CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Quyển 1: Đố Tân - Chương 1: Dẫn nhập

Cập nhật lúc: 2026-04-29 12:07:45
Lượt xem: 24

Quyển 1: Đố Tân - Chương 1: Dẫn nhập

" là một Thụ yêu, sinh đỉnh núi Phù Lung tháng Chạp tuyết bay đầy trời...” Câu mở đầu suốt ba năm nay .

Năm đầu tiên, tìm một . À , , mà là một con Rồng từ Đông Hải chạy trốn . Con rồng hóa thành gã đàn ông, dây dưa với tạo nên ân oán tình thù cả ngàn năm, mãi hết. Sau đó mất tích hai mươi năm, kẻ trốn tìm.

tìm mệt , bèn mở một tiệm nhỏ ở thành phố tên là Vong Xuyên, đặt tên tiệm là "Bất Đình", chuyên bán bánh ngọt. Những vị khách gặp năm đó cũng muôn hình vạn trạng như bánh ngọt trong tiệm , mỗi một dư vị. Tất nhiên, đa bọn họ chẳng , mà là Yêu. Họ tìm vì thèm ăn, phần lớn chỉ để uống với chén , kể một câu chuyện.

Chén mời họ uống đắng đến mức " thần cùng căm phẫn". Phải cố nén ý định bỏ cuộc, liều mạng nuốt qua đầu lưỡi thì mới cảm nhận một dư vị khác biệt: Vị Ngọt.

Trà tên là "Phù Sinh".

Cuối năm đó, lấy chồng. Cũng đúng, gọi là "lấy rồng".

Trăng mật trở về hết một năm. Quay ngôi nhà trong ngõ hẻm u tịch bỏ hơn ba trăm ngày, phủi sạch bụi trần, nối nghiệp cũ. Năm nay: “Bất Đình" trở thành nhà trọ. Có một bí ẩn tặng món quà là chiếc lồng đèn dệt bằng lụa Nhuyễn Yên, kèm bốn câu thơ:

Dừng chân uống chung ,

Một đêm mộng phù sinh.

Đi đây đừng hỏi,

Mây trắng mãi chẳng tan.

thật lòng thích món quà , dù tặng nó suýt nữa kéo cả thế giới xuống địa ngục. Vì chuyện đó mà vợ chồng cùng các vị khách liều mạng một phen, may mà uổng công. Nhân loại vẫn còn, thế giới vẫn bình an.

Tuy nhiên, với , đổi lớn nhất trong năm nay là từ "bà chủ" thăng cấp thành "bà chủ đang mang thai".

Đối với chuyện sắp , khá bình tĩnh. Kẻ bình tĩnh là bố đứa trẻ. Không thèm nhắc đến gã đàn ông đó nữa, chuyện ngốc nghếch gì cũng . Sách nuôi dạy con cái đời đều mua sạch, chong đèn sách đêm hôm như si như say, còn dùng nét chữ đau đớn của ghi chép mấy cuốn sổ tay to tướng.

cũng bao lén ngắm trong gương, chẳng thấy đổi gì mấy, dáng vóc vẫn sồ sề. Chỉ thỉnh thoảng, thỉnh thoảng, cảm nhận như tia điện xẹt qua, một sinh mệnh tươi mới đang vận động trong cơ thể, vươn tay, đá chân. tưởng tượng đủ tư thế của nhóc con mà kìm tiếng .

Quả thực, thể dùng tiêu chuẩn con để đo lường . Con một bà yêu quái và một ông bố tộc Rồng. Nghĩ thôi thấy hỗn loạn, thậm chí khó tin, nhưng bản năng vẫn khiến mong chờ ngày con chào đời. Sự mong chờ kín đáo, ngọt ngào như mật đường nhưng phô trương.

Theo suy nghĩ của , năm nay nên "cửa lớn , cửa trong bước", an tâm ở Bất Đình ăn ngon mặc để hầu hạ. Nhà trọ gì đó cũng dẹp , nhà thiếu tiền, vàng bạc đầy rẫy, chỉ cần nuôi bản và cái bụng cho tròn trịa béo là công đức vô lượng .

gì thế ?

