CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 15
Cập nhật lúc: 2026-04-29 13:37:51
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người đàn ông trẻ tuổi, gầy gò, dáng vẻ thư sinh ôm chặt cái túi, căng thẳng , Giáp Ất, Thiên Cơ đang đùi Giáp Ất, hỏi: "Các đưa ? Chẳng bảo Khải Hi đang đợi ở chung cư Thanh Phong ?"
Tình hình hiện tại là, xe của đang lao vun vút đường cao tốc lúc rạng sáng. Trong buồng lái, và Giáp Ất kẹp đàn ông ở giữa như áp giải tội phạm.
Thấy chúng gì, càng hoảng, năng lộn xộn: " chỉ là một giáo viên trung học bình thường, nhiều tiền ! Bắt cóc các chẳng lợi lộc gì! Hôm nay đến chỉ gặp Khải Hi! Rốt cuộc các đưa ?"
Nửa tiếng , xuống cao tốc. Thiên Cơ chỉ một hướng, đó là con đường nhỏ quanh co rợp bóng cây.
Thấy con gấu chỉ đường, đàn ông trẻ kinh ngạc suýt rớt hàm.
Hai mươi phút , chúng dừng một bãi đất hoang cây cối um tùm. Một ngôi nhà gỗ đơn sơ đám cỏ khô. Trước khung cửa sổ mở một nửa, một cô gái tóc dài đang chống cằm về phía xa.
Xe còn dừng hẳn, đàn ông bên cạnh hét lên vui sướng: "Khải Hi!"
Giáp Ất mở cửa xe bước xuống, gã lao vọt về phía nhà gỗ như một con thỏ phấn khích. Cô gái thấy , cũng vui mừng đến mức chẳng thèm cửa chính, nhảy tót qua cửa sổ ngoài.
Đến khi chúng tới nơi, đôi nam nữ ôm thắm thiết theo kiểu "sến sẩm".
"Người các vị đưa về đang ở ." Thiên Cơ cô gái: “Diệp Khải Hi, cháu gái Chủ tịch Tập đoàn Diệp thị."
Đầu óc tạm thời load kịp, đợi hỏi thì lưng chúng , từ chui bốn gã đô con mặc vest đen, tay lăm lăm súng. Một gã đè nghiến đàn ông trẻ xuống đất, họng s.ú.n.g dí chặt đầu . Mấy khẩu s.ú.n.g còn chia đều hướng về phía chúng .
"Thả !" Diệp Khải Hi hét lên lao tới, đá cắn: “Là bà nội phái các đến ! cho các , sẽ về ! búp bê của bà ! sẽ lấy bà chỉ định! cùng Phương Húc!"
"Đại tiểu thư, Chủ tịch cô là thừa kế duy nhất của Diệp thị, mời cô theo chúng về!" Gã đô con quát.
"Không! C.h.ế.t cũng về!" Diệp Khải Hi đỏ mắt gào lên: “Các thả ! Các dám động đến một sợi lông của , c.h.ế.t ngay mặt các !"
"Đại tiểu thư yên tâm, chúng sẽ g.i.ế.c ." Giọng gã đô con dịu đôi chút, xách cổ đàn ông tên Phương Húc dậy như xách gà, nghiêm túc : “Chủ tịch bảo chúng nhắn với , chỉ cần chịu từ bỏ tình cảm với đại tiểu thư, vĩnh viễn rời khỏi Tùng Sơn, bà sẽ trả cho một ngàn vạn tiền bồi thường. Một tên thư sinh nghèo như , cả đời cũng kiếm nhiều tiền thế !"
"Một ngàn vạn..." Phương Húc ngẩn ngơ gã đô con.
"Phương Húc..." Diệp Khải Hi dường như nhận điềm lành.
và Giáp Ất án binh bất động. Thiên Cơ trong lòng Giáp Ất lạnh lùng Phương Húc.
Một cơn gió lạnh từ xa thổi tới, cỏ khô lá rụng bay tứ tung quất chúng bập bập. Nếu những tiếng động , thế giới lúc tĩnh lặng.
Hồi lâu, Phương Húc chỉnh kính, ngẩng đầu gã đô con, giọng rõ ràng hơn lúc nãy nhiều: "Một ngàn vạn đủ... Khải Hi là vô giá, bao nhiêu tiền cũng đổi. đưa Khải Hi , xin các giơ cao đ.á.n.h khẽ."
