CHÓ DỮ NĂM XƯA - Chương 68
Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:32:59
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhịn cả buổi trời, giờ cuối cùng cũng thoải mái. Đào Hoài Nam chỉnh quần áo, Trì Sính đỡ cánh tay đưa xuống. Hai khỏi cái lán nhỏ, mũi ngửi thấy khí bên ngoài, Đào Hoài Nam hít sâu một : "Vừa tiếng cửa các về là em phấn khích lắm ."
Câu thì tưởng nhớ nhung ghê gớm lắm, thực là do buồn vệ sinh quá, nóng lòng trai về đưa giải quyết nỗi buồn.
"Em mặc kệ ai thì , quan tâm nhiều thế gì." Trì Sính mắng .
"Thế thì hổ c.h.ế.t.” Đào Hoài Nam vội lắc đầu từ chối: “Sao chẳng dạy em cái gì thế."
Đào Hoài Nam là đứa trẻ sợ , cũng giữ ý tứ, bao giờ vì mù mà hành động gì phép. Điều cũng nhờ Đào Hiểu Đông và Trì Sính dạy dỗ , những lời nhắc nhở "cấp một cấp hai cấp ba " hồi nhỏ giúp hành vi cử chỉ của Đào Hoài Nam giống hệt trẻ bình thường, thậm chí còn hơn.
"Thím nhiệt tình quá, tối qua cứ ép em ăn hoa quả suốt, đêm là em vệ sinh ." Đào Hoài Nam vệ sinh xong rửa tay, lúc cũng nắm tay Trì Sính, chỉ lải nhải thì thầm với : “Đêm qua ngủ cả đêm ? Lát nữa nghỉ ?"
Trì Sính bảo .
Đào Hoài Nam : "Thế em ngủ với một lát."
Nhiều chuyện thường mang theo sự trùng hợp ngẫu nhiên, sự trùng hợp đôi khi thú vị.
Ví dụ như lúc đầu Đào Hoài Nam và Trì Sính gặp , cũng là vì trai về mà buồn vệ sinh, thế mới câu đầu tiên với Trì Sính, nhờ Trì Sính tìm cho cái vỏ chai.
Bây giờ cũng ngôi làng , cũng lo đám tang như thế. Việc đầu tiên Trì Sính khi về là ôm lấy Đào Hoài Nam, nhưng câu đầu tiên Đào Hoài Nam thì thầm tai vẫn là vì chuyện đó.
Đào Hoài Nam tự cũng bật , bảo: "Sao lúc nào em cũng tè thế nhỉ."
Trì Sính cũng dịu dàng, ấn ấn chỏm tóc dựng ngược của Đào Hoài Nam xuống: "Ai mà em."
Tóc gội, ấn xuống . Đào Hoài Nam rửa tay xong bảo Trì Sính: "Anh múc nước giúp em với, em gội đầu, em cứ thấy mùi."
Ở trong làng mới thực sự "mùi khói lửa nhân gian", đốt giường sưởi dùng củi, nên xung quanh lúc nào cũng phảng phất mùi đốt rơm rạ, gối chăn đều ám mùi đó. Quần áo thì thôi, nhưng mùi tóc vẫn gội cho sạch.
Trì Sính đun nước sôi, pha nửa gáo nước nóng nửa gáo nước lạnh, dòng nước từ từ dội xuống. Đào Hoài Nam cúi đầu hứng chậu, cẩn thận gội đầu.
Cậu nhóc lúc nào cũng sạch sẽ tinh tế, một ngày gội đầu là khó chịu, chúa cầu kỳ. Trì Sính phiền phức thế, đầu đinh lúc rửa mặt vuốt qua đỉnh đầu cái là xong, nước lạnh nước nóng gì cũng .
Thím tinh tế đến thế, hoặc là trong nhà khăn mặt mới, sáng Đào Hoài Nam rửa mặt xong để tự khô. Nhà chú họ đều là lao động chân chất, trong làng cầu kỳ nhiều thứ, khăn mặt cũng ít . Tóc Đào Hoài Nam nước vẫn nhỏ tong tong, chổng m.ô.n.g bảo: "Hay là em ngoài rũ rũ nhé? Hong một lúc là khô ngay mà."
