CHÓ DỮ NĂM XƯA - Chương 67
Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:32:58
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm đó Trì Sính chợp mắt chút nào, Đào Hoài Nam cũng .
Nửa đêm đầu ở trong phòng, khi bà cụ mất sân . Trong sân qua kẻ , hàng xóm tin đến tiễn biệt, cũng ông chủ và nhân viên cửa hàng tang lễ giúp lo liệu. Đào Hoài Nam ban đầu Trì Sính nhốt trong xe cho , đó Đào Hiểu Đông thả , Đào Hoài Nam cũng nằng nặc đòi trong, Trì Sính bận tâm thêm.
Đào Hoài Nam dựa một bức tường vướng víu ai, xung quanh ồn ào tiếng , nhất thời Đào Hoài Nam bỗng mơ hồ nhớ hồi nhỏ. Khi trai thức canh linh cữu cho bố , trong sân ngày nào cũng tấp nập , Trì Sính là một đứa trẻ bẩn thỉu ai để ý, ngày nào cũng xổm ở chân tường. Ban đầu Đào Hoài Nam sợ , sợ nữa thì xổm cùng. Khi đó cũng giống như bây giờ, lớn lo việc lớn, đứa trẻ mù và đứa trẻ bẩn thỉu tìm một chỗ trống vướng chân ai là .
Bây giờ đứa trẻ mù vẫn đó, còn đứa trẻ bẩn thỉu lớn thành đàn ông thể gánh vác việc.
Trì Chí Đức chôn cất bà cụ theo tục lệ thổ táng, ở đây già mất đa đều thổ táng. bây giờ nữa, giấy hỏa táng thì sẽ gặp nhiều rắc rối, nên họ vẫn đưa bà cụ đến nhà tang lễ huyện.
Trì Chí Đức dù vô đến , lúc trông cũng bận rộn như một đàng hoàng. Khi xe nhà tang lễ đến đón, Trì Chí Đức khiêng tấm phản cửa tháo đắp vải vàng, hu hu một hồi lâu. Trời sáng, cái lạnh của cuối thu khiến run rẩy, cộng thêm tiếng khi thì khoa trương khi thì bi ai, càng khiến kìm rùng .
Trì Chí Đức hai mắt đỏ ngầu, lúc khiêng tấm phản lên xe, gào lên mấy tiếng "Mẹ".
Đào Hoài Nam dựa lưng tường, khi theo xe rời , Trì Sính về phía , cởi chiếc áo khoác Đào Hiểu Đông đưa lúc khoác lên Đào Hoài Nam: "Đừng dựa tường, lạnh đấy."
"Anh mặc .” Đào Hoài Nam đẩy áo : “Anh cứ lo việc của , cần lo cho em."
Trì Sính với : "Lát nữa em đừng , em ở nhà chú đợi ."
Đào Hoài Nam : "Em ở cạnh ."
Trì Sính Đào Hoài Nam đến những nơi như thế, khoan đến chuyện mê tín dị đoan, nhưng đó là nơi khiến đến là thấy áp lực, hơn nữa lạnh. Người đông việc nhiều, Trì Sính lo xuể cho , sợ va quệt.
Thế là Trì Sính ôm lòng, ghé tai : "Ở đây cũng là ở cạnh , sẽ về sớm thôi."
Đào Hoài Nam thấy , chỉ thể đưa tay sờ mặt , : "Anh đừng buồn nhé."
Trì Sính lưng về phía đám đông ồn ào, hôn lên má , đáp "ừ".
Trì Sính trải qua chuyện bao giờ, kinh nghiệm. Bảo với Đào Hoài Nam là sẽ về sớm, nhưng cả ngày cũng về . Bà cụ quàn trong quan tài kính lạnh một ngày, sáng sớm mai mới khâm liệm, những việc Trì Sính . Đào Hiểu Đông cùng Trì Sính, Đào Hoài Nam thím họ đưa về nhà.
Thím nhiệt tình với , mấy năm nay Đào Hiểu Đông giúp đỡ gia đình họ nhiều, nhà cửa ruộng vườn đều cho mượn , bình thường nhờ chú họ chăm sóc bà nội Trì Sính đương nhiên cũng phần của họ.
