CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-04-29 13:37:52
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tuần , nhà máy cấp nước lớn nhất thành phố sẽ hoạt động. Trước đó, nhất chúng giải quyết xong vấn đề hòa tan tổn hao của 'Polsi'."

Trong phòng thí nghiệm tối đen, chỉ ngọn đèn bàn thí nghiệm ở giữa là sáng. Trong mắt Tư Đồ Ưu lóe lên tia sáng lạnh lùng và nghiêm khắc. Xung quanh là bảy tám thiếu niên nam nữ trạc tuổi , mặc đồng phục cấp ba, mày cau , chăm chú đủ loại máy móc và đĩa nuôi cấy bàn.

"Các trở thành đồng đội của là vì các là những học sinh xuất sắc nhất, thông minh nhất trường Trung học Đào Nguyên." Tư Đồ Ưu chỉ tay lên trần nhà: “Bên , ngôi trường của chúng biến thành vương quốc thuộc về chúng . Không còn đám giáo viên cản đường lũ bạn học ngu dốt. Chỉ cần chúng nỗ lực thêm chút nữa, tuần , lịch sử loài sẽ do chúng ."

Trên gương mặt các thiếu niên nam nữ ánh lên vẻ hào quang dị thường, họ như ma ám.

Một gã đầu đinh đeo kính dày cộp bước phòng thí nghiệm, với Tư Đồ Ưu: "Cái cớ 'đào tạo khép kín trường' e là trụ bao lâu nữa . Vừa nãy phụ nhà giáo viên gọi điện đến đòi gặp . E là chúng đẩy nhanh tiến độ, hoặc là đổi địa điểm..."

Chát!

Một cái tát giòn giã hất văng cặp kính của .

" chỉ đám học sinh còn lời ." Tư Đồ Ưu thèm lấy một cái: “ ghét nhất là kẻ khác dạy đời gì."

Thiếu niên đầu đinh ôm mặt, run rẩy : "Mọi đều đang nỗ lực học tập, ai dám trái lệnh , cũng ứng phó với cha , gây bất kỳ nghi ngờ nào."

"Tốt." Tư Đồ Ưu hài lòng gật đầu, sang với một nữ sinh thanh tú bên cạnh: “Không giỏi xử lý âm thanh ? Ngụy tạo giọng của mấy kẻ để đối phó với những cuộc gọi tìm , để họ yên tâm đợi thêm một tuần nữa."

"Được, tớ ngay." Nghe lệnh, nữ sinh ngoan ngoãn rời một cách bất thường.

"Hôm nay đến đây thôi. Nghỉ ngơi ." Tư Đồ Ưu vươn vai, đột nhiên hỏi: “Ngọc Thiên Âm hôm nay đến?"

"Trước khi đến phòng thí nghiệm, bảo khỏe, xuống phòng y tế lấy thuốc." Một nữ sinh đáp.

Tư Đồ Ưu nhíu mày, gì.

Sau khi hết, Tư Đồ Ưu một giữa phòng thí nghiệm kín mít. Đôi bàn tay thon dài như nghệ sĩ dương cầm chậm rãi lật một cuốn truyện cổ tích - Chuyện Cô Tiên Và Hạt Gạo.

Câu chuyện kể về một cô tiên thông minh xinh biến những con yêu quái và con ngu ngốc thành những hạt gạo, nhốt vĩnh viễn trong một cái hộp.

...

Bây giờ mới phát hiện , với tư cách là một gã đạo sĩ mặt liệt văn nghệ bao giờ chịu tiết lộ điểm đến, một kẻ kỳ quặc giấu vũ khí trong hộp tăm, một tay nhân viên chảnh chọe cái lốp xe cũng đòi tính thêm tiền công, sự tồn tại của Giáp Ất ngoài việc thử thách sức chịu đựng của thì vẫn còn giá trị khác…

Thanh trường kiếm ngày thường ẩn trong hộp tăm giờ lộ rõ chân dung, rít gió giữa trung, gọn gàng c.h.é.m đôi một con gián to như Godzilla.

Đây là kẻ tấn công thứ N Giáp Ất c.h.é.m hạ đường . Trước đó còn giun đất khổng lồ, chuột cống khổng lồ tên, con nào con nấy to hơn chúng gấp N ! vốn ghét côn trùng, đây trong tiệm Bất Đình chỉ cần thấy một con gián là hét ầm ĩ mấy phút, đợi Ngao Sí hoặc Triệu công t.ử đến xử lý mới thôi. Nên đừng hòng mong tay giáp lá cà với bọn nó, chạm một cái thôi là dựng tóc gáy !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-16.html.]

nén cơn buồn nôn, cẩn thận tránh cái xác gián đứt đôi, nhảy sang một viên gạch sạch sẽ khác. Bên cạnh, một cái chân ghế... cao chọc trời đang sừng sững ánh đèn huỳnh quang. Xa hơn chút nữa, cái thùng rác khổng lồ như quái vật đang lạnh lùng xuống . Còn , cực kỳ cẩn thận mới lọt thỏm xuống khe hở giữa các viên gạch men. Với lúc , cái khe đầy một centimet chính là vực thẳm rộng lớn, thậm chí vận linh lực để bay lên mới nhảy qua .

Mấy vị đang xem náo nhiệt ơi, các vị tưởng đang đóng phim khoa học viễn tưởng hả? Phim cái khỉ gì! ... thu nhỏ !!

