Chẩm Thượng Thư Ngoại Truyện - Chương 8
Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:33:45
Lượt xem: 282
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba năm , khi Thủy Tổ Ma Tộc, Thần Thiếu Quán vũ hóa, Ma tộc phân thành bảy chi. Bảy Ma quân trướng Thiếu Quán mỗi cai trị một phương đất Nam Hoang. Ma Tộc từ đó tiến thời đại thống trị của bảy ma quân, kéo dài suốt hai mươi sáu vạn năm.
Không sự trói buộc của Thiếu Quán, bảy quân Ma tộc liền phóng túng, lúc Phục Anh thượng thần khởi sự khiến thiên địa bước thời loạn thế nữa, họ cũng nhúng một chân vũng nước đục đó, tiếc rằng lúc đó nội bộ của Ma tộc đang trong thời kỳ tranh giành địa bàn để vẽ biên giới, thế nên quả thực hữu tâm vô lực, cho nên đành bỏ ý định đó.
Đến thời kỳ gần cuối của chiến trường phản loạn, bảy vị Ma quân mới gần như xử lý trong sự nghị trong nội bộ Ma giới, đang dự định xé "liên minh Vỹ Chương" để gia nhập chiến trường, ai đế quân tác chiến thần tốc đến thế, bọn họ còn gì thì trận chiến bên bờ Giáp Thủy tuyên bố kết thúc.
Mà những món nợ khi chiến tranh kết thúc củađế quân còn để cho họ một bài học vô cùng ấn tượng vô cùng sâu sắc: Kẻ khơi mào chiến tranh Phục Anh thượng thần và binh lính trướng của lưu kẻ nào, bộ đều tru sát; trong Quỷ tộc và Ma Tộc, phàm là những kẻ dính dáng và ủng hộ cho cuộc chiến thì đều thanh trừ. Chỉ trong vòng bảy ngày, m.á.u tươi của kẻ phản loạn và kẻ đối đầu nhuồm đầy cả đại địa Tây Hoang.
Thủ đoạn tàn khốc cả Ma tộc chấn kinh. Bảy vị Ma quân đang rục rịch ngoi lên cuối cùng đành thu hồi chút tâm tư , một ai còn dám vọng động nữa. Nghe vị Thương Chi Ma quân tính tình vốn nóng nảy xé "Liên minh Chương Vỹ" , nhưng khi thấy thủ đoạn của đế quân, Thương Chi Ma quân thì âm thầmcẩn thận hết sức đem từng trang từng trang của " Liên minh Chương Vỹ " dán nữa...
Cho dù thế nào thì Bát Hoang cuối cùng cũng thời kỳ an bình như lúc Mặc Uyên thượng thần mới lễ phong thần: Thần tộc thống nhất, thiên hạ đều quy về một mối.
Bất quá, tất cả đều ngờ là Ma Tộc Quỷ Tộc và Yêu Tộc tuy ngừng nhưng nội bộ của Thần Tộc xuất hiện phiền phức khác.
Tháng đầu tiên khi kết thúc chiến tranh Giáp Thủy, thần quân dâng văn thư buộc tội với nhóm trưởng lão. Văn buộc tội uyển chuyển khéo léo, nội dùng đại khái tuy khẳng định đế quân công lao trấn áp Phục Anh xong tố cáo thủ đoạn trấn áp quá mức ác độc. Trong văn thư luận tội , Phục Anh loạn, tội quả đáng muôn c.h.ế.t; nhưng Quỷ tộc Yêu tộc Phục Anh dụ dỗ, tuy rằng giúp đỡ nhưng cũng thực lòng hối cải dâng thư đầu hàng, nhưng đế quân chút từ bi tâm, tru sát hai quân của họ, thật sự là quá mức tàn nhẫn. Trăm vạn t.h.i t.h.ể Tây Hoang Bắc Hoang chất cao hơn núi m.á.u chảy thành sông. Nhìn núi thây biển m.á.u đó là đủ chứng minh sự bất nhân của đế quân. Nếu là thần vương, há thể bất nhân đến thế, cho nên hi vọng đế quân chủ động rời khỏi ngôi vị thần vương, để cho thần tộc lựa chọn một vị vương mới, dĩ phục thiên hạ.
