Chẩm Thượng Thư Ngoại Truyện - Chương 2
Cập nhật lúc: 2025-11-18 06:33:39
Lượt xem: 487
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bích Hải Thương Linh xem là thánh cảnh linh trạch nhiều nhất Tứ Hải Bát Hoang, vị trí của nó ở tận cùng trời đất, chủ nhân nơi đó ai khác chính là vị Đông Hoa đế quân .
Chiết Nhan thượng thần giờ đây đang tán cây Phật Linh hoa trong Thạch Cung của Bích Hải Thương Linh, đối diện với là vị thanh niên tóc bạc đang cầm quân cờ trắng mà ba năm gặp, trong lòng nhiều câu hỏi nhưng nhất thời nên bắt đầu hỏi từ .
Tân Thần Kỷ phong thần, phong tôn hiệu cho vị thanh niên là Ngọc Thần Thượng Thánh Tế Thế Cứu Khổ Đông Hoa T.ử Phủ Thiếu Dương Đế quân và dựng một biệt phủ tại cung trời Nhất Thập Tam. Đế Quân là đế quân của Bát Hoang, thần chức chưởng quản chư vị tôn thần của tám phương trời đất, là một chức vị quan trọng và cần thiết bậc nhất. Người đời đều Đông Hoa cũng từng sống ba tháng ở Thái Thần Cung cung trời Nhất Thập Tam và từng xử lý các công chuyện một thời gian, nhưng khi Mặc Uyên mất tích đế quân lập tức rời khỏi Nhất Thập Tam về Bích Hải Thương Linh, từ đó xa đời lánh thế.
Thời gian đế quân rời khỏi thiên cung và thời gian Mặc Uyên thượng thần mất tích gần như là sát , cho nên cũng vài vị thần hoài nghi rằng y hẳn là nội tình gì đó liên quan đến việc mất tích của thần tọa, họ cũng từng nghĩ sẽ đến Bích Hải Thương Linh để thăm dò, nhưng Bích Hải Thượng Linh của đế quân đóng liền đóng tận ba năm và nếu như đế quân tự mở cấm chế thì cả Bích Hải Thương Linh đừng là thần, ngay cả một con muỗi cũng đừng hòng lọt , cho nên chỉ đành ủ rũ từ bỏ ý định .
Chiết Nhan thượng thần hôm nay may mắn đ.á.n.h cờ cùng đế quân tán Phật Linh hoa thế cũng nhờ việc cứ cách mấy ngày đến chầu chực ở cửa Bích Hải Thương Linh, khó khăn lắm mới chực đúng lúc vị tiên giả chưởng sự là vị Phi Vy tiên quan việc ngoài mới cơ hội dẫn bên trong.
Quân trắng đặt xuống, đế quân đôi mày nhíu chặt của Chiết Nhan thượng thần: "Ngươi từ xa đến đây chỉ đơn thuần đ.á.n.h cờ với bổn quân thôi nhỉ?"
Chiết Nhan kinh ngạc, đó mới mỉm : "Hiền quả nhiên vẫn thẳng thắn như ngày xưa, ngu đến đây quả thực chuyện cầu hỏi." Ngừng một lúc tiếp: "Chuyện Mặc Uyên mất tích hiền nguyên nhân nội tình gì ? Huynh rời là vì Thiếu Quán ? Huynh hành tung hiện giờ của ?"
Đế quân trả lời ba câu hỏi dồn dập của mà chỉ nâng chung lên nhấp một ngụm, ung dung : "Lúc ở học cung, ngươi với cùng chung một phe, quan hệ của hai các ngươi hẳn là thiết hơn chứ, nếu như đến ngươi cũng thì bổn quân ?"
Chiết Nhan thượng thần nghẹn họng, tự an ủi chính , đế quân nay chuyện lúc nào cũng khiến cho nghẹn họng như thế, cần quá để ý, thuận theo suy nghĩ của đế quân ngẫm nghĩ một hồi. Thực sự thì y cũng là đạo lý, luận về quan hệ sơ thì quả thực với Mặc Uyên hơn thật.
Chiết Chan bỗng chốc rơi trong hồi ức.
***
Chỉ là đây cũng là chuyện của mấy vạn năm .
