Chẩm Thượng Thư Ngoại Truyện - Chương 7
Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:33:44
Lượt xem: 310
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai quân đối đầu ý là chỉ cho việc hai quân đối lập với . Trong lúc chạm trán, cán cân nghiêng về phía nào thì chiến sự cũng đều khả năng sẽ bùng nổ. Theo lý mà thì Giáp Thủy vẫn là một nơi nguy hiểm, cho nên Phượng Cửu ở đây ba ngày thì đưa về Bích Hải Thương Linh.
Chuyện đế tọa đế hậu, đây tuy truyền khắp Bát Hoang nhưng hơn nửa của Thần Tộc vẫn diện kiến đế hậu trong truyền thuyết, nhiều vẫn bán tín bán nghi.
Phượng Cửu đến Giáp Thủy một chuyến, chứng minh lời đồn đó là sự thực. Các tướng thần bất kể là nam nữ đều cảm thấy kinh ngạc với chuyện , các nữ tướng ngoài việc kinh ngạc còn tự âm lầm về l.i.ế.m láp vết thương lòng.
Chỉ là những điều Phượng Cửu đều , lúc rời tuy rằng nỡ nhưng cũng biểu hiện ngoài, hiểu chuyện mà theo Phi Vy về Bích Hải Thương Linh.
Quay về Bích Hải Thương Linh mấy ngày, phát sinh một chuyện khiến khác vô cùng đau đầu.
Đại khái là sáng sớm ngày thứ bảy, Bích Hải Thương Linh nghênh đón một đoàn khách đến thăm. Lúc đế quân ở đây cũng là Phi Vy nghênh tiếp thì đương nhiên cũng là hạng tầm thường. Đó là tộc trưởng của tộc Linh Hạc và thê t.ử nữ nhi của .
Phi Vy giải thích, đế quân hóa thành từ thanh khí của trời đất, là một cô nhi phụ mẫu, lúc mới hóa sinh từ Bích Hải Thương Linh, linh khí yếu ớt xém chút nữa biến thành thức ăn của đám sói hổ, may hôm đó phu phụ Linh Hạc hai ngang qua tương cứu. Linh Hạc phu phụ thấy đế quân đáng thương nên đưa về địa giới chăm sóc nhiều năm, họ ân nuôi dưỡng với đế quân. Cho nên tính tình đế quân tuy rằng lạnh lùng cũng thực sự thích nhiều chuyện, nhưng mà mười vạn năm nay vẫn luôn vô cùng tôn trọng Linh Hạc phu phụ hai , đối với tộc Linh Hạc gần như là cầu tất ứng.
Lúc bấy giờ, khi Phượng Cửu và tiểu Cổn Cổn Phi Vy nhắc đến chuyện ở phòng khách. Hai đều từng học lịch sự Hồng Hoang, bốn mắt , tiểu Cổn Cổn giơ tay lên hỏi: "Phu phụ Linh hạc là song của Tri Hạc công chúa ?"
Lúc Tri Hạc vẫn đời, Phi Vy nàng là ai, đương niên cũng thể trả lời câu hỏi , chỉ Phượng Cửu nặng nề gật gật đầu: "Ừm, chắc là thế ."
Quả thực là song của Tri Hạc công chúa.
Lịch sử Hồng Hoang từng ghi chép rằng, đôi phu phụ trừ việc sinh Tri Hạc khi vũ hóa, đó còn từng nuôi một cô con gái lớn, tên gọi Sơ Y. Sơ Y thần nữ, cái tên nhẹ nhàng ôn thuận, tính cách cũng an tĩnh. Linh Hạc phu phụ cảm thấy Đông Hoa thì lạnh lùng, kết hồng trần, nhưng là thiên chi kiêu tử, tài năng nhân phẩm siêu việt, cũng thể để huyết mạch ưu việt nối truyền , y chung quy vẫn cưới thê tử. Dù thì nữ t.ử trong khắp Bát Hoang cũng thể đến gần Đông Hoa, so với họ thì Sơ Y gần gũi với y, đến lúc thời cơ thích hợp phu phụ hai sẽ mặt chủ động nhắc đến chuyện hôn nhân với Đông Hoa, đoán rằng y cũng sẽ từ chối. Đông Hoa cưới Sơ Y , tự nhiên cũng sẽ về phía tộc Linh Hạc, nếu như phu phụ hai vũ hóa, chỉ Sơ Y chỗ để nương tựa mà tộc Linh Hạc cũng nơi để phó thác.
Trong sự tính toán của phu phụ Linh Hạc hai , đại sự vốn luôn trong kế hoạch, cứ từ từ tiến hành là , ai nửa đường Bích Hải Thương Linh xuất hiện một nữ chủ nhân, phu phụ Linh Hạc cũng hoang mang, vì thế lúc vội càng mang theo nữ nhi đến ép hôn.
Hai quả thực mang theo ý nghĩ ép hôn mà đến, nhưng dù gì thanh niên tóc bạc đức cao vọng trọng còn là cô nhi dựa thức ăn mà tộc Linh Hạc bố thí mới thể sống tiếp như nữa , đối phương bây giờ là thần chủ của Bát Hoang, hai cũng dám thể hiện tâm tư quá thẳng thắn. Phu phụ hai chỉ dạo chơi ở Bích Hải Thương Linh một ngày đó mượn cớ chuyện rời , để Sơ Y thần nữ lưu Bích Hải Thương Linh đồng thời còn lưu một bức thư cho đế quân.
