CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-05-08 08:25:14
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đây là thứ hai đến Nam Phi. Lần đến là khi và Ngao Sí đang hưởng tuần trăng mật.

, cùng một con linh dương đang hôn mê, cộng thêm hai gã đàn ông phiền phức là Ngao Sí và Giáp Ất, chiếc xe secondhand của phóng như bay đại địa Châu Phi. Điểm đến: Khu bảo tồn Kruger, cách Johannesburg vài giờ lái xe.

Nam Phi tháng Tư nhiệt độ . Lúc là sáng sớm, ánh nắng ngày càng rực rỡ, vùng đất xích đạo dần phô bày vẻ hoang dã của nó mắt chúng .

Từ lúc Ngao Sí trở về, đuổi khỏi ghế lái. Cái gã mắc chứng "bố bỉm sữa lo âu" bảo bà bầu lái xe nguy hiểm! mà, với cái thói quen lái xe như đua xe của thì an chắc?!

Hả? Các bạn bảo ? Tua nhanh quá ? Yêu cầu tua đoạn Ngao Sí xuất hiện nóc xe?

Hừ, ngay các bạn xem cảnh Ngao Sí tẩn cho bà vợ bỏ nhà bụi một trận đúng ? E là các bạn thất vọng . Tên tuy hung thần ác sát bắt tấp lề, nhưng để tìm tính sổ.

Sau khi dừng xe, câu đầu tiên với là: "Anh gặp biến thái! Em mau giúp xử lý !"

Xin nhé, lúc đó thực sự nhịn ... ha hả một cách thiếu đạo đức. Câu thốt từ miệng Ngao Sí cũng buồn y như hồi tìm Tả Triển Nhan mà thiếu oxy ngất xỉu nước . Vợ chồng hoạn nạn xa cách mấy tháng trời gặp , lẽ bao nhiêu lời ấm áp cảm động, nhưng và Ngao Sí căn bản cái "giác ngộ" đó.

Cảnh tượng hôm vẫn nhớ như in...

"Chẳng lẽ kẻ nào mắt mê nhan sắc của ? Nam nữ?”

“Nghiêm túc chút! Anh đang chuyện chính sự với em đấy!”

“Người đắn là ! Có đắn nào chui từ nóc xe !”

“Anh đang vội mà!”

“Đã vội giờ mới tìm em? Tin nhắn em gửi đó nhận ? Mấy tháng !”

“Anh thử vô cách mà cắt đuôi cái thứ đó! Bất kể đường vòng trốn chỗ kín đáo thế nào, nó cũng theo ! Anh rõ với nó là thể theo nó Nam Phi mà!”

“Đi Nam Phi?”

!”

“Rốt cuộc cái chuyện ?”

“Thì là giữa đường thấy chuyện bất bình rút đao tương trợ chứ ! Giờ hối hận c.h.ế.t đây!”

“Anh hảo tâm cứu một tên biến thái hả?!"

"Đừng gọi là biến thái ? chân thành mời ân nhân về quê hương , và mời ngài ở đó lâu dài. Chỉ cần ngài gật đầu, thề sẽ bám theo ngài nữa." Một quả trứng đà điểu trắng bóc từ bụi cỏ ven đường bay "vèo" , dừng mặt và Ngao Sí.

Vừa thấy thứ , Ngao Sí lập tức mặt đầy đau khổ, chỉ quả trứng : "Chính là nó! Nó bám theo mấy tháng nay ! Vừa bay chạy ! Không cắt đuôi !"

Lúc , Giáp Ất như con ma hiện lưng chúng , ngón tay phất nhẹ, một lá bùa màu vàng cỡ hai tấc bay , dán chuẩn xác lên đỉnh quả trứng đà điểu. Bên trong vang lên tiếng "Ái chà", quả trứng rơi xuống đất, bay lên nữa. Giáp Ất bảo lá bùa tương đương một nhà tù vô hình, hiệu quả trong việc hạn chế hành động của yêu quái thể tích nhỏ, nhưng chi phí lá bùa sẽ tính lương tháng , miễn phí.

" là yêu quái nhưng ác ý!"

