CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-05-07 03:26:09
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

thói quen nhặt của rơi tạm thời đút túi. Nể tình con bé sửa xe giúp, cô bán hàng bảo trường Trung học Đào Nguyên ở ngoại ô, cách đây chỉ nửa tiếng lái xe, dĩ nhiên nổi lòng lái xe mang đến trả. Trước khi , cô bán hàng trẻ tuổi còn ngưỡng mộ bảo trường Đào Nguyên là trường đỉnh nhất ở đây, mỗi khối chỉ một lớp, học sinh đó là thiên tài, tương lai chắc chắn đại học danh tiếng. Cô cũng từng thi nhưng thiếu điểm nhiều quá.

thầm an ủi cô trong lòng. Với một con yêu quái già từng học, từng thi đại học như thì khó mà hiểu sự ngưỡng mộ của cô với nơi . Chẳng lẽ cứ là "học sinh giỏi" thì mới đáng ngưỡng mộ ?

Lại lạc đề, chuyện trả thẻ. Cái trường Đào Nguyên thú vị thật, ở ngoại ô lưng tựa núi mặt hướng sông, hoa cỏ xum xuê, thanh tịnh yên tĩnh. Ngoài tiếng chim hót và cá quẫy nước thì hầu như tạp âm, đúng chất "thế ngoại đào nguyên".

Chúng đến nơi buổi chiều. Cánh cổng trường cao chót vót đóng chặt, đến bảo vệ cũng . Nhìn qua khe cửa chỉ thấy một tòa nhà giảng đường ba tầng im lìm trong nắng ấm, sân trường một bóng .

Trường chuyên lớp chọn gì mà vắng lặng quá mức.

Ngó nghiêng một hồi, chúng phát hiện bên trái cổng một nút bấm màu đỏ, bên cạnh là màn hình led chạy chữ: Chào mừng đến với Trung học Đào Nguyên! Vui lòng nhấn nút để lấy thẻ . Xin cảm ơn.

Hiện đại gớm... Tự động hóa lái luôn?! thầm lầm bầm nhấn nút.

một chuyện tổn thương lòng tự trọng xảy - màn hình đổi chữ: Vui lòng chọn đáp án đúng trong vòng 3 giây. Sau đó hiện cái của nợ : Nếu hàm y=(x+1)(x-a) là hàm chẵn, thì a=? (Vui lòng chọn một trong bốn đáp án đây!)

hình luôn! Trường học cái kiểu gì thế , dùng toán học bảo vệ ?

Trong lúc kẻ mù toán là đang ngẩn tò te thì ba giây trôi qua, một dấu X đỏ chót hiện giữa màn hình, dòng chữ đỏ chạy qua: Rất tiếc, qua kiểm tra, chỉ IQ của bạn bằng 0, xin thể Trung học Đào Nguyên.

"Trường học thú vị thật." Giáp Ất chằm chằm bốn chữ "IQ bằng 0", như lắc đầu với .

ghét nhất cái bản mặt của ! Lần nào quê độ cũng trưng cái vẻ thảnh thơi hưởng thụ c.h.ế.t tiệt . Haizz, quả báo nhãn tiền là thật. Chắc do đối xử với Triệu công t.ử và Chỉ Phiến Nhi đủ , sướng mà hưởng nên Thượng đế mới phái cái chổi xuống phạt .

lườm cháy mắt: " thấy trường thú vị mà là ma thì đúng hơn."

thì sự tò mò luôn g.i.ế.c c.h.ế.t con mèo, , g.i.ế.c c.h.ế.t bà chủ. Giá mà lúc đó lưng về thì chuyện đó xảy ! chọn... dùng cách riêng để lẻn cái "trường điểm" kín hơn cả nhà tù . xem học sinh ở đây ba đầu sáu tay thế nào!

Với một con yêu quái và một đạo sĩ, vượt qua bức tường cao ngất tàng hình nghênh ngang trong trường là chuyện dễ như ăn kẹo. Mọi thứ bên trong cũng bình thường như bao trường khác, ngoại trừ việc - giáo viên!

lướt qua ba lớp học duy nhất trong trường, chỉ thấy học sinh, bục giảng trống trơn. Ở một lớp, bảng đen là một cô bé tết tóc đuôi sam đầy tàn nhang, đang thoăn thoắt những ký hiệu toán học chẳng hiểu gì, mấy học sinh khác cạnh chăm chú và suy nghĩ. Giáp Ất liếc qua bảo cô bé đang cố gắng phủ định Giả thuyết Riemann. Khi Giáp Ất còn chẳng Riemann là ai, nín luôn thèm chuyện nữa.