Trong thư đại ý rằng Sơ Y ái mộ đế quân, một lòng gả cho y, phu phụ hai tuy y thê tử, nhưng Sơ Y để ý việc một bình thê, cùng hầu một chồng với Bạch cô nương ; vả họ cũng Bạch cô nương cũng là cô nhi, nếu là cô nhi thì sẽ quy tắc gia thế trói buộc, hẳn cũng để tâm đến chuyện . Xin đế quân nể tình năm đó cứu mạng mà thành cho Sơ Y, cũng thành cho đôi phu thê hai ...
Bức thư đó Phượng Cửu , nhưng nàng hỏi Phi Vy. Phi Vy đương nhiên cũng dám mở xem, nhưng ai kêu là một thần tiên cơ trí, khả năng quan sát sắc mặt của khác đạt đến cảnh giới xuất thần nhập hóa chứ, Phượng Cửu hỏi đến cũng giám giấu gì, thành thực bày tỏ sự hiểu của đối với Phu phụ Linh Hạc hai từ xưa đến nay, đoán họ lẽ Sơ Y thần nữ đến Bích Hải Thương Linh để bình thê[*] của đế quân.
[*] Bình thê (平妻), là tình trạng một đàn ông kết hôn 2 vợ chính thức trở lên trong chế độ đa thê, nghĩa ngoài Nguyên phối thì đồng thời vẫn còn tồn tại những vợ chính thức khác. Đối với bình thê, những vợ chính thức đối xử ngang hàng , con của họ sinh đối xử ngang hàng và quyền thừa kế như Đích t.ử nữ, như con của vợ lẽ xem là Thứ xuất và đối đãi bằng. (cr: Công Chúa Xứ Hoa - Tình Yêu, Máu và Nước Mắt)
Tiểu Cổn Cổn ban đầu bình thê nghĩa là gì, tuổi nhỏ vô tri cảm thấy cực kỳ vui vẻ, tức giận, đợi Phi Vy tỉ mỉ giải thích cho bé bình thê nghĩa là Sơ Y cũng mẫu của bé, Cổn Cổn bùng nổ ngay lập tức.
Phượng Cửu tự tại, khuyên Cổn Cổn đừng hoảng: "Đừng hoảng." Nàng điềm tĩnh : "Sau thời đại đầu tiên của Tân Thần Kỷ là thời đại viễn cổ, con hoảng hốt như bây giờ đó là bởi vì con học đến lịch sự thời viễn cổ, liên quan đến thời đại viễn cổ, cho dù là chính sử là dã sử đều hề nhắc đến chuyện đế quân một đoạn nhân duyên bên lề như thế, thể thấy là chuyện thành ."
"Thật ?" Cổn Cổn bán tín bán nghi: "Cửu Cửu lừa con đó chứ?"
Phượng Cửu thâm trầm Cổn Cổn một cái: "Ừm, lừa con, bởi vì tri thức từng lừa ."
Phi Vy: "..."
Sơ Y thần nữ cứ như thế ở Bích Hải Thương Linh. Một hoàng hoa đại khuê nữ vô duyên vô cớ ở Bích Hải Thương Linh, truyền ngoài dù cũng lắm.
Phi Vy cũng dám chủ đuổi thần nữ ngoài, chỉ đành đưa thư của Linh Hạc phu phụ đến Giáp Thủy để hỏi ý của đế quân.
Kết quả khi hỏi ý đế quân về, phát hiện Sơ Y nữ thấy nữa mà Phượng Cửu cũng thấy nữa.
Tiểu Cổn Cổn ở trong vườn hoa thả diều, thấy Phi Vy đến tìm , thành thục thu diều : "Là thế ." Bé giải thích: "Sau khi Phi Vy ca ca khỏi, Cửu Cửu từng gặp Sơ Y thần nữ hai , thấy thần nữ ưu sầu thôi hỏi nàng tâm sự gì . Thần nữ thế mà thực sự tâm sự!"
Cổn Cổn một mặt đồng tình: "Nàng nàng thực trong lòng , hề ý đến Bích Hải Thương Linh để phá hoại đại gia đình chúng . trong lòng nàng là của gia tộc lớn, phụ mẫu nàng xem thường cho nên tách hai , nàng đang khổ não vì chuyện . Cửu Cửu thấy thế thì kinh ngạc, trong thời đại hiếm khi gặp một thích phụ quân, cảm thấy nàng thật là một kỳ nữ khiến khâm phục, cho nên mở Bích Hải Thương Linh thả thần nữ ngoài, còn giúp nàng cao chạy xa bay với trong lòng."
Điều Phi Vy hiểu là: "Sơ Y thần nữ cao bay xa chạy thì cao bay xa chạy thôi, điều đó cũng gì, nhưng đế hậu vì thấy cả?"
Tiểu Cổn Cổn tiếp tục giải thích: "Sơ Y thần nữ ngoài gặp trong lòng đang ngây ngốc đợi cửa, hai gặp , ôm đầu nức nở, chuẩn lập tức thành . mà họ thành vẫn còn thiếu một chủ hôn, Cửu Cửu lương thiện giúp thì giúp đến cùng, cùng họ xa , chủ hôn cho họ."
Cổn Cổn lắc đầu xong, dùng thành ngữ bốn chữ để tổng kết: "Thật là đáng ca tụng, cũng khiến cảm động đến rơi lệ!"
