CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-04-29 12:08:42
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Xuân Lô, đưa cơm cho trai đấy ?"

"Vâng ạ, chào Ngưu, chào Đao, ăn ạ?"

"Ăn ăn , cô còn đang bận bên trong đấy, mau ."

"Vâng ạ!"

Những đàn ông xổm nghỉ ngơi bên ngoài lò gốm, hễ thấy tiếng chuông leng keng là ngay con bé tí hon tới.

Đốt lò nung gốm giữa mùa hè là một công việc cực hình, nóng, nóng đến mức lột da. Mặt trời thiêu đốt, lò nung hừng hực, nghĩ thôi thấy mất mạng. Chỉ tiếng chuông vang lên đúng giờ mỗi trưa là mang chút mát lành vô cớ cho lòng . Mọi trong xưởng đều quý con bé, khéo mồm, bộ váy vải thô màu trắng xám lúc nào cũng sạch sẽ, nhảy chân sáo như con thỏ nhỏ. Cái lục lạc vàng buộc chỉ đỏ cổ tay kêu leng keng vui tai, ai thấy cũng mến.

"Anh ơi! Anh ơi!"

Người đến tiếng tới, Tống Dật đang bận xếp lò thò cái mặt đầy mồ hôi , lớn: "Đợi ở ngoài, trong nóng lắm!"

Xuân Lô bao giờ chịu lời, xách cái làn nhỏ xuống chỗ gần nhất: "Đợi cùng , em sợ nóng ."

Cô bé bao giờ đổ mồ hôi, nóng thế nào cũng .

Tống Dật lay chuyển cô em, đành nhanh tay hơn. Xếp lò quan trọng, vị trí đặt phôi gốm tính toán kỹ, sai một ly một dặm, lửa đều là phế phẩm ngay. Thợ giỏi nhất xưởng gốm dĩ nhiên là Tống Dật, cả thôn Thạch Vưu tìm thứ hai giỏi hơn, là con trai độc nhất của lão Tống, thừa kế trọn vẹn tay nghề của cha, thậm chí còn giỏi hơn. Đồ gốm qua tay Tống Dật bao giờ lo ế, đến thợ gốm trong cung cũng than bằng. Nghe lô hàng mới nhất gửi cung, đến đại nhân Lý Tư cũng khen nức nở. Xưởng gốm thôn Thạch Vưu ngày càng nổi tiếng, tìm đến Tống Dật thường chia hai loại: một là đặt hàng, hai là xin bái sư.

Người trong xưởng ai cũng thể coi là học trò của Tống Dật, gì thắc mắc đều hỏi , và cũng chẳng bao giờ giấu nghề, hỏi gì đáp nấy, thậm chí cầm tay chỉ việc. Có từ xa đến học, dốc lòng truyền dạy, gặp ai khó khăn còn cho thêm tiền lộ phí.

Không ít nhắc nhở , cây cao đón gió, bí quyết gia truyền nên giấu bớt , nhỡ kẻ học cướp miếng cơm thì . chỉ xòa, bảo nếu vượt qua thì chứng tỏ họ giỏi hơn, học hỏi họ là . Thế là bảo ngốc, cũng bảo là bậc hiền nhân thực sự.

dù là thằng ngốc hiền nhân, Xuân Lô mãi mãi về phía Tống Dật. Cô là em gái, cũng là cái đuôi nhỏ dính của , bất kể đông hè mưa nắng, cô luôn xuất hiện đúng giờ ở xưởng. Cơm canh trong làn do chính tay cô nấu, bưng đến còn nóng hổi, còn tết một cái nắp đậy kín mít mới chịu. Cơm cho ăn, dính một hạt bụi.

Mọi đều Tống Dật cũng chiều cô em hết mực. Cái lục lạc vàng tay cô giá trị nhỏ, là tích cóp tiền công bao lâu, nhân dịp giao hàng ở Hàm Dương xa xôi mua về tặng cô. Anh còn đặc biệt nhờ khắc bốn chữ lên lục lạc, một mặt là "Xuân Lô", mặt là "Bình An".