Đường đường là bà chủ, giờ chắc chỉ to hơn hạt gạo một tí? Nếu các vị tưởng đám gián chuột to như Godzilla ! Thế giới lúc , một con kiến cũng thể đấu vật với , mà chắc thắng nhé.

dựa lưng cục giấy lộn rơi cạnh chân ghế, xuống để trấn tĩnh , thì chẳng kể cho các bạn cái vụ tai bay vạ gió thế nào nữa. Chuyện cổ tích về tí hon thì ai cũng nhiều , nhưng khi chính bạn biến thành tí hon mà môi trường xung quanh đổi, bạn sẽ giống thôi, bảo cổ tích lừa đảo.

Chỉ Giáp Ất là vẫn bình chân như vại, thỉnh thoảng lôi điện thoại bật GPS xoay ngang xoay dọc, vẽ bản đồ đường lên cuốn sổ tay mang theo.

GPS vô dụng thôi, vì xem điện thoại mấy trăm , định vị đó chỉ hiển thị đến "Trường Trung học Đào Nguyên, thành phố Đào Nguyên" là hết, còn chỗ chúng đang là tầng hầm B2 của tòa nhà giảng đường, một phòng thí nghiệm khép kín . Không ai chúng ở đây, mà dù ngoài tìm đến cũng khó mà phát hiện hai đứa bé tí tẹo như thế .

"Cả phòng thí nghiệm rộng ba trăm mét vuông, chiều cao của chúng hiện giờ 0.5 cm. Nếu bộ khỏi nhà ăn, nghỉ ngơi chút nào thì mất 1.7 ngày." Giáp Ất chậm rãi tính toán: “Nếu cô còn bay thì chắc chỉ mất vài tiếng."

là phép tính đau lòng!

"Lúc đừng chuyện toán học với !" lườm , chỉ bụng: “ đói. Người lớn cần ăn, đứa bé trong bụng cũng cần ăn! Mau kiếm cái gì ăn cho !"

Lời dứt, một gói mứt quả bay lòng . Đối diện, cô nhóc đội mũ len, lộ mái tóc ngắn xoăn đen nhánh, gương mặt trái xoan trắng trẻo điểm chút hồng hào, đang . Mới mười lăm mười sáu tuổi mà dáng vóc phết, bộ đồng phục cấp ba rộng thùng thình cũng giấu đường nét thanh xuân. Đặc biệt nhất là vết bớt đỏ hình ngọn lửa trán, những giảm nhan sắc mà còn tăng thêm vài phần thần khí.

Cô bé xinh xắn là thế, nhưng việc nhất bây giờ là đ.á.n.h đòn nó một trận! Nếu tại nó, và Giáp Ất giờ đang vi vu đường lớn ngập nắng xuân, ăn ngon uống say để tiếp tục tìm cái "98" của chúng .

Sau vụ Thiên Cơ, và Giáp Ất nhiệt tình tìm kiếm tất cả những thứ liên quan đến "98", vì viên đá "Chi Thượng Tước" lấy từ Thiên Cơ gợi ý cho trạm tiếp theo là: 98. Chỉ mỗi con trơ trọi thế thôi.

Thế là biến thành kẻ mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, lái xe đường 98, đến vô tòa nhà địa chỉ 98, ăn cơm hết 97 đồng cũng cố tình bo thêm 1 đồng cho đủ 98. Tóm gặp cái gì dính đến 98 là tha, nhạc xe cũng bật bật bài "Hẹn ước 98" của Thiên hậu Vương Phi. Tiếc là chữ "Chi Thượng Tước" vẫn còn nguyên, chứng tỏ chúng tìm sai đối tượng .

là họa vô đơn chí, “98" tìm thấy thì con nhóc lôi một rắc rối to đùng khác.

Làm ơn mắc oán là đây!

Ban ngày, cái xe secondhand của dở chứng đình công chịu chạy. May mà lúc đó đến thành phố Đào Nguyên sầm uất hơn cả Tùng Sơn , cách đó xa một tiệm sửa xe. Tuy 4S chuyên nghiệp nhưng cũng cảm tạ trời đất . Giáp Ất đẩy xe , thợ trong tiệm hì hục hai tiếng đồng hồ phán sửa , gọi xe kéo đưa về hãng. đang lưỡng lự xem nên tốn tiền gọi xe kéo thì con nhóc đội mũ, ôm túi đồ ăn vặt to tướng từ siêu thị bên cạnh , chẳng chẳng rằng nhảy xe hí hoáy. Chưa đến mười phút, động cơ nổ giòn tan đầy kiêu hãnh.

nhớ lúc đó con bé mặt cảm xúc phán một câu: "Cọc bình ắc quy lỏng, xong ."

Lợi hại thật... Lúc bằng tuổi nó chắc còn phân biệt con trâu với cái xe bò. À quên, lúc mười mấy tuổi thì thế giới ô tô... Lạc đề , tóm là khi kịp cảm ơn thì con bé leo lên chiếc mô tô thể thao màu bạc bên đường, khi còn ném một câu: "Mấy bà phụ nữ các cô chỉ chăm đắp mặt nạ thôi, xe cộ cũng cần bảo dưỡng ? Vô văn hóa!" Rồi rồ ga phóng mất hút.

còn kịp cãi là " ít khi đắp mặt nạ"!

May , cô nhân viên bán hàng hớt hải chạy từ siêu thị cho cơ hội - con bé lúc trả tiền lơ đễnh rơi thẻ học sinh, đó đầy đủ thông tin: Trường: Trung học Đào Nguyên Lớp: 10 (A) Tên: Ngọc Thiên Âm

 

Loading...