Ba lớp học, giáo viên, tất cả tự học. Thế mà chẳng ai truyện tranh, xem tiểu thuyết lướt mạng xã hội! tiếp tục tò mò lượn lờ giữa đám học sinh. Hai nam sinh bên cửa sổ đang ôm sách tranh luận ngớt. loáng thoáng mấy từ "lượng tử”, “trọng lực”, “tuổi thọ proton" gì đó là thấy hổ dám gần nữa. Những còn nếu thảo luận triết học trừu tượng thì cũng đang so laptop xem ai xâm nhập hệ thống tình báo nước ngoài nhanh hơn.

Trên những gương mặt non nớt , ít nhiều đều tràn ngập vẻ tự phụ "duy ngã độc tôn". Nghe họ chuyện điện thoại là ngay. Một nam sinh gầy gò lạnh lùng máy: "Mấy cái gì? IQ của ông cộng với ba cũng bằng một phần mười của . Nếu thì cổ phiếu của các lãi ? Bớt chỉ đạo ! Đừng đến trường thăm , chúng đang đào tạo khép kín!"

Nói xong, bực bội ném điện thoại lên bàn.

Lúc , cô bạn cùng bàn mặt đầy tàn nhang bỗng ném bút, gục đầu thút thít.

"Khóc cái gì!" Nam sinh huých tay cô bạn.

Cô bé ngẩng đầu, mếu máo: "Tớ... tớ ngoài! Tớ sợ lắm..."

"Cậu ăn cẩn thận! Để , chắc chắn sẽ lôi vật thí nghiệm đấy!" Nam sinh quanh, hạ giọng cảnh cáo.

"Dù tớ , tuần nào cũng kiểm tra, ba cuối cũng thành vật thí nghiệm mà!" Cô bé nức nở.

"Thế nên mới cắm đầu học đấy! Cậu còn nghĩ lung tung nữa là tớ chịu, giúp ." Nam sinh hừ một tiếng, mặc kệ cô bạn.

đoạn đối thoại mà đầy bụng nghi ngờ, lượn thêm một vòng nữa thì phát hiện Ngọc Thiên Âm mặt trong cả ba lớp.

Trời tối nhanh, chuông tan học reo, học sinh cũng chẳng nô đùa, ai nấy thu dọn sách vở lượt về ký túc xá, gặm bánh mì những cuốn sách học thuật hiểu nổi, đúng là còn quy củ hơn tù nhân.

Rõ ràng ai quản lý, họ lời thế nhỉ? Hay là thứ gì đó vô hình khiến họ sợ hãi?

Cổng trường trực, lớp học giáo viên, cái trường tồn tại kiểu gì ? Chẳng lẽ cơ quan chức năng ai xuống kiểm tra? Dù là trường nội trú khép kín thì nhà cũng đến thăm nom con cái ?

Nghi vấn trong lòng cứ phình to như quả bóng bay.

lúc chúng tưởng Ngọc Thiên Âm ở trường thì con bé xuất hiện theo một cách cực kỳ ảo diệu - sân thượng tòa nhà chính, một bóng tỏa vầng sáng cầu vồng nhàn nhạt trèo qua lan can, dang rộng hai tay, nhảy nhẹ một cái như chú chim, như đám mây trọng lượng, đáp đất nhẹ nhàng.

Không Ngọc Thiên Âm thì còn là ai? Khuôn mặt xinh và khí trường khác tỏa sáng ngay cả trong đêm tối.

Nhảy xuống ngay con bé là một thiếu niên trạc tuổi, mặc cùng loại đồng phục, mái tóc đen rối tung trong gió ánh lên sắc đỏ sẫm đèn đường.

Một kẻ chạy, một đuổi, thiếu niên sát khí đằng đằng.

Náo nhiệt thế , lẽ nào hóng!

Ngọc Thiên Âm chạy thục mạng, chui tọt phòng thí nghiệm ở tầng hầm B2.

Khi và Giáp Ất đuổi theo đến nơi, hai đứa nó đ.á.n.h loạn xạ . Trong phòng thí nghiệm đầy đủ thiết , ánh đèn trắng soi rõ mồn một.

Thiếu niên cực kỳ tuấn tú, nếu tay lăm lăm cái rìu cứu hỏa c.h.é.m Ngọc Thiên Âm như lấy mạng, chắc sẽ thích lắm. Còn con bé Ngọc Thiên Âm cũng dạng , phản ứng nhanh, né đòn chuẩn, vũ khí tay thế mà là cái muôi xào nấu to đùng chôm ở , thỉnh thoảng dùng nó đỡ đòn rìu.