"Rắc" một tiếng, vỏ trứng nứt đôi. Một sinh vật lông lá cao đầy nửa thước chằm chằm cái vỏ trứng đang lơ lửng đầu, gãi gãi gáy, vẻ mặt sầu khổ .

suýt sặc nước miếng. Phải hình dung cái con vật họ mèo sống trong vỏ trứng thế nào đây?! Nhỏ xíu, mắt tròn vo, tai tam giác rũ xuống, bộ lông xám xịt chút bóng mượt như lăn từ đống than , cái đuôi như cái que quẫy qua quẫy trong vỏ trứng đầy bối rối. Hai vệt đen như nước mắt kéo dài từ khóe mắt đến khóe miệng. Nhìn thế nào cũng giống một con mèo mướp thua trận chán đời. Kỳ quái nhất là con mèo còn đeo găng tay - một chiếc găng tay vải đen sì, đeo chặt chân bên trái.

Miêu yêu gặp vô , đến hàng cao cấp như Thương Đồng Khải và Huyền, ngay cả miêu yêu cấp thấp cũng chú trọng ngoại hình, tuyệt đối chuyện lem luốc thế , càng chuyện sống trong cái vỏ trứng hèn hạ !

Theo lời thuyết minh của Ngao Sí, khi cùng ông già Bắc Sơn tìm manh mối về đá, ngang qua Cửu Sắc Trì - nơi rậm rạp nhất và ẩn chứa nhiều chim thú quý hiếm nhất Bắc Sơn. Lúc tách riêng, thấy bên hồ một con rắn hai đầu vòng vàng hung hãn đang đ.á.n.h kịch liệt với một con chim Lam Dực Hồ. Con chim liều mạng bảo vệ mấy quả trứng trong tổ. rõ ràng nó đối thủ của rắn hai đầu, những thất thế mà còn thương.

Ngao Sí dạy dỗ con rắn hai đầu một trận, bảo nổi cảnh ỷ đông h.i.ế.p yếu, hai cái đầu đ.á.n.h một cái đầu là trượng nghĩa. Sau đó thì đó nữa. Hắn chẳng coi cái việc cỏn con gì, tìm kiếm kết quả bèn rời Bắc Sơn về Vong Xuyên.

Thế nhưng, kẻ coi là đại hùng, chính là con mèo biến thái trốn trong vỏ trứng đà điểu, ở nhờ trong tổ khác . Sự xuất hiện của Ngao Sí kích thích dây thần kinh nào của nó, mà nó bám theo Ngao Sí từ Bắc Sơn ở Đông Hải về tận Vong Xuyên. Ngao Sí xua đuổi bao , điên tiết giơ nắm đ.ấ.m dọa sẽ nghiền nát cả nó lẫn cái vỏ trứng thành bột mì.

hỏi Ngao Sí đập, thở dài bảo vẫn thể tay với một con mèo con.

Hậu quả của việc nỡ xuống tay là cái tên biến thái nhỏ nhất quyết bắt Ngao Sí di dân sang Châu Phi đuổi theo từ Bắc Sơn đến Vong Xuyên, từ Vong Xuyên đến tận chân trời góc bể. Bất kể Ngao Sí tàng hình, chạy nhanh trốn kỹ cỡ nào cũng thoát. Hắn chần chừ mãi đến tìm là vì thối mũi vì cái "cái đuôi nhỏ" . Nghiệt long Ngao Sí thần uy lẫm liệt một quả trứng đà điểu bám đuôi, đúng là mất mặt. Mỗi não bổ cảnh Ngao Sí cạnh quả trứng đà điểu là ... xin , cho thêm lúc nữa.

"Dù ác ý nhưng ngươi cứ bám theo thế thất lễ đấy." đặt cả mèo lẫn trứng lên nắp capo xe, hỏi: “Tại Ngao Sí đến quê hương ngươi?"

Con mèo đeo găng tay trong vỏ trứng, ánh mắt chợt do dự: "Quê hương cần một mạnh mẽ, sức mạnh như ngài ."

"Ngươi tên gì? Quê ở ?" hỏi.

" tên... Tiểu Thanh. Quê ở một thảo nguyên tại Nam Phi." Lúc chuyện, nó dám ngẩng đầu lên.

"Quê hương ngươi gặp rắc rối gì ?"

Nó ấp úng nửa ngày cũng chẳng rõ ràng , chỉ thao thao bất tuyệt rằng quê nó thế nào, trời đất bằng, nào là cảnh sắc tráng lệ, thức ăn phong phú, động vật xinh và cả một ngọn Núi Vàng ai , chỉ cầu xin Ngao Sí về cùng nó, và ở đó lâu dài.