Các học t.ử trong Thủy Chiểu Trạch từng tám nhân vật phong vân khí thế bậc nhất, chúng học t.ử tôn xưng là bát thánh của Thọ Hoa Dã. Bát thánh tuy chỉ tám thành viên nhưng cũng chia thành hai phe, một phe bốn vị đều là thần tộc, gồm , Mặc Uyên, cửu vỹ hồ Bạch Chỉ của Thanh Khâu, và cả Tất Lạc bây giờ bước tây thiên Phạm Cảnh; con trai của phụ thần Mặc Uyên chính là thủ lĩnh của họ. Một phe khác ba vị, đều là của Ma Tộc, gồm Thiếu Quán, của Tức Lạc tên Sắt Già, còn Tạ Minh bây giờ hóa thành Minh Ty; Thủy tổ Ma Tộc Thiếu Quán chính là thủ lĩnh của nhóm nhỏ ba Ma Tộc.
Ngoài tứ thần tam ma thì trong bát thánh còn một vị thánh lập bang kéo phái. Nhân vật kéo phe lập cánh đương nhiên chính là Đông Hoa.
Thần Tộc và Ma Tộc lúc đó đội trời chung bởi vì hai nhóm nhân vật phong vân, bát thánh của Thọ Hoa Dã cả ngày đều ngừng âm thầm đấu đá với , là thủ lĩnh của hai phe ngày ngày nội đấu, Mặc Uyên và Thiếu Quán cả ngày đều lên tin tức của học cung, mà lúc đó danh tiếng của vị Thiếu Quán còn vang dội hơn cả Đông Hoa. luận về võ công thì thể chiến đấu ngang hàng với Mặc Uyên là Thiếu Quán mà chính là cái vị Đông Hoa quân thích gây chuyện ít lên tin tức của học cung .
Rõ ràng là một kẻ chỉ dựa nắm đ.ấ.m thể xưng bá một vùng trời, biến Ma Tộc và Yêu Tộc đều thu về trướng tiểu , Đông Hoa quân là một kẻ hề thích gây chuyện ở học cung, Chiết Nhan cảm thấy nguyên nhân chủ yếu cũng bởi vì y cũng chẳng thường đến học cung cho lắm. Đông Hoa quân thỉnh thoảng nể mặt học đường thì cũng chỉ nhoài ngủ say sưa ngay mí mắt phu tử. Mà so thì Thiếu Quán quân tuy rằng là một lão đại thường xuyên gây chuyện ở học đường nhưng mà vị lão đại từng vắng một tiết học nào.
Đông Hoa và Thiếu Quán là bằng hữu kết giao từ bé. Chiết Nhan còn nhớ lúc đó cái vị Đông Hoa đế quân ít khi đến trường vì để ứng phó các kỳ thi, vẫn thường tìm đến Thiếu Quán để mượn bài ghi chép.
vị lão đại ít khi nghiêm túc ghi chép cho nên trong mấy năm đầu học, Đông Hoa cũng giống như Thiếu Quán, chỉ cần là mấy môn buộc ghi chép như Kinh Nghĩa, Toán Lịch Sử Học gì đó đều đạt, thể qua lớp dựa mấy môn cưỡi ngựa b.ắ.n cung võ công thuật pháp đạt thành thích cao. Có thể thấy hai thực sự đ.á.n.h giỏi.
Sau tin tức của học cung, nội bộ hai phe bát thánh Thọ Hoa Dã xung đột ngừng, phu t.ử rảnh rỗi việc gì xem tin tức học cung, vì thế cực kỳ sầu não với việc . Tuy rằng Mặc Uyên nay xưng là vị quân t.ử tao nhã như đoá U Lan nhưng phu t.ử tin tức học cung tẩy não nghiêm trọng, một thời gian cứ mỗi thấy hai Mặc Uyên và Thiếu Quán thì cảm thấy hồi hộp lo lắng, sợ rằng hai một lời hợp xông đ.á.n.h thì nguy. Phu t.ử sợ hãi suy xét một phen, tự cho rằng là một vị thần tiên vô cùng minh, lập tức chuyển chỗ của Mặc Uyên và Thiếu Quán cách xa , sắp xếp Tạ Minh cùng bàn với Thiếu Quán, còn cái vị Đông Hoa nay bất cứ liên quan gì với Mặc Uyên bỗng dưng trở thành bạn cùng bàn với Mặc Uyên.
