CHÓ DỮ NĂM XƯA - Chương 112

Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:33:57
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đào Hoài Nam chuyện của Thạch Khải và Phan Tiểu Trác cho ngơ ngác hẳn. Quý Nam : “Lần chẳng bảo còn gì, bảo ngoài nhớ dắt theo cái mắt kính .”

.” Đào Hoài Nam gật gù: “Cậu cố tình nhắc đến Tiểu Trác, cứ tưởng gặp .”

gặp cái quái gì!” Quý Nam hắt xì một cái, giọng vô tư lự: “Dẫn chơi cùng cho vui chứ ! Dù gì cũng là bạn nhỏ của Khải nhà , cũng chiếu cố chút chứ!”

Đào Hoài Nam dở dở , cảm giác như hố một vố.

Trì Sính uống rượu lâu, nắm tay Đào Hoài Nam giật nhẹ về phía , ý bảo thôi.

Đào Hoài Nam vẫy tay chào Quý Nam: “Anh Nam bye bye! Có gì nhé, bọn về đây!”

“Về , chơi với bọn họ thêm lúc nữa.” Quý Nam giơ tay lên vẫy vẫy.

Đêm khuya tháng Chạp, cái lạnh thấu tận xương tủy. Đào Hoài Nam nắm tay Trì Sính nhét túi áo . Trì Sính uống rượu xong bước chân phần nặng nề.

Ven đường xe taxi đang đỗ, hai chui xe. Đào Hoài Nam báo địa chỉ nhà. Lúc nãy tài xế tắt máy chờ khách nên bật điều hòa, trong xe lạnh buốt.

Đào Hoài Nam lạnh đến mức run cầm cập, hai hàm răng va lập cập.

Trì Sính cau mày, mắt mở hờ hờ , tựa lưng ghế hỏi tài xế: “Bật điều hòa ?”

“Bật , nước nóng, chạy một lúc là ấm ngay mà!” Tài xế đáp.

Đào Hoài Nam tưởng Trì Sính lạnh, bèn kéo khóa áo định cởi .

Trì Sính trừng mắt lên, tạo thành mí mắt hai lớp rõ rệt. Mỗi cau mày trừng khác đều như , trông hung dữ. Đào Hoài Nam thấy vẻ dữ dằn , chỉ cảm nhận Trì Sính gạt tay khỏi khóa áo.

Đào Hoài Nam hiểu ý , vẫn cởi áo khoác ngoài , trùm lên Trì Sính. Người say rượu một là nóng hừng hực, hai là nhiệt tăng cao vã mồ hôi càng thấy lạnh hơn.

Trên áo ám đầy cái mùi hỗn tạp trong phòng ăn lúc nãy, mùi khói thuốc, mùi rượu, lẫn cả mùi thức ăn. trong những mùi khó chịu đó thoang thoảng chút hương thơm Đào Hoài Nam, một mùi sữa nhạt, nhẹ.

Bao nhiêu năm nay Đào Hoài Nam vẫn đổi loại sữa tắm mùi sữa , dù lớn tướng .

Mùi sữa thoang thoảng khiến hoảng hốt như về ký ức của nhiều năm về , khi ngày nào bên cạnh cũng cái mùi ngầy ngậy .

Có đứa trẻ sinh mang mùi sữa, đứa trẻ chỉ mùi bếp lò, mùi giường chiếu nồng nặc gột rửa .

Trì Sính vùi mũi trong mũ áo của Đào Hoài Nam. Người say rượu thở nặng thô, ngập tràn trong khoang mũi đều là mùi của Đào Hoài Nam.

Đào Hoài Nam sờ sờ mặt , chạm tai thấy lạnh, bèn nhẹ nhàng xoa xoa vành tai, hỏi khó chịu .

Trì Sính nhắm mắt, trùm áo khoác của Đào Hoài Nam, lầm bầm: “Khó chịu.”

“Muốn nôn ?” Đào Hoài Nam hỏi.

Trì Sính lắc đầu chậm. Tài xế thấy câu trả lời, vội vàng nhắc: “Đừng nôn xe đấy nhé, nôn thì bảo một tiếng để dừng xe!”

Đào Hoài Nam đáp: “Cháu ạ.”

Sau đó trong xe ai gì nữa. Giọng nữ phát thanh viên đài radio đêm khuya thật dịu dàng, đang những dòng độc thoại tình cảm khô khan. Trì Sính nhắm mắt như ngủ, Đào Hoài Nam bên cạnh, nắm lấy tay .

“Đào Hoài Nam...”

