CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Quyển 2: Thiên Cơ - Dẫn Nhập: Lá Thư Gửi Con

Cập nhật lúc: 2026-04-29 12:09:35
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gửi Vị Tri yêu của ,

Vào cái thuở mà trời và đất còn phân chia rõ ràng, tại hang động thứ 108 vách Thiên Vũ thuộc vùng biển tối Tây Minh huyền bí, một loài hồ ly hiếm hoi sinh sống.

Chúng là loài hồ ly trắng tao nhã, thể biến hóa thành nam thanh nữ tú quyến rũ lòng để dệt nên những chuyện tình lâm ly bi đát như trong tiểu thuyết ngôn tình . Chúng , ma chê quỷ hờn! Toàn phủ một lớp lông đỏ loang lổ như tấm lụa nhuộm hỏng, sinh chỉ một tai, ba chân. Ngay cả khi tu luyện thành hình , chúng cũng chỉ thể là những kẻ xí nhất trong nhân loại.

Trong ghi chép của những cao nhân rõ lai lịch của chúng, loài hồ ly gọi là "Tiêu Hồ". Kỳ thực, đó là một cái tên . Phải là thứ yêu thích, mới sẵn lòng đặt cho nó một cái tên mỹ miều như . Sở dĩ các cao nhân đặt cho loài cáo một cái tên xí, là bởi chính họ cũng đem lòng yêu mến chúng.

Bởi vì, Tiêu Hồ giống những loài hồ yêu khác. Chúng quá thông minh, toan tính mưu mô, cũng chẳng tâm cơ sâu sắc. Chúng , nhưng thưởng thức tất cả những gì thế gian . Sự thưởng thức chân thành và tuyệt đối nhuốm màu đố kỵ.

biến thành một kẻ xí, đời ghét bỏ vùi dập, chúng vẫn sống theo cách của riêng . Chúng sẵn sàng việc ngơi nghỉ, cúc cung tận tụy để chăm sóc mà chúng ngưỡng mộ. Chúng sẵn sàng dùng chắn cú đá của gã say rượu chỉ để bảo vệ một đóa hoa dại ven đường mà chúng yêu thích. Chúng sẵn sàng chịu đựng vô vàn lời chế giễu của thợ may và đời, chỉ để học cách may một bộ áo quần thật .

dù thế nào nữa, sức quyến rũ lớn nhất của chúng ở sự "thưởng thức". Chúng luôn tràn đầy lòng ơn và niềm yêu thích vì đến thế gian , ngắm vô vàn và vật đẽ hơn . Đôi mắt của chúng trong suốt, màu, một đôi mắt dung chứa bất kỳ sự ghen ghét tà niệm nào.

Khi sinh mệnh của Tiêu Hồ kết thúc, xác chúng sẽ hóa thành một ngọn lửa, rực rỡ tan hư vô. đôi mắt sẽ hóa thành một viên đá trong suốt màu. Nó giống hệt những viên thạch trắng tì vết mà con thấy trong tiệm trang sức ngày nay, lặng lẽ rơi rớt ở bất cứ góc nào thế gian .

Viên đá , gọi là "Tiêu Hồ Nhãn".

Cũng giống như đá "Tuyệt Lý Hoa" đại diện cho "Hy Vọng", thì "Thưởng Thức" chính là ngôn ngữ duy nhất của đá Tiêu Hồ Nhãn.

Mẹ tài giỏi như những cao nhân để đoạt lấy những viên đá thần thoại , nhưng khá nhiều vàng. Mẹ thể khắp thế giới để tìm cho con những vật thế tương tự. Nếu con thích, sinh nhật một tuổi, sẽ tặng con một viên hóa thạch nở hoa. Cái chắc tự chế, dùng hóa thạch khủng long thế nhỉ? Đợi đến sinh nhật hai tuổi, sẽ tặng con một viên thạch trắng mài giũa hệt như mắt hồ ly, thành cúc áo đính lên bộ quần áo nhỏ xinh của con nhé?

Tóm , Vị Tri , luôn giữ hy vọng và cách thưởng thức cái , đó là kỳ vọng lớn nhất dành cho con. Có hai bảo vật , đường đời của con sẽ bớt phần nào chông gai.

Đây là chuyến du lịch đầu tiên của hai con . Đường phía bao xa, bao khó, cũng rõ lắm. vui, vì bất cứ lúc nào cũng còn cảm thấy cô đơn nữa. Con cũng thật may mắn, chào đời du lịch . Duyên phận thế gian, vạn vật phù sinh, ngay khi con còn mở mắt, chúng bước linh hồn con . Tha cho thỉnh thoảng "văn vở" một chút nhé, dù thì đây cũng là lá thư đầu tiên cho con mà.