Trì Sính quanh hai vòng thấy gì, cởi áo khoác trùm lên Đào Hoài Nam, đó đưa tay cởi luôn áo thun bên trong . Áo thun trùm lên đầu Đào Hoài Nam vò qua vò lau khô, Đào Hoài Nam đưa tay sờ sờ, chạm eo trần láng mịn của Trì Sính. Đào Hoài Nam mà còn cảm thán: "Em đúng là cục nợ to đùng mà."
Trì Sính dùng áo của lau tóc Đào Hoài Nam đến khi gần khô, vỗ m.ô.n.g một cái bảo: "Được ."
Đào Hoài Nam sờ cái áo trong tay Trì Sính, cái chắc chắn mặc nữa . Trì Sính quan tâm, định tròng luôn . Đào Hoài Nam kêu "Á" một tiếng ngăn , cởi áo đưa cho Trì Sính, mặc áo khoác của trai kéo khóa lên tận cổ.
Trì Sính dứt khoát lấy ít bột giặt vò luôn cái áo, thực hai ngày nay khói lửa ám , áo cũng chẳng thơm tho gì, nhưng Đào Hoài Nam để ý.
Đào Hiểu Đông vẫn đang chuyện bên ngoài, Trì Sính vắt cái áo thun giặt lên dây phơi, Đào Hiểu Đông ngạc nhiên: "Áo thế?"
Đào Hoài Nam : "Lau tóc cho em ."
Đào Hiểu Đông cạn lời, bảo: "Anh phục hai đứa mày thật đấy."
Hôm nay quá giờ, tro cốt mang về cũng hạ táng ngay, đợi ngày mai. Canh linh cữu nốt một ngày cuối, sáng mai tro cốt bà cụ xuống đất là ba em sẽ về.
Hôm nay Trì Sính ở nhà họ Trì, cũng dựng rạp gì, đó chuẩn . Trong sân chỉ kê cái bàn bàn thờ tạm, bày đồ cúng và di ảnh.
Trì Sính hai ngày hai đêm ngủ, giường sưởi trong buồng một lúc. Giường sưởi bình thường ai , bà cụ lúc còn sống chỉ một cái giường đơn, giữa giường sưởi thấp một chỗ sụt xuống, chiếu trải giường lồi lõm phẳng, bên phủ một lớp bụi mỏng. Một bên giường cái tủ thấp, đó để vài món đồ lặt vặt.
Trì Sính cởi giày, gối đầu lên túi của Đào Hiểu Đông. Đào Hoài Nam ban đầu nghĩ suốt, hai đứa ngủ ở đây hình như lắm nên leo lên, chỉ bên chân Trì Sính, tay đặt lên chân . Sau đó Trì Sính nhắm mắt gọi "Đào Hoài Nam", mới đáp lời từ từ bò lên.
Đào Hoài Nam gối đầu lên tay Trì Sính, Trì Sính nghiêng ôm lòng. Đào Hoài Nam cũng gần như hai đêm ngủ, lúc nép Trì Sính, dù xung quanh mùi khói bếp và mùi bụi bặm, nhưng vẫn át cảm giác an tuyệt đối mà thở của Trì Sính mang .
Hai cứ thế ngủ , ngủ say. Lát Đào Hiểu Đông cũng , tìm một chỗ trống bên cạnh hai đứa. Anh lấy hai cái gối tựa xe xuống, một cái kê đầu Đào Hoài Nam kẻo lát nữa Trì Sính tê tay, một cái tự gối đầu ngủ.
Giữa chừng Đào Hoài Nam tỉnh một , tiếng đồ vật gì đó rơi ngoài sân giật . Tỉnh dậy thấy bên cạnh còn tiếng thở, cau mày đưa tay sờ thử, chạm cổ tay nhận là trai, vẻ mặt lập tức giãn .
Một bên là trai, một bên là Trì Sính, gian nhỏ bé quá đỗi an .
Ba em ngủ một giấc ngắn buổi chiều, Trì Sính tỉnh , dậy thì Đào Hoài Nam cũng dậy, Trì Sính vỗ vỗ .
Trì Sính dậy , Đào Hoài Nam xoay trong mơ về phía ấm áp, nép trai ngủ thêm một lúc nữa.
