CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-04-29 13:16:47
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mùa hè năm nay nóng sớm một cách bất thường. Khói lửa s.ú.n.g đạn ngang ngược của Tây dương khiến bầu trời kinh thành như bốc cháy.
Cô bé hiểu sự đời trong hoàng cung năm nào giờ là một Phi t.ử trưởng thành. Còn phu quân Hoàng đế của cô, một biến pháp thất bại, Thái hậu giam lỏng ở Doanh Đài.
Thái hậu ngày càng thích cô con dâu . Bà cố chấp cho rằng sự " lời" của con trai bà ít nhiều đều do phụ nữ xúi giục.
Điều , Phi t.ử , Thiên Cơ cũng .
Đêm khuya, trong tẩm cung, nến cháy leo lét. Cô cửa sổ, tay nắm chặt một quân cờ, lòng đầy bất an.
Quân cờ là vật họ dùng chơi trò chơi năm xưa, mài nhẵn bóng.
Cô chốc chốc đồng hồ để bàn, vẻ mặt phức tạp.
"Chủ tử, giờ còn sớm nữa." Nó quen gọi cô là chủ t.ử .
Dưới ánh nến, góc nghiêng của cô vẫn động lòng , nhưng đôi mắt còn thần thái rạng rỡ. Đôi lông mày khẽ nhíu và vài sợi tóc bạc bên mai tàn nhẫn cướp cô bé ngây thơ lanh lợi năm nào.
Cô mới hăm lăm tuổi thôi, nhưng hai năm nay trông già thấy rõ.
"Thiên Cơ..." Cô đầu , khổ: “Những năm qua, ngươi sống vui ? Kể từ khi thả ngươi , đưa ngươi trở thế giới ."
"Cũng ." Nó chậm rãi : “Còn cô?"
"Còn nhớ câu hỏi Hoàng thượng hỏi ngươi năm xưa ?" Cô đột ngột hỏi: “Tại chúng cố gắng thế nào cũng thể khiến khác hài lòng?"
"Không yêu cầu thì tự nhiên sống nhẹ nhõm thôi." Nó đáp: “Cô yêu cầu sự sủng ái ngàn vàng của Hoàng thượng, Hoàng thượng yêu cầu bù , Thái hậu yêu cầu độc thâu quyền lực..."
"Ta c.h.ế.t, càng thánh nhân." Cô : “Không vô d.ụ.c vô cầu. Thiên Cơ, ngươi là yêu quái đúng ?"
"Có thể là ." Thiên Cơ gật đầu.
"Bây giờ còn cái lồng nào nhốt ngươi nữa, ngươi thể bất cứ ." Cô xuống, ngọn nến chập chờn: “Ngươi giỏi giang như , như , đến cũng thể sống ."
"Ta... ?" Nó cau mày: “Một con yêu quái rõ lai lịch, một con súc sinh giống gấu?"
"Súc sinh?" Trân Phi nó chằm chằm: “Súc sinh sẽ dạy búp bê, súc sinh sẽ nhắc nhở cẩn thận cái cái , súc sinh sẽ quan tâm bạn bè."
"Cô cảm thấy chúng là bạn?"
"Ừ, bạn một đời."
Đoạn đối thoại quen thuộc . Một vết sẹo cũ âm ỉ đau.
cô khác với đó, lời cô lúc là tâm khẩu như nhất.
"Ta từng gì cho cô cả." Nó : “Cô cũng chẳng hiểu gì về ."
Cô : "Có hiểu rõ thì bạn nữa ?"
Nó trả lời . Đối với nó, từ "bạn bè" quá đắt đỏ.
"Cô nghỉ ." Cô ngọn nến ngẩn .
Nó chậm rãi ngoài, hai bước dừng, : "Nếu là cô, đêm nay sẽ hội họp với Hoàng thượng."
Choang! Một ly nước đ.á.n.h rơi xuống đất vỡ tan.
Cô thất sắc bật dậy: "Ngươi... ngươi hôm nay sẽ cứu Hoàng thượng ?"
"Ta , thính lực của . Nếu , thể thấy giọng của bất kỳ ai đời." Nó khuôn mặt trắng bệch của cô: “Tóm là, đừng ."
Cô ngẩn ngơ nó hồi lâu, lắc đầu: "Ta nhất định . Những nghĩa sĩ cứu đều là cao thủ nhất đẳng trong giang hồ, chắc chắn sẽ cứu Hoàng thượng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-14.html.]
Nó im lặng một lúc: "Tùy cô."
Dứt lời, nó về phía cửa.