Phi Vy cũng kịp khen văn pháp của Cổn Cổn gần đây càng ngày càng giỏi lên, đế hậu tiễn Phật tiễn đến tây phương, còn cùng với Sơ Y thần nữ, hai chân bất giác mềm nhũn, cũng quên mất hỏi Cổn Cổn họ . Vội tìm một tiểu tiên đồng báo tin cho đế quân, còn thì vội vội vàng vàng ngoài đuổi theo họ. Bỏ Cổn Cổn nắm chặt lá diều ngây ngô: "Sao chẳng ai hỏi Cửu Cửu mà tìm thế nhỉ?"
Nghĩ một hồi, bé gật đầu tự lẩm bẩm: "Có lẽ là vì họ đoán Cửu Cửu đang ở trong Ôn Nguyên Cốc của Ngoại tổ ." Trong lòng đầy thán phục: "Phi Vy ca ca thật là lợi hại."
Nói vô ưu vô lo tiếp tục thả diều.
Phi Vy ca ca quả thực hề lợi hại.
Phi Vy chút đầu mối tìm suốt hai ngày cũng hề thu hoạch nào, còn đế quân một đường tìm đến, thuận theo khí tức chiếc nhẫn từ nửa trái tim tay Phượng Cửu, thì tìm ở Ôn Nguyên cốc tại Đông Hoang.
Lúc tìm , đế hậu nàng đang say khướt náo động phòng hoa chúc của Sơ Y thần nữ và trong lòng của nàng.
Đế hậu mặt Sơ Y, vẻ mặt từng trải vỗ vai Sơ Y, nặng nề : "Thật đó, ngươi đừng buồn, đêm thành chúc mừng thì , ít nhất tân lang còn ở đây." Nàng thành khẩn : "Trên đời , còn một loại tân nương t.ử đáng thương, lúc thành tân lang cũng , so với tân nương thì nàng tính là hạnh phúc !"
Sơ Y miễn cưỡng , đang gì đó thì sắc mặt đột nhiên trắng bệch. Phượng Cửu hiếu kỳ thuận theo tầm mắt của Sơ Y đầu , run lên một cái cứng , đầu tiếp tục Sơ Y: " mà phu quân của tân nương đó là vì cửu chúng sanh mới xuất hiện trong hôn lễ, tân, tân nương đó cũng đáng thương lắm, dù, dù gì thì gả cho một phu quân thể cứu muôn loài chúng sanh! Thực sự là một điều cực kỳ may mắn!"
Nói xong câu , nàng vờ như đỡ lấy đầu : "A, chóng mặt, ngủ đây." Nói lập tức ngã xuống, còn nhớ là nên ngã xuống giường cưới của khác cho nên nghiêng qua chỗ mặt đất lạnh lẽo . Lúc sắp tiếp xúc mật với mặt đất thì một đôi tay rắn chắn đỡ lấy. Nàng len lén mở mắt, thấy đế quân đang dùng vẻ mặt vô tình , vội vàng nhắm mắt .
Sơ Y giường thấy đế quân xuất hiện, sợ đến nỗi hoa dung thất sắc, chỉ sợ vị nghĩa nay gần nhân tình sẽ phá hoại uyên ương, giao nàng cho phụ mẫu trách phạt, nhịn mà lệ nóng doanh tròng, tân lang quan tuy thực sự thể so sánh với đế quân nhưng cũng là một hán tử, lớn gan ngăn mặt Sơ Y.
Đế quân bế Phượng Cửu lên, họ một cái: "Các ngươi..."
Đôi phu thê mới cưới như lâm đại địch trừng mắt đế quân.
Đế quân nhàn nhạt : "Bị tiểu Bạch náo nên động phòng ?"
Hai vị phu thê mới cưới như lâm đại địch ngẩn , gật gật đầu.
Đế quân ừ một tiếng: "Vậy thì tranh thủ thời gian ." Lại ngẫm nghĩ chút dùng từ: "Dù thì đêm xuân một khắc đáng ngàn vàng mà."
Đế quân khi câu "đêm xuân một khắc đáng ngàn vàng", khiến cho Sơ Y tròn mắt, cảm thấy hoặc là y trúng tà hoặc là chính trúng tà .
(Trúng tà gì ảnh, cho dui thôi, ảnh vẫn còn là trai tân đóa hahaha cũng hahaha cụ ơi là cụ, còn mần gì là cũng , nghĩ thôi thấy đau)
Đế quân bình tình, một tay bế Phượng Cửu, tay hóa một bình đan dược, đặt hỷ sàng của hai : "Bình đan d.ư.ợ.c thể giúp hai sớm sinh quý tử." Nghĩ một hồi, vỗ vai tân lang: "Đừng bản quân thất vọng."
Sau đó bế Phượng Cửu rời khỏi tân phòng.
Đừng đế quân thất vọng, thất vọng gì cơ? Đôi phu thê mới cưới khó hiểu.
Phi Vy ở cuối cùng để nhắc nhở hai , giải thích cho họ thâm ý của đế quân: "Đơn d.ư.ợ.c đế tọa cũng chuẩn cho hai đó, hai vị nhanh chóng động phòng , sinh quý t.ử gạo nấu thành cơm thì tôn giả Linh Hạc tự nhiên sẽ thể phá hoại uyên ương nữa, cũng cần đến phiền đế quân, há chẳng là lưỡng thập mỹ ai cũng đều vui vẻ ?"
Đôi phu thê mới cưới bỗng dưng hiểu rõ, đỏ tai đỏ mặt, trong lòng vô cùng phức tạp, cảm giác một thêm một chút hiểu đối với vị đế quân nay nhiễm hồng trần .
