CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-04-29 12:08:41
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đại sư, thầy bảo cần dùng sống vật tế!"

"Là phu nhân của ông chủ động đề nghị, bà nghĩ thế khi linh nghiệm hơn."

"Chuyện ..."

Bầu trời đêm trăng , dòng sông Đố Tân chảy xiết hơn khi, cầu đá bắc ngang hai bờ xám ngoét như bộ xương khô chôn vùi lâu năm, nổi bần bật giữa dòng nước đen ngòm như tóc.

Trên bãi đất trống đầu cầu, lửa trại cháy bùng bùng. Trước đám đông, bác Tống tức tối chỉ tay mặt vợ: "Bà cái trò gì thế hả! Đó là một mạng đấy! Người lòng đưa về, các bà đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê trói gô ném xuống sông! Nói! Ai bày cái trò ?"

Thím Tống c.ắ.n chặt răng, c.h.ế.t cũng hé môi.

"Cái mụ già hồ đồ !" Bác Tống giơ tay lên, cái tát sắp giáng xuống mặt vợ.

"Anh Tống! Anh đ.á.n.h thì đ.á.n.h em , chị dâu tất cả là vì em, vì Tiểu Lư!" Hai bàn tay gầy guộc xanh xao nắm chặt lấy tay bác Tống. Chủ nhân đôi tay là một phụ nữ trạc tuổi thím Tống.

"Ngọc Thanh... cô!" Bác Tống khuôn mặt kiên quyết của phụ nữ, từ từ hạ tay xuống, nắm chặt nắm đ.ấ.m tự đ.ấ.m đầu thùm thụp, bất lực dòng sông, gào lên: "Xin cô gái, kiếp đầu t.h.a.i nhà t.ử tế nhé!"

Ông , với thanh niên văn nghệ nãy giờ vẫn im lìm ngoài đám đông: "Đại sư, đến giờ Sửu , phép ?"

Thanh niên chậm rãi bước tới, xổm xuống, lẳng lặng dòng nước chảy mặt.

"Cô khẳng định con trai cô cây cầu với cô nó đang ở đáy sông?"

"Chắc chắn trăm phần trăm, liền bảy ngày, đêm nào nó cũng về báo mộng lóc với ." Thím Ngọc Thanh òa nức nở.

Thanh niên nhặt một hòn sỏi chân ném xuống sông: "Lần cuối cùng cô gặp con trai là ở ?"

"Ở nhà, nó bảo tranh thủ nghỉ đông mua ít vật liệu chống thấm về sửa mái nhà. Sáng hôm đó tiễn nó cửa, bặt vô âm tín. Hỏi mấy bán vật liệu, họ đều bảo nó hề đến đó." Thím Ngọc Thanh lấy một cái ba lô bình thường, nghẹn ngào: “Hôm đó nó đeo cái ba lô khỏi nhà. Đi mua vật liệu thì qua cầu Thạch Vưu là nhanh nhất... Cái ba lô đó tìm thấy trôi sông Đố Tân! Ai cũng bảo cây cầu tà môn, nhưng xưa nay chỉ hại phụ nữ, hại con trai ... chỉ mỗi thằng Tiểu Lư, duy nhất một mụn con! Khó khăn lắm nó mới đỗ đại học thành phố, nên để nó khỏi nhà mới !" Thím Ngọc Thanh thành tiếng.

Thấy phụ nữ thê t.h.ả.m đến mức , những mặt đều im lặng, nhiều còn giả vờ lau nước mắt.

Thím Tống vội đỡ lấy bà, khuyên nhủ: "Ai cũng bà Thạch Vưu nóng tính, chắc do tuổi cao sức yếu, tính tình càng ngày càng thất thường. Mấy năm nay đồ cúng của chúng đạm bạc quá, vì thế mà bà giận cá c.h.é.m thớt, bắt thằng Tiểu Lư . Em đừng vội, mời cao nhân , nếu Tiểu Lư thực sự bà Thạch Vưu bắt, sẽ tung tích thôi. Hơn nữa, chúng mới dâng một sống sờ sờ vật tế, giận gì thì cũng nguôi ."

"Cô gái đó thù oán với chúng , nhỡ phát hiện..." Thím Ngọc Thanh ôm ngực.