(E hèm, nhân ở đây là nhân từ nhé. Nhân tiện từ đây tui xin mạn phép gọi cái nhóm trưởng lão thành đám trưởng lão nhé, tui ghét dễ sợ ghét, cho gộp vô chung ví đám yêu thú luôn, thứ ăn cháo đá bát, nuôi ong tay áo, qua cầu rút ván...bla bla bla...)
Chúng thần bên đều cảm thấy mờ mịt, nhưng những thần thị khác đều hiểu đây là màn kịch mà Hậu Chấn thần quân và đám trưởng lão tự biên tự diễn mà thôi; Nguy cơ loạn tặc Phục Anh giải trừ, đám trưởng lão còn cần đến đế quân nữa, vội vàng thu hồi quyền lực. Với thế lực của đế quân và uy vọng của y ở khắp Bát Hoang, nếu như tôn đế quân thành thần vương thì cần nghĩ cũng , tương lai của Thần tộc tuyệt đối còn đất cho đám trưởng lão khua môi múa mép nữa, cái gì mà buộc tội đế quân, cái gì mà bởi vì đế quân bất nhân, tìm thần vương khác của họ, dĩ phục thiên hạ. Bất quá cũng chỉ là cái cớ mà thôi.
Mọi đều cho rằng đế quân sẽ tức giận, dù thì cái chuyện qua cầu rút ván như , đám trưởng lão cũng khá sợ hãi, nhưng mà họ cũng nghĩ thôi cứ liều mạng một thử xem . Đế quân tuy rằng võ lực cường đại, nhưng y là một tâm cao khí ngạo, đây cũng hề tâm tranh thiên hạ, vì thế lúc giúp Mặc Uyên thống nhất Bát Hoang trong tay y cũng quá nhiều binh lực, chủ yếu là hơn hai mươi vị thần tướng trung thành trướng và mấy chục vạn tư binh mà thôi. Sau đế quân quy ẩn, các thần tướng cũng cởi giáp về quê, Bích Hải Thương Linh còn lưu tư binh gì khác. Lần đế quân rời núi giúp bọn họ đ.á.n.h bại Phục Anh, binh sĩ y thống lĩnh cũng là binh sĩ của Thần tộc. Quân của thần tộc là của Mặc Uyên, Hậu Chấn và đám trưởng lão. Đế quân lấy trận Càn Nguyên để huấn luyện cho quân đội Thần tộc, khiến cho đội quân của Thần tộc trở thành một nhánh thiết quân thể độc bộ thiên hạ, nhưng nhánh thiết quân thuộc về đế quân, mà thuộc về bọn họ.
Đám trưởng lão suy nghĩ chu , vì thế quá sợ đế quân sẽ dùng cách đối phó với Phục Anh để đối phó với họ, tranh giành chức vị thần chủ, nhưng họ sợ đế quân sẽ tức giận ở Lăng Tiêu điện, Ngọc điện tru diệt cả nhà họ... cho nên, khi bỏ phiếu cho thư buộc tội đó, mười bảy vị trưởng lão đều đồng loạt cáo bệnh, yên tĩnh trốn ở phủ , chuẩn đủ các biện pháp phòng ngừa, chỉ sợ đế quân đến cửa nhà tìm họ tính sổ.
Đám trưởng lão mấy ngày liền bước lên Lăng Tiêu điện, đế quân thế mà cũng đến Lăng Tiêu điện, năm ngày đều cảm thấy gì đó thỏa đáng, tìm kiếm khắp nơi mới phát hiện cả tòa Nhất Thập Tam Thiên đều đóng cửa .
Cuối cùng vẫn là tiên quân canh giữ linh thụ Trú Độ Thụ đến điện Lăng Tiêu truyền lời.