Lúc Phượng Cửu tỉnh là ở trong tẩm trướng của đế quân tại Giáp Thủy.
Cả nàng đều mơ mơ hồ hồ, tại chỗ suy nghĩ cả nửa ngày trời mới nhớ tối qua nàng còn ở Ôn Nguyên cốc chủ hôn cho Sơ Y và trong lòng của nàng .
Nhìn thấy Sơ Y và trong lòng của nàng lưỡng tình tương duyệt, cùng nắm tay bái trời đất, nàng ngưỡng mộ, ngưỡng mộ ngưỡng mộ mãi uống quá chén lúc nào , đó chuyện với Sơ Y một lúc, tiếp đó... tiếp đó hình như... đế quân đến thì ?
Phượng Cửu giật bật dậy, lướt một vòng xung quanh mới phát hiện đây hình như là đại trướng của đế quân, định thần thì thấy bày trí trong doanh trướng hình như giống như lúc . Ví như doanh trướng nàng ngủ đó vốn màu trắng lúc màu xanh, bên ngoài bức rèm còn đặt một viên minh châu chiếu sáng, bên ngoài như thấy bóng của hồng đăng và giá nến phản chiếu lên bức tường, trừ nơi thì trong trướng còn ánh sáng đủ màu tản khắp gian.
Phượng Cửu xếp bằng tấm t.h.ả.m nhíu mày suy tư, đúng nha, nến cao trướng xanh, nến đỏ lụa nhiều màu, hình như là những thứ thường dùng trong việc thành mà nhỉ? Nghĩ đến đó, nàng vội đưa tay lên định vén rèm giường lên, dự định xác nhận xem, trùng hợp lúc đế quân cũng vén rèm, Phượng Cửu yên lặng một lúc, đế quân tự nhiên mà bước qua sờ lên trán nàng: "Tỉnh , đầu còn đau ?"
Nàng mơ mơ hồ hồ lắc đầu.
Ngón tay đế quân dừng bên thái dương nàng, day day: "Xem t.h.u.ố.c giải rượu vẫn tác dụng." Nói bức bình phong bằng gỗ, một loạt tiếng sột soạt của y phục truyền đến.
Phượng Cửu vẫn ở còn cảm thấy mù mịt, cách một tấm bình phong hỏi đế quân: "Doanh địa tổ chức hôn lễ ?"
Đế quân ừ một tiếng.
Phượng Cửu quá tỉnh táo ừ một tiếng: "Vậy hôm nay là hôn lễ của ai nữa ?"
Tiếng y phục ở bức bình phong ngừng : "Của nàng."
Phượng Cửu kịp phản ứng : "Của ? Thiếp với ai?"
Đế quân bước từ tấm bình phong, một y phục hoa lệ đang cúi đầu chỉnh ống tay áo: "Trừ , thì nàng còn thành với ai nữa?"
Phượng Cửu sửng sốt, ngờ nghệch : "Là, là hai chúng ?"
Nàng đột nhiên hiểu , là đế quân tổ chức hôn lễ bù cho nàng, cũng chợt hiểu , tối hôm qua đang gì đó với Sơ Y lúc đế quân đến tân phòng ở Ôn Nguyên cốc. Đế quân nhất định là những lời , tưởng nàng yêu cầu gì đó, cho nên mới...
Nàng vội vàng thẳng giải thích: "Thiếp, bắt buộc tổ chức hôn lễ bù gì cả, ngưỡng mộ bọn họ chỉ là tùy tiện chơi thôi." Nàng vắt óc suy nghĩ một hồi, lắp ba lắp bắp : "Lễ thành lúc đó của chúng xuất hiện, , tuy tiếc nuối, nhưng mà bởi vì là một tiểu cô nương mà, tiểu cô nương đều như thế, sẽ hiểu chuyện. mà thực sự trách , cũng lãng phí và gây thêm phiền phức cho , tùy tiện như thế!"
Đế quân bước đến xuống cạnh nàng, nắm lấy bàn tay vì căng thẳng và nắm chặt của nàng, dỗ cho nàng bình tĩnh : "Nàng hiểu chuyện, cũng tùy tiện." Y nàng: "Ta chuẩn hôn lễ vì nàng yêu cầu mà vì tổ chức cho nàng."
Họ sát với như thế, ở riêng với , thiếu nữ đầu tiên mật nhích gần , chỉ yên tĩnh đó, giống như ngây . Qua một lúc , khóe mắt nàng dần đỏ lên, nghẹo đầu nghẹn ngào hỏi: "Đế quân... ... rõ ràng là vui, nhưng vì ..."
Mắt nàng đúng tiêu chuẩn của mắt hạnh, đuôi mắt dài cong, khóe mắt trong trẻo to tròn, vì thế cảm thấy mắt nàng to, lúc lúc đều sinh động thanh khiết.
Y nâng tay ngăn nước mắt của nàng, thì nàng nắm lấy cổ tay, đầu nghiêng, dùng má áp mu bàn tay y. Sau đó đôi môi như cánh hoa đào dịu dàng hôn lên lòng bàn tay y.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cham-thuong-thu-ngoai-truyen/chuong-7.html.]
Y mặc cho nàng thích gì thì , đôi mắt đen sâu thẳm yên tĩnh nàng, đợi nàng hôn đủ mới ngẩng đầu dậy khỏi lòng bàn tay y, y đưa tay nắm lấy chiếc cằm nhỏ tinh tế của nàng.