Chiết Nhan nhớ , hình như chỉ lý do thuần túy là gần , Đông Hoa mượn bản ghi chép của Mặc Uyên hai , ngờ rằng cuộc thi tháng đó thế mà thể cùng hạng nhất với Mặc Uyên.
Mọi ngươi tuy rằng tiện , nhưng hơn nửa đều cảm thấy lẽ là nhờ công lao bản ghi chép của Mặc Uyên, tại thời điểm đó, bản ghi chép của Mặc Uyên đột nhiên trở thành mặt hàng quý hiếm của học cung. tháng tiếp đó Mặc Uyên bệnh nên đến học , mượn bản ghi chép của y, Đông Hoa cũng mượn . Không bản ghi chép của Mặc Uyên, còn bản ghi chép của , cũng miễn cưỡng chuẩn cho ngày thu, nhưng Đông Hoa là một bản ghi chép cho nên cũng tìm một nào đó để mượn chép, may cái vị Thiếu Quán nay cho mượn bản ghi chép lúc cũng bệnh đến học đường , Đông Hoa dành chép bài của Bạch Chỉ, kết quả tháng đó nhất.
Mọi lập tức phát hiện, đương nhiên Đông Hoa cũng phát hiện, chỉ cần chép bài của Thiếu Quán thì đều sẽ thi hạng nhất.
Chiết Nhan còn nhớ, Đông Hoa đều cố định chép bài của ba , Mặc Uyên, Bạch Chỉ, và Tạ Minh. Bởi vì gần cho nên mượn chép bài của Mặc Uyên nhiều hơn hai còn . mà trừ việc chép bài thì Đông Hoa hình như cũng chỉ quan hệ ở mức bình thường với bọn họ mà thôi, trừ việc lúc mượn và trả bản ghi chép vài câu, hình như cũng gì thêm.
Sau khi năm tộc khai chiến, Đông Hoa vì lựa chọn sánh vai tác chiến với Mặc Uyên, Chiết Nhan cũng quá rõ nội tình, chiến trường hai chung sống với thế nào cũng hiểu. Nói thì cũng tính là quá , dù thì trong lúc cường địch vây quanh bốn bề họ cũng đem bộ niềm tin giao phó cho đối phương, nhưng dường như thể dùng đến từ "" , bởi vì bình thường họ hình như cũng chẳng với mấy câu.
Đế quân và Mặc Uyên, lẽ quả thực giống như lời y , về sơ, quả thực bằng với Mặc Uyên.
***
Một tiểu tiên đồng đến chêm , Chiết Nhan mới giật tỉnh từ trong hồi ức.
Lời của đế quân chút sơ hở nào, chỉ là Chiết Nhan thượng thần cũng là đứa trẻ ba tuổi dễ dàng lừa như thế, hoặc thể y quả thực tung tích của Mặc Uyên, nhưng mà Mặc Uyên vì mất tích, cái vị nay vốn luôn thông thấu vạn dặm như đế quân phát giác chút gì cơ chứ.
Chiết Nhan ngẫm nghĩ một hồi, đổi một cách khác để hỏi thăm: "Mặc Uyên." Hắn sắp xếp ngôn ngữ trong đầu một hồi : "Gần đây tuy lệ khí của Thần Tộc cũng dần trở nên nặng nề nhưng Mặc Uyên nay cũng là vị thần thích đ.á.n.h thích g.i.ế.c, vị quân t.ử khiêm cung nho nhã như đóa U Lan lúc lên lớp cũng về phái chủ chiến, điều hiền cũng mà. Không giấu gì hiền , bảy trăm năm lúc y quyết ý bước chân chiến trường năm tộc, quả thực khiến và Bạch Chỉ kinh ngạc lâu. một đêm lúc y đưa quyết định từng gặp mặt phụ thần và Thiếu Quán, vì thế nhiều năm vẫn luôn đoán rằng, hẳn là phụ thần và Thiếu Quán gì với y mới khiến cho y đưa quyết định đó, đúng ?"
Đông Hoa khi uống một ngụm mới nhướng mắt lên , giống như cảm thấy vô cùng khó hiểu: "Chuyện , so với việc bây giờ ngươi đến hỏi thì mấy trăm năm ngươi nhân lúc còn ở đó mà hỏi nhỉ?"