"Thiên Cơ!" Cô gọi giật : “Bất kể ngươi bằng cách nào, ngươi sẽ giữ bí mật cho , đúng ?"
Nó đáp, sải bước ngoài.
Rạng sáng, Hoàng đế và Phi t.ử đang định bỏ trốn thì bắt tại cổng cung. Những kẻ coi là loạn đảng lẻn cung cướp Hoàng đế đều loạn tiễn b.ắ.n c.h.ế.t. Cô gán tội danh "thông đồng loạn đảng", ném xuống giếng xử tử.
Ngày hôm , đại đội nhân mã hộ tống Thái hậu và Hoàng đế vội vã chạy khỏi T.ử Cấm Thành giữa tiếng pháo ngày càng dữ dội của quân Tây dương...
Nó trong tẩm cung trống rỗng nơi cô từng ở, những món đồ thủ công dang dở bàn, ánh mắt chợt dừng ở một cái bịt tai bằng bông mới xong.
Thứ nó quen quá. Từ nhiều năm cô sẽ bịt tai cho nó, vì từ khi biến thành tiểu thái giám, cứ đến mùa đông là tai nó cước. Tiếc là cô vụng về, cả thèm chóng chán, thường một tí chạy chơi cái khác, dây dưa mãi chẳng thấy xong. Nó tưởng cô chỉ mồm cho vui, hóa cô xong , chỉ là cơ hội đưa cho nó...
Nó bỗng thấy buồn ngủ, cầm lấy cái bịt tai, lê bước chân nặng nề, trút bỏ lớp "da" thái giám, về hoa phòng. Giữa ánh lửa loạn lạc và tiếng s.ú.n.g đạn ầm ầm phía xa, nó ngủ .
Trong mơ, con chim về, tiếng hát vẫn như thế...
...
"Kể xong ?" ôm một con gấu bông, Thiên Cơ đang ho sù sụ.
Nó gật đầu.
"Ngụm oán khí khi c.h.ế.t của cô vốn nên nhắm ." phụ nữ mặc đồ thời Thanh, cầm con gấu nhỏ cầm sách Mẫu Đơn Đình lên.
"Tại nghĩ thế?" Thiên Cơ chớp mắt: “Đã lúc nhiệt tình tiết lộ bí mật của khác."
" sẽ tiết lộ bí mật của bạn bè." .
Thiên Cơ lắc đầu: "Ta bạn. Cũng cần."
"Khẩu xà tâm phật." nghịch con gấu bông: “Kẻ mật báo là Hoàng đế, ?"
"Hắn bao giờ nghĩ đến chuyện bỏ trốn, sợ . Thời gian sẽ mài mòn lý tưởng và nhuệ khí của con . Thật bất hạnh, chính là loại đó." Thiên Cơ con gấu bông trong tay : “Bao nhiêu đến cứu , mấy giờ đến, lộ trình tẩu thoát, sai báo cho Thái hậu từ sớm."
"Làm như những tiêu diệt một đám 'loạn đảng' mà còn đổ hết tội lên đầu Phi t.ử của . Đằng nào cô cũng là cái gai trong mắt Thái hậu. Như thế, 'Hoàng a mã' của vui vẻ, nghĩ đầu là bờ, cho lên ngai vàng." lạnh lùng .
Thiên Cơ nghĩ lâu bảo: "Có lẽ, chính cũng . mà, cái chốn hoàng cung , cho phép ngươi ?"
Cả phòng lặng ngắt.
Chẳng cần hỏi nó tại cứu cô , nó cứu . Một con yêu quái chỉ ăn đất, thủ công, tiếng lòng khác, là đối thủ của một đám mà bản tính méo mó.
"Cô tưởng là mật báo, cũng chẳng ." Thiên Cơ lẩm bẩm: “Như thế còn hơn là sự thật. Cô tin đến thế cơ mà."
đặt con gấu xuống, thở dài.
Lúc , Giáp Ất - vẫn luôn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê từ lúc xuống ghế sofa - hé mắt hỏi: "Con chim tường là con chim trong mơ của ?"
"Phải." Thiên Cơ bức tường: “Các từng về loại chim ? Đậu cành cây, ngừng hót về phía Đông. Ta tra cứu lâu nhưng bất kỳ ghi chép nào về nó. Chẳng lẽ nó thực sự chỉ là một giấc mơ của ?"
Giáp Ất gì, đổi tư thế, ngủ tiếp.
"Vết thương là ?" con gấu từ đầu đến chân, đúng là thê t.h.ả.m nỡ ...
Lời dứt, tiếng gõ cửa.
Trong đôi mắt lờ đờ của Thiên Cơ chợt lóe lên một tia sáng.