Ngoài , chúng hãy cùng cảm ơn nhưng cũng đồng thời khinh bỉ cái gã đạo sĩ tên Giáp Ất nhé. Hắn kể cho câu chuyện về những viên đá , nhưng sống c.h.ế.t cũng chịu giao viên "Tiêu Hồ Nhãn" . Mặc dù ông chú đạo sĩ trông cũng bảnh bao, chẳng giống đạo sĩ chút nào, nhưng nhân lúc ngủ mà bóp c.h.ế.t cho ...

Mẹ đang thư đây, Vị Tri . Đó là cái tên đặt cho nhóc con trong bụng. Được , chỉ là tên mật thôi, con là trai gái hiện giờ vẫn là một ẩn (Vị Tri).

Không hiểu đột nhiên thư thế , lẽ do hành trình nhàm chán, hoặc do cái thứ cảm xúc gọi là "tình mẫu tử" đang tác quái chăng? Dù thì bàn phím cũng bao giờ thế giấy bút. Có những chuyện, tự tay rành rọt giấy trắng mực đen thì mới ý nghĩa.

Tuyệt Lý Hoa, Tiêu Hồ Nhãn, đều là những thứ từng thấy bao giờ.

Mẹ phán đoán khả năng tên Giáp Ất bịa chuyện là thấp. Bởi vì chính mắt chứng kiến viên Thanh Phách lấy từ Xuân Lô, ngày hôm trút bỏ lớp "vỏ ngọc" bên ngoài, biến thành một viên "thạch trắng" tròn trịa, trong suốt. , y hệt những viên thạch trắng thượng hạng trong tiệm trang sức. Mẹ cầm viên Tiêu Hồ Nhãn đó xem cho kỹ, nhưng cái gã Giáp Ất ăn chực uống chực xe chực nhất quyết cho chạm .

Mẹ cũng từng thử nhân lúc ngủ gật để trộm đá, ai ngờ tên khốn đó hạ một cái bùa chơi khăm đê tiện lên hòn đá. Mẹ còn chẳng dám kể cho ai , đường đường là bà chủ yêu quái ngàn năm tu hành mà thằng nhóc con đó tính kế. Hậu quả của việc trúng bùa là mất kiểm soát, nhảy xuống xe, giữa đường phố của một thị trấn nọ, " yêu bạn" mười với mỗi đường, kéo dài suốt mười phút đồng hồ! Bất kể nam nữ già trẻ, dọa những cư dân thị trấn chất phác sợ đến mức ba chân bốn cẳng bỏ chạy, tưởng gặp nữ lưu manh trong truyền thuyết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/quyen-2-thien-co-dan-nhap-la-thu-gui-con.html.]

Đến khi tức tối xe, tên Giáp Ất tỉnh ngủ chỉ thản nhiên phán một câu: "Không của cô thì đừng chạm , chạm sẽ chuyện đấy."

Tức đến nội thương! Cảm giác bất lực thật quá đau lòng!

Lúc , mùa đông khắc nghiệt sắp qua, vạn vật bắt đầu thấy hy vọng, chồi non bên đường len lén vươn lên. Thời gian tươi là thế, mà bên cạnh mọc một gã đạo sĩ! Mắt lúc nào cũng giấu cặp kính râm, bất kể ngày đêm; miệng lúc nào cũng nhai kẹo cao su, hỏi gì cũng , đến việc cũng chịu khai. Mỗi ngày ngoài việc theo ăn uống, chỉ ngủ gà ngủ gật vô tận, mà ngủ mới tài, cứ dựa ghế phụ mà ngủ.

Không lấy Tiêu Hồ Nhãn bực, cái điệu bộ bám càng lâu dài của Giáp Ất cũng bực, mà liên lạc với bố Ngao Sí của con càng bực hơn!

Từ lúc manh mối về hòn đá, gọi ngay cho Ngao Sí, nhưng đáng hận là điện thoại của gã chồng c.h.ế.t tiệt cứ "thuê bao quý khách gọi hiện liên lạc ". Nghe ngọn Bắc Sơn biển mà hai ông cháu cũng là nơi yêu ma tụ tập, chừng nữ yêu quái nào bắt về ông chồng trại chủ cũng nên.