"Chúng cũng là ép đến đường cùng. Không thế cứu con em? Em tưởng lòng chị dễ chịu lắm !" Thím Tống đỏ hoe mắt, thêm: “Ở đây nhà cả. Cô cô thế cô, nơi khác đến, sẽ chẳng ai điều tra đến tận đây . Sau hàng năm đốt nhiều vàng mã cho cô ."

Thanh niên văn nghệ dậy, , ánh lửa nhảy múa cặp kính râm của : "Thím Tống, quan hệ giữa thím và hai con họ thế nào?"

" với chị dâu chơi với từ nhỏ, hơn chị em ruột. Sau khi chồng c.h.ế.t bệnh, kinh tế khó khăn, dựa chị Tống giúp đỡ, chị đối với Tiểu Lư còn hơn con đẻ." Thím Ngọc Thanh chủ động trả lời.

"Ồ." Thanh niên gật đầu, lôi từ trong túi đeo vài thứ, là mấy tượng nam nữ bằng đá.

Thím Tống thấy chẳng vẻ gì là định lập đàn phép, dụi mắt hỏi: "Đại sư, xem nãy giờ , thế nào?"

"Không xem thế nào, mà là xem các thế nào." Thanh niên văn nghệ cầm một tượng đá lên, mỉm : “Mấy thứ , là những hòn đá thật."

Thím Tống sững sờ.

Xuân Lô gầy gò cũng chen trong đám đông, xem một lúc, dường như cảm thấy chẳng gì thú vị, bèn bỏ .

Ở thôn Thạch Vưu, ngoài nhà ở của thì nhiều nhất chính là lò gốm. Ven đường, gốc cây, sân của bất kỳ nhà nào cũng thấy những lò gốm lớn nhỏ, cũ mới đủ cả. Khi đỏ lửa, chúng là những nơi trầm mặc, lạnh lẽo nhất trong thôn, như thể tro tàn ngàn năm đều tích tụ ở bên trong.

Thứ gì cũng sợ tích tụ, lâu ngày dọn dẹp ắt sẽ sinh chuyện.

Từ đầu cầu trở về, Xuân Lô về nhà ngay mà rẽ qua nhà bác Tống.

Chẳng bao lâu , cây hòe già xuất hiện một bóng cô độc đẫm sương đêm, thẳng về phía ngôi nhà nhỏ cạnh gốc cây.

"Anh, em về..."

Cửa phòng mở , Xuân Lô hớn hở bước , nụ môi đông cứng khi thấy trai ... và đang bên cạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-4.html.]

"Nhìn một gã thần côn trò bên bờ sông, cả đều thấy nhạt nhẽo đúng ." hì hì , chỉ tay xuống bàn . Ba chén bốc khói nghi ngút, sóng sánh trong những chiếc tách sứ trắng cố tình mang theo: “ đợi đến mai, thấy thành ý mời mọc thế, đang mong chốt đơn hàng, chi bằng đến sớm giải quyết sớm."

Xuân Lô hồn, bước nhanh đến bên đàn ông xe lăn, sờ tay , kéo tấm chăn đắp đầu gối lên cao hơn, cực kỳ tỉ mỉ.

Nếu đàn ông lên , nếu khuôn mặt chút biểu cảm, mở miệng một câu, dám khẳng định đây là một đàn ông thuận mắt, nam tính. Hiếm thấy ai mày rậm mắt to, tướng mạo đoan chính tuấn tú như . Khí chất vô cớ khiến liên tưởng đến những món đồ gốm qua bao công đoạn nhào nặn, nung trong ngàn độ lửa, tuy tinh xảo bóng bẩy như gốm sứ, nhưng sự trầm vững chãi hiếm .

Tiếc là đàn ông cả đời, , là đời đời kiếp kiếp cũng đừng hòng dậy . thấu tẩy của .

Đặt và Xuân Lô cạnh , chẳng thấy một nét nào giống em ruột.

"Mời, cho trai thử ?" Xuân Lô: “Uống cho nóng."

"Được." Xuân Lô bình tĩnh bưng chén , thổi thổi đưa lên môi đàn ông, thì thầm: "Anh, nếm thử ."

Người đàn ông ngoan ngoãn há miệng, nước từ từ trôi , nuốt xuống một cách máy móc. Xuân Lô chỉ cho uống một ngụm đặt chén xuống, cẩn thận lau vệt nước bên mép, khẽ hỏi: "Thế nào?"

