CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 3 - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-04-29 12:30:05
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

đ.â.m !!

Đứa bé đó lao từ ngã rẽ vắng vẻ nhanh như một con ngựa hoang. Dù tốc độ xe nhanh, nhưng nó vẫn hất văng xa vài mét, túi nilon tay văng , rơi vãi mấy lọ thuốc.

vội nhảy xuống xe, chạy đến bên đứa bé mặc đồ thể thao đen. kịp để xuống kiểm tra vết thương, thằng nhóc lấm lem bùn đất bật dậy "vút" một cái, đồng thời kéo cái mũ trùm đầu tuột xuống che kín nửa mặt, nhanh nhẹn đến mức giật .

"Cháu chứ?" theo phản xạ nắm lấy cổ tay thằng bé, nó đang định bỏ chạy.

Rõ ràng thấy tiếng nó hít một , âm thanh của đau.

"Không , cảm ơn." Nó cúi gầm mặt, giật mạnh tay khỏi tay , vội vàng nhặt mấy lọ t.h.u.ố.c lên.

phát hiện vài chi tiết kỳ lạ: phần cơ thể lộ ngoài của đứa bé, nửa khuôn mặt và đôi bàn tay lạnh ngắt, chằng chịt những vết thương. Đó vết bầm do va chạm xe, mà là những vết cắt rõ ràng, vết cũ vết mới chồng chéo, vết còn đang rỉ máu, vết đóng vảy.

Những vết thương tuyệt đối do t.a.i n.ạ.n xe gây .

Hơn nữa, mùi lạ - yêu khí và oán khí quấn lấy .

Trong giây lát phân tâm, đứa bé đầu chạy biến, như sợ ở thêm một phút nào nữa. thuận đà kéo , nhưng chỉ tóm áo nó. Túi áo căng , rơi xuống vài tấm danh màu trắng.

Nó giật mạnh thoát khỏi , bay vượt qua lan can phân cách, nhảy xuống con dốc, lao giữa những tòa nhà cũ kỹ phía xa như một con chuột nhắt tự do, thoắt cái mất dạng.

Khoan , hoa mắt chứ? Ngay khoảnh khắc nó chạy , thoáng thấy bên cạnh nó một phụ nữ lờ mờ theo. Người đó mặc sườn xám, chải tóc kiểu phụ nữ Mãn Thanh, trôi nổi như yêu ma, chẳng thiện ác, luôn giữ cách một bước chân với thằng bé.

nhặt một tấm danh lên, đó in ấn thô sơ, chỉ hai dòng:

Phòng việc Thông tin Thiên Cơ

Điện thoại liên hệ: 136xxxxxxxx

mà... Thiên Cơ?!

Mắt dán chặt hai chữ đó, mặc kệ tiếng xe gầm rú bên cạnh.

Vèo! Một chiếc xe tải lớn lấn làn lao sạt qua . Gần như cùng lúc, ôm eo với lực : “bưng" vị trí an phía . Hai ngón tay kẹp lấy tấm danh tay , liếc vài cái : "Chính là cái ."

trừng mắt Giáp Ất: "Chắc ?"

Hắn xòe lòng bàn tay , viên đá Tiêu Hồ Nhãn lấp lánh ánh mặt trời, nhưng dòng chữ đó biến mất. Lần cũng , thôn Thạch Vưu là chữ đá Tuyệt Lý Hoa biến mất. Chẳng lẽ cứ mỗi khi một hòn đá tìm thấy "đồng bọn" tiếp theo của chúng, chúng sẽ dùng cách để báo hiệu?

"Mạnh ai nấy nhé." Hắn nắm tay , keo kiệt cho thêm cái nào.

Suýt thì quên, ngoài việc là bạn đồng hành dị hợm, chúng còn là đối thủ cạnh tranh.

Nhân lúc xe qua , bốn bề vắng vẻ, vỗ tay lên kính chắn gió, cả chiếc xe nhà di động lập tức thu nhỏ chỉ còn cỡ một tấc. Đừng ngạc nhiên, chiếc xe yểm bùa từ lâu, chính là để ứng phó với những tình huống đột xuất thế . Tiện lợi và dễ mang theo là yêu cầu cơ bản của đối với phương tiện .