Buổi tối họ sang nhà chú họ ăn cơm, là một bàn đầy ắp, Đào Hiểu Đông trò chuyện với chú họ, Trì Sính và Đào Hoài Nam ăn xong về nhà họ Trì . Áo giặt buổi sáng khô, Trì Sính thu cho Đào Hoài Nam mặc. Trên Đào Hoài Nam ngoài mùi giấy tiền vàng mã và mùi khói khó ngửi, cuối cùng cũng chút hương bột giặt thoang thoảng.
Đêm đó Đào Hoài Nam luôn theo Trì Sính, Trì Sính gì cũng lặng lẽ ở bên, họ quen với kiểu ở bên như thế từ lâu .
Đêm trong làng tối đen và lạnh lẽo, Đào Hoài Nam sợ bóng tối, họ trong sân nắm tay , Trì Sính cầm một bàn tay Đào Hoài Nam nắn nắn chơi. Nắn đầu ngón tay, xoa bụng ngón tay, ấm giữa những ngón tay truyền cho , khiến đêm thu lạnh giá cũng trở nên dịu dàng hơn nhiều.
Sáng sớm hôm , tro cốt bà cụ hạ táng.
Trì Sính khoác áo tang vải thô trắng, theo chỉ dẫn dập đầu mấy cái.
Đợi việc xong xuôi, Đào Hiểu Đông dẫn hai đứa đến chỗ bố họ đốt chút tiền giấy. Đào Hiểu Đông mua hai mảnh đất mộ ở nghĩa trang quê nhà, bên trong chôn di vật của bố , bia gắn di ảnh, bình thường họ gần như về quê, Thanh Minh Rằm tháng Bảy đều đến đó dâng hoa.
Mộ phần bố sạch sẽ, cỏ dại, thể thấy chú họ thường xuyên đến dọn dẹp. Đào Hiểu Đông dẫn hai em đến thăm, bệt xuống đất chuyện với bố một lúc.
Năm Đào Hiểu Đông chôn cất bố ở đây mới hai mươi lăm, giờ Đào Hiểu Đông ba mươi sáu . Hơn mười năm trời, đổi ít ít, nhiều cũng nhiều. Đào Hoài Nam từ một chú nhóc con lớn thành một trai tuấn tú.
Thời gian như thoi đưa, chớp mắt từ đó đến đây, nhưng cũng là từng ngày từng ngày chồng chất lên . Sau khi Đào Hoài Nam thấy nữa, bố bảo Đào Hiểu Đông với , cả đời em trai sẽ là gánh nặng cho , nhưng Đào Hiểu Đông bao giờ nghĩ thế. Anh Đào Hoài Nam, đầu hỏi: "Thế nào? Con trai út của bố con nuôi lớn trai ?"
Đào Hiểu Đông Trì Sính, : "Đây là thằng Ba nhà ."
Nghĩ thấy đúng: "Nó lớn hơn Tiểu Nam một tuổi, thế là thằng Hai nhà . Tiểu Nam lớn lên thế quá nửa công của con, đều là do Tiểu Trì chăm đấy, con chỉ là đứa chi tiền thôi, chẳng quản gì sất."
Trên Đào Hoài Nam hiếm khi sẹo, bình thường ít khi va quệt, với mù mà điều khó . Lần Đào Hiểu Đông dẫn từ thiện y tế, ruột dẫn mà còn ngã trầy xước khắp , trán cũng u tím. Cuộc sống của mù chỗ nào cũng đầy rẫy nguy hiểm, sơ sẩy một cái là thêm một vết thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cho-du-nam-xua/chuong-68.html.]
Đào Hoài Nam từng thương nặng, bản đỏng đảnh sợ đau, cái thói đỏng đảnh cũng là do Trì Sính chiều mà thành. Có chăm sóc mới điều kiện mà sợ đau, chứ thì đau đến quen .
Gần bốn ngàn ngày, Đào Hoài Nam trưởng thành trong tay Trì Sính, từng tấc lớn lên đều sự trông chừng của Trì Sính, Trì Sính nắm tay cùng lớn lên. Sự thiết giữa họ đến cả Đào Hiểu Đông cũng chen , họ luôn một thế giới nhỏ chỉ thuộc về hai , điều Đào Hiểu Đông ngầm cho phép.
