CHÓ DỮ NĂM XƯA - Chương 66
Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:32:57
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Họ về quê ngay chiều hôm đó. Đào Hiểu Đông ghé qua cửa hàng dặn dò vài việc, trực tiếp lái xe chở hai đứa em . Anh Thang , ngày mai lịch hội chẩn và phẫu thuật, nên chỉ ba em họ về.
Mùa thu bắt đầu rụng lá, những chiếc lá nửa vàng nửa xanh chao liệng rơi rụng đầy đất.
Ngày xưa khi họ con đường còn đường cao tốc, chỉ thể đường tỉnh lộ. Giờ đường cao tốc mới xây, vạch kẻ đường màu trắng vẫn còn mới tinh.
Bà nội Trì Sính sắp mất.
Cuộc điện thoại của Đào Hiểu Đông là do chú họ ở quê gọi, còn cuộc điện thoại Trì Sính là do Trì Chí Đức gọi.
Trì Chí Đức về từ lúc nào, mấy năm nay ông biền biệt phương Nam, Trì Sính và ông chẳng liên lạc gì. Trì Chí Đức gia đình mới, con cái mới, giờ ông say rượu còn đ.á.n.h , may mà miền Nam ấm áp, mùa đông trẻ con chạy ngoài cũng lạnh cóng như con ch.ó c.h.ế.t.
Từ năm cắt đứt quan hệ với Trì Chí Đức, Trì Sính từng đây. Ban đầu mỗi năm gọi điện cho bà nội vài , nhưng bà thực sự oán hận nhà , già cố chấp, trong điện thoại bà giấu vẻ chán ghét, về bà còn thèm máy.
Đào Hiểu Đông vẫn nhờ chú họ ở quê trông nom giúp, tiền nong và đồ đạc thiếu thốn gì. Sức khỏe bà cụ vẫn , đột ngột trở nặng quả thực ngờ tới.
Trên xe, Đào Hoài Nam nắm tay Trì Sính, từ từ xuống, gối đầu lên đùi .
Trì Sính vô thức luồn tay tóc .
Cậu vẫn im lặng gì, cho đến khi xe chạy qua bờ sông, rẽ đường làng, những ngôi nhà thấp lè tè và những bức tường cũ kỹ gợi ký ức dần hiện trong tầm mắt. Trì Sính vỗ vỗ má Đào Hoài Nam, bảo: "Sắp đến , đừng ngủ nữa."
"Em ngủ ." Đào Hoài Nam dậy, giọng chẳng vẻ gì là buồn ngủ.
Đào Hiểu Đông cũng lâu về, ngôi làng nhỏ đổi nhiều, con đường gạch nhỏ đầu làng vẫn khó như xưa.
Anh và Trì Sính đều sinh ở đây, nhưng cảm xúc của Trì Sính về nơi sâu đậm như Đào Hiểu Đông.
Trì Sính chẳng chút tình cảm nào với nơi . Nơi đây để cho ký ức nào , chỉ là đau đớn và lạnh lẽo.
"Về ?" Trì Chí Đức đang ở cửa hút thuốc, thấy ba bước , nhả khói thuốc, bình thản chào một tiếng.
Trì Sính gì, Đào Hiểu Đông hỏi: "Tình hình ?"
"Đang chờ tắt thở thôi, còn ý thức nữa." Trì Chí Đức mấy năm nay đổi nhiều quá, tóc mai bạc trắng, mặt mày trông già nua hẳn. Ông mặc một chiếc áo khoác màu be và quần bò cũ.
Con lẽ đều sẽ đổi, ông bây giờ trông khác .
Trì Sính thăm bà, Đào Hoài Nam theo . Đào Hiểu Đông cũng xem, bà cụ giường, gương mặt già nua cứng đờ trong cơn hôn mê, miệng há , lộ rõ vẻ gần đất xa trời.
Khi Đào Hiểu Đông trở , Trì Chí Đức vẫn đang hút thuốc, đưa một điếu mời Đào Hiểu Đông.
Đào Hiểu Đông nhận lấy, ghé bật lửa của Trì Chí Đức châm thuốc.
Họ ở cửa mỗi im lặng hút một điếu thuốc. Những con khác biệt sống những cuộc đời khác , dù từng cùng lớn lên lăn lộn mảnh đất , nhưng giờ cùng một chỗ chẳng lời nào để .
Trong nhà mùi ẩm mốc cũ kỹ, Đào Hoài Nam lưng Trì Sính, im lặng.
Đây là nơi Trì Sính sống hồi nhỏ, là nơi đ.á.n.h đập. Đào Hoài Nam thấy, cũng chẳng sờ. Cậu hề tò mò về nơi , Trì Sính thuộc về nơi đây.