Đào Hoài Nam trong lòng lo lắng cho Trì Sính nên nhiều. thím sợ tiếp đãi chu đáo, chốc chốc bưng món món mời, Đào Hoài Nam ăn nổi, còn thường xuyên trả lời câu hỏi của thím.
Thím cứ cảm thán bọn trẻ lớn nhanh quá, thi thoảng than thở thằng nhóc nhà họ Trì phúc, gặp vận đỏ.
Người trong làng đều nghĩ thế, Đào Hoài Nam thấy ánh mắt họ soi mói Trì Sính, nhưng tai thính, những lời xì xào bàn tán đều thấy hết.
Có bảo thằng nhóc nhà họ Trì đỏ, Đào Hiểu Đông nhặt về bạn với thằng em mù, dù hầu hạ thằng mù cả đời cũng đáng. Người khác phản bác, cả đời gì chứ, sông khúc lúc, đợi Đào Hiểu Đông già thì ? Đến lúc đó ai nhớ tình nghĩa thì giúp đỡ chút đỉnh, ai tâm thì ai mà thèm quản mấy chuyện rắc rối đó.
Người ngoài luôn thích dùng suy đoán của để phán xét chuyện nhà khác, Đào Hoài Nam họ những điều đó cũng chẳng tức giận.
Trong miệng đời từ nhỏ là gánh nặng, hồi bé là gánh nặng của bố , là của trai, giờ là của Trì Sính. Nghe mãi thành quen .
Trì Sính tối cũng về, gọi điện cho Đào Hoài Nam.
Đào Hoài Nam ăn tối xong, thím chuẩn một bàn đầy ắp thức ăn, Đào Hoài Nam cố ăn một ít, thực sự đói. Trì Sính trong điện thoại bảo hôm nay về, bảo tự ngủ sớm .
Đào Hoài Nam : "Vâng."
Trì Sính bảo: "Lát nữa bảo Hai về, ngủ với em."
"Em cần ai ngủ cùng , Hai cứ ở với , về cũng yên tâm." Đào Hoài Nam giường sưởi, ôm đầu gối, thì thầm với Trì Sính: “Anh ăn cơm ?"
Trì Sính bảo ăn .
Nhà ở quê đều vườn rộng, trồng rau và cây ăn quả, bên hông vườn một dãy chuồng bò. Anh họ lùa từng con bò về chuồng, qua cửa sổ, thấy tiếng bò rống "ụm bò" trầm đục.
Đào Hoài Nam hướng mặt cửa sổ, tay cầm điện thoại, thấy tiếng thở của Trì Sính ở đầu dây bên .
Trì Sính gọi một tiếng "Em bé".
Đào Hoài Nam khẽ đáp "Anh nhỏ".
Qua điện thoại cũng nhiều, hiện giờ họ ở cùng một chỗ, nhưng cả hai đều cảm thấy đối phương đang ở gần.
Đào Hiểu Đông xin nghỉ học cho hai đứa vài ngày, đợi lo xong xuôi việc ở đây mới về. Sau Trì Sính chắc sẽ nữa, nên tiễn đưa bà một đoạn đường cuối cùng cho trọn vẹn.
Trì Sính cũng đòi về, hợp tác, những việc phận cháu đều đủ.
Người trong làng cũng theo một , bình thường quan hệ thế nào thì khi nhà ai việc cũng đều mặt. Họ thỉnh thoảng Trì Chí Đức Trì Sính, giữa lông mày vẫn nét giống , nhưng Trì Sính bây giờ khác biệt với nhà họ Trì .
Trì Chí Đức xổm ở bãi đất trống nhà tang lễ hút thuốc, Trì Sính gọi điện xong . Đào Hiểu Đông xách mấy chai nước qua, cũng đưa cho Trì Chí Đức một chai.
Trì Chí Đức nhận lấy, uống, đặt xuống chân.
Ông gọi Đào Hiểu Đông : "Nói chuyện tí."
