CHÓ DỮ NĂM XƯA - Chương 111

Cập nhật lúc: 2026-04-04 15:33:56
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau những mật, con thường khó mà lạnh lùng . Chuyện trở mặt quen vốn chẳng thường xảy ; lẽ thường tình, mỗi gần gũi, càng sát gần hơn.

Đối với hai họ, việc quấn quýt bên tự nhiên hơn nhiều so với việc cố tình giữ cách. Phải kiềm chế để đẩy xa mới là điều khó khăn.

Đào Hoài Nam ngày nào cũng dính lấy để dỗ dành như thế, Trì Sính căn bản thể nào đẩy . Họ thực sự ngày càng gần hơn, nhưng trong sự gần gũi đó, Trì Sính trở nên trầm mặc hơn nhiều. Anh thường chỉ lẳng lặng Đào Hoài Nam, thỉnh thoảng mới chủ động sờ sờ mặt nhéo tai một cái.

Con khi im lặng, hoặc là trông vẻ hờ hững, hoặc là trông đau lòng.

Trì Sính hề hờ hững, sự lạnh lùng của đều là giả vờ.

Phan Tiểu Trác cầm cái ống hút dùng đến gõ gõ mu bàn tay Đào Hoài Nam, hỏi: “Anh nhỏ của về , cảm tưởng thế nào?”

Đào Hoài Nam lập tức toe toét: “Sướng rơn chứ , còn cảm tưởng gì nữa.”

“Cũng chẳng .” Phan Tiểu Trác quan sát : “Tớ thấy bình tĩnh lắm mà.”

Đào Hoài Nam đáp: “Tớ giả vờ đấy.”

Phan Tiểu Trác khì hai tiếng, uống một ngụm nước trái cây, c.ắ.n ống hút hỏi tiếp: “Anh nhỏ để ý đến ?”

“Có chứ.” Đào Hoài Nam cúi đầu lí nhí: “Anh lắm.”

Đám bạn nhỏ gặp . Phan Tiểu Trác cuối cùng cũng thi xong, thở phào nhẹ nhõm một dài, việc đầu tiên là hẹn Đào Hoài Nam ngoài ăn cơm. Cậu kêu ăn thịt, cải thiện bữa ăn.

Hôm qua Đào Hoài Nam hỏi ăn gì để đưa , nhưng Phan Tiểu Trác từ chối ngay: “Tớ đưa , tớ mời.”

Đào Hoài Nam hỏi: “Dành dụm đủ tiền ?”

“Đủ .” Phan Tiểu Trác mãn nguyện trả lời: “Không cần chi tiêu dè sẻn nữa!”

“Cậu cứ giấu mãi.” Đào Hoài Nam xoắn xoắn mỳ lên nĩa: “Để tớ xem giấu đến ngày nào.”

“Cũng chẳng nhất thiết giấu.” Phan Tiểu Trác chút thiếu tự tin: “Chẳng qua là ngại thôi.”

Đào Hoài Nam hỏi thêm nữa. Thật trong lòng cũng đoán sơ sơ , Phan Tiểu Trác ngại thì cứ để giữ kín.

“Hai ngủ chung một phòng hả?” Phan Tiểu Trác chuyển chủ đề gượng gạo.

Đào Hoài Nam gật đầu: “Ừ, ngủ chung.”

Phan Tiểu Trác da mặt mỏng, dám hỏi sâu thêm. Điện thoại Đào Hoài Nam bỗng rung lên tin nhắn, là trai hỏi cần đón .

Đào Hoài Nam nhắn : “Không cần đón ạ, em tự bắt xe.”

Phan Tiểu Trác hỏi: “Anh nhỏ của hả?”

“Không, hai tớ.” Đào Hoài Nam .

Hôm nay Trì Sính ngoài bàn chút việc, ở nhà. Lúc Đào Hoài Nam cửa báo cho , Trì Sính chỉ nhắn vỏn vẹn một câu “Biết ”. Bây giờ nhắn tin, Trì Sính thường sẽ trả lời ngắn gọn. Trông họ vẻ ngày càng giống như ngày xưa.

Đào Hoài Nam .

Sự im lặng của Trì Sính, đều hiểu cả.