Rồi ghé tai sát miệng , một lúc gật gật đầu: "Em hiểu ."

chẳng thấy đàn ông nửa lời, .

"Anh bảo ?" phối hợp diễn cùng Xuân Lô.

Xuân Lô đáp, dốc ngược chén còn miệng , l.i.ế.m môi.

. Kẻ thể uống ực một hết sạch chén Phù Sinh mà mặt đổi sắc, một là lưỡi, hai là vị giác, ba là... .

" đoán cả đều thích ." túi áo căng phồng của Xuân Lô: “Nếu chẳng tiện tay dắt dê, chôm luôn mấy hũ xe của ."

Xuân Lô khựng , chậm rãi móc hũ sứ nhỏ trong túi đặt lên bàn, xuống, day day mắt : "Các cụ bảo mắt giật là biến. Bảo hai hôm nay mắt em cứ giật liên hồi." Cậu ngừng một chút, ánh mắt hề sắc bén, ngược còn đờ đẫn, hỏi: "Chị... là yêu quái?"

Câu hỏi bất ngờ đấy, : " tưởng ngay lúc thấy , chúng là đồng loại chứ."

Xuân Lô lắc đầu, thành thật : "Em năng lực đó." Nói xong, mắt lóe sáng, đột ngột hỏi: "Chị là yêu quái mạnh hả?"

Trả lời nhỉ? Một con yêu quái già lăn lộn ở nhân gian lâu như , chắc cũng tính là mạnh. Nếu , chẳng miễn nhiễm với loại t.h.u.ố.c mê của con , cũng chẳng thể ung dung dùng phép che mắt, biến cái đũa thành thế khi họ trói gô . Lúc tàng hình xem đám bác Tống lầm rầm khấn vái đòi đốt vàng mã cho , suýt phì mấy , chỉ bảo họ là chỉ nhận vàng thật chứ nhận tiền âm phủ.

"Mạnh thì cũng là yêu quái thôi." đáp.

"Không , nếu chị mạnh, thể chị sẽ giúp em giải đáp một vấn đề quan trọng." Xuân Lô nhích tới, nghiêm túc y hệt học sinh tiểu học thỉnh giáo cô giáo, lo lắng chuyện - hàng xóm của hãm hại - trả thù , cũng quên béng luôn hành vi trộm hổ ban nãy. Cậu chằm chằm chờ đợi, chăm chú như một bức tượng gốm.

"Cậu hỏi ."

"Yêu quái thể tu luyện thành ?"

là câu hỏi nhập môn.

"Có thể tu luyện thành hình , da thịt m.á.u huyết, lục phủ ngũ tạng y hệt con . Tu vi cao hơn chút nữa, sinh con đẻ cái cũng thành vấn đề. Tuy nhiên, ' ' và 'con ' vẫn sự khác biệt về bản chất. Ví dụ như lão hóa, mắc bệnh tật của loài , chỉ cần thuận buồm xuôi gió gặp thiên tai nhân họa thì cái thể tồn tại thiên thu vạn đại." giải thích.

"Giống như chị?" Cậu , vẻ ngưỡng mộ lộ rõ.

"Coi là ." gật đầu.

Xuân Lô ngẫm nghĩ, dậy, ánh đèn leo lét, chậm rãi cởi cúc áo, chút ngượng ngùng để lộ cơ thể trắng nõn mịn màng.

sững sờ.

Không là "", mà là "cô” Xuân Lô thiếu niên, ít nhất cái vỏ bọc thì đó là một thiếu nữ non nớt mơn mởn. Mái tóc ngắn tomboy, quần áo rộng thùng thình và giọng khó phân biệt nam nữ đ.á.n.h lừa tất cả.

Khi còn hiểu lý do cởi áo, Xuân Lô lấy một cái kéo từ giỏ kim chỉ bên cạnh, rạch một đường từ n.g.ự.c xuống bụng.

tưởng sẽ thấy cảnh m.á.u me ghê rợn, nhưng gì cả. Vết rạch Xuân Lô máu, thịt, chỉ lớp đất sét đặc quánh. Màu vàng xám xịt bám bất cứ thứ gì cũng khiến nó mất sức sống tức thì.

Xuân Lô bỏ kéo xuống, lặng lẽ cơ thể ...

 

Loading...