Tàng hình xong, phi đuổi theo hướng đứa bé chạy trốn. Chỉ cần thời gian quá lâu, thể dựa mùi hương đặc biệt nó để tìm vị trí.

"Liều mạng quá đấy. Không lo cho lớn thì cũng lo cho đứa nhỏ chứ." Bên cạnh, Giáp Ất đang đạp lên một cành cây hái ở , bay lơ lửng giữa trời, khoanh tay liếc một cái.

buột miệng: "Sao ?!"

"Cô mớ to lắm."

mớ ư? Ngao Sí bao giờ bảo tật cả! lườm Giáp Ất cháy mặt: "Từ hôm nay, buổi tối cấm ngủ ở ghế phụ! Tránh xa !"

"Cô đoán xem ai trong hai tìm thấy nó ?" Giáp Ất lảng sang chuyện khác.

Những dãy nhà ngày càng gần, in bóng kính râm của Giáp Ất như một mê cung cũ kỹ.

...

Kẻ tìm thấy đứa bé đầu tiên , cũng chẳng Giáp Ất, mà là một lão già gầy đét.

Khi đuổi đến khu nhà đứa bé biến mất, và Giáp Ất chia hành động. dùng yêu lực truy vết mùi hương, Giáp Ất dùng mánh khóe riêng của để tìm kiếm. Cuối cùng, cả hai cùng đụng độ lão già cửa một đường hầm bộ. Lúc , lão đang hể hả chỉ huy mấy gã vệ sĩ to khỏe đeo kính râm kẹp chặt đứa bé, xách như xách gà con.

kỹ, tứ chi đứa bé đều trói bằng dây kim loại mảnh, một phần dây lún thịt, chỉ cần mạnh tay chút nữa là đứt tay chân như chơi. Vậy mà nó hề giãy giụa, đôi môi vành mũ mím chặt, xin tha, cũng chẳng cầu cứu.

"Đối xử với trẻ vị thành niên thế , ác đấy?" chặn đường bọn họ.

"Cô gái, đừng lo chuyện bao đồng. Tránh đường cho cùng vui vẻ." Lão già mặc áo kiểu Tàu màu xanh lam đậm, đeo kính tròn, vuốt râu , giọng điệu còn khá hòa nhã.

"Cũng xin bác cho chút vui vẻ." , chỉ đứa bé: “Giao nó cho ."

Lão già nhíu mày: "Trừ khi c.h.ế.t cô."

"Với tuổi của bác thì vốn dĩ bác sẽ c.h.ế.t mà." bước tới một bước, thu nụ : “Bất kể thù sâu hận lớn gì, đối xử với một đứa trẻ như thế là quá đáng . Phiền bác thả !"

"Đứa trẻ?" Lão già khẩy: “Chỉ loại hậu sinh trải sự đời như cô mới coi cái nghiệt chướng là trẻ con!"

"Thả, thả?" quan sát xung quanh, nếu đ.á.n.h liệu thương vô tội .

Lão già từ đầu đến chân: "Cô gái, động thủ với Đỉnh gia ? Không chuyện đùa ."

Lời dứt, lưng bỗng vang lên tiếng ngáy quái dị - tên Giáp Ất xem kịch nãy giờ, thế mà ngủ gật! Hắn mà cũng ngủ !!

thúc mạnh cùi chỏ , lơ mơ tỉnh dậy: "A, giỏi đàm phán. Hai chuyện xong ?"

cúi đầu: "Không gì, ngủ tiếp ."

Đỉnh gia? Tên oai đấy, thuộc hạ trông cũng đô con, nhưng còn cách nào khác ? Bà bầu đ.á.n.h là hành vi nguy hiểm, các bỉm sữa xin đừng bắt chước!