Tai chỉ thấy tiếng leng keng chát chúa, màn PK giữa cái muôi và cái rìu tia lửa b.ắ.n tứ tung.

Thiếu niên đòn là lấy mạng Ngọc Thiên Âm, nhưng con bé chỉ phòng thủ chứ ý quyết t.ử với .

...

Đánh hồi lâu vẫn phân thắng bại. Hai đứa, một đứa ôm rìu dựa bàn thí nghiệm thở dốc, một đứa ôm cái muôi cạnh lò cách đó hai mét điều chỉnh nhịp thở.

"Trả tài liệu cho !" Tư Đồ Ưu trừng mắt con bé: “Con ăn cắp đê tiện!"

" đê tiện, cũng ăn cắp. chỉ đến chứng kiến sự thất bại của thôi." Ngọc Thiên Âm chẳng giận chút nào, quanh: “ động thủ với , cũng lấy mạng . Chỉ cần chịu ngừng thí nghiệm, thả những giấu , chuyện sẽ thôi."

"Thất bại?" Tư Đồ Ưu như chuyện , bật thành tiếng: “Thất bại là từ chỉ trong từ điển của kẻ ngu ngốc mà thôi. Dù trộm liệu và tài liệu về Polsi, cùng lắm cũng chỉ phòng thí nghiệm chậm vài ngày. Sự 'nỗ lực' của là vô nghĩa."

Ngọc Thiên Âm lắc đầu, lẩm bẩm một : " thấy thua . Muốn thằng nhóc giác ngộ còn khó hơn lên trời. Đành theo cách của ."

Con bé giống đang chuyện với Tư Đồ Ưu, giữa họ còn thứ ba?!

Lời dứt, thiếu niên nhân lúc con bé phân tâm, chộp lấy cốc thủy tinh bàn thí nghiệm, hắt thẳng thứ chất lỏng bên trong mặt Ngọc Thiên Âm.

ghét nhất loại đàn ông so đo với phụ nữ, nhất là loại chơi chiêu hèn hạ thế .

"Động thủ thì thôi , còn định hủy dung tàn nhẫn thế ? Không bạn học ?"

Dưới ánh đèn, và Giáp Ất hiện hình. Ngọc Thiên Âm dùng tốc độ siêu phàm "dịch chuyển" đến chỗ an , chất lỏng trong cốc dính một giọt. Còn Giáp Ất thì lao thẳng lên tước vũ khí của Tư Đồ Ưu, bẻ quặt tay đè nghiến xuống bàn thí nghiệm.

Thấy chúng xuất hiện, Ngọc Thiên Âm chỉ sững chứ ngạc nhiên lắm, còn Tư Đồ Ưu dọa giật bởi sự xuất quỷ nhập thần của chúng .

"Trả cái cho cô." ném cái thẻ học sinh cho con bé.

Ngọc Thiên Âm cái thẻ, : "Sự đời khó lường thật, ngờ các tìm đến đây." Con bé và Giáp Ất một lượt phán: "Các con nhỉ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-17.html.]

"Chuyện đó quan trọng, quan trọng là ở đây rốt cuộc xảy chuyện gì?" hỏi vặn .

Ngọc Thiên Âm trả lời, đến mặt Tư Đồ Ưu, : "Giao 'vật thí nghiệm' của đây. Nếu sẽ khách sáo với ."

"Cậu sẽ g.i.ế.c ?" Thiếu niên đè bàn cố thành tiếng.

Ngọc Thiên Âm lạnh lùng: "Khi cần thiết."

Thiếu niên nghiến răng: "Trên giá sách, trong cuốn sách thứ hai ở tầng ba chìa khóa. Bọn họ nhốt trong cái tủ sắt trắng đối diện."

Ngọc Thiên Âm lập tức chạy đến giá sách đầy những cuốn sách khoa học ngoại văn, đưa tay lấy cuốn sách thứ hai tầng ba. lúc , kinh nghiệm giang hồ của một con yêu quái già trong bỗng trỗi dậy, hét lớn: "Đừng động !"

Đáng hận là hét chậm mất nửa giây.

Đó sách, mà là một công tắc bí mật. Ngọc Thiên Âm rút cuốn sách , một luồng sáng đỏ rực rỡ từ những bóng đèn vẻ bình thường đầu chúng chiếu xuống, nhuộm đỏ cả phòng thí nghiệm.

Cơ thể , nhất là những vùng da hở, bỗng cảm thấy đau rát nhẹ. Những tia sáng đỏ chiếu trong một giây tắt ngúm. Đèn trong phòng thí nghiệm trở màu trắng xanh bình thường, bàn thí nghiệm vẫn là bàn thí nghiệm, ghế vẫn là ghế, nhưng mà ——

Tất cả chúng , đều co bé bằng hạt gạo!