Họ thực sự thiết theo bản năng, nhưng trong lòng Trì Sính vẫn buông bỏ chuyện năm xưa. Anh vượt qua cú sốc đó. Trong lòng thì qua , nhưng kìm mà đáp , cứ theo bản năng mà đối với Đào Hoài Nam. Càng là cái cao, khi thói quen và tình cảm chi phối càng khó chịu, giống như một con rối thể phản kháng tình yêu.

Đào Hoài Nam hiểu Trì Sính đến thế, nhận chứ.

Phan Tiểu Trác hỏi: “Hai hòa ?”

Đào Hoài Nam ngẫm nghĩ một chút, khẽ lắc đầu: “Chưa.”

Họ thỉnh thoảng hôn , những việc mà yêu , nhưng yêu thực sự.

 

Mấy chậu hoa đồng tiền hai mua cho Thang ngày nào cũng nước, tỉa cành. Anh Thang tan , Trì Sính bưng bình hoa nước xong ngoài ban công, bệt xuống đất giúp Thang tỉa gốc.

Đào Hoài Nam cũng mon men gần cạnh. Trì Sính rút một cái đệm từ kệ ném cho , : “Đừng đất, lạnh.”

Đào Hoài Nam sờ sờ tay .

Trì Sính cắm từng bông hoa bình. Đào Hoài Nam đó cùng , ngoài ban công lạnh hơn trong nhà, mang tất bông, nhét cả hai chân xuống đùi Trì Sính để ủ ấm.

Trì Sính khẽ nhấc chân lên một chút, tạo trống cho .

Đào Hoài Nam đột nhiên hạ giọng hỏi: “Anh còn hận em ? nhỏ.”

Tay Trì Sính khựng một nhịp, tiếp tục cắt tỉa, buông một chữ: “Hận.”

Đào Hoài Nam tựa đầu cánh tay , nhắm mắt .

Yêu và hận đều là thật, điều chẳng mâu thuẫn chút nào, con kỳ lạ thật đấy.

Đào Hoài Nam hôn nhẹ lên cánh tay , thì thầm: “Anh hận em cũng , nhưng đừng buồn nhé.”

Trì Sính liếc một cái. Đào Hoài Nam giơ tay lên sờ soạng tìm mặt : “Anh thể mắng em, sỉ nhục em, để ý đến em cũng , em sẽ từ từ dỗ dành . Chỉ cần đừng tự buồn.”

Trì Sính rũ mắt bông hoa tay, gì.

“Lúc mơ, em mơ thấy thời gian năm năm . Trong mơ em cứ nắm chặt lấy , cho .” Đào Hoài Nam nhắm mắt, chậm rãi kể: “Trong mơ vẫn còn , mở mắt em chẳng tỉnh dậy chút nào, chỉ ngủ tiếp, vì tỉnh là mất hết.”

Cậu đến đây, Trì Sính bỗng nhiên bật một tiếng.

Đào Hoài Nam hỏi: “Sao ?”

Trì Sính : “Không gì.”

Ngay cả giấc mơ cũng giống hệt . Chỉ khác là mỗi Trì Sính tỉnh giấc là tỉnh hẳn, sẽ bật dậy ngay lập tức để chấm dứt cơn mộng mị đó.

“Em sợ hận em, tha thứ cho em cũng .” Đào Hoài Nam sờ sờ vạt áo ngủ của Trì Sính, ngón tay nhẹ nhàng ma sát: “Lúc em đau quá nhiều .”

Vết sẹo n.g.ự.c Trì Sính, Đào Hoài Nam mãi vẫn dám chạm . Vì vết sẹo đó mà ngay cả tiếng tim đập của , cũng dám nữa.

“Cậu khéo mồm thật đấy.” Trì Sính cắm hoa xong, đặt bình lên kệ, cúi đầu thu dọn những cành lá cắt bỏ.

Đào Hoài Nam trừ: “Biết , thì vẫn hận, em nhiều một chút trút giận thì .”

Trì Sính dọn dẹp xong liền dậy nhà.

Đào Hoài Nam vẫn ngây đó. Trì Sính , ban công dường như trở nên lạnh lẽo hơn.

“Vào đây.” Trì Sính ở bên trong gọi vọng .

“Vào đây ạ.” Đào Hoài Nam cất đệm về chỗ cũ cũng , đóng cửa ban công .