Linh thụ tiên quân như như : "Đế quân , chư vị tranh quyền thì cứ là tranh quyền , còn bày đặt thư buộc tội gì, cứ như thể thanh cao thoát tục lắm , cũng khó các ngươi suy nghĩ nhiều, ngài rảnh ứng phó với chư vị, nên về Bích Hải Thương Linh . , ngài còn trời sụp xuống, cũng thỉnh quý vị đừng đến Bích Hải Thương Linh phiền ngài nữa."
Đám trưởng lão ngượng ngùng, ngượng xong tức điếng , vài vị trưởng lão lớn tuổi còn tức đến mức ngất , nhưng một dám trút giận lên đế quân, hai dám trút giận lên vị tiên quân canh giữ linh thụ, chỉ đành thôi về.
Chiết Nhan thượng thần nay tin tức linh thông, trong lúc chúng thần Cửu Thiên đang lật tung trời đất để tìm đế quân, thì đến chầu chực ở cổng lớn của Bích Hải Thương Linh.
Quả nhiên cũng đợi mà đợi.
Chiết Nhan thượng thần lên ngăn y , trực tiếp hỏi thẳng đế quân: "Hiền , cứ thế nhận thua ?"
"Thua?" đế quân mở cửa trả lời: "Ngươi đùa , trong từ điển của hề từ ."
Chiết Nhan thượng thần tưởng đế quân chỉ là cứng miệng, đành theo lưng y hỏi dồn: "Mấy lão già đó trong lòng là lợi ích và d.ụ.c vọng, thực lòng quan tâm đến Thần tộc và Bát Hoang ư, bất quá là cảm thấy nếu như ở vị trí thần vương thì bọn họ tiện giám quyền mà thôi." Hung hăng tiếp: "Mấy lão già xảo quyệt, dụ đưa trận Càn Nguyên , luyện cho họ một đoàn quân vô địch, đến cuối cùng đoàn quân trở thành lá bài của họ, dùng để đối phó .... nhưng họ cũng sốt sắng nhỉ, mới chỉ qua một tháng thôi mà đến đoạt quyền của , điều quá ."
"Ừ." Đế quân mở cửa thằng bên trong: "Họ quả thực dám vội vàng thế , cho nên mới giúp họ một tay." Giống như chỉ tùy tiện : "Bản luận tội của Đa Nghị thần quân ngươi chứ, văn phong thế nào, là ?"
Chiết Nhan thượng thần nhíu mày: "Lúc nào còn ..." Rồi đột nhiên phản ứng , như thể tin tai : "Vậy là..."
Đế quân bình tĩnh : "Ta kiến nghị cho Đa Nghị một vài điều thôi."
Chiết Nhan thượng thần kinh ngạc: "... Thế mà là do !"
Đế quân nhận công của khác: "Văn pháp dùng từ vẫn là do Đa Nghị nghĩ đó."
Chiết Nhan thượng thần cảm thấy chút thở nổi: "Huynh vì ..."
Đế quân ung dung trả lời: "Ngươi cảm thất cục diện bây giờ , tất cả đều đạt điều ."
Chiết Nhan thượng thần là đầu óc cực kỳ linh hoạt, chỉ trong chớp mắt hiểu hết tất cả. Sau khi nghĩ kỹ Chiết Nhan thượng thần sẽ cảm thấy bao nhiêu nỗi ưu lo của đó đều đem cho ch.ó gặm cả.
Lúc đây hai ở bên bờ Bích Hải Thương Linh. Đế quân gọi thuyền mây đến, Chiết Nhan thượng thần : "Trời tối , ngươi xác định đến Thạch Cung khách?" Sau đó trả lời luôn giùm : "Vẫn là thôi , Phi Vy chăm sóc một nhà ba chúng , thời gian chiêu đãi ngươi ."
"..."