Nàng mơ màng y, trong mắt đầy ánh nước, giống như kinh ngạc, bất giác há miệng.
Y ngưng mắt mắt nàng, ánh mắt di chuyển xuống bên , ngón tay cái lướt qua cánh môi của nàng, dùng sức, đôi môi phớt hồng của nàng trở nên diễm lễ, giống như một đóa hoa xinh nở rộ.
Y nghiêng hôn xuống.
Nàng trợn tròn mắt, hai tay nhịn mà nắm chắt lấy ống tay áo y. Chiếc đèn nhiều màu gần đó nổ bép một tiếng, nhưng lúc một ai thèm để tâm đến nó.
Môi y chà xát lên đôi môi đỏ mọng của nàng. Nàng dần nhắm chặt mắt trong nụ hôn dịu dàng đó.
Giờ lành sắp đến.
Trăm vạn tướng sĩ Thần Tộc tay cầm búa rìu, mặc y giáp chỉnh tề, xếp thành hàng ở bờ đông Giáp Thủy, cung nghênh đế quân đế hậu xuất trướng.
Ba hồi còi vang lên, tiếng trống cùng tiếng sấm chớp vang lên bên bờ sông đại ngàn, vị tôn thần tóc bạc và thê t.ử xinh của ngài cùng bước khỏi doanh trướng. Hai họ đều khoác t.ử bào... đó là bộ cẩm bào may từ sợi tơ nhả từ loài tằm kim ngân gốc cây Phù Tang của loài chim ba chân, dùng vàng bạc, mã não, lưu ly, xà cừ, xích châu, bảy thứ trang sức, hoa lệ trang nghiêm, khiến thể chú ý đến.
Dưới chân hai là một bậc thang bằng mây dẫn thẳng đến một đài cào bờ sông Giáp Thủy. Đài cao vô cùng rộng lớn, tạo thành từ một khối bích ngọc, trong bích ngọc còn trồng một gốc thiên thụ khổng lồ, cành cây cao lớn vươn đ.â.m những tầng mây, tán cây rộng lớn cơ hồ như thể che nửa chiến trường Giáp Thủy.
Phượng Cửu ngẩng đầu, ngước lên mới nhận lá cây hình thù như lông vũ của thiên thụ và cánh hoa đỏ tựa san hô, thấp giọng : "Đây là vua của thiên thụ, Trú Độ Thụ ở Tam Thập Tam thiên ?"
Đế quân cũng ngước gốc thiên thụ: "Nghe nàng , hai mươi sáu vạn năm khi Thần Tộc thành hôn, thì cần đến chỗ của Nữ Oa để ghi tên mà sổ nhân duyên. bây giờ Nữ Oa việc , hôn nhân của Thần Tộc cũng quy định đó, cho nên chuyện ." Y thu hồi tầm mắt nàng: "Trong khắp Bát Hoang, vật tuy đều linh tính, nhưng duy chỉ thiên thụ chi vương Trú Độ Thụ ở Tam Thập Tam Thiên là thể thế trời đất nhận lễ tế của Thần Vương, vì thế ba năm lúc Mặc Uyên phong thần, trong lễ chế của thần quan, quy định hôn lễ của thần vương thì cần bái tế cây Trú Độ Thụ, ở cây Trú Độ Thụ lễ thần quán[*], thế trời đất chấp nhận quyền lực của thần hậu."
[*] Quán nghĩa là mũ í, ở đây hẳn là đến cái vương miện của thần hậu.
Phượng Cửu phảng phất như đang ở trong lớp học lịch sử: "Phu t.ử nhắc đến chuyện ... nhưng mà nhớ mỗi đời thiên quân cũng lễ tế ở Trú Độ Thụ mà."
Đế quân đôi mắt đầy nghi vấn của nàng, sờ đầu nàng: "Vậy khả năng là bởi vì cái mà nàng gọi là mấy đời thiên quân đều là thần vương."
Y nắm tay nàng bước lên đài cao: "Đi thôi, xem nó chuẩn thần quán như thế nào cho nàng."
Theo bước chân của họ tiến đến gần cây thiên thụ, mấy trăm vạn tướng sĩ lượt quỳ xuống giống như sóng biển: "Cung nghênh đế tọa, cùng nghênh đế hậu." Thanh âm vang dội khắp Bắc Hoang, liên miên dứt.
Mặt trời đỏ chói chậm rãi nhô lên từ đường chân trời, Cửu Thiên đột nhiên truyền đến tiếng chuông vang dội, tựa như đang tuyên bố giờ lành sắp đến. Theo tiếng chuông càng ngày càng xa dần, là hoa Mạn Đà La, Mạn Thù Sa, Kim Bà la, Ba Sư Già, Câu Tô Ma, Phân Đà Lợi v.v..., rực rỡ rơi khắp gian, Bát Hoang đại địa đều tắm trong màn mưa hoa ngập trời.
Đế quân và Phượng Cửu cùng bước lên ngọc đài, nơi thiên thụ chi vương, đại biểu cho trời đất, trong tay hóa quyền trường Trú Độ Thụ màu vàng kim, giơ lên quá đầu. Trăm vạn tướng sĩ bên cũng chỉnh tề cầm lấy vũ khí, đưa cao lên quá đầu để cùng tế lễ. Tiếng binh giáp tề chỉnh như một vang lên khắp bờ đông Giáp Thủy, trang trọng uy nghiêm khiến đều kính ngưỡng.