Tiếng Trì Sính gọi quá nhỏ, âm thanh như ngậm trong miệng, gần như là lẩm bẩm thoát . tai Đào Hoài Nam thính, thấy ngay lập tức.

“Ơi, em đây.” Đào Hoài Nam xích gần hơn, ghé sát mặt miệng : “Sao thế? Khó chịu ? Muốn nôn hả?”

“Em lạnh ?” Giọng Trì Sính vẫn mơ hồ, rõ chữ.

“Em lạnh, còn lạnh ?” Tay Đào Hoài Nam luồn xuống lớp áo, sờ mặt Trì Sính nữa, thấy còn quá lạnh, ngón cái khẽ vuốt ve gò má .

Biên độ gật đầu của Trì Sính nhỏ, nhưng Đào Hoài Nam vẫn thấy tiếng cằm cọ xát lớp vải quần áo khe khẽ.

Khách sạn cách nhà xa, dù giờ đường vắng tanh, tài xế phóng như bay cũng mất một lúc lâu.

Nhiệt độ trong xe dần ấm lên, nóng từ điều hòa cuối cùng cũng phả , mang theo cái mùi khô khốc đặc trưng của xe cũ, xua cái lạnh giá buốt.

Trì Sính vẫn gạt áo , chiếc áo trùm lên , mũ áo che khuất nửa khuôn mặt.

“Đào Hoài Nam.” Trì Sính gọi tên nữa.

“Ơi.” Đào Hoài Nam đáp ngay: “Em ở đây.”

Giọng Trì Sính vốn trầm, nay ngấm rượu , như càng thêm nặng nề, từ tính.

“Có tàn nhẫn quá ?”

Đào Hoài Nam ngờ hỏi câu , sững một chút đáp: “Anh .”

thực sự từng nghĩ đến việc cần em nữa, lúc mới .” Giọng Trì Sính che khuất mũ áo, âm lượng chỉ đủ cho Đào Hoài Nam thấy, lọt đến tai tài xế phía .

“Tuy thời gian đó ngắn.” Trì Sính cứ một câu ngắn ngừng một chút. Khi con chậm rãi những lời thật lòng như , trông bình tĩnh cô độc: “ thực sự từng .”

Đào Hoài Nam im lặng lắng , lòng bàn tay áp chặt mu bàn tay Trì Sính.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cho-du-nam-xua/chuong-112.html.]

ác .” Trì Sính thì thầm hỏi: “Đào Hoài Nam?”

Anh chuyện kiểu , từng chữ từng chữ đều khiến Đào Hoài Nam nát lòng. Cậu chịu nổi khi Trì Sính như , giọng quá đỗi đau thương.

Đào Hoài Nam giọng khản đặc, trả lời: “Anh bao giờ ác cả.”

Tay Trì Sính cử động, mười ngón tay đan chặt tay Đào Hoài Nam. Tay họ một nửa giấu áo, một nửa lộ ngoài. Ngón cái Trì Sính cứ thế miết nhẹ lên mu bàn tay Đào Hoài Nam. Da tay mịn, từ xưa Trì Sính thích nghịch tay , thích bóp cái hõm thịt mềm mềm ở đầu ngón tay.

nghĩ thế nào cũng thông, đó nghĩ nữa.” Cằm Trì Sính hất nhẹ mũ áo. Lúc nãy cái áo trượt xuống, dùng mũi hích cái mũ lên, che nửa mặt .

“Em từng gọi điện cho ?” Trì Sính hỏi.

Đào Hoài Nam lắc đầu: “Em dám.”

“Trừ một điện thoại hỏng và vài hết pin... Năm năm qua từng tắt máy.” Trì Sính bình thản kể: “Sạc pin cũng thành thói quen , ngoài mà mang sạc, đến điện thoại cũng dám động , sợ nó tốn pin.”

Mắt Đào Hoài Nam đỏ hoe.

Trì Sính nhắm mắt, hỏi: “Em xem là vì ?”

Đào Hoài Nam nghẹn lời, n.g.ự.c đau đến mức thở cũng khó khăn. Trì Sính đang đợi câu trả lời, mất vài giây trấn tĩnh mới khàn giọng : “Anh... đợi điện thoại của em?”

Trì Sính đáp: “ .”

Đào Hoài Nam thở phào nhẹ nhõm. Cậu sợ việc Trì Sính vẫn luôn chờ đợi . Những năm qua, điều sợ nhất chính là câu “Đào Hoài Nam, đau”, nhưng ngừng thấy nó trong suốt mấy năm trời. Mỗi thấy đau lòng, lôi ký ức đó , để bản càng thêm đau đớn.

đợi, là sợ em gọi đến mà .”