Các bạn vẫn đang mà cảm thán nhiều thế đúng ? Xin quý vị khán giả, hiện tại đang trong một chiếc xe nhà di động Mercedes-Benz LMC qua sử dụng, hí hửng cầm vô lăng, ngẩng cao đầu lao con đường quê rộng rãi, hai bên đầy trâu bò dê ngựa.

Ai bảo yêu quái cứ bay lượn? Ai bảo yêu quái nghiêm túc thi bằng lái xe? Có lẽ là bông hoa lạ trong giới yêu quái khi cầm bằng lái chính quy của nhà nước đấy! Mấy thứ như chứng minh thư hộ khẩu các bạn khỏi lo, bịa một phận con quá dễ. Hơn nữa, năm ngoái còn là thi đậu đầu tiên trong khóa học lái xe đấy nhé!

cũng là tay lái mới, đầu một lái xe xa nên dám phóng nhanh quá... Hửm? Tại là "một "?

Các bạn quen gán ghép với con rồng , cả những sinh vật kỳ lạ trong tiệm Bất Đình nữa hả? Chậc chậc, để các bạn toại nguyện . Vì để thư và bỏ nhà bụi , "đại nghịch bất đạo" tự sắp xếp cho một chuyến du lịch đường dài mới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/quyen-1-do-tan-chuong-1-dan-nhap.html.]

để tiệm Bất Đình, nhưng mang theo chiếc lồng đèn mái hiên, giờ nó đang treo cửa xe. để Triệu công t.ử và Chỉ Phiến Nhi, nhưng mang theo tấm ảnh gia đình chụp chung nhét trong ví. để Ngao Sí, nhưng mang theo... con của .

Yên tâm , giữa và Ngao Sí chẳng mâu thuẫn gì sất. Làm chẳng qua là suy tính chu hơn thôi.

Vì rắc rối xuất hiện đúng như dự đoán cách đây lâu, Thiên Đế phái gã Chiến thần đáng ghét đến Đông Hải, dĩ nhiên là vì "Linh Hoàng Thập Nhị Quan" đang ẩn chứa huyền cơ. Hắn bảo Thiên Đế lệnh thu hồi vật sớm hơn. Long Vương đành lấy cớ lăng rồng là thánh địa Đông Hải, mở cửa xem ngày giờ cẩn thận, mở là mở, hẹn họ cuối năm . May mà tộc Rồng Đông Hải chịu sự quản lý của Thiên giới. Chiến thần Liêu Nguyên dù địa vị tôn quý cũng nể mặt Long Vương ba phần. thông minh như , đời nào nhận chuyện vấn đề.

Việc tìm mười một viên "Thanh Phách" còn - vốn ngụy trang thành mắt phượng - thể trì hoãn thêm nữa. Ngày hôm khi Liêu Nguyên , Long Vương đến Bất Đình, ghế kịp đặt một vật xuống mặt và Ngao Sí. Đó là một hòn đá to cỡ quả trứng gà, màu vàng cát thô ráp, góc cạnh lởm chởm nhuốm màu tang thương.

lạ ở chỗ, ngay chính giữa hòn đá mọc một bông hoa nhỏ tươi roi rói, cánh hoa vàng non mịn màng, đáng yêu như chú gà con mới nở.

Đó đích thực là sinh mệnh mọc từ trong đá, sống động vô cùng. từng đoán hạt hoa tình cờ rơi khe đá, nhưng hòn đá tuy thô kệch mà liền khối với khớp. Lạ lùng hơn là khi giơ lên soi ánh sáng, lờ mờ thấy bên trong, rễ hoa đúng là mọc từ trong lòng đá, hồn nhiên thành một thể.

Long Vương bảo, viên Thanh Phách ông mang về Đông Hải, ngày hôm trút bỏ lớp vỏ ngọc bên ngoài để biến thành bộ dạng . Ai ngờ trong Thanh Phách còn càn khôn, giờ cứ tưởng nó chỉ là cái phong ấn bằng ngọc để trấn áp hung thú.