Phượng Cửu tuy là từng trải, nhưng quả thực từng chứng kiến một cảnh tượng như thế , ảnh hưởng bởi khí trang nghiêm trái tim trong lồng n.g.ự.c nàng nhịn mà đập liên hồi. Nàng âm thầm ấn trái tim đang đập loạn nhịp xuống, đế quân mặt chư thần, từng câu từng chữ với thiên thụ: "Thanh Khâu hữu nữ, Bạch Thị Phượng Cửu, khinh linh huệ hiệt, nhã tự thiên thành, thâm đắc ngô tâm..."[*]
[*] Câu vô cùng tâm đắc nên dịch bài , cố gắng phần c.h.é.m bừa ở đây cũng nha: "Thanh Khâu một nữ tử, họ Bạch tên Phượng Cửu, thông minh lanh lợi, trời sinh cao quý, là trong lòng của ..."(Ôi cái trình độ văn lớp 3 của , dịch thế nào cũng nổi)
chính ngay tại lúc , bên cạnh đài cao nước sông Giáp Thủy đang chảy chầm chậm đột nhiên dâng cao vạn trượng, trận sóng cao ngất trời là âm thanh ầm ầm từ lòng đất truyền đến, trong âm thanh long trời lở đất đó, màn nước tựa như một chiếc lồng đen khổng lồ bao trùm lấy kết giới Bắc Hoang đột nhiên mở , và đằng đó là từng đội quân dày đặc chi chít.
Đầu óc Phượng Cửu kêu lên một tiếng, lập tức phản ứng : "Là Phục Anh thượng thần nhân lúc đế quân thành hôn, lúc chúng Thần Tộc thả lỏng cảnh giác nhất, thừa cơ xuất binh." Nàng nắm chặt lấy tay Đông Hoa, hoang mang : "Đế quân!"
Bên ngoài bờ sông nứt đó là liên quân tam tộc của Phục Anh thượng thần, qua cũng hơn trăm vạn ; mà sát bên bờ Giáp Thủy, mặt đội quân tiên phong, là hàng nghìn yêu long dị thú.
Yêu thú tập hợp, hướng về phía trời xanh mà gào thét, tiếng gào chấn động lòng .
Bên ngọc đài, chúng tướng sĩ Thần Tộc cũng phản ứng nhanh, lập tức dàn trận.
Phượng Cửu lật tay nắm lấy cổ tay đế quân, toang kéo y lui xuống bên , đế quân ngăn .
"Đừng sợ." Y thấp giọng, kiếm Thương Hà xuất khỏi vỏ, đế quân tay nắm lấy lưỡi kiếm, m.á.u xích kim dọc theo lưỡi kiếm chảy xuống.
Đồng thời ngay lúc đó, Phục Anh thượng thần đang cưỡi của Minh Xà ở bên bờ xua tay hạ lệnh: "Đánh!"
Đám yêu thú hung hãn giương nanh múa vuốt vượt qua sông.
Đế quân giơ tay, kiếm Thương Hà biến hóa tựa như gốc cây ngàn năm khổng lồ, hóa thành ngàn thanh kiếm, xếp thành từng cột chắn sông, kiếm khí và m.á.u xích kim dung hòa thành một thể, trong chớp mắt, biến cả ngàn thanh kiếm Thương Hà hóa thành một bức bình phong, hình thành kết giới xích kim cứng cáp thể phá vỡ . Trong đám yêu thú đ.á.n.h phủ đầu mấy con Giao Long xông lên nhất, bay qua sông định mở kết giới, nhưng chạm đến tường kết giới thì kịp gào lên một tiếng lợi kiếm nhiễm m.á.u xích kim chặt thành mấy đoạn .
Phượng Cửu ngạc nhiên kết giới uy lực to lớn .
Đám yêu thú sóng dồn sóng lao đều táng ngoài kết giới, bên ngoài kết giới Xích Kim nhất thời biến thành núi thây biển máu.
Phục Anh cưỡi Minh Xà, ở giữa trung tức giận đến giậm chân giậm cẳng, thi pháp công phá kết giới, tuy tiến công của Phục Anh tạo thành ảnh hưởng gì đối với kết giới , nhưng mà Phượng Cửu vẫn lo lắng.
(Dám phá đám cưới ông, tụi bay còn non và xanh lém, cảm tình với đế trẻ hơn , c.h.ế.t c.h.ế.t xin cụ)
Đế quân nữa thu cây quyền trượng Trú Độ Thụ đang lơ lửng trong trung, Phượng Cửu dám tin mắt : "Chàng, là định tiếp tục tiến hành lễ thành của chúng ?"
Đế quân bình tĩnh, giống như lúc đang ở chiến tường, gặp địch quân đột kích, yêu thú vây công, y bình tĩnh an ủi nàng: "Đừng sợ, còn thời gian một nén hương nữa, là tất cả các lễ nghi thể kết thúc viên mãn ." Nhìn kết giới vững vàng bên bờ sông Giáp Thủy: "Lần , sẽ chuyện gì chen chân nữa ."
Phượng Cửu lắp ba lắp bắp: "..."
Đế quân ngắt lời, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của nàng, thứ ba nàng đừng sợ: "Đừng sợ, ở đây." Rồi an ủi nàng: "Ta là ." Đợi đến khi cảm thấy tay nàng còn lạnh lẽo nữa thì y với chúng tướng sĩ mặt, đưa quyền trượng trong tay lên cao, sắc mặt trầm tĩnh vạch một đường từ trái qua , quyền trượng chiếu một đạo kim quang trong chốc lát bao phủ lấy cả chiến trường.