"Chủ tịch , nếu mày chịu cút thì để cái mạng." Ngón tay gã đô con đặt cò súng.
Người Phương Húc run lên, nhắm mắt, nghiến răng: " đ.á.n.h các , g.i.ế.c cứ g.i.ế.c. Dù kiếp thể đưa Khải Hi , kiếp cũng sẽ tìm cô !"
"Phương Húc!" Diệp Khải Hi che miệng, nước mắt tuôn như suối.
lúc , Thiên Cơ rầu rĩ một câu: "Không cần đợi kiếp ."
Mấy luồng khí trắng từ lưng đám áo đen bay vút , bốn gã đàn ông to lớn sống sờ sờ chớp mắt biến thành bốn con búp bê vải mặc vest đen, tay vẫn cầm súng.
Phương Húc và Diệp Khải Hi sợ ngây cảnh tượng đột ngột .
Thiên Cơ xe, khó nhọc lôi một cái bao tải, đặt mặt hai : "Đi , khi truy binh thực sự đuổi tới."
"Cậu... giọng của ?" Diệp Khải Hi ngẩn ngơ con gấu : “Người đó bắt cóc , bảo đợi Phương Húc ở đây là ?"
"Đừng nhảm nữa, nhanh lên." Thiên Cơ ho sù sụ, mất kiên nhẫn : “Cầm theo cái bao ."
"Cậu rốt cuộc là cái gì?" Phương Húc kinh ngạc quan sát nó: “Tại giúp chúng ?"
"Còn là gọi điện cho bà nội cô đấy." Thiên Cơ lưng : “Sau đừng xa nữa."
Hai , ngẩn vài giây, đến cảm ơn cũng quên , bò dậy xách bao tải chạy biến. chạy vài bước, Diệp Khải Hi , bất ngờ ôm chầm lấy Thiên Cơ, đỏ hoe mắt : "Trước đây tin đời thần tiên. Bất kể là gì, cảm ơn !"
Nói xong, hai vội vã chạy về phía bên đường núi, nhanh biến mất trong ánh ban mai ngày càng rạng rỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-15.html.]
Cùng lúc đó, chợt phát hiện "oán phụ" vẫn luôn lơ lửng bên cạnh nó, giống như chiếc lá rụng gió cuốn , thấy tăm nữa.
…
Đêm xuống, gió lớn. Xe chúng đậu giữa đồng hoang. Giáp Ất đốt một đống lửa, bên cạnh, Thiên Cơ chiếc áo khoác trải đất.
Không lâu khi nhóm Diệp Khải Hi rời , tên ngã vật đất một cách khó coi. Từ những vết thương nó, liên tục trào những đốm sáng bạc lấp lánh như vụn kim cương.
" mua nhiều t.h.u.ố.c ho, nhưng xem chẳng tác dụng gì." Thiên Cơ ho : “ mất hơn một trăm năm để lắng giọng của mỗi thế gian, bao gồm cả âm thanh từ Minh giới, mãi đến mấy tháng mới tìm thấy cô chuyển thế ở Tùng Sơn. Xem , kiếp của cô cũng thuận lợi lắm."
"Thế nên chuẩn từ sớm, liều mạng kiếm tiền cũng là để giúp cô và Phương Húc. Cậu đưa cô , dùng pháp thuật của thử thách yêu kiếp của cô , chính là để bi kịch trăm năm tái diễn?" nhíu mày: “Mọi thứ ở Minh giới để yêu quái tùy tiện trộm. Vết thương là di chứng do trộm âm thanh Minh giới trong thời gian dài để dò la tung tích chuyển thế của cô ?"
" ngờ nhiều âm thanh Minh giới hậu quả phiền phức thế . Thực tế, lâu khi kiếp của cô là Diệp Khải Hi, 'thính lực' của dần biến mất. Nếu , còn kiếm thêm khối tiền nữa. Và cũng chẳng cần dùng cái trò búp bê để xác định tâm ý của Phương Húc." Nó tự giễu: “Buồn nhỉ, yêu quái gấu nhiều tai thế mà điếc."
"Bây giờ chỉ điếc đơn giản thế ." Giáp Ất vết thương của nó, che giấu: “Mọi dấu hiệu đều cho thấy, với tư cách là một con yêu quái, sắp biến mất ."
"Tùy , biến mất thì biến mất." Nó bầu trời lưa thưa vài ngôi : “Điều nuối tiếc duy nhất là vẫn là cái gì. Còn cả con chim nữa, tại cứ xuất hiện mãi trong giấc mơ của ."