Nhiều đêm hè, Xuân Lô thường uống cùng Tống Dật sân nhà. Cùng là đàn ông miền núi cục mịch, nhưng Tống Dật sinh chút thú vị và phong nhã hơn . Đàn ông trong xưởng hễ nghỉ tay là tụ tập nhậu nhẹt, bàn tán chuyện gái gú hoặc nướng tiền sới bạc. Tống Dật thì khác, . Niềm vui lớn nhất là nhờ kiếm đủ loại từ khắp nơi, đựng trong những chiếc hũ nhỏ tinh xảo do chính tay nung, lúc trăng thanh gió mát thì lôi , cẩn thận pha, từ từ thưởng thức. Cuộc đời quá nhiều lửa nóng, với , sự hưởng thụ lớn nhất là một chiếc ghế mây, vầng trăng khuyết, chén tay và sân vườn tĩnh lặng.

Xuân Lô cũng là một sự tồn tại chẳng liên quan gì đến "lửa nóng", cô nghịch ngợm nhưng ồn ào, nhưng lắm lời, luôn cách bầu bạn với đúng lúc, trò chuyện đùa giỡn, luôn chuyện vui để . Tính cách họ giống , đôi khi còn trái ngược. Cô như dòng suối hoạt bát nhưng hiền hòa, bao giờ dữ dội như sông lớn, còn bản tính trầm lặng, hành xử đoan chính, y hệt những món đồ gốm do : ngoài tưởng chúng lạnh lẽo cứng nhắc, nhưng quên mất chúng sinh từ lửa đỏ, dù bề ngoài nguội nhưng nhiệt độ bên trong bao giờ tắt.

Anh thường , gốm cũng sinh mệnh, thợ giỏi thực sự thể dùng lửa nung một trái tim.

Xuân Lô , thực sự yêu nghề .

Những đêm hè bên trò chuyện như thế là thời gian hai em thích nhất.

Có một đêm, cô ngắm cái lục lạc vàng tay, nghịch ngợm lắc lắc. Từ lúc Tống Dật tặng cô đến giờ, cô cố tình lắc nó bao nhiêu . Mỗi tiếng ding dong vang lên, Tống Dật bất lực, bảo thế thì thà tặng còn hơn, để yên tĩnh.

"Nói dối!" Cô ghé sát mặt , khoác tay , một tay chỉ lên trời: “Kể cả em trời, cũng sẽ lấy cho em, đúng ?"

"Anh thể lấy ." Tống Dật nghiêm túc : “ sẽ thử vì em. Dù cuối cùng lấy gì, ít nhất em cũng quá tiếc nuối."

"Thôi đừng thử, cao thế, ngã c.h.ế.t thì em tìm trai khác." Xuân Lô dựa đầu vai , híp mắt lắc lục lạc: “Có cái là đủ ."

Cái lục lạc vàng là quà sinh nhật mười lăm tuổi của cô. Mười năm , đúng ngày , cô trần truồng co ro cửa nhà họ Tống. Hôm đó mưa to, cô như một con cá nhỏ t.h.ả.m hại sóng đ.á.n.h dạt bờ.

Tống Dật bế cô nhà, hành động cứu giúp tiện tay khiến Tống Dật và cha thọt chân thêm một cùng huyết thống. Ngày nhận nuôi cô, Tống Dật mơ một giấc mơ kỳ lạ. Mơ thấy bên cầu đá trong thôn mọc lên một lò gốm lửa cháy hừng hực, một con bé trắng trẻo nhưng rõ mặt từ trong lò nhảy . Lúc đó đang là tháng ba mùa xuân, ánh nắng chiếu lên nó, hào quang kỳ dị như chim tiên vỗ cánh lưng.

Tỉnh dậy, đặt tên cho cô là Xuân Lô (Lò Xuân).