Cảnh tượng đúng là đau lòng kẻ thấy rơi lệ... mất hai mươi phút mới chấp nhận sự thật .

Sự tò mò ơi, bắt đầu hận mi đấy.

...

"Làm liên lụy đến hai , ngại quá." Ngọc Thiên Âm đến bên cạnh : “Ăn ăn , mứt ngon lắm. Không cô là bà bầu đấy, thế thì cái càng hợp với cô."

" ăn thịt!" phẫn nộ x.é to.ạc gói mứt, nhét miếng mứt chua chua ngọt ngọt miệng. Vị cũng phết, sắc mặt lập tức đỡ khó coi hơn.

Hậu quả trực tiếp nhất của việc thu nhỏ thành hạt gạo là lũ côn trùng và chuột bọ thỉnh thoảng chui từ các ngóc ngách bỗng chốc biến thành những con quái vật khổng lồ cần liều mạng đối phó. Những sinh vật ngày thường coi là yếu ớt, sống c.h.ế.t trong tay con , đột nhiên đảo ngược vị trí với chúng . Hôm qua còn là bà chủ cao một mét sáu tám, một chiếc dép đập c.h.ế.t cả đống gián, hôm nay biến thành món đồ ăn vặt gián đuổi chạy trối c.h.ế.t. Trong quá trình vật lộn với những con "quái vật quái vật" , càng tin rằng đời gì là tuyệt đối, kể cả sức mạnh sự yếu đuối.

mệt , lẽ do ăn no? Có lẽ do bà bầu yếu ớt? Cũng thể là luồng sáng đỏ tấn công chúng chỉ thu nhỏ cơ thể mà còn rút cạn thể lực, thậm chí cả linh lực. Nếu , bay một tí mà mệt thế . E rằng trong thời gian ngắn thể bay nữa. Nói cách khác, những khe hở giữa các viên gạch men trở thành chướng ngại vật thể vượt qua. Nói đơn giản hơn, nếu họ bỏ đây... Nếu thế thì bia mộ gì nhỉ? Bà chủ vĩ đại, c.h.ế.t đói một viên gạch men vì nhảy qua nổi cái khe đến một xăng-ti-mét?

"Khó chịu ?" Giáp Ất khuôn mặt trắng bệch của : “Người nhỏ thì gan cũng bé hả?"

"Cậu thử bà bầu một hẵng hỏi mấy câu ngu ngốc đó." chẳng thèm lườm , vô thức xoa bụng. Bảo lo là dối, dù là yêu quái cũng lo tai bay vạ gió để di chứng gì cho đứa bé , trời mới cái đèn đỏ phóng xạ tác dụng phụ gì .

Ngoài còn thắc mắc, nếu ánh sáng đỏ chúng bé tí thế , tại côn trùng chuột bọ trong phòng vẫn giữ nguyên kích thước? Chẳng lẽ thứ đó chỉ tác dụng với con ? là yêu quái mà! Hay là ở nhân gian lâu quá, DNA yêu quái của cũng đồng bộ với con ? Muốn quá mất...

sang Ngọc Thiên Âm cũng đang ném mứt mồm, con bé thế mà ăn uống say sưa. Cứ như trận đ.á.n.h với Tư Đồ Ưu chỉ là trò đùa, và tình cảnh hiện tại chỉ là cơn ác mộng thôi . Tâm lý vững thật!

"Tìm tên càng sớm thì cơ hội khôi phục nguyên trạng càng lớn." Giáp Ất quan sát bốn phía.

"Ồ?" Ngọc Thiên Âm đang nhai mứt nhồm nhoàm, tiện tay giật mũ ném xuống đất, lầm bầm: “Không đội nữa, nóng c.h.ế.t ."

Biểu cảm, ánh mắt, khí trường, kể cả giọng của con bé bỗng nhiên đổi hẳn. Dù là vẻ sắc sảo thông minh lúc mới gặp, sự bình tĩnh vững vàng lúc đ.á.n.h , ấn tượng của nó với luôn là một "tiểu tiên nữ" kiêu kỳ. bây giờ, trong mắt nó là sự ngây thơ của trẻ con, nhưng bao bọc bởi vẻ đại trí giả ngu, thấu hồng trần. Đặc biệt là giọng , rõ ràng là giọng nữ trong trẻo như trời ban, tự dưng biến thành giọng nam ồm ồm ngốc nghếch.

và Giáp Ất kịp hỏi thì con bé dọa hết hồn - cái đầu đang yên đang lành của nó: “bụp" một cái mọc hai cái tai lừa lông lá.