Khi Trì Chí Đức bước , Đào Hoài Nam nép sát Trì Sính hơn, dù Trì Chí Đức sẽ chẳng gì, nhưng vẫn theo bản năng bảo vệ Trì Sính.
"Học cấp ba hả?" Trì Chí Đức lơ đãng hỏi Trì Sính. Như thể tìm chuyện để , như thể bọn họ cảm thấy chút hoảng hốt.
Trì Sính trả lời, coi như thấy.
Trì Chí Đức cũng chẳng thực sự hỏi, Trì Sính trả lời thì ông tự xuống bàn, lấy điện thoại chơi mạt chược online. Tiếng trong điện thoại vọng : “ba sọc", “năm ống", “báo bài", “tự bốc", âm thanh lớn nhưng thật phiền phức. Trì Sính nhíu mày ông một cái, Trì Chí Đức cảm nhận ánh mắt , ngước lên chạm mắt , Trì Sính mất kiên nhẫn . Trì Chí Đức cũng chẳng tắt tiếng điện thoại, vẫn tiếp tục "nhất gà".
Bà nội Trì Sính ngã một cú thành thế , ngã dẫn đến xuất huyết não. Không là vỡ mạch m.á.u não hôn mê ngã xuống, ngã xuống mới dẫn đến hôn mê. Lúc Trì Chí Đức phát hiện thì mấy tiếng đồng hồ trôi qua, thứ đều quá muộn.
Đã đến bệnh viện huyện, chụp CT não, bác sĩ bảo về lo hậu sự.
Trì Chí Đức đưa bà cụ về thẳng nhà, ở nhà vẫn hơn ở bệnh viện. Căn nhà nhỏ là nơi bà cụ sống hơn nửa đời , nửa đời nước mắt đều rơi ở đây, dù thì nó cũng là nhà, hơn phòng bệnh trắng toát lạnh lẽo.
Hàng xóm lượt sang thăm, chú họ cũng đến. Mấy năm nay ruộng đất nhà Đào Hiểu Đông đều để cho chú họ dùng, tiền cho thuê đất hàng năm Đào Hiểu Đông cũng lấy, chú họ vẫn luôn giúp Đào Hiểu Đông trông nom bà nội Trì Sính.
"Yếu lâu , lẩm cẩm ." Chú họ nhỏ với Đào Hiểu Đông: “Gặp ai c.h.ử.i nấy, tinh thần cũng ."
Đào Hiểu Đông hỏi: "Trì Chí Đức về gì thế?"
"Bảo là về thăm.” Chú họ thở dài: “Dù cũng là mẫu t.ử tình thâm, tự dưng nó mò về, gặp đúng lúc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cho-du-nam-xua/chuong-66.html.]
Đào Hiểu Đông gì thêm, cởi áo khoác khoác lên Trì Sính. Trì Sính chỉ mặc mỗi chiếc áo thun, gió thổi quần áo dính sát , lộ hình thiếu niên gầy gò đơn bạc.
Bà cụ còn chút ý thức nào, chỉ còn thoi thóp thở. Bà từng mở mắt, quần áo là do một thím hàng xóm bạo gan cho, Trì Sính cũng phụ một tay.
Trong ấn tượng của Trì Sính, bà cao hơn bây giờ một chút. Mặc bộ quần áo liệm rộng thùng thình, bà cụ đó chỉ còn một mẩu ngắn ngủn, hình khô quắt như cành củi khô.
Đến tối về hết, bà cụ vẫn duy trì thở tàn, chịu .
Trong phòng chỉ còn ba em nhà họ Đào và Trì Chí Đức, Trì Chí Đức nghiện t.h.u.ố.c nặng, hun cho cả phòng mùi khói thuốc. Trì Sính ngước mắt ông , : "Ông ngoài hút."
Trì Chí Đức mà nổi giận c.h.ử.i bới, chỉ là điếu t.h.u.ố.c tay vẫn dập, phản ứng gì.
Đào Hoài Nam sặc khói chịu nổi từ lâu, nhạy cảm với mùi. Trì Chí Đức phả một t.h.u.ố.c sang, Đào Hoài Nam nhịn ho khan hai tiếng. Trì Sính , bảo: "Anh Hai đưa em ngủ ."
Đào Hoài Nam lập tức nắm lấy tay : "Em ở cạnh ."
"Không cần em ở cạnh.” Trì Sính vuốt mu bàn tay , : “Em ngủ với Hai ."
"Em .” Đào Hoài Nam lắc đầu: “Anh đừng lo cho em."
Đào Hoài Nam hiếm khi bướng bỉnh, hơn một năm nay gần như bao giờ với Trì Sính. Hôm nay Đào Hoài Nam cả, cứ ở đây với Trì Sính. Trong phòng một già sắp qua đời, nếu là ở chỗ khác lẽ Đào Hoài Nam sẽ sợ. Trì Sính ở đây, trừ Trì Chí Đức gần như tính là , đây là cuối cùng của Trì Sính đời.