Ký ức năm năm tuổi trống rỗng. Tống Dật từng nghĩ nếu ngày nào đó cô nhớ nhà ở thì sẽ đưa về với cha . khi cô lớn dần, ý định đó cũng phai nhạt. Một là cô bảo thực sự nhớ, hai là nỡ xa cô.

Cha con coi đứa bé gái là món quà trời ban, xinh , thông minh, dạy chữ một là nhớ. Điều đáng quý nhất là cô thiên bẩm về gốm sứ. Những hình vẽ cô vẽ nguệch ngoạc bằng cành cây đất, qua tay Tống Dật chế tác thường là những món hàng bán chạy nhất. Có thời gian Tống Dật kiểm soát nhiệt độ lò, cũng nhờ Xuân Lô gợi ý bên cạnh mới giải quyết . Anh từng ngạc nhiên hỏi , Xuân Lô chỉ bảo cô cũng rõ, chỉ cảm thấy nên thế thôi.

Nhiều Tống Dật bảo Xuân Lô, nếu em là con trai thì thể đường hoàng xưởng trổ tài, chẳng bao lâu sẽ thành danh sư, vượt xa cả .

Xuân Lô bảo, cô thích việc đưa cơm hơn.

"Trời nóng thế , bảo cần đưa cơm mà." Tống Dật xong việc, chui , lau tay qua loa kéo Xuân Lô xuống gốc cây xa lò nhất.

"Em sợ nóng ." Xuân Lô bày cơm : “Mau ăn . Ăn no mới sức đấu với gã Thư Đan bên thôn Hổ Đầu chứ."

Gần đây chuyện đáng chú ý nhất là lệnh triệu tập từ hoàng cung. Theo lệnh Hoàng đế, đại nhân Lý Tư lệnh quốc triệu tập các xưởng gốm và nghệ nhân giỏi để đúc lượng lớn tượng và tượng ngựa. Bất kể quan doanh tư doanh, đều lấy tay nghề luận cao thấp. Một khi chọn thợ thủ công hoàng gia, ban thưởng là phụ, tác phẩm Đế vương sử dụng mới là vinh dự tột cùng.

Tống Dật ở thôn Thạch Vưu và Thư Đan ở thôn Hổ Đầu là hai nghệ nhân nổi danh nhất hiện nay. Chỉ điều Thư Đan cậy tài khinh , luôn coi Tống Dật là cái gai trong mắt. Buồn là khi nổi danh, từng lẽo đẽo chạy sang thôn Thạch Vưu xin Tống Dật chỉ giáo. Tống Dật dĩ nhiên dốc lòng truyền dạy, ai ngờ đắc thế những quên sạch ơn nghĩa sư phụ, mà còn suốt ngày tính kế hất cẳng cha con Tống Dật, để xưởng gốm thôn Hổ Đầu độc bá thiên hạ.

Lần tuyển chọn , các xưởng mỗi nơi một tượng gửi lên huyện để quan thẩm định, đạt mới tiến cử lên .

Ngày nộp bài sắp đến, thôn Hổ Đầu loạn cào cào cả lên, còn Tống Dật vẫn bình chân như vại, nung tượng dự thi, trễ nải việc trong xưởng.

"Anh từng nghĩ tranh cao thấp với Thư Đan." Anh c.ắ.n miếng màn thầu: “Nếu chọn, chứng tỏ tay nghề hơn , cần mài giũa thêm. Chuyện ngự dụng chỉ là thứ yếu."

"Tên họ Thư nghĩ thế ." Xuân Lô bĩu môi: “Hắn chỉ nhân cơ hội đ.á.n.h bại . Nếu thắng, xưởng khó sống lắm."

Anh búng trán Xuân Lô: "Nhóc con, em lo xa quá . Mấy việc để lo, em ở nhà lo học hành thêu thùa . Sắp thành thiếu nữ , cầm nổi cây kim sợi chỉ thì ai rước?"

Xuân Lô ngốc: "Thì em ở nhà họ Tống cả đời, theo ."

"Ngốc, thế ." Anh .

