CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Hồi 6: A Chu – Dẫn

Cập nhật lúc: 2025-12-12 15:51:06
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng ve ngày càng rộn rã, mang theo mùa hè trở .

thích mùa hè, khí nóng nực khiến lười biếng, động đậy, ăn uống, giống hệt một con vật ngủ đông hợp chuẩn. Đến mùa , bạn đồng hành của chỉ một chiếc ghế mây, một tách , và bóng cây trong sân Bất Đình. Người hiểu tính sẽ bao giờ phiền thời điểm . , mùa hè năm nay...

“Mẹ ơi! Bố đang đợi ăn cơm đó! Chú áo giáp món miến chua cay mà thích nhất đó!”

Giọng ngọt ngào đến mức phát ngấy khiến tỉnh hẳn, toát cả mồ hôi lạnh. Đã gần nửa tháng, vẫn quen với cách gọi... ơi !

Bên cạnh chiếc ghế mây, xuất hiện một cái đầu tròn tròn. Cậu bé đầy hai tuổi, đầu tóc buộc kiểu truyền thống như mái ngói, mặc áo yếm, m.ô.n.g trần, mỗi khi mắt sẽ cong thành hai vầng trăng khuyết.

“Đi nào nào! Mẹ đúng là con yêu tinh lề mề!” Nhóc con nắm lấy tay , bàn tay mềm như kẹo bông.

“Ai lề mề?”

“Bố !”

“Ơ? Cái gì cột quanh eo con ?”

“Là dây chuyền vàng của ! Dây yếm đứt, bố lấy dây chuyền của cột ! Bố vàng là bền nhất!”

Ngao Sí... Anh dám dùng sợi dây chuyền mà yêu thích nhất dây lưng !

Vừa chạy nhà, nhóc con buông tay , nhảy lòng Ngao Sí, kéo tai : “Bố ơi, giận !”

“Cô là yêu tinh nhập quả bóng mà, đừng để ý.” Ngao Sí ha hả, bế bé lên đặt ghế, lấy khăn ướt lau tay cho nhóc, lấy khăn khác lót ngực, đưa muỗng cho nhóc: “Ăn cơm ăn cơm!”

dám cá với bất cứ ai rằng, mùa hè , ngoài , tuyệt đối sẽ ai khi kéo tai Ngao Sí mà vẫn thể bình an vô sự.

Nhóc con ngậm muỗng trong miệng, như con khỉ từ ghế bò xuống, chạy đến bên , dính như kẹo ngọt, nhỏ: “Mẹ ơi, hôm qua bố mua quà mới cho , một bông hoa bằng vàng ! Giấu trong hộp giày màu đen! Bố chắc chắn sẽ tìm thấy!”

khỏi mỉm , tên Ngao Sí tặng quà bao giờ đưa tận tay , mà giấu , bắt tìm, và tự hào rằng, chạy loăng quăng như con chuột để tìm quà khiến cảm thấy cực kỳ thỏa mãn! Thêm nữa, chỗ giấu đồ cũng đáng hận, nào là chậu rửa chân, hộp giày, nồi áp suất, nồi cơm điện.

“Khi c.ắ.n thứ gì trong miệng!” lấy muỗng từ miệng nhóc , bế lên đặt ghế.

Sau đó, chúng như một gia đình ba bình thường, ăn cơm chuyện. và Ngao Sí, như bất kỳ cặp bố nào khác, chuyện của chất đầy những món ăn nhóc thích nhất bát của nhóc, tự nhiên đến mức ngay cả cũng thấy ngạc nhiên. Tất nhiên, giữa nhóc con và với Ngao Sí, tuyệt đối chút quan hệ huyết thống nào.

Nửa tháng , và Ngao Sí, vốn tính toán kỹ lưỡng, kéo ngoại thành đến một trang trại nào đó để mua sỉ rau sạch và tiện thể dạo chơi. Tại ngọn núi nhỏ phía trang trại, nơi đầy hoa dại và vắng bóng , khi định nhờ Ngao Sí chụp vài bức ảnh nghệ thuật tươi mát, thì nhóc con vác một con gấu từ phía bên sườn núi lao đến.

