp mắt, là do tin Thái t.ử yêu cầu nghiêm trị, vì ngày thoát tội còn xa vời vợi.
Ả thẹn quá hóa giận theo bóng lưng Đằng Ngọc Ý đang nghênh ngang bỏ , chồm về phía , tay nắm chặt song sắt hét lên: "Đằng Ngọc Ý, tại cô hận như ? Ta hại cô!"
Lần bước chân Đằng Ngọc Ý hề dừng .
Trong lao ngục, chỉ còn tiếng gào thét của Võ Ỷ vang vọng giữa bốn bức tường đá, mặc cho ả bấu chặt đến trắng bệch cả đốt ngón tay, trả lời ả chỉ tiếng thở hổn hển đầy uất hận của chính .
...
Lận Thừa Hữu sai đưa Đằng Ngọc Ý và Đỗ Đình Lan về nhà, còn thì phóng ngựa như bay đến đạo quán Thanh Vân thỉnh Sư tôn.
Đằng Ngọc Ý về đến nhà, một mặt sai ngóng tin tức nhà họ Võ, mặt khác âm thầm suy đoán xem "tai họa lớn" mà Tịnh Trần sư thái nhắc đến là gì.
Hôm tin Võ Tương tỉnh, chỉ là ngơ ngẩn hơn nhiều. Đạo trưởng Thanh Hư T.ử , hồn phách lìa khỏi xác quá lâu, linh căn ít nhiều tổn thương, nhận mặt hết bên cạnh, ít nhất cũng mất hai ba tháng.
Đỗ Đình Lan tin, hẹn Đằng Ngọc Ý đến nhà họ Võ thăm Võ Tương ngay trong ngày.
Trong phòng Võ Tương chật kín bạn học, đều nhỏ nhẹ trò chuyện với nàng .
Võ Tương giường như khúc gỗ, đối mặt với sự quan tâm của bạn bè, nàng nở nụ ngây ngô, nhưng ánh mắt đờ đẫn, thậm chí tên của một bạn cũng gọi .
Khi chuyện, nàng thẫn thờ ngẩn thì ngơ ngác đầu dáo dác tìm kiếm gì đó.
Đặng Duy Lễ và Liễu Tứ nương dịu dàng hỏi: "Cô tìm gì thế? Có ăn gì ?"
Võ Tương mấp máy môi, khó nhọc thốt lên: "A... A Ỷ ?"
Các bạn học , cả phòng chìm im lặng.
Giữa bầu khí tĩnh mịch, Đặng Duy Lễ mím môi chua xót, gượng : "Cậu ở nhà buồn chán lắm đúng ? Có ngoài giải khuây ? Ngày là lễ mừng thọ ngoại tổ của , cô đến nhà chơi nhé."
Võ Tương ngờ nghệch: "Ừ."
Mọi cũng theo, khí trong phòng sôi nổi trở .
Một lát , Đặng Duy Lễ kéo Đằng Ngọc Ý ngoài cửa : "Năm nay cô mới về Trường An, mấy năm chẳng vui chơi thỏa thích cùng bọn . Ta với , cô là khách chính, ngày nhà mở tiệc, cô nhớ đến sớm đấy nhé."
Đằng Ngọc Ý liếc xéo Đặng Duy Lễ: "Cô lười biếng chứ gì? Cô quên là còn lười hơn cô ? Uống rượu thì rành, chứ mấy trò hành lệnh rượu sắp xếp công việc thì cô tìm khác ."
Các bạn học khác nhịn . Đặng Duy Lễ nhéo má Đằng Ngọc Ý: "Các cô xem , chỉ vị mới dám công khai nhận lười biếng. Ngày thường cô trốn việc thì thôi, nhưng đêm đó cô giúp một tay, nếu sẽ gây phiền phức cho cô đấy. Dù cũng , cô nhớ đến sớm giúp tiếp khách."
Hai ngày , Đằng Ngọc Ý ở nhà sửa soạn xinh , thấy trời về chiều bèn rủ chị họ cùng đến phủ họ Đặng dự tiệc.
Nô tỳ nhiệt tình dẫn hai chị em nội viện tìm Đặng Duy Lễ, hỏi mới hai là những vị khách đến sớm nhất. Đặng Duy Lễ còn đang chải chuốt trong phòng, tin hai đến thì mừng rỡ vô cùng, đích chạy hành lang đón tiếp.
Không khí cả Đặng phủ cũng giống hệt tác phong của Đặng Thị trung, từ xuống đều hừng hực khí thế, năng nhanh nhẹn, dứt khoát.