Đào Hiểu Đông liếc ông , hỏi: "Có gì để ?"
Có lẽ gặp là vì đám tang, Trì Chí Đức cả trông vẻ suy sụp. Mẹ ông mất, dù mấy năm chẳng về nào, nhưng lúc trông ông vẫn chút bi thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cho-du-nam-xua/chuong-67.html.]
Có lẽ dù vô đến thì cuối cùng vẫn còn chút tính .
Đào Hiểu Đông cạnh ông , bên cạnh chiếc xe ba gác, Đào Hiểu Đông dựa xe, rũ mắt Trì Chí Đức.
"Tao mãi đéo hiểu nổi mày.” Trì Chí Đức ngậm điếu thuốc, xổm : “Cũng đéo con mày, mày mong đồ gì?"
Đào Hiểu Đông khẩy: "Ông mà hiểu thì chẳng là ông."
"Mỉa mai tao ?" Trì Chí Đức cũng lạnh, nhả khói t.h.u.ố.c : “Mày đừng vẻ với tao, tao đếch tin nếu mày thằng em trai như thế, mày nhặt một đứa ranh con về nuôi, mày rảnh háng ?"
Đào Hiểu Đông chẳng thèm tranh cãi với ông , vốn dĩ ban đầu dẫn Trì Sính về cũng vì mục đích đó. bao nhiêu năm trôi qua, bất kể lúc đầu nghĩ thế nào, sống với lâu ngày cũng chẳng ai mà nghĩ mãi về những chuyện đó.
Nuôi con ch.ó con mèo còn nảy sinh tình cảm, huống hồ nuôi lớn một đứa trẻ. Tình cảm của ba em nhà họ Đào ai cũng công nhận là , về chuyện Đào Hiểu Đông đường đường chính chính, từng bạc đãi nhà họ Trì.
"Mày cũng cần sợ tao ăn vạ mày, tao tâm tư đó.” Trì Chí Đức ngước mắt Đào Hiểu Đông, đưa cho một điếu thuốc: “Kể cũng lạ, đúng là ai nuôi thì giống nấy, tao thấy nó bây giờ chẳng giống tao với bố tao tí nào, giống mày phết."
"Ông cũng chẳng ăn vạ .” Đào Hiểu Đông nhận điếu thuốc, hút, chỉ ngậm đầu lọc trong miệng: “Trưởng thành ."
"Nhanh vãi đái." Trì Chí Đức cảm thán một câu.
Giữa hai họ thực sự chẳng gì để , Trì Chí Đức bao nhiêu năm rượu chè, trí nhớ kém nhiều. Chuyện hồi nhỏ ông chẳng nhớ bao nhiêu, ngày xưa cũng từng chơi cùng , nhưng trong ký ức ông mơ hồ. Đào Hiểu Đông tuy nhớ, nhưng từ bé ưa Trì Chí Đức, hai cũng bao giờ là bạn bè thiết.
Vì Trì Sính nên hai mới coi như chút dính dáng, nhưng cũng chẳng tính là quen. Thế nên cố nặn chuyện để cũng chẳng gì, hết chuyện.
Đào Hiểu Đông cũng vội , khí bên trong , lạnh. Anh cứ thế dựa xe ba gác nhắn tin WeChat với Thang Sách Ngôn một lúc. Giờ Thang Sách Ngôn tan về nhà, đang nấu cơm trò chuyện câu câu chăng với .
"Quan hệ hai đứa nó nhỉ?" Trì Chí Đức hỏi.
Mắt Đào Hiểu Đông dán điện thoại, ngẩng lên, chỉ hỏi: "Ai?"
"Trì Khổ với em trai mày."
"Trì Sính." Đào Hiểu Đông sửa , : “Hai đứa nó vẫn luôn ."
"Còn đổi cả tên nữa ?" Trì Chí Đức mỉa: “Sao đổi luôn cả họ ."
Đào Hiểu Đông tiếp lời, ngón tay vẫn gõ điện thoại.
"Sáng tao thấy hai đứa nó hôn môi.” Trì Chí Đức xổm mỏi chân, bệt m.ô.n.g luôn xuống đất, thở hắt đổi tư thế: “Hay là tao nhầm?"