Mười giây , đám thuộc hạ của lão già la liệt đất. Còn vị Đỉnh gia thì mặt mũi bầm dập đè đáy cái "núi " đó, bộ râu dài túm trong tay, đau đến nhe răng trợn mắt.

Người trong đường hầm chạy sạch.

Giáp Ất ngáp một cái, cởi dây kim loại trói đứa bé .

"Không cởi!" Đỉnh gia gào lên: “Cao nhân bảo đó là yêu quái! Nó bắt cóc tiểu thư nhà ! bắt nó cũng là để ép nó khai chỗ giấu tiểu thư!"

Lời dứt, đứa bé cởi trói bỗng thụp xuống đất, cả xẹp lép như quả bóng xì . Một cái bóng xám bay vút , chui tọt xuống lòng đất trong nháy mắt. Mặt đất rung nhẹ hai giây trở bình thường. Trước mặt Giáp Ất chỉ còn một con búp bê vải, mặc bộ đồ thể thao đen, khuôn mặt vẽ sống động như thật.

"Xong , xong hẳn !" Đỉnh gia suy sụp , tuyệt vọng : “Chúng khó khăn lắm mới nhờ cao nhân bói thời gian và địa điểm nghiệt chướng xuất hiện, trăm phương ngàn kế xin dây tơ Bồ Đề Phật Thủ để trói nó, tất cả các phá hỏng ! Chủ tịch chỉ mỗi cô cháu gái , ông ốm liệt giường ! Tâm trạng của một ông già bảy mươi tuổi tìm cháu gái, các hiểu !"

"Tiểu thư nhà các nó bắt cóc?" hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-3/chuong-11.html.]

"Ai lấy chuyện đùa! cũng già từng tuổi đầu ! tiểu thư lớn lên mà!" Đỉnh gia nước mắt lưng tròng, chẳng còn vẻ hung hăng ban nãy.

bắt đầu tin lão. Khoan bàn đến thứ chạy thoát là cái gì, nhưng nếu nó liên quan đến những viên đá, nhớ cảnh ngộ của cha con Ngao Sí và Xuân Lô, nếu nó cũng Thanh Phách nhập và nhiễm năng lượng tiêu cực nào đó gây họa thì cũng lạ.

"Tiểu thư nhà ông, sẽ tìm về cho, nếu cô thực sự tên bắt cóc."

"Thật ?" Lão già hỏi dồn.

"Tìm sống, trả mười cân vàng thỏi. Người c.h.ế.t, năm cân." giá thận trọng.

Lão già ngẩn một lúc: "Thành giao!"

"Thế thì mau lăn dậy, kể hết đầu đuôi câu chuyện cho !"

Câu chuyện của lão phức tạp. Đại khái là tiểu thư một gia đình giàu , một tuần khi kết hôn với thiếu gia môn đăng hộ đối thì bắt cóc ngay tại nhà. Kẻ bắt cóc đưa yêu cầu tiền chuộc. Báo cảnh sát cũng tìm manh mối, loại bắt cóc cần tiền là khó đối phó nhất. Nhà họ Diệp mất cô cháu gái độc nhất, bà chủ nhà - tức bà nội cô gái - vốn thích phong thủy bói toán, quen vài "cao nhân", trong lúc nóng ruột dĩ nhiên mời họ đến xem. Trong đám "cao nhân" đó cũng một hai lừa đảo, gieo quẻ xong phán đại tiểu thư nhà họ Diệp yêu quái bắt . Theo quẻ, yêu quái sẽ xuất hiện ngày giờ địa điểm , còn mô tả qua loa hình dáng, bảo họ cứ cầm dây tơ Bồ Đề Phật Thủ ném là bắt .

Dĩ nhiên, để cái dây tơ Bồ Đề Phật Thủ gì đó, cao nhân nhận của nhà họ Diệp tấm séc với dãy 0 dài dằng dặc.

Thực , Bồ Đề cái khỉ gì, sợi dây kim loại đó là ngay dây sắt tẩm m.á.u năm loại động vật màu đen, là phương pháp săn yêu cấp thấp nhất. Thứ cái khống chế chỉ thể là mấy con tiểu yêu năng lực kém cỏi.