Nghe , mặt Xuân Lô xị xuống, dẩu mỏ: "Trừ khi cần em nữa, vứt bỏ em."

"Nghĩ bậy." Anh xoa đầu cô: “Đến cái bình gốm hỏng còn chẳng nỡ vứt, huống hồ em là sống sờ sờ."

Xuân Lô lúc mới nín mỉm , ôm chặt lấy cánh tay .

Một cơn gió nhẹ thổi qua, lướt tới bức tường đất lở lói mặt. Chỗ vỡ tường khéo thẳng dòng Đố Tân bốn mùa chảy mãi.

Những lúc nghỉ tay, Tống Dật thích đây tiếng nước, ngắm núi non. Anh luôn cho rằng con sông và cây cầu đá là phong cảnh nhất thôn Thạch Vưu, cái tên Đố Tân thật hỏng cả khí vận. Xuân Lô từng hỏi tại sông tên là Đố Tân, cầu và thôn gọi là Thạch Vưu.

Tống Dật kể, khi Trùng Nhĩ lên ngôi, từng lưu vong khắp nơi. Trong bề theo Giới T.ử Thôi trung thành tận tụy, theo phò tá suốt mười chín năm một lời oán thán. Chỉ tiếc Giới T.ử Thôi lấy bà vợ ghen, bà quan tâm chồng xa nhà vì trung quân ái quốc, chỉ cho là ông trăng hoa. Bà vợ tên là Thạch Vưu. Khi Trùng Nhĩ về nước Tấn lên ngôi, Giới T.ử Thôi một lòng nhớ vợ, kịp nhận phong thưởng vội về nhà, mới Thạch Vưu chuyển về quê cũ từ lâu. Ông vội vã tìm đến, ai ngờ bà vợ thấy chồng về những chẳng mừng mà còn lấy sợi dây thừng yểm bùa trói chặt ông , kể lể tội trạng trăng hoa bịa đặt, thề cho ông nữa, chỉ ở bên bà "ngày ngày đối mặt". Sau đó Trùng Nhĩ cho tìm Giới T.ử Thôi, tìm đến nơi gọi mãi thấy ai thưa. Thuộc hạ nóng vội bèn phóng hỏa đốt núi để ép ông . Giới T.ử Thôi đường đường nam nhi, dây thừng trói cổ nhục nhã, áo quần xộc xệch, cảm thấy còn mặt mũi ai nên dám lên tiếng. Giờ thấy lửa cháy, nghĩ đến nỗi nhục mấy ngày qua, bèn phóng hỏa đốt luôn nhà . Trong ngoài đều là lửa, Thạch Vưu ôm lấy ông lóc hứa sẽ ghen nữa, nhưng muộn, hai vợ chồng cùng c.h.ế.t cháy. Khi dọn dẹp, xương cốt hai hòa bùn đất, thể thu liễm.

Sau đó, nơi thường xảy chuyện lạ. Chỗ Thạch Vưu c.h.ế.t con sông và cây cầu đá. Phụ nữ xinh qua đều gió cuốn xuống sông c.h.ế.t đuối, chỉ xí già nua mới bình an. Mọi bảo đó là do oán khí của bà Thạch Vưu, ghét gái , sợ họ quyến rũ chồng . Thế là dân lập miếu thờ bà Thạch Vưu. Người gọi sông là Đố Tân, cầu và thôn là Thạch Vưu.

Tống Dật cũng bảo, chỉ là truyền thuyết thôi, ai kiểm chứng . Có điều đất ở đây đặc biệt là thật, đất sét thôn Thạch Vưu mịn và chịu lửa hơn nơi khác. Người bảo đó là do tinh phách bà Thạch Vưu hòa đất.

Xuân Lô hỏi tin chuyện bà Thạch Vưu , Tống Dật bảo tin, mấy giả qua cầu chỉ là do thiếu hiểu . Xuân Lô bảo, cô tin.

Ăn xong, Xuân Lô dọn bát đĩa hỏi: "Tối nay ăn gì ạ? Cha hôm nay câu con cá to lắm."