Trì Sính tuy miệng vẫn hận, nhưng ngoại trừ bản , ngoài chẳng ai nhận điều đó. Trong mắt hai ông lớn, hai đứa nhỏ bây giờ , Trì Sính ôn hòa, còn Đào Hoài Nam thì cách dỗ ngọt.

Đào Hoài Nam hiện tại giống hệt một đóa hướng dương, ngày ngày chỉ xoay quanh nhỏ của . hai và Thang đều " rìa", chẳng còn tâm trí mà lo cho họ.

 

Vào một buổi sáng nọ, khi miệng Đào Hoài Nam trầy xước, Đào Hiểu Đông hai đứa em, im lặng một hồi gọi: “ Khổ.”

Trì Sính : “Sao thế ?”

“Trước đây em còn nợ một cuộc chuyện, chuyện đó đúng ?” Đào Hiểu Đông tay còn dính nước, giọng quá trịnh trọng, như thể chỉ buột miệng nhắc tới.

Trì Sính ngờ trai đột ngột nhắc chuyện , ngạc nhiên một chút đáp: “Có ạ.”

“Vậy hôm nào tìm thời gian em tâm sự nhé?” Đào Hiểu Đông , dùng khuỷu tay huých nhẹ : “Mãi mà cơ hội.”

Trì Sính im lặng một lúc, đó : “Được ạ.”

Cũng trách Trì Sính ngạc nhiên khi đột nhiên nhắc chuyện cũ, thực là do Đào Hiểu Đông hiểu lầm. Cái miệng của Đào Hoài Nam thật sự do "chó con" cắn, mà là tự nó hỏng. Mùa đông trời hanh khô, môi Đào Hoài Nam nẻ, ngứa răng c.ắ.n da c.h.ế.t đến mức bật cả máu.

hai ngỏ lời chuyện, Trì Sính cũng từ chối, nhận lời ngay.

Đào Hoài Nam hai họ định chuyện gì, cũng chẳng rõ họ hẹn từ bao giờ. Cậu ngơ ngác hỏi: “Hai bí mật gì mà lén lút lưng khác thế?”

Đào Hiểu Đông đáp: “Nói chuyện của mấy ông thôi.”

Đào Hoài Nam nhướng mày: “Em trai ?”

“Không.” Đào Hiểu Đông đẩy đ.á.n.h răng: “Mau rửa mặt mũi .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cho-du-nam-xua/chuong-111.html.]

 

Đào Hoài Nam thêm ba ngày nữa thì Quý Nam cuối cùng cũng gom đủ quân , thông báo tối thứ Bảy sẽ tụ tập. Đây là đông đủ nhất kể từ khi nghiệp, trong nhóm chat cấp ba chỉ còn hai định cư ở xa về, còn đều mặt đông đủ.

đổi nhiều, ít, hôm đó Đào Hoài Nam ngoài mang gậy dò đường, cứ thế nắm c.h.ặ.t t.a.y Trì Sính suốt buổi.

Thạch Khải mới về hôm qua, mấy hôm tụ tập là để đợi . Anh Khải về thì Quý Nam chịu tổ chức. Thạch Khải vẫn đổi mấy, chỉ là vài năm ở Bắc Kinh, trông trầm hơn hẳn.

Quý Nam quàng vai bá cổ Thạch Khải, thiết thiết cứ gọi "Khải Khải" mãi.

Thạch Khải chê nó dính , gạt tay nó xuống sang chuyện với Đào Hoài Nam.

Trong đám bạn , Thạch Khải quen Đào Hoài Nam lâu nhất, tình cảm ít nhiều cũng phần khác biệt, dù cũng cái gọi là sơ. Lần nào gặp Thạch Khải, Đào Hoài Nam cũng vui, tíu tít gọi "Anh Khải".

Thạch Khải liếc bàn tay đang nắm chặt của Trì Sính và Đào Hoài Nam, thẳng điều gì, chỉ một tiếng "Ồ".

Trì Sính hỏi về khi nào.

Thạch Khải đáp: “Hôm qua, định gọi cho bọn ông nhưng việc bận quá.”

Trì Sính hỏi tiếp: “Qua Tết mới ?”

“Để xem .” Thạch Khải : “Vẫn chốt.”

Hồi đại học năm ba tụ tập nhỏ một , đó cả đám đều uống say, loáng cái ba năm trôi qua.