Ngọc Thiên Âm sờ sờ đôi tai mới mọc, giọng thật của con bé vang lên trách móc: "Cậu chui gì? Ăn mứt của !"

"Mọi đều bận nghĩ kế sách, cứ cắm đầu ăn, ngại lắm chứ." Giọng nam tiếp lời.

Một cơ thể, hai giọng , và Giáp Ất trân trối.

"Này bạn nhỏ, kế sách gì ?" Ngọc Thiên Âm Giáp Ất, dùng giọng nam hỏi tiếp: “Lần là sơ suất nhỏ của chúng . Không ngờ Tư Đồ Ưu chiêu ."

quan sát song thanh , cố gắng bình tĩnh Giáp Ất trả lời: "Tên dám chơi tất tay, ngại biến cả bản cùng chúng thành tí hon, chứng tỏ cách khôi phục nguyên trạng. Chỉ cần sớm tìm là chúng cơ hội thoát . Đạo lý đơn giản thế mà hiểu ?"

" hiểu, nhưng con lừa ngu hiểu." Ngọc Thiên Âm giọng nữ, sắc mặt nhợt nhạt của : “ với tình trạng của cô thì 'sớm' nổi nhỉ?"

còn đỡ, xong thấy càng nặng trịch, nãy còn chạy nhảy bay lượn , giờ chắc chạy cũng nổi.

Giáp Ất lẳng lặng lôi sổ tay trong túi , xé một trang, gấp vài cái thành chiếc thuyền giấy, đặt xuống đất, nhắm mắt bắt quyết, lẩm nhẩm niệm chú. Một cơn gió xoáy nhỏ nổi lên quanh thuyền giấy, chiếc thuyền xoay tít, càng xoay càng lớn, đến khi đủ chứa ba chúng mới dừng .

"Lên ." Hắn bước tới, đưa tay về phía .

nắm lấy bàn tay to ấm áp của , dùng sức dậy, leo thuyền giấy.

Khoảnh khắc nắm tay , đầu tiên cảm thấy gã nhân viên cũng lúc đáng ghét lắm.

Dưới sự điều khiển của , chiếc thuyền giấy thuận lợi bay lên khỏi mặt đất, lướt nhanh về phía .

Phải khâm phục đạo thuật của tên , thể điều khiển giấy thành thuyền, di chuyển tự do thế , tu hành vài chục, một trăm năm thì khó mà . Mà trông trẻ thế .

Gió lạnh tạt mặt , lẫn với mùi lạ trong phòng thí nghiệm, dễ chịu chút nào. Giáp Ất dịch , chắn hết gió cho . Cảm thấy đỡ hơn chút, ngẩng đầu tấm lưng thẳng tắp rộng lớn mặt, bỗng nhớ cảnh tượng nhiều năm về .

Khi còn "trẻ", cũng trốn một bóng lưng cao lớn thế , cưỡi gió mà . Người che mưa chắn gió cho khi thể dễ dàng biến chiếc lá thành con thuyền nhỏ, thủ pháp đại đồng tiểu dị với Giáp Ất - Thủy thần T.ử Miểu, đàn ông đưa xuống từ núi Phù Lung. Tự dưng nhớ đến .

Giáp Ất và T.ử Miểu quan hệ gì chứ.

trấn tĩnh , ngừng ngay những liên tưởng hoang đường .

"Cậu lợi hại thế cơ !" Giọng nam của Ngọc Thiên Âm ngạc nhiên thốt lên.

"Ếch đáy giếng, những kẻ quen đây, ai cũng pháp thuật lợi hại hơn thế gấp trăm ." Giọng nữ của Ngọc Thiên Âm buột miệng đáp trả.

"Ngọc Thiên Âm." trịnh trọng gọi tên con bé, cô nhóc tai lừa hai giọng mới là vấn đề hàng đầu cần rõ.

"Thực tên là Ngọc Thiên Âm." Giọng nữ của nó nhún vai với .

"Tên thật của chúng là Thiên Âm Cửu Thập Bát." Giọng nam bổ sung đúng lúc: “Cô là Thiên Âm, là Cửu Thập Bát."

Cửu Thập Bát?!

giật , đến Giáp Ất cũng đầu , nó chằm chằm.

"Cậu... các , rốt cuộc là cái gì?" nén sự kích động, bình tĩnh hỏi.

Nó nghiêng đầu, nghĩ ngợi thở dài: " sợ các cũng tin ."

"Cứ ."

" đây... là thần trời."

 

Loading...