Nên nhiều chuyện lẽ nên, nhưng Đào Hiểu Đông bao giờ để tâm, vui vẻ là . Con sống đủ vất vả , quản gì cái nên nên, với trẻ con Đào Hiểu Đông giờ luôn chiều chuộng, chiều bao nhiêu năm nay , cũng cứ thế thôi.
Đào Hoài Nam và Trì Sính xin nghỉ tổng cộng ba ngày, thứ Năm học Phan Tiểu Trác đưa cho Đào Hoài Nam một chồng vở ghi chép. Đào Hoài Nam sờ độ dày mà hoảng, hỏi: "Sao nhiều thế?"
"Nhiều vở thôi, mỗi vở mấy trang , cái tớ tổng hợp thành file , tối gửi cho ." Phan Tiểu Trác đẩy kính, với Đào Hoài Nam: “Cậu bảo Anh nhỏ của in cho, học thuộc theo khung sườn ."
"Ok.” Đào Hoài Nam gật đầu: “Cảm ơn Tiểu Trác."
Cậu nghiêm túc cảm ơn, Phan Tiểu Trác cũng nghiêm túc bảo gì. Nói xong cả hai đều thấy buồn , Đào Hoài Nam bảo: "Sao ngày nào bọn cũng khách sáo giả trân thế nhỉ."
Phan Tiểu Trác đáp: "Toàn do khơi mào đấy chứ."
Đào Hoài Nam : "Tớ cảm ơn chỉ là xã giao thôi, cần đáp , đáp xong thấy hai đứa giả tạo ghê."
Nói xong hai đứa khúc khích, lúc tay chạm Đào Hoài Nam tay khá lạnh, Phan Tiểu Trác bèn dậy đóng cửa sổ.
Cậu luôn như , để ý những chuyện nhỏ nhặt, nhưng gì cũng lặng lẽ, chẳng chẳng rằng. Đào Hoài Nam cũng quen với việc ít , Trì Sính cũng chẳng thích chuyện. Đa thích những lầm lì như thế, thấy họ lạnh lùng, và dễ hiểu lầm cảm xúc của họ.
Phan Tiểu Trác quan hệ xã giao bình thường, khác cũng dám bắt chuyện với . Không thích giao tiếp nên chẳng với ai, lúc ở đó khác cũng ít khi qua chuyện với Đào Hoài Nam, sợ Phan Tiểu Trác giận. Trong mắt bạn học thì đây là một học sinh giỏi điển hình chút lập dị, cũng thích tiếp xúc với .
đôi bạn cùng bàn ngày nào cũng chuyện để , thực thì ai cũng như ai, cũng chỉ là những trai bình thường, cũng hỉ nộ ái ố, cũng đùa giỡn.
Đào Hoài Nam nghỉ học , Phan Tiểu Trác nhiệt tình với hơn bình thường một chút, tuy rõ ràng lắm nhưng vẫn Đào Hoài Nam nhạy bén bắt .
"Hôm nay nhiều thế? Bình thường nhiều ." Đào Hoài Nam về hướng bạn cùng bàn: “Cậu... nhớ tớ ?"
Phan Tiểu Trác trúng tim đen vội vàng mặt chỗ khác: "Gì chứ!"
"Tớ thấy đúng là thế !" Đào Hoài Nam vẻ mặt ranh mãnh, thì thầm liên thanh: “Tớ học mấy ngày thấy chán chứ gì? Không ai chuyện với chứ gì?"
Phan Tiểu Trác "suỵt" , bảo nhỏ thôi: "Đang trong giờ đấy, lát nữa cô hai đứa bây giờ."
"Nhìn cái điệu bộ ấp a ấp úng của kìa.” Đào Hoài Nam "xì" một tiếng: “Cậu cứ ngại ngùng mãi."
Phan Tiểu Trác vốn là một đứa trẻ ngại, nhỏ hơn Đào Hoài Nam hơn một tuổi. Đào Hoài Nam và Trì Sính học muộn, thế mà hai đứa còn học vượt một lớp, nếu còn lớn hơn bạn đồng trang lứa nữa. Phan Tiểu Trác học sớm, lúc học tròn sáu tuổi, trong lớp là nhỏ nhất.