Lúc hối hận, bán sợi dây sắt rách cũng kiếm bộn tiền, chịu trách nhiệm tìm con tin về mà lấy mười cân vàng! Lỗ to ...

Chung cư Thanh Phong, cái tên nhã nhặn sạch sẽ . Tiếc , thực tế nó chỉ là một khu hầm trú ẩn cũ kỹ cải tạo tầng hầm một tòa nhà cũ nát ở khu 6 thành phố Tùng Sơn. Quanh năm thấy ánh mặt trời, ẩm thấp và u ám. nghi ngờ gì nữa, đây là nơi ở rẻ nhất thành phố.

Phòng 30 chung cư Thanh Phong, đích đến của chúng .

Đi qua lối hẹp, lách qua những nhặt rác ăn mặc rách rưới và đám thanh niên văn nghệ thất thế nồng nặc mùi rượu, ánh mắt nào ném về phía chúng cũng lạnh lẽo. Nơi là chỗ dung của những thể hoặc thấy ánh sáng. Chung cư Thanh Phong giống như một nấm mồ đầy sống.

Càng đến gần phòng 30, cái mùi kỳ lạ càng nồng, xem Giáp Ất tìm nhầm chỗ.

"Viên đá là của .”

“Dựa ?”

“Không , cô tìm ?”

“Không , nhờ côn trùng giúp, vẫn đào như thường!”

“Người côn trùng lấy phí rẻ .”

quan tâm.”

“Được, đưa tiền đây, cung cấp thông tin miễn phí."

Đến nước thì tức c.h.ế.t với tên Giáp Ất , nhưng thể bằng con mắt khác. Hèn gì trơ mắt con yêu quái chuồn mất mà ngăn cản, hóa ngay khoảnh khắc đối phương bỏ trốn, ném "Thanh Phu Linh Tuyến" lên nó. Sợi chỉ mảnh hơn tóc , một đầu xanh, một đầu đỏ. Đầu xanh buộc ngón tay chủ nhân, đầu đỏ một khi dính khác sẽ bám chặt buông. Chỉ cần theo sợi chỉ , dù đối phương trốn ở xó xỉnh nào cũng thoát . Mà Thanh Phu Linh Tuyến chỉ luyện nó mới thấy, tuyệt đối là hàng cao cấp, đạo sĩ bình thường . Không ngờ chiếc nhẫn ở ngón út của Giáp Ất giấu bảo bối như thế. Nói thật, càng ngày càng hứng thú với cái Đạo quán Hữu Gian , là nơi cao siêu thế nào mới đào tạo dị loại như Giáp Ất chứ!

Càng trong, ánh sáng càng tối.

Đứng cánh cửa sắt gỉ sét loang lổ, đợi chúng động thủ, cửa tự mở . Qua khe cửa mở rộng dần, lộ một sáng lờ mờ, một cái bóng tròn vo lùn tịt ẩn trong đó.

" các sẽ đến." Ngồi bàn tròn, thế mà là một con "gấu nhỏ" lông xám. Nó ho vài tiếng, giọng yếu ớt như sợi tơ, chạm là đứt: “Các giống bọn họ."

Đến khi cửa mở hẳn, và Giáp Ất bước , khỏi sững sờ - con gấu đầy vết thương, chỗ lông rụng sạch, trọc lóc. Kinh dị nhất là... tai. Ngoài hai cái tai đầu, khắp nó chỗ nào cũng mọc những cái tai gấu tròn tròn! bao giờ thấy con gấu nào nhiều tai như thế!

Khoan , còn " khác” phụ nữ mặc đồ thời Thanh thấy ban ngày đang lơ lửng bên cạnh nó. Khuôn mặt bán trong suốt trắng bệch, đôi mắt tú lệ trừng trừng nó đầy oán hận.

chân. Từ đùi trở xuống chỉ là một làn khói xanh lượn lờ. Mùi tỏa từ ngửi lâu cổ họng khó chịu. Có thể khẳng định, đây vong hồn, chỉ là một loại "khí".