Quay chủ đề chính, điều với họ nhất là suy đoán của về Thanh Phách. Theo lời Giáp Ất, chợt nhận tạo lớp phong ấn đầu tiên bằng những viên đá quả thật lao tâm khổ tứ. Người đó dùng Tuyệt Lý Hoa mang ý nghĩa "Hy Vọng" để phong ấn Hữu Khuất - kẻ ăn "Tuyệt Vọng" mà sống; dùng Tiêu Hồ Nhãn "Thưởng Thức" để phong ấn nữ yêu quái lấy "Ghen Tỵ" niềm vui.

Dù đến giờ vẫn lai lịch nữ yêu khống chế Xuân Lô, nhưng cứ đà mà suy, mười viên Thanh Phách còn chắc chắn đều chứa một loại đá tính chất "đối lập" với vật phong ấn. Nghĩ kỹ , hạ phong ấn ban đầu hề ý đuổi tận g.i.ế.c tuyệt, e rằng đó mượn những kỳ thạch trong trời đất để chuyện khác, ví dụ như... thanh tẩy hoặc sửa chữa tâm tính chăng?!

Còn vì tâm nguyện ban đầu của đó thất bại, lớp phong ấn Thanh Phách thứ hai từ , và chúng biến thành mắt phượng Linh Hoàng Thập Nhị Quan trong lăng mộ rồng Đông Hải, thì trời mới .

Mẹ liều mạng bố con mắng c.h.ế.t để gửi tin nhắn, bảo thấy tin thì gọi ngay cho , việc gấp.

Còn tiếp theo, chở cái gã đạo sĩ c.h.ế.t tiệt , tiếp tục hành trình mục đích về phía . Bởi vì , viên Tiêu Hồ Nhãn hiện lên hai chữ…

 THIÊN CƠ.

Lại là những từ ngữ mơ hồ đoán nổi.

Đành tùy duyên, đành chọn đại một hướng mà . Hỏi ý kiến Giáp Ất, bảo theo , lăn ngủ. Những lúc thế ngoan thế nhỉ? Mẹ nuốt cục tức trôi... Yêu quái và đạo sĩ đồng hành, đúng là một chuyến dị hợm!

vẫn chút vui mừng, ít nhất phát hiện những viên đá sẽ cung cấp manh mối. Giữa chúng dường như một sự liên kết kỳ lạ. Nếu cố gắng thêm chút nữa, thể trong tương lai gần sẽ gom đủ mười hai viên đá về! Tiền đề là, xử lý gã Giáp Ất thần bí, lười biếng nhưng tuyệt đối kẻ vô dụng .

Đáng ghét là từ lúc nhận gợi ý đến giờ, thời gian trôi qua vèo một cái hết một tháng. Thôn Thạch Vưu bỏ tít đằng ký ức. Cuộc sống của ngoài việc tiếp tục , ăn, ngủ và rao bán dọc đường thì chẳng chuyện gì lạ xảy . Tiện thể luôn, Phù Sinh quá kén khách, ai nếm thử một ngụm cũng vị đắng dọa chạy mất dép. Đến hôm nay vẫn bán hũ nào! Nếu để đám Cửu Quyết , chắc chắn họ sẽ thối mũi bà chủ kiếm đồng nào là đây, may mà dắt họ theo. mà, thỉnh thoảng cũng nhớ họ.

Trong nhiều đêm đầy , nếu ai đó tình cờ ngang qua, sẽ thấy nơi rừng hoang bên đường thị trấn nhỏ, một chiếc xe nhà di động đang đậu. Ghế phụ gã đạo sĩ đang ngáy pho pho, còn giường ở thùng xe phía , một phụ nữ thì thầm với cái bụng bầu. Cô kể về quá khứ với Ngao Sí, kể về sự phẫn nộ với thói ăn chực chờ của Cửu Quyết, kể về những hoang mang tương lai... Những ngày trời, còn thấy cô nắp capo, tay ôm cuốn nhật ký, phơi nắng cắm cúi thư...

Tóm cảm ơn nhóc con , nhờ con mà hành trình của thêm nhiều nội dung thú vị.

Nhắc mới nhớ, lúc lái xe, Giáp Ất ngủ; lúc dừng xe nghỉ, Giáp Ất ngủ; bây giờ là buổi trưa một ngày đầu tháng Hai, vẫn đang ngủ. Tên thần ngủ nhập chắc!

Mẹ lườm một cái, đ.á.n.h tay lái thật mạnh, xe lao lên con đường nhựa phẳng lì. Biển báo bên đường hiển thị: Phía , thành phố Tùng Sơn.

 

Loading...