Vì câu hỏi " nhớ tớ " của Đào Hoài Nam mà mặt Phan Tiểu Trác nóng bừng hồi lâu.
Cậu nhóc bao giờ bộc lộ bản , cũng từng với ai những lời như thế, Đào Hoài Nam trúng tim đen thấy ngại ngùng, giả vờ tự nhiên gì đó nhưng mãi chẳng thốt nên lời.
Giờ chơi, Quý Nam kiễng chân thò đầu qua cửa sổ hành lang, gọi "Đào Hoài Nam".
Đào Hoài Nam thấy, về hướng đó, Quý Nam bảo: "Ra lấy đồ ."
Chuông lớp reo, đợi Đào Hoài Nam mò cũng mất mấy phút. Phan Tiểu Trác tiếng chuông vội vàng lao , động tác cực kỳ nhanh nhẹn, Quý Nam bảo: "Ái chà giờ mày lanh lợi phết nhỉ?"
Phan Tiểu Trác , giục: "Nhanh lên, giáo viên lớp tớ cho tiếp xúc với lớp ngoài."
Quý Nam phì , cứ đưa cho : "Giáo viên lớp mày đến ?"
Phan Tiểu Trác là học sinh ngoan điển hình, sợ giáo viên, cau mày ngó xung quanh, giục Quý Nam: "Nhanh lên chút."
Quý Nam lúc mới đưa cho , bảo: "Tao xuống lầu Khải đưa đấy, hai đứa mày ăn chung ."
Phan Tiểu Trác nhận lấy vội vàng chạy về lớp, lon ton về chỗ , đặt đồ lên đùi Đào Hoài Nam, bảo: "Anh Khải đưa."
Cậu chỉ thuật nguyên văn lời Quý Nam, kịp nghĩ ngợi. Nói xong mới thấy kỳ kỳ, bèn bổ sung: "Cậu gọi thế đấy, chắc là cái gì... Khải lớp Anh nhỏ ."
"Anh Khải thì Khải chứ .” Đào Hoài Nam để ý, đưa tay sờ sờ, là hai hộp bánh ngọt cắt miếng, chạm tay Phan Tiểu Trác hỏi: “Có giống ?"
Phan Tiểu Trác qua, lắc đầu: "Một cái đen một cái xanh."
"Thế chọn một cái ."
"Tớ ăn.” Phan Tiểu Trác vội : “Cậu tự ăn ."
Thế là Đào Hoài Nam tiện tay nhét một cái ngăn bàn , bảo: "Đồ Khải đưa đều ngon lắm, chị gái của bạn nối khố mở tiệm bánh ngọt, bánh đỉnh lắm."
Phan Tiểu Trác định gì đó thì giáo viên bước , Đào Hoài Nam thì thầm "suỵt".
Về quê nghỉ mất ba buổi, theo yêu cầu của Trì Sính với bản thì chắc chắn học bù hết. Trì Sính xưa nay kỷ luật, khi tối nào cũng học đến khuya.
Lớp 12 còn bài mới nữa, cả năm lớp 12 đều là ôn tập, chương trình học xong từ lớp 11 . Một đề thi tổ hợp Lý Hóa Sinh mất hơn hai tiếng, xong bài tập thêm đề nữa là đến nửa đêm.
Đào Hoài Nam cũng ngủ, Trì Sính học xong Đào Hoài Nam sẽ lên lưng mát xa một lúc.
Anh trai công tác, dạo bận suốt, bác sĩ Thang vẻ bất mãn, Đào Hoài Nam còn thấy trai và bác sĩ Thang chuyện ướt át với .
Người đang yêu quả nhiên khác ngày thường, thô lỗ đến mấy cũng thành tinh tế, lạnh lùng đến mấy cũng hết lạnh.
Đào Hoài Nam nghĩ đến trai và bác sĩ Thang, cảm thấy hiện tại thật .
Đào Hoài Nam mát xa một lúc, Trì Sính kéo xuống, bảo: "Ngủ ."
Trì Sính tắt đèn, hai hôn một lúc ngắn, Trì Sính đặt tay lên bụng Đào Hoài Nam, ai nấy ngủ.