"Ây da, tối nay chắc về ăn cơm , đón chị A Chỉ. Chị thăm ốm, sang thôn Bạch Thủy đón về." Tống Dật vỗ đùi, xoa đầu Xuân Lô: “Con cá đó em với cha chia ăn , đằng nào em cũng ăn khỏe. Anh đây, em dọn dẹp về nhanh nhé."

"Vâng..."

Động tác vốn nhanh nhẹn của Xuân Lô trở nên chậm chạp. Mỗi đến cái tên A Chỉ, cô vô thức khựng một nhịp.

Chị A Chỉ, sắp trở thành chị dâu A Chỉ . Cô và trai là một đôi trời sinh. Cả thôn đều thế.

A Chỉ và Tống Dật hứa hôn từ bé, thanh mai trúc mã. Đến năm Tống Dật mười tuổi, cha A Chỉ ăn xa nên cả nhà rời thôn Thạch Vưu. Hai năm cha A Chỉ mất, cô mới đưa cô về quê sinh sống, cũng là để thực hiện hôn ước năm xưa.

Ngày hôm đó, khi Tống Dật hớn hở dắt tay A Chỉ đến mặt Xuân Lô, cô đang giúp hai cha con phôi gốm ở nhà, ngẩng đầu lên liền thấy một nhân vật như tiên nữ, e lệ nép bên cạnh trai .

A Chỉ , , tính nết , với Tống Dật, với lão Tống, với cả Xuân Lô, chê . Vì cô, Tống Dật lo thiếu quần áo mới, đường kim mũi chỉ của A Chỉ ai sánh bằng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-5.html.]

là trời mắt, trai tài gái sắc. Lão Tống chọn ngày lành, cuối năm nay Tống Dật sẽ rước A Chỉ về dinh.

Từ khi A Chỉ xuất hiện, sân nhỏ mùa hè từ hai biến thành ba . A Chỉ từng chút nhấm nháp Tống Dật pha, những uống mà còn đó là gì, lai lịch . Trong hương lượn lờ, phu xướng phụ tùy, tâm đầu ý hợp.

Những lúc như thế, Xuân Lô luôn ngáp ngắn ngáp dài, đặt chén uống ực một xuống, bảo buồn ngủ ngủ .

Đến cửa nhà, cô luôn kìm ngoái hai nương tựa trăng, trong lòng như tảng đá đè nặng, tư vị khó tả.

Tài thêu thùa của cô vĩnh viễn bằng chị A Chỉ, lưỡi cô cũng thể bằng chị . Trà gì miệng cô cũng chỉ một vị, bởi vì - cô vị giác, ăn gì cũng như nhai sáp.

, là yêu, một con yêu quái đến xác m.á.u thịt cũng . Không vị giác, cảm giác đau, đến nóng lạnh cũng .

Cuối năm đến gần, cô càng Tống Dật và A Chỉ bàn nhiều về tương lai: trang trí phòng tân hôn thế nào, mở rộng xưởng gốm , sinh bao nhiêu đứa con. Xuân Lô chợt nhận , trai sắp một gia đình thực sự, trọn vẹn. gia đình đó, lẽ liên quan đến cô. Cô trong tương lai của họ. Nụ hạnh phúc của họ trở thành nỗi sợ hãi lớn nhất trong lòng Xuân Lô, và cả sự ghen tị - lâu cô mới hiểu cảm giác đó là ghen tị.

Cô ghét cảm giác . Anh trai sẽ bỏ rơi cô, chính kéo cô về từ cõi c.h.ế.t. Dù chị A Chỉ, họ vẫn sẽ với cô như xưa thôi, chắc chắn là .

Chỉ tự nhủ như thế hết đến khác, cô mới miễn cưỡng ngủ .

Xuân Lô lặng lẽ dọn bát đũa, xách làn về nhà.

Trưa hôm , Tống Dật mới đưa A Chỉ về. Chưa cửa, Xuân Lô thấy tiếng chuông quen thuộc, lòng chùng xuống.