Khoan bàn đến yêu cầu hoang đường , câu "ngọn núi vàng ai " chọc trúng tim đen .

"Có núi vàng kìa!" kéo Ngao Sí một góc, thì thầm.

Ngao Sí nghiến răng nghiến lợi: "Thì ? Một ngọn núi vàng mà em định bán ?"

thành thật trả lời: "Anh đáng giá bằng một ngọn núi vàng ."

Ngao Sí phẫn nộ chọc đầu : "Em là bà bầu, bỏ nhà bụi là trọng tội, giờ còn xông khỏi Châu Á chạy sang Nam Phi đào vàng? Nói cho em , đừng tưởng chuyện thế là xong, đang ghim hận trong lòng đây, đợi em sinh con xong, sẽ tính cả vốn lẫn lời!"

"Núi vàng đấy!!" như thấy lời đe dọa của , nhấn mạnh nữa.

"Vàng cái đầu em! Không !”

“Em !”

“Không !”

“Em !”

“Cái nhà ai chủ hả!" Ngao Sí nổi giận.

ưỡn lưng, ngẩng đầu, giậm chân thật mạnh: " chủ! Sao nào?"

"Không gì, hỏi chơi thôi." Thái độ Ngao Sí mềm nhũn ngay lập tức, ôm lấy cho nhảy nhót nữa: “Đừng lộn xộn nữa! Dọa con sợ thì ! Đi đào vàng, chúng thương lượng ."

Lời dứt, một luồng nhiệt quen thuộc tỏa từ trong áo khoác của . Trước đó một cái túi gấm vải bông đen dày, đựng tất cả đá mang theo bên . Viên phát nhiệt chính là "Đào Nguyên Hạm" xanh biếc như ngọc bích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-21.html.]

Có kịch ! Đá nóng lên ắt gợi ý! vội vàng lôi Đào Nguyên Hạm , một chữ ĐI (KHỨ) rõ mồn một, tỏa ánh sáng yếu ớt hiện lên ngay chính giữa viên đá.

Chữ đúng là thần tích, giải quyết ngay vấn đề ở trong nháy mắt. kể cho Ngao Sí sự thần kỳ của những viên đá , bảo chúng đều linh tính, chỉ cần theo chỉ dẫn là sẽ đến đúng nơi cần đến.

"Sao em nghĩ cái chữ khi là nó đang c.h.ử.i thề 'Đi c.h.ế.t ' nhỉ..." Ngao Sí lầm bầm bán tín bán nghi.

Thôi , vì bảo là sự chỉ dẫn của Đào Nguyên Hạm, cứ coi là sự cám dỗ của núi vàng ... Đừng khinh bỉ . Tóm , chuyến Nam Phi chốt hạ như thế.

Suốt dọc đường Ngao Sí cực kỳ bất mãn. Hắn hóa về nguyên hình càm ràm rằng cõng đủ nặng, còn cõng thêm một gã nhân viên, cõng thêm cả cái xe! Hắn là rồng chứ xe container !

"Không thì thế nào? Chẳng lẽ bắt em tốn linh lực bay cùng ?" chọc đầu chất vấn: “Em nghĩ , mở rộng thị trường quốc tế, mang Phù Sinh nước ngoài, thích!"

"Anh lạy em! Nhà thiếu tiền! Đồ như Phù Sinh để nhà uống ?"

"Không ! Vừa tìm Thanh Phách, ăn buôn bán, đợi con chào đời, lãng phí một phút một giây nào, đây mới là cuộc đời phong phú của bà chủ Thụ Yêu chứ!"

Nói đến chỗ đắc ý, kìm lắc lư cái đầu, nhưng lắc thì thấy lưng gì sai sai. Quay , Giáp Ất đang sấp lưng Ngao Sí ngủ say sưa, một lọn tóc dài của đè má.

Gương mặt khi ngủ của tên bình yên hơn bất cứ lúc nào, bỗng nỡ rút tóc , sợ đ.á.n.h thức . Nhớ hành trình qua, Giáp Ất tuy mồm miệng độc địa nhưng mấy việc nặng nhọc như sửa xe lốp, chạy vặt đều hết. Thú thật, ở một mức độ nào đó, tiềm thức của coi là " " .