Giáp Ất chậm rãi : " từng trong một cuốn cổ tịch, thượng cổ một loài chim cực nhỏ, trắng xám, là loài chim bắt mắt nhất, thường đồng loại chê . nó bao giờ để bụng những lời chế giễu đó, vì nó giọng hót nhất thiên hạ và vô cùng tự hào về bản . Khi trời đất gặp đại kiếp nạn, ánh mặt trời mây độc đen kịt che khuất, tất cả chim muông đều sợ hãi trốn , chỉ con chim nhỏ kiên trì đậu cành cây gần bầu trời nhất, ngừng hót về phía Đông. Tiếng hát vô song của nó xua tan mây độc, để ánh mặt trời chiếu rọi mặt đất. khi tia nắng đầu tiên chiếu lên nó, sinh mệnh của nó cũng cạn kiệt vì hát quá nhiều. Một giọt nước mắt từ cây rơi xuống, bao phủ lấy xác nó rơi từ cành, vĩnh viễn bọc nó trong viên đá hổ phách hình giọt lệ. Viên đá chứa đựng trái tim tự hào nhất thế gian đời gọi là Chi Thượng Tước."
"Chi Thượng Tước..." Thiên Cơ lẩm bẩm: “Trong mơ của , chính là con chim ?"
Lúc , chợt thấy trán Thiên Cơ lóe lên một luồng sáng kỳ dị.
Nó khó nhọc đầu : " là một con yêu quái xa đúng ? Làm ít chuyện ác..."
lắc đầu: "Không tính."
"Tại ? Rất nhiều vì mà gặp tai ương." Ánh mắt nó bắt đầu tan rã, giãy giụa dậy.
để nó dựa tay : "Cậu bao giờ tự hào về bản , tin khác sẽ thích , bất kỳ yêu cầu nào với khác, chuyện gì cũng tự , chỉ vì đang... tự ti."
"Cô bảo tự ti?" Thiên Cơ vẻ tin.
"Cậu cần bạn bè, chỉ là câu 'súc sinh' tổn thương thôi." : “Cậu đưa yêu cầu với thế giới, nhốt một , đó gọi là 'vô d.ụ.c vô cầu', mà gọi là con rùa rụt đầu tự ti."
"Ta..." Thiên Cơ khổ: “Ta rùa."
"Đừng chối nữa. Gấu rùa!" lườm nó một cái: “Kiếp của Diệp Khải Hi đúng, chỉ c.h.ế.t mới yêu cầu. Chúng sống đời , định sẵn là ' phiền' , 'yêu cầu' , 'tranh đấu' với . Đứa trẻ xí đến cũng quyền ăn kẹo."
"Đứa trẻ xí đến ... cũng quyền ăn kẹo?" Nó chớp mắt, thở hắt một dài: “Nếu cho thêm chút thời gian, lẽ sẽ suy nghĩ kỹ về lời cô ."
"Sẽ thời gian cho nghĩ mà. Bây giờ ngủ một lát ." xoa đầu nó. Là một con yêu quái già, thừa hiểu nếu nó ngủ, sẽ bao giờ tỉnh nữa.
"Lúc đến, cô bảo xe cô là tiệm ?" Nó chịu nhắm mắt.
", chỉ bán một loại tên là Phù Sinh." đáp.
"Cho uống một chén ? Bao nhiêu năm nay ai pha cho uống. tự rót nước uống." Giọng nó khàn đặc, ho vài tiếng xong gần như nữa.
"Được." quát Giáp Ất đang nghịch búp bê bên cạnh: “Ra xe lấy và chăn đây!"
"Cô lệnh cho ?" Giáp Ất liếc .
", từ giờ phút , chỉ cần còn xe chùa của , việc cho . Nhân viên thời vụ của tiệm Bất Đình!" chắc nịch: “Đi nhanh!"
"Lương của tính theo giờ đấy." Hắn dậy về phía xe.
"Trà của cô ngon ?" Thiên Cơ nuốt nước miếng.
"Nhiều chịu nổi, bảo đắng lắm. một thích, vì uống đến cuối cùng sẽ ngọt."
"Loại lạ nhỉ..." Hơi thở của Thiên Cơ ngày càng chậm, móng vuốt gấu bỗng nắm lấy tay : “Còn một việc nữa, cô giúp ?"
"Cậu ."