Chiết Nhan thượng thần nữa cho nghẹn họng. Từ lúc bước chân Bích Hải Thương Linh, trừ câu chào đầu tiên , cứ một câu đế quân chặn họng một , quả là thể nào tiếp nữa. hổ là Chiết Nhan thượng thần xưng là mạnh vì gạo bạo vì tiền, khi nghiến răng nhịn xuống một hồi lập tức gượng hai tiếng bỏ qua luôn đoạn : "Hơ hơ, đó là kịp hỏi , ai y mất tích cơ chứ."
Chiết Nhan thượng thần cũng nữa lĩnh hội năng lực độc mồm của đế quân, vốn hỏi mấy vấn đề để thăm dò đế quân, ai ngờ y chịu phối hợp như thế, thì hà tất mất công thêm nữa, nhanh chóng truyền đạt mấy lời phó thác của các vị trưởng lão Thần Tộc rõ ràng cho xong chuyện. Hắn hắng giọng, vòng vo nữa mà trực tiếp : "Mấy câu hỏi lúc nãy chỉ là chút tư tâm của ngu mà thôi, hiền trả lời thì thôi . Thực ngu hôm nay đến đây chủ yếu còn là vì mặt cho các trưởng lão của Thần Tộc đến mời hiền Cửu Trùng Thiên." Hắn thành khẩn Đông Hoa: "Các vị trưởng lão hi vọng hiền thể trở Thái Thần Cung để chủ trì đại cục."
Đế quân cuối cùng cũng chặn họng nữa, : "Ồ? Mới ba năm, Thần Tộc gặp rắc rối ?" Hắn rũ mắt bàn cờ, ngón tay ngừng ma sát quân cờ trong tay.
Nghe đến hai từ "rắc rối", Chiết Nhan thượng thần lập tức thở dài ảo não: "Cũng ." Hắn hai ba lời tổng kết hết nội tình mắt của thần tộc: "Mặc Uyên rời , hiền lánh đời, vì thế hai năm chúng thần đề cử vị Hậu Chấn thần quân đây luôn ở cạnh Mặc Uyên lên chủ sự. Hậu Chấn và Phục Anh hai đều là cánh tay đắc lực của Mặc Uyên, Hậu Chấn chủ sự, Phục Anh đương nhiên phục. Hai phe đều vây cánh, chia phe đối kháng ở Lăng Tiêu điện, bây giờ loạn đến mức gà bay ch.ó sủa . Các vị trưởng lão cùng cảm thán, nếu như lúc Mặc Uyên rời lưu vài từ, danh chính ngôn thuận mà định kế thừa thì bây giờ Thần Tộc cũng đến nỗi loạn thành thế ." Nói đến đây, bất lực nhún nhún vai: "Như hiền đó, Hậu Chấn thượng thần và Phục Anh thượng thần, ai thần chủ thì cũng phục, nếu cứ như thì Thần Tộc nhất định sẽ nghênh đón thêm một trận đại chiến nữa, tránh khỏi tại họa duy chỉ một cách đó chính là cung thỉnh một vị thần tọa cả Bát Hoang đều kính phục lên chức vị thần chủ. Các vị trưởng lão khi thượng nghị đều nhất trí cho rằng, vị thượng thần ngoài hiền thì còn ai thích hợp cả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cham-thuong-thu-ngoai-truyen/chuong-2.html.]
Cạch một tiếng, một quân cờ đen đặt xuống bàn, đế quân vẫn bình thản: "Lúc bổn quân rời khỏi Thái Thần Cung, cũng ít kẻ trong đám trưởng lão vui mừng mặt, giờ đây họ thu dọn đám lộn xộn lập tức kêu bổn quân đến thu dọn giúp." Lời đầy trào phúng nhưng ngữ khí của đế quân vẫn bình thản, hề cảm giác trào phúng, càng giống như thực sự đang vô cùng hiếu kỳ: "Bổn quân dễ sai khiến đến thế ?"
Lúc nhận chuyện , Chiết Nhan hiểu, đây là một việc khó, bây giờ câu trả lời của Đông Hoa cũng tính là quá bất ngờ. Chiết Nhan thượng thần hổ : "Ta cũng cảm thấy các lão già dạng lành gì, nhưng mà Mặc Uyên rời cũng đường đột, nếu như đó định kế nhiệm, thì bây giờ cũng đến nỗi..."