A Chỉ diện áo mới rạng rỡ bước , cổ tay trắng ngần buộc một chiếc lục lạc vàng quen đến thể quen hơn.

Tống Dật giàu, nhưng sẵn sàng dốc hết vốn liếng vì yêu.

"Xuân Lô, lục lạc vàng của chị A Chỉ là một cặp với cái của em đấy. Hôm nọ nhờ mang từ Hàm Dương về." Tống Dật : “Sau hai cái cùng kêu, nhà càng náo nhiệt."

A Chỉ che miệng , trách yêu: "Đã bảo đừng tốn tiền oan , em xem trai em đấy, thấy cái gì cũng mua cho chị. Bộ đồ cũng thế, đắt quá."

"Hihi, chị là chị dâu tương lai của em, tiêu tiền vì chị là điều tất nhiên mà, em còn chê tiêu ít quá đấy." Xuân Lô tít mắt với Tống Dật: “ ?"

"Thế mới thấy thể để em theo bọn , cái miệng lanh lợi sẽ gây bao nhiêu chuyện." Tống Dật véo mũi cô.

Xuân Lô lè lưỡi với , chạy tót về phòng .

Cô đóng sầm cửa , nụ tắt ngấm. Nhớ mấy hôm , cô vô tình thấy Tống Dật đưa cho A Chỉ một con heo đất bằng gốm, bảo kiếm tiền sẽ bỏ đó. A Chỉ nhận lấy, gật đầu bảo cũng sẽ cố gắng kiếm tiền cho heo ăn no.

Thảo nào gần đây trai tiết kiệm hơn hẳn, mua cái ghế mới cái ghế cũ ngoài sân, cũng chịu, bảo ghế cũ còn dùng , tiền tiêu linh tinh. Thế mà với A Chỉ là thái độ khác. Trong con heo đất chứa đựng cả cuộc sống nhỏ của họ. Đàn ông sắp lấy vợ, khó tránh lo toan cho gia đình riêng.

mà, chuyện gì đáng trách chứ.

Xuân Lô lẳng lặng tháo chiếc lục lạc vàng tay xuống, cất đáy hòm quần áo. Cô đeo nữa, hai cái lục lạc cùng kêu, ồn ào quá.

Hôm nay là lễ thả đèn hoa đăng của thôn. Tống Dật đưa A Chỉ Đố Tân từ sớm, định rủ cả Xuân Lô cùng nhưng cô kiếm cớ từ chối.

Trời đầy sáng trăng thanh, sông đèn trôi lấp lánh. Hai bờ Đố Tân chật ních già trẻ gái trai vui vẻ thả những ngọn đèn mang theo điều ước xuống sông.

Xuân Lô một ngôi miếu đá nhỏ, bên trong đặt tượng bà Thạch Vưu.

Ánh đèn và tiếng bên bờ Đố Tân vọng xa, Xuân Lô co , như sợ chúng dính .

Ngọn đèn dầu leo lét chiếu lên đĩa hoa quả cúng miếu đá, cô tiện tay cầm một quả, nhét miệng nhai chậm rãi.

nếm thử chua ngọt đắng cay là thế nào, thậm chí từng nghĩ đến chuyện sinh con đẻ cái, nhưng bóc lớp da thịt , bên chỉ là một đống đất sét.

Cô chỉ là một con búp bê gốm vứt bỏ, một phế phẩm. Theo quy tắc, những thứ như thế sẽ đập nát vứt cho xong chuyện.

ai tạo , chỉ nhớ một đàn ông trẻ tuổi trai ngăn cản cây búa tạ sắp giáng xuống cô. Hắn cô, bảo: "Búp bê nữ thế , đập phí quá."

phế phẩm thì chẳng ai cần. Hắn mang cô đến miếu đá gần Đố Tân, đặt chung với đồ cúng của bà Thạch Vưu, bảo để hai bạn với cũng .

Thế là cô trở thành hàng xóm của bà lão tính khí thất thường .