Trì Sính hắng giọng, tiếp: “Lỡ như em gặp nguy hiểm, lạc đường, bản năng của em chỉ tìm hai và . Anh hai bận rộn khi tìm thấy, nên thể cũng biến mất . để em thể tìm thấy , Đào Hoài Nam.”

Đào Hoài Nam mất tiếng, mặt về hướng Trì Sính, miệng mấp máy nhưng thốt nên lời. Đầu óc như rút rỗng trong tích tắc.

Trì Sính vẫn nắm tay , đầu ngón tay dịu dàng cọ hổ khẩu.

“Tại cho em nghĩ gì.” Trì Sính mở mắt, đầu Đào Hoài Nam, hỏi: “Tại em từ bỏ ?”

Đào Hoài Nam lắc đầu nguầy nguậy. Câu của Trì Sính như xuyên thủng tim , giờ đây đau đến mức tay cũng run lên bần bật.

“Em ... từ bỏ .” Đào Hoài Nam cong lưng, trán tựa đùi , thở dốc.

Tài xế qua gương chiếu hậu liếc bọn họ một cái, thầm nghĩ mấy thằng say rượu đúng là bệnh.

“Có cả đời sẽ một câu giải thích từ em .” Cổ họng Trì Sính khô khốc, cau mày ho một tiếng: “Có nên cho một lý do .”

Đào Hoài Nam co rúm , định giấu giếm nữa, khàn giọng : “Anh xong sẽ chỉ càng hận em hơn thôi... nhỏ, xin .”

“Hận là việc của .” Trì Sính chằm chằm : “ đúng là luyến tiếc em, em , đối với em, nhưng điều cảm thấy ...”

Cái từ ngữ sắc nhọn ngậm trong miệng nuốt xuống, Trì Sính hết câu im bặt.

Bao năm qua, Trì Sính bộc bạch lời tâm gan thế nhiều. Anh thích m.ổ x.ẻ bản , một từ nhỏ khoác lên lớp áo giáp, nhiều quá sẽ lộ vẻ động lòng yếu đuối, trông t.h.ả.m hại.

Những lời hôm nay lẽ là do men rượu, cũng thể sự im lặng của thời gian gần đây định sẽ một bùng nổ như thế .

Đào Hoài Nam dồn chân tường. Cái từ mà Trì Sính nuốt xuống còn khiến khó chịu hơn cả tát mặt. Một Trì Sính say rượu thế Đào Hoài Nam đỡ nổi, nỡ để thêm nữa.

“Lúc đó em...” Đào Hoài Nam gập thành một đường cong mong manh, nắm c.h.ặ.t t.a.y Trì Sính, : “Không thấy nữa.”

Đào Hoài Nam gần như dùng để : “Em điếc.”

Tài xế giật ngẩng phắt đầu lên, chằm chằm họ qua gương chiếu hậu.

Trong xe rơi một lặng dài đằng đẵng. Trì Sính cúi đầu Đào Hoài Nam, cứ mãi, mãi.

Lòng bàn tay Đào Hoài Nam ướt đẫm mồ hôi, hai bàn tay đan dần trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo.

Mũ áo vẫn che nửa mặt Trì Sính, chỉ lộ đôi mắt.

Áo khoác của Đào Hoài Nam đưa cho Trì Sính, chỉ còn chiếc áo len, bên trong mặc sơ mi. Cổ cúi gập xuống để lộ cổ áo sơ mi, cổ tay cũng lộ một đoạn viền tay áo chật hẹp.

Cậu vẫn luôn là một trai chỉn chu, tinh tế. Hồi bé thì đáng yêu, lớn lên thì ôn hòa.

Hiện tại đang run rẩy cái của Trì Sính, dám ngẩng đầu, dùng tư thế t.h.ả.m hại nhất để đối mặt với sự im lặng lúc .

Bác tài xế cũng lúc lúc dừng xe, chẳng lúc nào hợp lý hơn lúc để đường vòng, vòng thì vẻ thiếu tình quá. Bác tắt đài , trong xe yên tĩnh như thể hành khách đều ngủ say.

Chiếc xe chầm chậm lăn bánh những con phố tối đen.

Trì Sính ban đầu Đào Hoài Nam, đó dựa lưng ghế nhắm mắt . Anh đầu , mặt hướng về phía cửa sổ, yết hầu trượt lên xuống khe khẽ, nhưng tuyệt nhiên một lời nào.

Ánh đèn xe đối diện quét qua, luồng sáng chói lòa chiếu xe trong khoảnh khắc. Nơi góc cua vụt sáng , khóe mắt Trì Sính thoáng qua một tia nước lấp lánh rõ ràng.

 

 

Loading...