Cạch một tiếng, một quân cờ đen nữa đặt xuống bàn, đế quân hiếm khi cắt ngang lời , bây giờ : "Mặc Uyên bước lên con đường thống nhất năm tộc vốn là để ngăn cản Thiếu Quán mở cửa Nhược Mộc, vì nhân tộc mà vũ hóa, há thể nghĩ đến chuyện thiên mệnh cuối cùng vẫn thể trái , cửa Nhược Mộc cuối cùng vẫn mở , Thiếu Quán cũng niết bàn vũ hóa, thứ theo đuổi cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, thì ở gì. Một tâm tàn ý lạnh, thể đợi đến lúc bốn tộc quỹ đạo rời coi như là chu đáo đến cùng cực , các ngươi còn oán trách y lúc rời định cái gì mà kế nhiệm nữa ?"
Lúc chuyện đế quân vẫn chăm chú bàn cờ, dường như ung dung bình tĩnh,thanh âm nhàn nhạt, gương mặt cũng bất cứ biểu cảm gì, nhưng Chiết Nhan y đang vui.
Sau khi một quân cờ trắng ăn liên tục ba quân cờ đen, đế quân nâng mắt Chiết Nhan: "Y giao cả trời đất mà y giành về đặt mặt các ngươi , Thần Tộc nếu như còn giữ thìđám phế vật các nên để cho Quỷ Tộc và Ma Tộc lên nắm quyền ."
Chiết Nhan vốn còn đang chấn kinh vì Đông Hoa chủ động nhắc đến nguyên nhân mà Mặc Uyên mất tích, đồng thời càng cảm thấy ngạc nhiên vì lý do mà Mặc Uyên rời quả nhiên liên quan đến Thiếu Quán, đột nhiên câu đó của y, lúc hồi thần nhịn mà đổ mồ hôi lạnh: "Đạo lý tuy rằng là đạo lý ." Chiết Nhan thượng thần tuy thích lý sự, nhưng kẻ hành nghề y nay đều lòng nhân từ, cho nên vẫn quan tâm đến tiền đồ của Thần Tộc: " nếu cứ mặc cho Quỷ Tộc và Ma Tộc lớn mạnh lên thì khi thế lực của họ cường thịnh hẳn là sẽ xâm phạm Thần Tộc, lúc đó trời đất sẽ..." Nói đến đây đột nhiên cảm thất kinh, Đông Hoa chớp mắt: "Huynh... hai trăm năm đột nhiên rời khỏi chiến trường về Bích Hải Thương Linh lánh đời, lẽ não nghĩ đến ngày hôm nay, cho nên mới..."
Trong đôi mắt chút cảm xúc nào của đế quân đột nhiên xẹt qua một tia sáng: "Ồ, ngươi đoán gì ?"
Chiết Nhan bắt chút ánh sáng nhỏ bé càng thêm khẳng định: "Lúc đó Thiếu Quán cách để mở cửa Nhược Mộc, mà một khi cửa Nhược Mộc mở thì cũng sẽ lấy tính mạng nàng. Huynh một khi Thiếu Quán vũ hóa thì Mặc Uyên nhất định cũng sẽ từ bỏ tất cả để rời , lúc đó Thần Tộc sẽ biến thành một bàn cát, trời đất sẽ nữa gặp đại loạn, đ.á.n.h nữa thì cũng chẳng ý nghĩa gì, vì thế mới lựa chọn quy ẩn trong lúc Thần Tộc đang một đường phất lên, đúng ?"
Thanh niên tóc bạc lập tức đáp lời .
nếu là như thế... Chiết Nhan sinh thêm chút nghi vấn: " nếu như chịu đồng ý với các vị trưởng lão Cửu Trùng Thiên chủ sự, thì cho dù Mặc Uyên rời thì vẫn tọa trấn, Thần Tộc cũng sẽ loạn, Thần Tộc loạn thì trời đất cũng sẽ , hà tất ..."
Đế quân cấm lấy quân cờ đen mới thắng lên, hôm nay đầu tiên thẳng Chiết Nhan thượng thần: "Ngươi cũng coi như là chút thông minh." Y tán thưởng . Giống hồ như vì để thưởng cho sự thông minh của đối phương, cũng bằng lòng thêm vài câu nữa: "Vì để thống nhất trời đất trong vòng bảy trăm năm, chiến trường Mặc Uyên hề hàm hồ, nhưng trong việc nội trị lơ là, cứ như thế mãi thì sớm muộn gì cũng sẽ xảy vấn đề. Những năm nay trong thần tộc kẻ lòng như quỷ mị, ruồi bọ chuột gián gì cũng đều , nếu như vẫn ở đó thì chúng thể hiện hình ?"