Hiếm khi đông đủ thế , Quý Nam quậy tưng bừng hơn bao giờ hết.

Đào Hoài Nam chê ồn ào, ghét bỏ ghé sát tai Trì Sính thì thầm: “Cậu cứ chịu lớn thế nhỉ.”

Quý Nam mắt tinh, liếc một cái thấy ngay hai đang to nhỏ, liền "Ái chà" hai tiếng trêu Đào Hoài Nam: “Hai em nhà đừng lúc nào cũng lén la lén lút thế chứ.”

Đào Hoài Nam hỏi : “Đang bọn tao đấy hả?”

Trì Sính ừ một tiếng.

Đào Hoài Nam bèn thẳng dậy, ngay ngắn ghế của , mò mẫm bóc một con tôm bỏ bát Trì Sính.

Điện thoại để bàn, khuỷu tay va hai , giờ chỉ còn mớm ở mép bàn, chạm nhẹ cái nữa là rơi. Mặt bàn nước, Trì Sính bèn cầm lấy điện thoại nhét túi .

Thạch Khải những cử chỉ nhỏ nhặt của hai , Trì Sính bắt gặp ánh mắt , Thạch Khải chỉ thầm gì.

Năm đó Đào Hoài Nam uống say, Thạch Khải đưa về nhà, bên cạnh xoa đầu , tay cầm điện thoại video hỏi: “Bé Hoài Nam, nhớ nhỏ của em ?”

Đào Hoài Nam say rượu ngoan ngoãn thành thật, ngày nào cũng nhớ.

Thạch Khải uổng công " Khải" bao nhiêu năm, gửi ngay video đó cho Trì Sính.

Đào Hoài Nam bao năm qua hề chuyện . Trong mấy năm hai cắt đứt liên lạc, Khải từng đem tấm chân tình trần trụi của gửi cho Trì Sính xem.

Đám công t.ử bột trường quốc tế vô lo vô nghĩ năm nào, giờ cũng đến tuổi gánh vác sự đời. Có thuận buồm xuôi gió, cũng chẳng mấy dễ dàng.

Bạn học cũ gặp , cái tình cảm khác hẳn những mối quan hệ xã giao , đây mới là sự thiết thật sự.

Cái tuổi hai tư, hai lăm dở dở ương ương, chín chắn thì hẳn, nhưng cũng chẳng còn là trẻ con nữa, tụ một chỗ vẫn quậy đến mức suýt lật tung cả nóc nhà.

Rượu là thứ thể thiếu, ai cũng trốn .

Trì Sính uống ít, để Đào Hoài Nam đỡ rượu , cứ thế nốc cạn từng ly một.

Giữa đám đông, Trì Sính vẫn vẻ trầm mặc hơn cả, thực sự là hướng nội.

“Năm đó hai với đến thế, suýt thì dính liền luôn, toang thế hả?” Quý Nam cái mồm giữ , sang hỏi Trì Sính: “Hoài Nam rốt cuộc gì ông mà ông biền biệt mấy năm thèm về?”

Trì Sính , thì uống phạt.

Anh uống rượu mắt đỏ ngầu, ai hỏi gì cũng chỉ nhạt, nửa lời hé răng.

“Em trai ông mà ông cần nữa ?” Quý Nam mấy năm nay trong lòng vẫn luôn thắc mắc, cảm thấy dù giận đến mấy, Trì Sính đến cả nhà cũng về một thì quá tàn nhẫn.

Trì Sính vẫn chỉ nhạt và uống rượu.

Rượu là thế, chuyện chẳng liên quan gì cũng thể lôi mãi dứt. Cũng chẳng chỉ chuyện hai họ, chuyện của ai cũng lôi bàn tán một lúc, riêng chuyện Quý Nam ở nước ngoài kể lể cả tiếng đồng hồ.

Cậu còn định về Trì Sính tiếp, Đào Hoài Nam bèn giơ ly lên, nửa đùa nửa thật : “ uống! Đừng nhỏ của nữa, nữa là cáu đấy, ông chẳng gì thì đừng phát biểu linh tinh.”

“Thế là thế nào? Ông kể xem.”

Đào Hoài Nam uống nhiều lắm nhưng mắt cũng đỏ, uống cạn ly rượu : “Em uống đấy nhé, hỏi nữa. Tóm là tại em, tất cả là tại em.”