Đêm đó khách khứa đến chật ních nhà họ Đặng, trong vườn cũng thấy xiêm y lộng lẫy, bóng hồng thướt tha. Đằng Ngọc Ý các bạn học vây ở giữa, đang bận rộn chia quân cờ Song Lục, bỗng cảm thấy kiếm Tiểu Nhai nóng lên, nhưng xuống chuông Huyền Âm thì vẫn im lìm tiếng động. Nàng đầy bụng nghi hoặc, mượn cớ vệ sinh để rời khỏi hoa sảnh.
Ra ngoài , Đằng Ngọc Ý ngẩng đầu quanh, thấy Đoan Phúc đằng xa canh chừng nên cũng yên tâm phần nào. Nàng thẳng đến một hòn giả sơn cực kỳ yên tĩnh trong vườn, đang định gọi Tiểu Nhai thì bất ngờ chuông Huyền Âm cổ tay reo vang. Đằng Ngọc Ý giật thót, vội vàng định rút kiếm, chợt bóng từ cây nhảy xuống thì thầm: "Lại đây."
"Thế tử?"
Hai núp hòn giả sơn.
Đằng Ngọc Ý ngước lên Lận Thừa Hữu. Hắn mặc một chiếc áo bào gấm màu xanh lam thêu hoa văn bạc, ánh mắt còn sáng hơn cả ánh trăng đầu, cả toát lên vẻ thần thái, thậm chí thể là... .
"Thu kiếm về ." Lận Thừa Hữu chăm chú lắng động tĩnh xung quanh, nhỏ với Đằng Ngọc Ý.
Đằng Ngọc Ý theo lời , khẽ hỏi: "Thế tử, nãy gần đây tà vật ?"
"Có con Địa Sát ngang qua, nhưng thu phục ." Lận Thừa Hữu : “Phải , và cô gặp ở đây thì khỏi cần sai đến phủ họ Đặng báo tin nữa. Mai ngoại thành bắt quái thú Xích Quách, cô cùng ?"
"Đi chứ." Mắt Đằng Ngọc Ý sáng rực lên: “Trong thành hết ma trành ?"
Lận Thừa Hữu đáp: "Làm gì nhiều ma trành thế? Lần khó khăn lắm mới dụ mấy chục con, cô g.i.ế.c sạch còn ."
Nói xong khựng , thầm kêu . Nói thế chẳng khác nào lạy ông ở bụi , thừa nhận đám ma trành là do sắp xếp .
"Ý là..." Lận Thừa Hữu mặt đổi sắc tìm cách lấp liếm: “Ta thích gom tà vật một chỗ để đánh, đ.á.n.h thế mới sướng tay. Lần tình cờ mệt, kiếm Tuyệt Thánh Khí Trí vấy bẩn, nhất thời tìm giúp nên mới để cô đ.á.n.h một trận."
Đằng Ngọc Ý mặt sang hướng khác, bụi hoa tường vi đằng , buông một tiếng "À" hờ hững.
Lận Thừa Hữu liếc nàng, vẻ nghiêm túc : "Vừa ngày mai cũng thiếu giúp."
Đằng Ngọc Ý gật đầu.
Lận Thừa Hữu hết chuyện để , đành bảo: "Mai còn việc khác sắp xếp, cô thể sớm một chút."
"Được."
"Vậy đây, cô còn chuyện gì hỏi nữa ?"
Đằng Ngọc Ý lắc đầu.
Lận Thừa Hữu vẫn yên, cứ cảm thấy là lạ thế nào nhỉ.
Đằng Ngọc Ý sang : "Thế t.ử còn dặn dò gì nữa ?"
"Hết ." Lận Thừa Hữu lảng tránh ánh mắt nàng: “Lần dẫn cô theo là vì ngày mai Tuyệt Thánh và Khí Trí còn việc khác , cô đừng nghĩ nhiều."
Đằng Ngọc Ý gật đầu.
Lận Thừa Hữu sinh nghi. Sao tối nay Đằng Ngọc Ý trông vẻ khác ngày thường thế nhỉ? Không lẽ nàng thích nàng ? Tâm phòng của nàng nặng như , nhỡ vì thế mà chịu trừ yêu cùng thì hỏng bét.
"Cô đang nghĩ gì thế?"
"Thì đang Thế t.ử đấy thôi?"
Lận Thừa Hữu dứt khoát chỉ , câu "Trông giống đang thích cô lắm ?" suýt nữa thì thốt khỏi miệng. lúc , đằng tới, vội im bặt, lặng lẽ kéo Đằng Ngọc Ý nấp gốc cây.