Ngao Sí thì thiện như . Ngày đầu tiên trở về, ngoài việc xử lý vấn đề của Tiểu Thanh, thời gian còn dùng để thẩm vấn Giáp Ất. ôm nỗi bất mãn to đùng với tất cả đàn ông trai, nhất là những kẻ ở quanh . Thái độ của Giáp Ất với cũng y hệt với , hỏi mười câu chắc đáp một câu, cuối cùng ném cho cái vẻ khinh khỉnh "đồ thiếu kiến thức" chui thùng xe ngủ.

Ngao Sí , với mười sa thải Giáp Ất, nhưng tự phủ quyết, lý do là ghét lốp xe.

Có phương tiện vận chuyển sinh học đơn thuần là Ngao Sí cưỡi mây đạp gió, đến Nam Phi chỉ là chuyện trong chớp mắt. Tuy nhiên, đường đến khu bảo tồn Kruger, Tiểu Thanh đang nhét trong hộp giày bỗng lên tiếng, hỏi thể ghé qua Johannesburg , nó gặp một .

...

Phố Spring ở giao điểm Nam Bắc của Johannesburg, cả con phố chỉ thể dùng từ "hỗn loạn" để hình dung. Nam nữ ồn ào huyên náo, bán hàng rong, đèn neon lòe loẹt nhấp nháy ngừng. Trong nhà hàng, cửa hiệu, cũng thấy những trẻ đang nỗ lực mưu sinh, họ thường chọn sống ở khu vực .

Tiểu Thanh bảo tìm là một cô gái tên là Nguyệt Lượng. Ba năm rời quê hương đến Johannesburg việc. Trước khi , cô để cho nó một địa chỉ, bảo rằng khi kiếm đủ tiền mở một tiệm quần áo, cô sẽ luôn ở đây.

tại Chung cư May Mắn cũ kỹ đó, chúng gặp Nguyệt Lượng của nó. Bà chủ nhà da đen đeo mi giả dày cộp với vẻ thiện rằng Nguyệt Lượng ba tháng về. Tiền nhà cô chỉ đóng đến tháng , còn bảo chúng đến đúng lúc lắm, bà đang định ném hành lý của Nguyệt Lượng đường để cho khác thuê.

"Cô ?" hỏi.

"Ai quan tâm nó !" Bà chủ nhà lườm : “Có lấy hành lý ?"

Bước căn hộ hai phòng ngủ nhỏ hẹp thiếu ánh sáng, căn phòng bên trong là của Nguyệt Lượng.

Một chiếc giường nhỏ, một bàn học, một tủ quần áo gương. Ngoài , là sách. Trên giá, đất, chất đầy sách, đa phần liên quan đến thiết kế thời trang. Trên tường ghim đầy poster các buổi trình diễn thời trang, vài bản phác thảo bằng bút chì, và một tấm ảnh - một cô gái trẻ kết hợp hảo nét Đông Tây, giơ hai ngón tay cái lên, tinh nghịch ống kính. Dưới mái tóc nâu dài, làn da màu lúa mạch tỏa sáng như kim cương bầu trời xanh chói chang. Phía lưng cô, thảo nguyên Châu Phi hùng vĩ hội tụ những gam màu hoành tráng nhất thế gian, xa xa, vài chú voi rừng lọt ống kính.

Bức ảnh như một tấm bưu .

"Cũng chẳng gì đáng giá, các từ từ dọn." Bà chủ nhà ngáp một cái, định .

"Khoan ." gọi bà : “Khách thuê nhà mất tích ba tháng, bà báo cảnh sát ?"

dừng , như ngoài hành tinh: " chỉ quan tâm ai trả tiền nhà. Ở đây ai cũng chỉ năng lực lo thôi." Bà liếc : “Chỗ hợp với loại mỹ nhân quần áo lượt là, nếm mùi đời như cô ."

"Thế bà cho , chỗ hợp với ai?" ghét cái giọng điệu của bà .

châm điếu thuốc, chỉ ngoài cửa sổ: "Thấy đám bên ngoài ?"

cửa sổ. Dưới ánh đèn neon nhấp nháy, mấy phụ nữ luống tuổi đang sức chào mời t.h.u.ố.c lá với một gã đàn ông mặc vest; một gã say rượu rách rưới loạng choạng ngã xuống vệ đường, nôn thốc nôn tháo, đường mắng chửi. Người bán hàng rong đẩy chiếc xe nặng trịch, cúi đầu ủ rũ bước .

