CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-04-29 12:08:43
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô bé Xuân Lô nhà họ Tống chỉ một đêm bỗng mọc một vết bớt đỏ, hình thù y như bàn tay che kín mắt .
Tống Dật sợ cô mắc bệnh lạ, tìm thầy lang đến xem, thầy bảo bệnh tật gì.
Đối mặt với sự đổi dung nhan, Xuân Lô chẳng để tâm, vẫn đùa với Tống Dật như khi: "Lần thì tìm chồng cho em càng khó ."
Tống Dật dở dở , chỉ bảo cơ hội sẽ đưa cô lên Hàm Dương tìm danh y chữa trị.
Xuân Lô vẫn là Xuân Lô, và ngoan ngoãn, chỉ thêm cái bớt thôi, chẳng ảnh hưởng gì đến nhân duyên của cô trong thôn.
Ngày tuyển chọn tượng gốm là ba ngày .
Tác phẩm của Tống Dật và Thư Đan đường gửi đến huyện nha. Người của hai thôn chia canh giữ những thùng gỗ niêm phong chứa tượng, chỉ đợi ba ngày phân cao thấp.
Thư Đan dẫn theo nhiều thợ thuyền, Tống Dật chỉ mang theo hai em thiết, cộng thêm Xuân Lô cải trang nam giới nằng nặc đòi theo xem náo nhiệt.
Đêm , hai đoàn dừng xe nghỉ ở một khe núi.
Tên Thư Đan lương tâm trỗi dậy từ , chủ động sang mời rượu Tống Dật, còn chia thịt mang theo cho nhóm Xuân Lô. Hắn kéo tay Tống Dật bảo thực tâm cảm kích ơn dạy dỗ, những chuyện đồn đại bất kính chỉ là tin vịt, mong Tống Dật đừng để bụng. Lần thi, dù ai thắng cũng sứt mẻ hòa khí.
Người tính tình như Tống Dật đời nào nghĩ cho khác, uống cạn bát rượu, còn khen ngợi Thư Đan một hồi.
Thịt cũng ngon thật, mấy đường mệt mỏi ăn sạch sành sanh.
Tiếc lòng khó lường, rượu thịt mỹ vị chẳng khác gì rượu độc d.a.o găm. Kẻ lòng hẹp hòi như Thư Đan thật lòng cầu hòa. Hắn phất tay, sai lôi Tống Dật và đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê sang một bên, cạy nắp thùng gỗ, lấy bức tượng sống động như thật, kỹ thuật tinh xảo.
Nhìn thấy tác phẩm của Tống Dật, Thư Đan kinh ngạc, càng thấy may mắn vì dùng chiêu , nếu với tay nghề của cửa thắng.
Hắn lấy búa đục, phá hủy bức tượng đến nát bươm.
Làm xong việc, đặt tượng thùng, niêm phong như cũ, cả bọn về chỗ giả vờ say rượu ngủ say.
Đến rạng sáng, Thư Đan đang ngủ ngon lành vì đắc ý bỗng ai đó lay dậy. Mở mắt , kinh hoàng thấy đang ở một lò gốm lạ hoắc. Trước mặt là thằng nhóc mặt vết bớt theo Tống Dật.
"Ngươi là ai? Sao bắt đến đây!" Thư Đan quát, định dậy nhưng thể cử động, cả như tượng đất, một luồng sức mạnh dựng lên, đặt mặt thằng nhóc.
"Anh trai là thợ giỏi nhất. lẽ một ngày nào đó, ngươi sẽ vượt qua ." Xuân Lô chậm rãi , cúi đầu nhào nặn cục đất sét trong tay: “Ta hy vọng ngày đó."
Dứt lời, đất sét đắp lên mặt , từng miếng từng miếng bịt kín mắt mũi tai miệng.
Trong lò, lửa bùng lên hừng hực, chiếu đỏ rực khuôn mặt Xuân Lô. Vết bớt càng giống một bàn tay đỏ lòm, cố tình che thứ gì đó...
…
Tống Dật phụ sự kỳ vọng, thắng. Quan giám khảo chính thức ban công văn, mời Tống Dật đầu tháng lấy phận thợ thủ công hoàng gia thành Hàm Dương.
Tượng Tống Dật cao lớn vạm vỡ, khuôn mặt sống động như thật, khắc họa tinh vi, thần thái khí độ khiến vỗ án khen . So với tác phẩm của Thư Đan thì đúng là một trời một vực, tượng của Thư Đan nát như bùn nhão.
Lạ ở chỗ, ngày trọng đại như mà Thư Đan mất tăm mất tích. Sau đêm ngủ ở khe núi, ai thấy nữa. Thuộc hạ của đưa tượng đến dự thi, còn tưởng thua kém nên lâm trận bỏ chạy.
Tóm , chẳng ai quan tâm kẻ thất bại cụp đuôi chạy trốn, chỉ quan tâm đến Tống Dật - mang vinh quang về cho thôn Thạch Vưu. Ngày về, cả thôn vui như tết.
Chỉ A Chỉ nhận Tống Dật tâm sự.
Đêm đó, Tống Dật bức tượng mang vinh quang cho , : "Anh cứ cảm thấy bức tượng khác với lúc ."
A Chỉ : "Chẳng lẽ tượng tự biến hình ?"
"Chắc do mệt quá nên gà hóa cuốc thôi." Tống Dật cũng , ôm vai A Chỉ: “Tháng Hàm Dương, chuyến bao giờ mới về, là ba ngày nữa cưới , em theo lên Hàm Dương luôn!"
"Thế cha và Xuân Lô thì ?" A Chỉ hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-6.html.]