Bà Thạch Vưu trong truyền thuyết quả thực sống trong bức tượng của , lùn như cái gốc cây, nếp nhăn mặt kẹp c.h.ế.t cả ruồi. Bà ngày ngày chán kể lể tội của chồng, nguyền rủa và ghen tị với những phụ nữ xinh cướp mất trái tim chồng bà.

Không chỉ một cô thấy bà lão ném những cô gái xinh qua sông xuống nước, sằng sặc khoái trá.

Mấy năm trôi qua, một ngày nọ, bà lão đột nhiên bảo cô: "Nhóc con, kiếp nạn của sắp đến , ở bên cạnh lâu như , cũng thể cho ngươi, bao gồm cả pháp lực của ."

Cô mới chẳng thèm cái pháp lực , ném xuống sông gì vui . cô nhớ đến khuôn mặt đàn ông , nếu ở bên , chắc chắn thú vị hơn ở với bà già .

"Bà biến thành ?" Cô hỏi.

Bà lão do dự một lát : "Ta thể giúp ngươi thành hình , nhưng chỉ cái vỏ thôi, xác ngươi vẫn là đất sét. Tuy nhiên, nếu ngươi chịu khổ tâm tu luyện, ngày tu thành thực sự."

Thế là cô toại nguyện trở thành hình hài đứa trẻ năm tuổi.

Đêm cô Tống Dật nhận nuôi, trời giáng sấm sét, tượng Thạch Vưu đ.á.n.h vỡ đôi.

Từ đó, cô còn gặp bà lão nữa. Tượng Thạch Vưu bây giờ là tượng tạc , chỉ là tượng đá thuần túy mà thôi.

Đêm nay, cô chợt hiểu vì bà lão phẫn nộ đến thế.

Gió đêm thổi tới mang theo lạnh, cô ôm hai cánh tay, co chặt hơn nhưng về nhà.

"Cô bé, nếu cô mang , phiền não sẽ tan biến."

Giọng phụ nữ thánh thót vang lên từ miếu đá. Xuân Lô giật , rón rén xem, chẳng ai cả. Trên đống cỏ chỉ thấy một khối ánh sáng xanh to cỡ quả trứng gà, chập chờn lúc sáng lúc tối.

"Ngươi đang chuyện?" Xuân Lô dám gần.

"Cô ngưỡng mộ A Chỉ, căm ghét cô đúng ." Ánh sáng xanh u u : “Cô chẳng qua nhờ xác m.á.u thịt mà cướp tất cả những gì thuộc về cô."

Xuân Lô sững sờ.

"Tống Dật A Chỉ, cô bèn còn chỗ . Đợi họ nhà riêng, con cái, họ sẽ chẳng thèm cô lấy một ." Ánh sáng xanh tiếp tục độc thoại: “Nếu cô mang , chuyện sẽ khác. thể khiến thứ cô mất vĩnh viễn ở bên cạnh cô."

"Ngươi là cái gì?"

"Người bạn hiểu cô nhất thôi."

Xuân Lô c.ắ.n môi, bước về phía ánh sáng xanh: "Ngươi thực sự thể... khiến vứt bỏ ?"

"Được. Chỉ cần cô đưa tay , mở cửa cho ."

Đôi mắt Xuân Lô khối ánh sáng xanh chiếu rọi màu sắc kỳ dị, cô như ma xui quỷ khiến đưa tay , nâng nó trong lòng bàn tay.

Trời đất tối sầm, trong ánh sáng hỗn loạn, cô thấy một phụ nữ mặt mũi mơ hồ bước từ hư , đến mặt cô, gõ gõ trán cô như gõ cửa, hỏi: " ?"

Cô ngẩn ngơ gật đầu.

Một luồng khí lạnh buốt xuyên thấu , mắt đột nhiên chìm bóng tối kèm theo cơn đau dữ dội. Đây là đầu tiên cô cảm thấy lạnh và đau.

Xuân Lô ôm mắt , ngã xuống đất.

 

Loading...