“Sao em cứ bênh chằm chặp thế nhỉ? Hồi cấp ba em đỡ rượu lão Trì, giờ một câu cũng cho.” Quý Nam tới vò đầu Đào Hoài Nam: “Anh Nam đang đỡ cho đấy, hả?”

cần.” Đào Hoài Nam gạt : “ thà để còn hơn.”

“Về chỗ , lắm quá.” Thạch Khải đá Quý Nam một cái: “Chia sẻ cái tình sử phong lưu của ông , lo chuyện em nhà gì.”

Quý Nam hề hề về chỗ.

Sự chú ý cuối cùng cũng rời khỏi hai họ, nhưng mấy câu Quý Nam , câu nào câu nấy như gai đ.â.m tim.

Trì Sính thích uống rượu, nhưng hôm nay uống khá nhiều. Chưa đến mức say khướt, nhưng qua là ngấm men.

Cả đám quậy đến hơn một giờ đêm, ngủ khách sạn, về nhà.

Lúc Đào Hoài Nam Trì Sính dắt xuống lầu, bất ngờ thấy giọng Phan Tiểu Trác ở sảnh.

“Tiểu Trác?” Đào Hoài Nam ngạc nhiên hỏi.

Phan Tiểu Trác ừ một tiếng, hỏi : “Mọi xong hả?”

“Xong .” Đào Hoài Nam hỏi: “Sao lên ?”

“Tớ uống say, nên ghé qua xem cần tớ giúp đưa ai về .” Phan Tiểu Trác đáp.

Đào Hoài Nam hỏi: “Cậu đến đón ? Cậu đón tên say rượu nào thế?”

Phan Tiểu Trác im lặng đáp. Phía vang lên giọng Quý Nam, ồ lên một tiếng đầy khoa trương.

Đào Hoài Nam : “Đến kìa.”

“Ai đây?” Quý Nam say là phiền phức nhất, sán chuyện với Phan Tiểu Trác.

xưng hô thế nào nhỉ?” Quý Nam ngoái đầu , lên trông vẫn trai: “Cậu nợ tiền cần trả nữa nhé.”

“Ai nợ tiền .” Phan Tiểu Trác chối bay: “Không tiền.”

Quý Nam ha ha hai tiếng, đầu hét lớn hỏi Thạch Khải: “Anh Khải, bốn ngàn tệ bao giờ chuyển thẻ em đây!”

Thạch Khải xách áo khoác tới, cánh tay quàng thẳng qua vai một , lôi cùng ngoài, với Quý Nam: “Không còn giữ của tao hai ngàn ?”

“Không tính lãi ? Bao nhiêu năm ?” Quý Nam vẫn dai như đỉa hỏi với theo.

Thạch Khải nghiêng đầu : “Lát nữa chuyển qua Wechat cho mày, thu tiền chắc mày ám tao c.h.ế.t mất, tí nợ mà đòi mãi xong.”

Đào Hoài Nam mắt thấy, nhưng qua cũng hiểu đại khái. Cậu kinh ngạc sang hướng Trì Sính, hỏi: “Tiểu Trác nhà em với ai thế?”

Chuyện khác với suy nghĩ của .

Cậu nghĩ nát óc cũng ngờ tới Thạch Khải. Trong mắt , Tiểu Trác và Khải căn bản chẳng chút liên quan nào.

Phan Tiểu Trác bắt taxi tới đón, muộn thế tài xế vẫn , đậu ngay cửa khách sạn chờ khách. Trước cửa còn đỗ vài chiếc xe khác và mấy lái xe hộ tản .

Thạch Khải vẫy tay : “Hai ngày vẫn ở đây, bữa nào hẹn .”

Phan Tiểu Trác còn kịp đầu với Đào Hoài Nam câu nào lôi mất.

Đào Hoài Nam mất một lúc lâu mới hồn, hỏi Quý Nam: “Không ?”

Quý Nam hỏi ngược : “Cái gì ?”

“Tiểu Trác !” Đào Hoài Nam .

Quý Nam lập tức c.h.ử.i thề: “Vãi, ! Liên quan quái gì đến ! Hồi cấp ba Nam xem phim gì cưng quên ?? Anh đây trai thẳng cứng, bẻ cái là gãy đấy cưng ơi!”

 

 

Loading...