"Cha sức khỏe yếu, Xuân Lô còn nhỏ, Hàm Dương đường xá xa xôi gian khổ, cứ để họ ở thôn là nhất." Tống Dật mặt A Chỉ, thâm tình : “Chỉ khổ cho em, theo chân trời góc bể."
A Chỉ lắc đầu, ôm chặt lấy Tống Dật: "Anh em đó, hai chúng mãi mãi xa rời."
Cả thế giới trong khoảnh khắc chỉ còn đôi uyên ương.
Sau cánh cửa, bóng dáng Xuân Lô từ từ chìm bóng tối.
Họ sắp , trai từng hứa hái cho cô sắp vứt bỏ cô .
Trong cô bùng lên một ngọn lửa, cháy dữ dội, khó chịu vô cùng.
…
A Chỉ mất tích. Ngay ngày cưới một hôm.
Cả thôn Thạch Vưu đổ tìm nhưng vô vọng. Đủ loại tin đồn, bảo cô cãi với Tống Dật bỏ về nhà đẻ, bảo cô mạo phạm bà Thạch Vưu nên qua bến Đố Tân cuốn trôi.
Tống Dật gầy rộc , tâm lực tiều tụy. Mắt thấy ngày Hàm Dương đến, cáo bệnh , một lòng chỉ tìm tung tích A Chỉ.
Xuân Lô cũng chạy đôn chạy đáo giúp , dò la khắp nơi, nhưng kết quả vẫn là con .
Cùng lúc đó, trong thành Hàm Dương xảy một chuyện lạ lớn nhỏ. Tại một xưởng lớn chuyên nung tượng đất, hàng loạt tượng nung xong xếp hàng trong sân chờ của cung đình đến chở . Hôm đó, khi quan quân đang sai bốc vác, bỗng thấy tiếng lục lạc kêu khe khẽ, dừng tay thì tiếng cũng dứt. Kiểm tra kỹ mới phát hiện tiếng động phát từ bức tượng xếp cuối cùng. Nhìn kỹ bức tượng , khuôn mặt thanh tú xinh , tuy mặc chiến bào nhưng thiếu nét nam nhi, trông như nữ cải nam trang.
Quan quân vội hỏi tượng do ai , thợ thuyền ngơ ngác, ai cũng bảo của . Mang sổ sách đối chiếu mới thấy lượng khớp, thừa một tượng.
Không ai bức tượng từ chui , viên quan sợ lớn chuyện lỡ việc nên lén sửa sổ sách, thu nhận luôn bức tượng đó. Còn việc chở thì ngoài .
Lại chuyện Tống Dật cáo bệnh, kẻ thù cũ ở thôn Hổ Đầu tố lên huyện nha, bảo bệnh tật gì, chỉ vì tình riêng mà phục vụ Hoàng thượng. Tống Dật rước họa . Nếu nhờ tay nghề tinh xạm và quan huyện tiếc tài thì phạt nặng, cuối cùng đ.á.n.h một trăm gậy thả về.
Tống Dật thương nặng liệt giường cả tháng trời mới dậy , tung tích A Chỉ vẫn bặt vô âm tín. Anh từ bỏ, chống nạng, Xuân Lô dìu tìm kiếm khắp nơi.
Một tháng, nửa năm, tròn hai năm trôi qua, Tống Dật mới dần tuyệt vọng. Anh xưởng gốm, lao việc ngày đêm.
Xuân Lô đeo chiếc lục lạc vàng tặng, ngày ngày đưa cơm cho như xưa. Trong mắt , vẫn là con bé Xuân Lô , hiểu chuyện, rời bỏ nhà họ Tống.
Tống Dật còn là Tống Dật ngày xưa nữa. Đồ gốm nung bỗng mất hết thần thái, cẩu thả và hỗn loạn. Dần dần, chẳng ai mua đồ của nữa. Xưởng gốm thôn Thạch Vưu lụi bại dần, các xưởng mới mọc lên vượt mặt.
Đối mặt với sự nghi ngờ và trách cứ, Tống Dật mặc kệ tất cả, ngày nào cũng đúng giờ nung gốm, mặc xác nung thứ gì.
Tan , về nhà đúng giờ, bày đủ loại sân, pha từng chén, uống trò chuyện với khí, giả vờ như A Chỉ vẫn còn đó.
Xuân Lô vẻ chẳng lo lắng gì về tình trạng của , ngược ngày nào cũng vui vẻ, chăm sóc cha con chu đáo hơn . Đêm nào cũng ngủ ngon.
Bây giờ cô an , còn chuyện gì, còn ai thể khiến vứt bỏ cô nữa.
Tuy nhiên, cô cũng phát hiện một vấn đề - cơ thể cô ngừng lớn. Dù chỉ là cái vỏ, nhưng mười năm cô tu luyện theo cách bà Thạch Vưu dạy thì cơ thể vẫn lớn lên bình thường, giờ nữa?
Tình hình thôn Thạch Vưu ngày càng tệ, thiếu trụ cột là Tống Dật, xưởng gốm chẳng bao lâu thì giải tán. Dân làng thì ở ruộng, kẻ bỏ tha hương cầu thực, cảnh tượng tiêu điều khắp nơi.
Một buổi sáng sớm, phát hiện xác Tống Dật sông Đố Tân. Khi vớt lên thì quá muộn.
Không ai trượt chân cố ý, chỉ trong bàn tay cứng đờ của nắm chặt một chiếc giày thêu. Là giày của A Chỉ.
Lão Tống quá đau buồn cũng qua đời ngay đó. Thôn Thạch Vưu, nhà họ Tống tan nát, vật đổi dời.
Còn một Xuân Lô, xác Tống Dật, nháo, bình tĩnh lạ thường.
Đêm đó, xác Tống Dật và Xuân Lô đều biến mất.