Về chuyện lạ , Long Vương suy đoán rằng hòn đá mới là phong ấn thực sự. Không vì lý do gì, bọc thêm một lớp phong ấn bên ngoài, khiến chúng lầm tưởng lớp Thanh Phách ngoài cùng là bộ phong ấn. Nghĩ thế thấy rùng , phong ấn thứ gì mà cần đến hai tầng bảo hiểm? Nhớ trận ác chiến với Hữu Khuất năm ngoái, bắt đầu thấy đau bao tử.

Tuy nhiên, khi cầm hòn đá lên định kỹ thì chuyện mới điểm mấu chốt. Khoảnh khắc tay chạm đá, "bỏng". Một ngọn lửa vô hình từ sâu trong đá phụt , khoan da thịt . Không hẳn là đau, nhưng cảm giác trong sát na đó khiến trào nước mắt. Bi tráng và bất lực, vương vấn và gửi gắm, tất cả cảm xúc kỳ lạ trộn thành một cục, đ.á.n.h thẳng tim, chớp mắt biến mất dấu vết.

Tay trượt , hòn đá rơi "bộp" xuống đất.

Ngao Sí tưởng vụng về, nhặt lên xem thì thấy đá vẫn nguyên vẹn, nhưng mặt đá tự dưng nổi lên một chữ, như thể khắc sẵn từ lâu - một chữ "BẮC" rõ mồn một.

Chúng đều chắc chắn đó hề chữ . Nhìn hồi lâu. Bắc? Chẳng lẽ là một gợi ý huyền bí nào đó?

Ngao Sí chợt : "Phía Bắc Đông Hải một hòn đảo lớn quanh năm sương mù che phủ, bình thường ai lui tới, đảo đó tên là Bắc Sơn. Chữ nhắc chúng đến đó tìm những viên Thanh Phách còn chăng?"

Long Vương thấy thể thử theo manh mối . ý nghĩ của là: Chữ Bắc lẽ đơn giản chỉ là bảo chúng về phía Bắc.

Trước khi Long Vương và Ngao Sí rời , bảo họ để hòn đá nở hoa cho bảo quản, lý do là nghiên cứu thêm manh mối gì. Thiên giới rõ ràng sẽ dễ dàng buông tha Đông Hải, mà chuyện Thanh Phách thất lạc thể để quá nhiều , nên đành tự vận động, chia tìm ở nhiều nơi thôi.

Không ai phản đối. Trước khi , Ngao Sí ôm thật chặt, chẳng lời nào.

đều hiểu, nếu sớm tìm vật đó, Đông Hải e gặp đại họa. Lời đồn về lão Thiên Đế ít khi sai, kẻ càng khó thấu càng khiến sợ hãi. Huống hồ đó chẳng , mà là Thần, là chúa tể duy nhất của Thiên giới, đến nhân vật như Liêu Nguyên cũng cúi đầu.

Tóm , dẫu cũng là con dâu Đông Hải, lẽ nào giương mắt nhà bắt nạt? sẽ tất cả những gì thể.

cho Ngao Sí , vì chính cũng sẽ ! Chỉ để thư : "Thời gian gấp rút, chia tìm kiếm, tin tức thì nhắn tin liên lạc". Tiện thể dặn dò Triệu công t.ử và Chỉ Phiến Nhi trông nhà cho kỹ, đừng quên đóng tiền điện nước.

Kết quả của bộ sự việc chính là cảnh tượng các bạn đang thấy đây: lái chiếc xe secondhand, chở mấy thùng to tướng, lấy phận thương buôn lưu động chuyên bán Phù Sinh, một đường thẳng tiến về phương Bắc.

Lần : “Bất Đình" thực sự trở thành " dừng " đúng nghĩa đen. Tiệm của mở ngay chiếc xe nhà di động dũng cảm tiến về phía .

Phía sẽ gặp gì? Làm . Chỉ là, sợ.

 

Loading...