Giàu sang và nghèo đói, xinh và hung ác, thành phố luôn một ranh giới rõ ràng.

"Ý bà là, nơi chỉ hợp với nghèo khổ?"

Bà chủ nhà nhún vai, nhả khói thuốc: "Hợp với những kẻ dù c.h.ế.t cũng chẳng cả."

cau mày.

"Lần cuối gặp con bé đó, nó bảo giới thiệu cho công việc , nó phỏng vấn, thấy về nữa. Thế thôi." Nói xong, bà lắc cái eo bánh mì đường cong, khuất mắt chúng .

Ngao Sí đóng sầm cửa , lắc đầu, lôi cái hộp giày trong ba lô đặt lên chiếc giường đầy bụi. Vỏ trứng đóng chặt, im lìm như hóa thạch.

Ngao Sí gõ mạnh: "Này! Nghe thấy , Nguyệt Lượng của ngươi biến mất !"

Hồi lâu , vỏ trứng mới từ từ mở . Tai Tiểu Thanh rũ xuống t.h.ả.m hại hơn , cả như rút xương, bẹp trong vỏ trứng, ngẩn ngơ chân bên trái của .

Găng tay của nó tháo từ bao giờ?

"Nguyệt Lượng... thể sắp c.h.ế.t ." Nó từ từ ngẩng đầu, bức ảnh cô gái tường, bồn chồn xoa xoa chân .

và Ngao Sí đều giật .

Giáp Ất như thấy, vẫn tự nhiên tham quan căn phòng nhỏ, lúc thì lật sách, lúc thì ngắm poster, còn mở cả tủ quần áo xem.

"Sao ngươi ? Nguyệt Lượng là gì của ngươi?" hỏi.

"Cô ... cô là đồng loại của ." Ánh mắt Tiểu Thanh càng ảm đạm, nó trong vỏ trứng đầy hoang mang, lẩm bẩm: “Phải đây..."

"Cái , chắc là ích."

Một cuốn lịch để bàn bay từ tay Giáp Ất sang, Ngao Sí bắt lấy, lật xem. Trên đó hầu như ngày nào cũng ghi chú đơn giản: Mồng 1, . Mồng 2, thêm ở nhà hàng Richie. Mồng 3, , thư cho . ba tháng , chỉ một dòng ghi chú, cũng là dòng cuối cùng: "Đi phỏng vấn ở công ty bảo hiểm Walker. Ông Benjamin là ! Cố lên!" Cuối dòng còn vẽ một mặt .

"Benjamin..." Ngao Sí mãi mới luận cái tên từ nét chữ nguệch ngoạc.

"Benjamin?" Tiểu Thanh trong vỏ trứng như tiêm doping, từ trạng thái hấp hối sống đầy máu, bật dậy hét lớn: “Ngài chắc chắn là Benjamin?"

Ngao Sí cuốn lịch, gật đầu.

Tiểu Thanh nôn nóng xoay vòng tròn trong vỏ trứng, sự do dự như con rắn quấn lấy nó - liều một phen nhưng thiếu một chút dũng khí.

Hồi lâu, nó đưa chân khỏi vỏ trứng, nắm lấy ngón tay , dường như hạ quyết tâm lớn lắm mới lấy hết can đảm : "Cầu xin các ngài giúp ! Điểm đỏ vẫn biến mất, Nguyệt Lượng còn sống, nhất định tìm Benjamin! Hắn là phù thủy, một tên phù thủy xa!"

Nó giơ lòng bàn chân trái cho xem. Trên lớp đệm thịt màu hồng xếp một vòng tròn những chấm đỏ nhỏ xíu, mười mấy cái. Nhìn kỹ mới thấy những chấm hình tròn, mà là những ấn ký hình dạng khác : cái hình sư tử, cái hình voi, cái hình linh dương. So với những ấn ký khác, cái hình linh dương màu sắc nhạt hơn hẳn.

"Ngươi rốt cuộc là thứ gì?" Giác quan thứ sáu của luôn linh, tên tuyệt đối chỉ đơn giản là một con mèo biến thái.

Tiểu Thanh cúi đầu, lí nhí như muỗi kêu: " là một... Thú nhân."

 

Loading...