Chiết Nhan thượng thần nhất thời nên gì, chỉ cảm thấy bản vì theo đây, thực sự là xa trông rộng gì cả. Nhìn đế quân chút áy náy đằng mây mà , suy nghĩ một hồi, chung quy vẫn chi là bực bội theo bóng lưng của đế quân mà hét một câu: "Một nhà ba , ngươi một nhà ba thì ghê gớm lắm ?" Sau khi hét xong bình tĩnh suy nghĩ hồi lâu, cảm thấy quả thực là ghê gớm, thở dài một . Có chút đau lòng cho chính , cô đơn lẻ bóng hồi phủ.
Trước một ngày đế quân về, Phượng Cửu mới mấy chuyện nhật nguyệt lưu chuyển ở Cửu Trùng thiên. mà trong sách lịch sử rõ ràng đế quân lúc lâm nguy nhận mệnh, tạm thời thế ngôi vị thần vương, trận chiến bên bờ Giáp Thủy, vì tâm tư đối với việc cai trị Bát Hoang cho nên chủ động nhường vị trí thần vương, nữa về Bích Hải Thương Linh.
Chủ động từ bỏ rời và đám trưởng lão luận tội rời , hai điều chênh lệch cũng quá lớn .
Hai mươi lăm vạn năm , trong khắp Tứ Hải Bát Hoang, ai cái gan để đế quân chịu đựng tủi như thế?"
Phượng Cửu xong tức đến bật . Buồn bực đó đến nửa đêm, tức giận nghĩ đế quân khẳng định cũng vui, vì thế trời còn sáng nàng đến nhà bếp, cả ngày ở trong nhà bếp định cho đế quân một bàn thức ăn tinh mỹ để chào mừng đế quân trở về, đồng thời an ủi đế quân.
Tiểu tiên đồng đến nhà bếp bẩm báo rằng đế quân về, giờ đang ở trong tẩm điện đợi nàng, Phượng Cửu mới bắt đầu món Phật Trèo Tường cuối cùng, thế liền lập tức dập lửa chạy về phía tẩm điện. Nửa đường mới nhớ hôm nay nàng ở trong nhà bếp cả một ngày, khắp đều là mùi khói bếp, vội đến phòng tắm ở để tắm rửa.
Đế quân cũng đang ở trong phòng tắm, chiếc ngọc kỷ để Phi Vy t.h.u.ố.c vết thương do roi quất lưng. Đó là từ trận chiến cuối cùng với Phục Anh, roi Thương Lôi trong tay thương. Roi Thương Lôi là thần binh xếp đầu trong khí phổ của Bát Hoang, vết thương do nó tạo cho dù là khả năng hồi phục của đế quân nhanh hơn thường thật, nhưng mà đến mấy tháng thì thể lành hẳn .
Phi Vy mới lấy t.h.u.ố.c trị thương , đế quân tiếng bước chân đang chạy về phía , vội vàng gấp gáp, giống như cấp bách, vô cùng lo lắng.
Y khoác áo lên dậy, quả nhiên thấy thiếu nữ một váy đỏ, đang cửa điện y.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cham-thuong-thu-ngoai-truyen/chuong-8.html.]
"Qua đây." Y đưa tay lên ngoắc nàng.
Nàng thấy vết thương bộ y phục trắng như tuyết của y che , từng bước qua, khóe mắt ửng hồng, nhẹ giọng hỏi: "Sao thương ?"
Thiếu nữ cụp mắt, dùng sức dụi mắt, nhưng ngăn đôi mắt đỏ hoe. Là đang thương xót y , đau lòng đến mức . Nàng quả thực dễ hiểu.
Y sờ đầu nàng an ủi: "Yên tâm, vết thương nặng ."
Nàng vẫn cụp mắt, c.ắ.n môi: "Quay qua đây để xem thử."
Phi Vy ý đặt t.h.u.ố.c xuống lui , khi còn giúp hai đóng cửa. Khi đóng cửa vô tình bên trong, thấy đế quân nữa ngọc kỷ. Thanh niên lưng với cửa điện, y phục trắng như tuyết vết thương lành thấm một ít máu. Thiếu nữ một bên, rõ biểu cảm, đôi tay giơ lên đưa về phía lưng của thanh niên, đang kéo áo của y xuống. Phi Vy dám thêm, vội nhẹ gót rời .