Tiễn bà , Trì Sính sẽ chỉ còn Đào Hoài Nam và Hai thôi.
Đào Hiểu Đông cũng , ngoài kiếm chút đồ ăn cho Trì Sính, Trì Sính ăn vài miếng.
Thực mặt Trì Sính vẻ quá bi thương, tê liệt nhiều hơn. Với nơi , và cả những ở đây, thực sự còn nhiều tình cảm nữa. Mấy năm nay bà nội ghét bỏ nhà họ Trì, ghét bỏ cả , nhưng năm xưa khi còn nhỏ bà cũng từng bảo vệ , từng ngăn cản khi Trì Chí Đức sắp đ.á.n.h c.h.ế.t . Ở bệnh viện, cái quỳ gối của bà gửi gắm Trì Sính cho Đào Hiểu Đông, dù là để giữ mạng cho đứa trẻ giải thoát, thì cũng đổi phận của Trì Sính.
Trì Sính bà cụ đang nhắm mắt hôn mê, nhớ nhiều chuyện hồi nhỏ.
Đêm đến, Trì Chí Đức ngáy o o giường sưởi trong buồng, dặn Trì Sính bà tắt thở thì gọi.
Trì Sính với ông câu nào, kéo cái ghế nhựa giường, im lặng.
Đào Hiểu Đông ngoài sân, buổi tối trong làng tối đen như mực. Anh nhờ chú họ tìm một thầy âm dương ở địa phương, thứ cần thiết cho hậu sự đều mang đến, cửa hàng đồ tang lễ hợp tác, chở nguyên một xe đến, giờ cả cả xe đều đậu trong sân.
Ghế của Đào Hoài Nam kê ngay sát lưng Trì Sính, dựa Trì Sính, tay vòng qua eo , cả dán chặt lưng Trì Sính. Cơ thể ấm áp và thở của bao bọc lấy Trì Sính, hai nương tựa , đó Đào Hoài Nam áp mặt vai Trì Sính ngủ .
Bà cụ lúc trời gần sáng, thở dốc khó nhọc một lúc cuối cùng cũng trút thở cuối cùng.
Khi bà thở ngày càng khó khăn, Trì Sính bất chấp ý của Đào Hoài Nam bế ngoài. Thầy âm dương dặn , lúc già đừng để đứa trẻ mù ở gần, sợ xung khắc với .
Thực họ tin mấy chuyện , nhưng Trì Sính vẫn đưa Đào Hoài Nam ngoài . Đào Hoài Nam ôm chặt buông, Trì Sính nhẹ nhàng dỗ dành: "Ngoan nào."
Đào Hoài Nam sờ mặt , lắc đầu: "Em sợ mấy cái đó , em ở cạnh ."
"Anh cần em ở cạnh, đừng trong.” Trì Sính áp mặt mặt : “Em lời ."
Nhiệt độ ban đêm xuống thấp, mặt cả hai đều lạnh ngắt. Đào Hoài Nam nhíu mày : "Đừng đẩy em ."
"Không đẩy em , em ở đây với , em ở đây mà." Trì Sính hôn lên môi : “Em là đứa lời nhất, đúng ."
Cậu dỗ dành hạ giọng như , Đào Hoài Nam thực sự chống đỡ nổi.
Cậu đỏ hoe mắt, còn gì đó, nhưng Trì Sính phân tâm thêm nữa. Cậu gật đầu, ôm cổ Trì Sính, hôn lên má , : "Em lời nhất."
Có thầy âm dương ở đó, việc đều diễn theo trình tự. Trì Sính chỉ đạo cái cái , bảo dập đầu thì dập đầu, bảo gì thì nấy.
Cậu máy móc theo chỉ thị của thầy âm dương, cùng Trì Chí Đức thành nhiều thủ tục.
Đào Hoài Nam Trì Sính nhốt trong xe cho ngoài, Hai cũng mở cửa cho . Cậu ngay ngắn, lắng những âm thanh ồn ào bên ngoài, tưởng tượng thần thái của Trì Sính lúc .
Đào Hoài Nam tổng cộng về quê hai , một là đám tang bố , một là bà nội Trì Sính mất.
Năm đó tro cốt bố đặt trong quan tài để giữa sân, Trì Sính trần truồng bố đuổi đ.á.n.h chạy trối c.h.ế.t, trốn nhà . Hồi đó còn tên là Trì Khổ, một câu cũng chẳng .
Bây giờ là Trì Sính của Đào Hoài Nam , cao lớn, bảo giờ trai lắm, nữa.
Đào Hoài Nam ôm , ôm lấy bé co ro giành sữa với năm nào, nhưng nhốt trong xe . Chàng trai trong nhà mất cuối cùng, từ nay về chỉ còn một mái nhà thôi.