Phượng Cửu hiểu động tác đó, nhưng tướng sĩ bên đều vô cùng quen thuộc với của động tác đó, trong lúc kim quang phủ , khí thế như biển đồng loạt hét lên: "Bày trận!"
Kim quang kéo dài đến tận chân trời, bốn phương bầu trời đột nhiên hiện một đoàn kỵ binh đang cưỡi tọa kỵ, tọa kỵ và kỵ thủ đều mặc thiết y. Hung mãnh chạy về phía , họ vững vàng dừng trung, quỳ phục xuống mặt thần vương biểu thị sự thần phục. Dưới mặt đất truyền đển tiếng va chạm, thanh âm như đại hồng chung, chúng bộ binh phân thành tám đoàn quân, bày đại trận Càn Nguyên.
Cờ chiến bay phấp phới trong gió, tất cả đều chuẩn sẵn tinh thần chiến đấu.
Đế quân ngẩng đầu lên kết giới vững vàng đang ngăn cản đám yêu thú, lập tức điều binh đ.á.n.h tan bọn chúng mà đến chỗ thiên thụ, tiếp tục lễ nghĩ thành ban nãy. một ai cảm thấy y gì hợp tình hợp lý, cũng cảm thấy đột ngột.
"Bạch Thị Phượng Cửu, khinh linh huệ hiệt, nhã tự thiên thành," ngữ khí của thanh niên ung dung trầm tĩnh: "Thâm đắc ngô tâm, nguyện dữ chi kết vi phu thê, tương thủ vĩnh thế bất du."[**] Lời , xung quanh Trú Độ Thụ tỏa ánh sáng bảy màu nhu hòa đẽ, đó, thần quán từ thiên hoa của cây Thú Độ Thụ chậm rãi rơi xuống từ giữa những cành thiên thụ, mấy con Tước Điểu sắc lo xinh ngậm lấy chậm rãi bay đến mặt đế quân.
[**] Rồi thì c.h.é.m tiếp luôn cái đoạn lúc nãy: là trong lòng của , khiến vô cùng yêu mến, nguyện từ nay kết thành phu thê với nàng, đời đời kiếp kiếp bên rời bỏ...
Đông Hoa nhận lấy thần quán từ chỗ Tước Điểu Phượng Cửu: "Thẩm mỹ của Trú Độ Thụ cũng , thần quán cũng tồi, ?"
Phượng Cửu vô cùng bội phục đế quân vì lúc y vẫn còn thể đùa , ánh mắt rơi lên thần quán đẽ hoa lệ , khóe mắt nữa mất chế mà đỏ lên, nhất thời nên gì.
Đế quân đến gần nàng thêm một bước, đội thần quán lên đỉnh đầu nàng.
Thần quán tạo thành từ thần thụ, đại biểu cho sự công nhận của trời đất với địa vị thần hậu mà thần vương lựa chọn, cùng với chúng tướng sĩ dàn trận ở bên tề chỉnh nâng binh khí lên, nghiêm trang ở tiền phương, biểu thị kính ý. Tiếng binh khí đồng loạt vang lên từng đợt chấn động lòng , trang trọng uy nghiêm thể thành lời.
Đế quân lưng Phượng Cửu nắm lấy tay nàng, cùng nàng nâng quyền trượng Trú Độ Thụ lên, ở bên tai nàng thầm thì: "Nếu trở thành thần hậu của họ thì trận chiến tranh cuối cùng nay, nàng sẽ chỉ huy bọn họ bắt đầu trận chiến." Nói đặt quyền trượng tay nàng dùng sức huơ về phía bên .
Mệnh lệnh vang lên, kiếm Thương Hà thu kết giới , các tướng sĩ chiến khí bừng bừng, đồng loạt hét lớn: "Tấn công!"
Bờ đông Giáp Thủy, hai quân chạm trán chính diện.
Trận chiến Giáp Thủy là trận chiến cuối cùng giữa đế quân và Phục Anh.
Trận chiến kéo dài liên tục bảy bảy bốn chín ngày.
Trong bảy bảy bốn chín ngày đó, thiết cước của Thần Tộc san bằng Bắc Hoang, Phục Anh đại bại, quân phản động tiêu diệt. Quỷ quân và Yêu quân cũng dâng lên thư hàng, đế quân nhận, cuối cùng Phục Anh, Quỷ quân và Yêu quân đều c.h.ế.t kiếm Thương Hà, t.h.i t.h.ể tam quân chất đầy đáy biển Bắc Hoang.
Phượng Cửu ở Giáp Thủy để trải qua cuộc chiến đó.
Chiến địa nguy hiểm, nàng đế quân phân tâm, ngày thứ hai theo Phi Vy Bích Hải Thương Linh.
Chiến sự vẫn kết thúc, một ngày, Phi Vy hầu bên Phượng Cửu và tiểu Cổn Cổn cùng tưới cây loại rau Yên Chi mới trồng trong vườn. Phượng Cửu đế quân thích ăn rau Yên Chi, đợi y thắng trận về Bích Hải Thương Linh thì đợt rau trồng đầu tiên hẳn cũng đủ lớn.
Hai đang bàn chuyện , Phượng Cửu đột nhiên đổi chủ đề hỏi Phi Vy: "Thực chiến trường ngày hôm đó, lễ thành của và đế quân cũng trong kế hoạch của ? Phục Anh trốn ở trong kết giới địa khí đó chịu ngoài cũng phiền toái, cho tưởng rằng đế quân thành , quân đội buông lỏng cảnh giác, chừng thể nhử Phục Anh ngoài, đế quân là nghĩ như thế, đúng ?" Nàng ngừng một lúc: "Phục Anh quả nhiên cuối cùng cũng chịu ."