Áo cởi xuống, trượt xuống eo, tấm lưng rắn chắc xinh lộ ánh sáng dịu dàng của minh châu; vết roi dữ dằn hiện mặt nàng, từ vai trái đến eo , kéo dài khắp cả lưng, là vì vết thương khó lành cho nên khi rửa vết thương , vẫn còn thể thấy m.á.u thịt mơ hồ.
Đế quân cảm thấy đây là vết thương nặng nề gì, cộng thêm việc cũng khỏi hơn phân nửa, vốn cảm thấy nếu như nàng kiên trì như thế, thì cho nàng cái cũng , ngờ khi mới cởi áo , tiếng hít khí lạnh vô cùng rõ ràng vang lên lưng. Y mới là nàng dọa sợ , theo bản năng liền kéo áo lên , tiếp tục an ủi nàng: "Đừng sợ, sắp khỏi , đau."
Nàng ngăn động tác mặc áo của y , thanh âm nhẹ mang theo chút nghẹn ngào: "Còn bôi t.h.u.ố.c mà."
Y dừng : "Không dọa sợ ?"
"Không ." Nàng buồn rầu .
Nàng bưng t.h.u.ố.c Phi Vy để lên, bắt đầu giúp đế quân bôi t.h.u.ố.c lên vết thương. Bát t.h.u.ố.c một cái muỗng ngọc nhỏ và que bôi thuốc, vốn để dùng để thoa lên vết thương, nhưng nàng lo lắng mấy thứ đó quá cứng, sẽ đau y, cho nên bỏ chúng qua một bên dùng ngón tay nhúng thuốc, vô cùng dịu dàng bôi giúp y.
Cả y vì thế mà cứng hết cả lên, nàng lo lắng nghĩ ngón tay cũng đau , động tác càng nhẹ nhàng chậm rãi hơn nữa; cũng bởi vì quá nhẹ nhàng chậm rãi mà một lúc lâu mới thoa t.h.u.ố.c lên hết cả vết thương.
Vết thương t.h.u.ố.c màu trắng che lấp, giống như một tấm vải sa mềm mại, trượt qua tấm lưng rắn chắc. Tuy còn khó coi nữa nhưng nhất định là đau, nàng nghĩ nếu thì tại lúc nàng thoa t.h.u.ố.c cho y, rõ ràng động tác nhẹ nhàng đến thế nhưng lưng vẫn rịn một tầng mồ hôi như thế? Nhất định là đau quá nên mới .
Nghĩ thế, nàng một tay đặt lên vai đau lòng hỏi : "Có là còn đau ?" Không đợi trả lời, tiếp: "Thiếp thổi cho nha." Nói cúi xuống, một tay dán lên tấm lưng trần chỗ gần vết thương của y, hai cánh môi nhích nhẹ nhàng thổi lên chỗ vết thương mới thoa thuốc.
(wo gei ni chui chui, vl, hai chị quá đáng, cái mà xót thương quái gì rõ ràng là thả thỉnh là rải cơm chó, hảo ma)
Nàng cảm giác như thể của đang mặt run rẩy.
"Còn đau ?" Nàng đau lòng, nhưng cũng nghĩ cách nào khác để giúp y đỡ đau nữa, bàn tay đang đặt lên lưng y vô thức dịch xuống , đôi môi nữa di chuyển đến phía vết thương: "Vậy thổi cho nữa nha."
Khi thở nóng ấm của nàng nữa phớt qua vết thương lưng, bàn tay nàng đang đặt vai y đột nhiên nắm lấy. Còn kịp phản ứng thì cánh tay kéo một cái, một khắc , nửa nàng xuống đùi đế quân, y vững vàng ôm chặt trong lòng.