"Một ngụm oán khí khi c.h.ế.t của con ." Giáp Ất chằm chằm " phụ nữ", lắc đầu hỏi con gấu: “Thù hằn gì lớn thế? Hai ."

"Xin , hết 'quần áo' để mặc , kịp ." Gấu trả lời một đằng hỏi một nẻo: “Mời ."

Ánh đèn yếu ớt soi rõ căn phòng bình thường , tuy cũ kỹ nhưng đến nỗi luộm thuộm. Trên cái tủ sát tường bày ba con búp bê đặc biệt, là ba con gấu lông xám cao hơn một thước, trông giống nó. Một con mặc áo dài màu trắng ngà, đầu còn tết một cái đuôi sam, tay gấu cầm quyển sách - là sách thật, bìa sách ba chữ "Mẫu Đơn Đình" nhỏ hơn hạt vừng; cạnh đó là con gấu mặc sườn xám chải tóc kiểu Mãn, cầm quạt tròn bách hoa, mặt gấu híp mắt; còn một con gấu mặc long bào, tay cầm cung tên, từng sợi chỉ long bào đều lấp lánh. Tay nghề tinh xảo thế e là khiến tất cả thợ gấu bông đời toát mồ hôi hột.

còn chú ý thấy bức tường trắng xóa vẽ đầy chim bay, những con chim phác thảo bằng mực tàu, hình dáng mơ hồ.

Cả đời từng đến nơi nào mâu thuẫn thế , cổ tích và quỷ dị đan xen.

"Nếu các bắt , đ.á.n.h các ." Gấu , chậm rãi : “ hiện giờ đang đợi một , đợi . Có thể cho thêm chút thời gian ? Chỉ đến khi trời sáng thôi? cầu xin ai bao giờ."

đáp, ánh mắt rơi đống danh lộn xộn bàn, hỏi: "Phòng việc Thông tin Thiên Cơ, mở hả? tò mò lắm, bán điện thoại ?"

"Bán âm thanh." Nó chẳng giấu giếm chút nào: “Trên đời nhiều thấy những âm thanh khác giấu trong lòng chịu . Những kẻ yêu trong lòng đối phương yêu thật ; ăn giá thầu của đối thủ là bao nhiêu; những kẻ thù hận đối phương bí mật đen tối gì. Đó đều là 'âm thanh' cả."

"Cậu nghề lâu ?" chợt hiểu đống tai nó dùng để , con yêu quái kỳ lạ thật.

"Cũng lâu, mới mấy tháng thôi." Gấu thành thật : “Đây là cách kiếm tiền nhanh nhất, cảm thấy cần tích cóp một khoản tiền. giờ cũng hòm hòm . Phòng việc của ngừng hoạt động."

"Không tiếc ?" : “Nhân tài 'âm thanh' như nên phát huy sự nghiệp cho rạng rỡ tổ tông chứ."

" điếc ." Gấu thản nhiên : “ thương nặng quá, thấy tiếng lòng nữa . Ngay cả tiếng các , cũng mơ hồ. Chắc vài ngày nữa là điếc hẳn."

sững .

"Có bảo là 'nhân vật' nguy hiểm." thẳng thắn: “Cậu bắt cóc đại tiểu thư nhà họ Diệp, nhận tiền thù lao của nhà họ Diệp đến đưa cô về."

"Về , do quyết định, cũng chẳng do cô quyết định." Gấu ho dữ dội hơn, với tay lấy lọ t.h.u.ố.c bàn, đổ cả nắm t.h.u.ố.c mồm, một lúc mới bình tĩnh : “Cô yêu khí."

" là một Thụ yêu." thú nhận.

"Thế cô là yêu quái gì ?" Gấu nghiêm túc hỏi .

"Đố ?"

" đang thỉnh giáo cô."

"Chính cũng là cái gì?"

Gấu lắc đầu, ánh mắt chút mờ mịt.

"Cậu đến đây bằng cách nào?"

Nó nghiêng cái đầu gấu, cố gắng nhớ ...

Loading...