Chiết Nhan đột nhiên hiểu rõ, quả thực là như thế, nếu như Đông Hoa vẫn còn ở đó thì Thần Tộc sẽ loạn, nhưng chỉ khi Thần Tộc loạn lên thì đám yêu ma quỷ mị ẩn nấp trong đó mới chịu hiện hình. Khám bệnh thì mới dễ cắt những đám thịt thối nát , đúng bệnh bốc thuốc. Đây mới thực sự là một bàn cờ lớn.
Đế quân đặt con cờ cuối cùng xuống, Chiết Nhan lúc nãy mới phát hiện lúc đang một lòng lo lắng cho chuyện của thiên hạ thì đế quân lấy quân cờ đen của tự thành hết một ván cờ . Chiết Nhan thượng thần ngây ngườikhông nên gì, hồi lâu mới tán thưởng đế quân: "Hiền quả thực là cao thủ đ.á.n.h cờ."
Đế quân cũng thản nhiên với ời tán thưởng của : "Ừm, đúng thế."
***
Hiểu tính toán của đế quân, Chiết Nhan cảm thấy trong lòng an hơn nhiều, về nên trả lời với các trưởng lão trong lòng cũng tính toán. Bên cạnh đó, thực sự tiếp tục chịu tội đ.á.n.h cờ cùng đế quân nữa, dậy định cáo từ, ngờ Phi Vy tiên gia đột nhiên vội vàng lên thấp giọng bẩm báo, Bích Hải Thương Linh nghênh tiếp thêm một vị khách nữa.
Đế quân hứng thú với chuyện lắm, dọn dẹp bàn cờ tùy tiện hỏi: "Ồ? Ngươi đưa ai nữa thế?"
Phi Vy vội vàng ôm quyền: "Vị do thần đưa và mà là tự thẳng qua cấm chế của đế tọa để ."
Đông Hoa ngừng động tác dọn cờ , đang mở miệng thì Chiết Nhan kinh ngạc giành : "Cái gì cơ? Cái cấm chế đến bổn toạ còn thể xông , ai mà bản lĩnh như thế? Lẽ nào là... Mặc Uyên"
Đông Hoa đế quân trầm ngâm: "Mặc Uyên cũng cách nào . Có thể bước cấm chế , chỉ những xá miễn cấm chế, ví như Phi Vy. Hoặc là huyết mạch tương liên với , đáng tiếc phụ mẫu cũng ." Nói đến đây, y cũng cảm thấy chút hiếu kỳ Phi Vy: "Lẽ nào là ngoài xá miễn cho ngươi còn xá miễn cho khác nữa hả?"
Phi Vy thôi: "Vị khách ... lẽ là huyết mạch tương liên với đế tọa ngài cho nên mới thể tiến Bích Hải Thương Linh."
Sắc mặt của vị Đế Quân nào đó dù hàn huyên nửa ngày chuyện thiên hạ đại sự với Chiết Nhan cũng thèm đổi giờ đây trống rỗng: "Ta nhớ là một cô nhi, , cũng tỷ ."
Phi Vi lắc đầu: "Hắn là cũng là tỷ của ngài."
Đông Hoa lập tức : "Ta cũng phụ mẫu."
Phi Vi vẫn lắc đầu: "Hắn cũng là phụ mẫu của ngài."
Đông Hoa nhíu mày: "Vậy là..."
Phi Vi lấy hết can đảm : "Hắn là con trai ngài, tên là Bạch Cổn Cổn."
Đông Hoa: "...?"
Chiết Nhan: "...???"
Chiết Nhan thượng thần vốn định cất bước rời , thế lùi về một bước, đó chỉ bước lùi một bước mà còn lùi tận hai bước, ngay ngắn đoan nghiêm về chỗ cũ.
Đây là cái chuyện kinh thiên động địa gì đây? Chiết Nhan thượng thần ngoài mặt thì bất động thanh sắc nội tâm giống như thủy triều cuồn cuộn: "Không ngờ ba năm chầu chực cửa Bích Hải Thương Linh xứng cái đồng tiền bát gạo đến thế, cửa của bổn tọa quả phí phạm chút nào!