Thiếu nữ hoang mang ngẩng đầu, ngước đôi mắt sâu thấy đáy của thanh niên. Đợi cho bàn tay trái của y đặt gáy bắt nàng đầu về phía y, nàng cuối cùng cũng phản ứng : Lúc nãy cương cứng và run rẩy hình như do đau. Mặt nàng tựa như lá phong nhuộm đỏ, trong chốc lát phiếm hồng: "Thiếp, ..." giải thích rằng lúc nãy nàng thực sự nghiêm túc thoa t.h.u.ố.c cho , ý dụ dỗ .
lời còn hết thì nụ hôn của y ngăn .
Một nụ hôn sâu, dài.
Sau khi thả nàng , y nhắm mắt, dán trán trán nàng. Dưới nụ hôn của y, nàng đều nóng rực cả lên, đầu óc trở nên mơ hồ, nhưng vẫn nhớ cố chấp với ý nghĩ giải thích cho y hiểu, nhỏ giọng : "Thiếp ..."
Y vẫn nhắm mắt thầm: "Ừm, nàng mà là ."
Lời đáp trả của y nàng cảm thấy vô cùng hổ, nhẹ c.ắ.n môi , đưa tay lên đặt lên vai y, ôm lấy cổ y. Sau đó ánh mắt rơi đôi vai như ngọc tạc , nhớ lưng vẫn còn thương, ngẩn một lát mới phản ứng nên dùng sức với bệnh, lập tức bước xuống định rời khỏi . Nhận động tác của nàng, y mở mắt , đó đột nhiên ôm ngang nàng lên. Nàng dọa sợ khiếp theo bản năng ôm lấy cổ y.
Chỉ mấy bước đến chiếc giường ngọc.
Bích Hải Thương Linh bây giờ về đêm, vạn vật đều chìm trong im lặng.
Trong tẩm thất tuy rằng minh châu chiếu sáng, nhưng vỏ sò bọc bên ngoài che hết một nửa, Phượng Cửu lập tức đoán việc sẽ sắp xảy tiếp theo: "Vết thương của ...." trán của thanh niên dán nàng, giống như cảm thấy lúc mà nàng vẫn còn quan tâm đến vết thương của y thực sự là đáng yêu, : "Không ." Sau đó ngăn miệng nàng , ánh sáng m.ô.n.g lung trong mành trướng, nữa hôn lên môi nàng.
Phi Vy ở bên ngoài tẩm điện ngăn Bạch Cổn Cổn khi thấy đế quân về thì vội vàng chạy đến gặp.
Phi Vy cũng nên giải thích cho Cổn Cổn là vì bây giờ bé trong điện, mà chỉ lúc hoặc là đêm mai bé cũng tiện trong điện.
Đang lúc cố vắt óc để suy nghĩ, thì thấy Cổn Cổn một mặt trầm tư lên tiếng: "Phụ quân đang giúp Cửu Cửu phụ đạo ?"
Phi Vy sửng sốt bé: "Phụ, phụ đạo?"
Cổn Cổn gật dầu: "Chuyện như , bình thường luôn. Rất nhiều đêm tìm Cửu Cửu, Trọng Lâm ca ca đều phụ quân đang giúp Cửu Cửu phụ đạo, phiền." Bất lực thở dài một : "Vị phu t.ử của Cửu Cửu thực sự nghiêm khắc, học theo cho kịp, nếu sẽ phu t.ử đó phạt nặng, việc phụ quân giúp phụ đạo quan trọng, đều hiểu cả."
Phi Vy nên đáp trả thế nào, chỉ thể gật đầu: "Ừm, đúng, phụ đạo quan trọng, tiểu chủ nhân hiểu là ."
Cổn Cổn ừ một tiếng: "Vậy phiền phụ quân với Cửu Cửu nữa." Nói hiểu chuyện rời .
Phi Vy tâm tạng phức tạp theo bóng lưng nhỏ bé biến mất ở dãy hành lang mặt, nhất thời cảm thấy lương tâm của nhói lên một cái...
Ánh trăng bên trời tròn vành vạnh.
Tối hôm nay dù là trăng cũng đều thật viên mãn, ngày mai ắt hẳn cũng là một ngày trời.