Đào Hiểu Đông rời mắt khỏi điện thoại mặt ông , chằm chằm hai giây : "Ông nhầm ."
"Hôm qua trong phòng hai đứa nó cũng ôm ấp suốt, thiết gớm."
Đào Hiểu Đông trả lời tin nhắn xong, cất điện thoại, Trì Chí Đức : "May mà nhà mày là con trai đấy."
Trì Chí Đức câu cũng chẳng ý gì khác, cũng nghĩ ngợi sâu xa, hai thằng con trai thì chuyện gì , chẳng qua thấy bọn trẻ thành phố dính lấy quá mức thôi.
Ông nhắc chuyện với Đào Hiểu Đông cũng chẳng tâm địa gì, chỉ là kiếm chuyện quà thôi.
Đào Hiểu Đông chuyện với ông nữa, xách túi nước trong. Trì Sính đang ghế trong phòng, Đào Hiểu Đông đưa nước cho , Trì Sính : "Anh về , Đào Hoài Nam ở đó một ."
Đào Hiểu Đông xoa đầu , lòng bàn tay áp gáy, xoa qua xoa hai cái, bảo: "Nó , cần lo cho nó."
Trì Sính : "Đêm qua ngủ , đừng thức nữa."
Đào Hiểu Đông xuống cạnh , ngả đầu dựa , gối lên vai Trì Sính, nhắm mắt : "Anh ở đây với mày."
Đào Hoài Nam ở một cả đêm, cứng đờ suốt đêm, gần như ngủ . Anh Hai và Trì Sính đều ở đó, ở nơi lạ lẫm thế Đào Hoài Nam chắc chắn ngủ , hơn nữa lo cho Trì Sính.
Sáng hôm Trì Sính về, sáng sớm khâm liệm xong, lấy tro cốt mang thẳng về, về đến nơi cũng hơn chín giờ.
Đào Hiểu Đông tự lái xe, xe chỉ hai . Trì Chí Đức và những khác về thẳng nhà họ Trì, hai họ ghé qua nhà chú họ .
Con trai chú họ mặc bộ đồ dài đang định thả bò, thấy hai về, ngạc nhiên gọi Đào Hiểu Đông một tiếng "Anh".
Trì Sính thẳng nhà tìm Đào Hoài Nam, Đào Hoài Nam thấy tiếng hai về, đang bên mép giường sưởi ngoái đầu về hướng cửa. Trì Sính đẩy cửa bước , thấy Đào Hoài Nam quần áo chỉnh tề, tóc dựng lên một chỏm, lông mày nhíu . Trì Sính tới, Đào Hoài Nam giơ tay lên.
Trì Sính cúi ôm chầm lấy , Đào Hoài Nam thoang thoảng mùi khói bếp, Trì Sính một tay bóp nhẹ gáy Đào Hoài Nam.
"Nhanh nhanh nhanh!" Đào Hoài Nam vỗ vai : “Em vệ sinh, nhanh lên!"
Trì Sính gần như hiểu ngay Đào Hoài Nam chắc nhịn từ lâu, nhíu mày bế xuống.
Nhà chú họ vẫn dùng hố xí kiểu cũ, nhà vệ sinh dựng tạm bằng ván gỗ, xả nước , dùng phân bón luôn. Loại nhà vệ sinh dẫn thì Đào Hoài Nam , căn bước chân, dẫm chuẩn, hơn nữa bẩn.
"Em nhịn suốt ?" Trì Sính lưng Đào Hoài Nam, cau mày hỏi.
"Không, tối qua lúc trời tối em góc tường ngoài vườn .” Đào Hoài Nam vẫn còn ngượng: “Hì" một tiếng : “Trời sáng họ cứ dắt bò qua suốt, thím cũng ngoài."
Trì Sính mắng: "Em lo nhiều thế gì, nhịn khó chịu ?"
"Em nghĩ đằng nào cũng sắp về mà." Đào Hoài Nam nghiêng đầu, vẫn : “Đợi đưa em ."