Phi Vy kịp trở tay, trái tim nảy lên một nhịp. Hắn kinh ngạc vì Phượng Cửu đoán , tuy rằng cũng đúng nhưng mà cũng gần gần như thế.
Quả thực là như thế, đoàn quân của Phục Anh cách nào khắc chế đại trận Càn Nguyên, vì thế thể trốn trong Bắc Hoang. cũng thể cả đời trốn ở trong kết giới , cuối cùng cũng tìm thời cơ để ngoài thôi. Lại nữa, phong cách của đế quân nay đều là tốc chiến tốc thắng, thể mặc cho Phục Anh cứ thế mà đối đầu với y cả trăm ngàn năm . Đế quân Phục Anh kiêu ngạo cố chấp, tính cách vội vàng, vì thế khi bao vây Bắc Hoang, thỉnh thoảng, tụ tập tổ chức hôn sự chiến trường, mà mỗi đúng lúc đều sẽ cố ý lệnh cho đoàn quân thả lỏng nửa canh giờ để tập trung lễ chính.
Đồng thời, đế quân dùng kế đem cái thứ gọi là pháp đồ thể khắc chế đại trận Càn Nguyên đưa cho Phục Anh. Trận pháp đồ đó giống thiệt, Phục Anh tuy tính cách nóng nảy, nhưng mà đám quân sư chung quy vẫn là cẩn thận, nghiên cứu pháp đồ đó kỹ, và cũng thể tìm bất cứ sơ hở nào. Ngoài , các thám t.ử Phục Anh ngoài đều báo về rằng các hôn lễ mà đế quân tổ chức trong doanh trường đều thật, nửa canh giờ thả lòng cảnh giác cũng là tính kế gì. Đám quân sư đều là kẻ xuất từ đám văn thần, tâm tư cẩn thận, tuy cũng phát giác điều gì thỏa đáng nhưng vẫn khuyên Phục Anh cứ yên tĩnh mà đợi thời cơ. Nào đế quân thế mà cũng tổ chức hôn lễ chiến trường.
Theo như Phục Anh thấy, đây tuyệt đối là thời cơ nhất, phá hoại hôn lễ của Đông Hoa, còn thể chấn hưng sĩ khí của quân đội , cho nên mặc cho đám quân sư khuyên ngăn cố chấp chọn ngày đó mở kết giới, khởi động chiến sự.
Phi Vy thế nào để giải thích rằng đế quân lợi dụng nàng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, lắp bắp : "Đế tọa, đế tọa coi hôn lễ của hai vị là công cụ để mồi nhử Phục Anh ngoài, tuy, tuy rằng nó quả thực tác dụng , nhưng đừng hiểu lầm đế tọa mà!" Phi Vy chùi mồ hôi trán, cuối cùng cũng tìm một điểm để chứng minh tấm lòng của đế quân, lời cũng suôn sẻ hơn một chút: "Lần đầu tiên đến Giáp Thủy ngưỡng mộ những hôn lễ tổ chức bên bờ sông đế tọa ghi nhớ trong lòng, từ giây phút đó bắt đầu chuẩn , vì chuyện mà còn đặc biệt đến Tam Thập Tam thiên đưa Thiên Thụ dời đến Bắc Hoang...."
Phượng Cửu bật , ngắt lời Phi Vy: "Ngươi căng thẳng thế gì, từng cảm thấy lợi dụng , nếu như là vì dụ Phục Anh ngoài thì để cho thần tướng đắc lực nhất tay thành cũng hiệu quả như thế mà, còn cần chuyển thiên thụ đến nữa. Chàng là tôn thần của Bát Hoang, là định hải thần châm của thiên hạ." Nàng : "Ngươi rằng hai mươi sáu vạn năm , chỉ cần đế quân vẫn còn ở Thái Thần cung thì trời đất tứ tộc một ai dám vọng động . Người mà ngưỡng mộ sùng bái, chỉ là một vị thần chỉ đến tình yêu nam nữ, vai gánh cả thiên hạ chúng sinh, từ đến nay luôn luôn hiểu rõ."
Phi Vy sững : "Đế hậu ..."
Hồng y thiếu nữ nâng mắt về phía bầu trời xa xăm, đó là phương hướng của Bắc Hoang: "Đế quân đối với , việc mà thể nhất . Trước đây , đế quân của hai mươi sáu vạn năm mới là đế quân nhất, điều đó đúng." Trong mắt nàng tràn ngập tình ý dịu dàng mềm mại: "Đế quân của lúc nào cũng là đế quân nhất."
Phi Vy yên lặng nàng hồi lâu, xúc động, cuối cùng thì cũng hiểu vì trong khắp Bát Hoang nữ tữ ái mộ đế quân nhiều như thế, duy chỉ nữ t.ử mới thể khiến cho đế quân đối xử khác biệt đến thế. Xinh nhưng yêu nghiệt, thông tuệ nhưng xảo quyệt, trượng nghĩa lý trí, khéo léo hiểu lòng . Trong khắp Bát Hoang , thể sẽ ai hợp ý đế quân, cũng như ai xứng đôi với đế quân như nàng.
Phi Vy bất giác mỉm , trong lòng đột nhiên cảm thấy an lòng.