Mắt và Ngao Sí đều , nhưng vẫn dụi mắt, nhóc thật sự đang cõng một con gấu đen to đùng đích thực! Cái hình đầy lông đen khổng lồ đè lên nhóc con, suýt chút nữa nhấn chìm nó. Trong khí nóng nực, thoang thoảng mùi hôi từ gấu đen và khí tức yêu quái đậm đặc.

Nhóc con chắc chắn là yêu quái, nhưng khí tức yêu quái đậm đặc như xuất phát từ nó—một con Nê Đảm. Không hiếm nhưng lớn bất thường, đang vung vẩy móng vuốt đuổi theo nhóc. Loại yêu quái sống ở nơi ẩm ướt, thấy ánh mặt trời, ăn xác thối và đồ bẩn, bề ngoài chẳng khác nào gián biến dị, thuộc loại yêu quái trí tuệ thấp, tuy khả năng biến hình nhưng thể điều khiển kích thước cơ thể tự do, di chuyển khắp nhân gian. Hầu hết Nê Đảm đều sống ở cống rãnh và bãi rác, chúng cả đời chỉ tìm kiếm thức ăn. Một khi coi thứ gì là thức ăn, những con yêu quái cố chấp sẽ dùng hết sức lực để săn mồi, ăn sẽ bỏ qua.

Chắc nhóc may lạc vùng săn mồi của Nê Đảm, nghĩ khi bịt mũi. Nhóc con rõ ràng kiệt sức, chạy qua mặt chúng vài bước, ngã nhào xuống đất.

Lúc mới nhận , con gấu đen thương nặng, bụng một lỗ lớn. Nhóc con chắc chỉ tám, chín tuổi, mặc một bộ đồ rộng thùng thình, bẩn, tay áo và ống quần xắn cao. Lúc , mặt nhóc tái nhợt, mồ hôi rịn , cố gượng dậy, nắm chặt nắm đấm.

tưởng rằng nhóc sẽ dốc hết sức chống Nê Đảm, nhưng ngờ nhóc lao nhanh như chớp đến mặt và Ngao Sí mà : “Còn thể cứu ! Xin hai !”

Nhóc nhanh, xong bèn chạy về phía khác, Nê Đảm thấy thế thì hét lên đuổi theo.

tưởng rằng trong tình huống khẩn cấp như , nhóc con sẽ cầu cứu chúng cứu , nhưng rõ ràng nhầm. Nhóc con cần chúng cứu con gấu .

Nhóc chạy xa, một con Nê Đảm tỏa mùi hôi thối bao trùm đuổi kịp. Được , vì sự ghê tởm đối với loại yêu quái , chúng hành động.

Khi những xúc tu bẩn thỉu của Nê Đảm sắp đ.â.m cơ thể nhóc, một cành cây hiện từ khí quấn quanh eo, kéo nhóc lên. Ngao Sí cạnh , ở dạng rồng lơ lửng , thở bốc lên, mở miệng phun ngọn lửa vàng đỏ viền xanh, thiêu đốt con yêu quái khổng lồ chân, khiến nó kêu la t.h.ả.m thiết.

Ngọn lửa xanh biển của Đông Hải Long Tộc gần như yêu quái nào thể chống , chắc chắn là chiêu thức nhanh gọn để giải quyết. Dù rằng dùng nó đối phó với loại yêu quái phần lãng phí, nhưng để tránh việc Nê Đảm triệu hồi đồng bọn khi tấn công, ủng hộ cách xử lý của Ngao Sí. Hơn nữa, cũng chiến đấu cận chiến với loại quái vật dính dớp và bốc mùi !

Nê Đảm thiêu thành một đống tro đen. Khi nhóc con cứu, việc đầu tiên là cảm ơn chúng , mà là chạy xem con gấu.

Đáng tiếc, con gấu c.h.ế.t, vết thương quá nặng.

“Nó nhốt trong lồng để lấy mật. ngang qua, định chữa lành vết thương bụng nó.” Nhóc xác con gấu, xong câu thì thể mềm nhũn, ngã xuống đất. chúng đành đưa nhóc về tiệm Bất Đình.

Sáng hôm , chúng sốc, nhóc con nhỏ ! Hôm qua còn là một đứa trẻ tám chín tuổi, hôm nay chỉ còn bốn năm tuổi. Đáng ngạc nhiên hơn nữa, khi nhóc mở mắt , thấy chúng thì lập tức gọi chúng là bố , dường như quên hết những gì xảy đó.

Hiện tại, nhóc thật sự coi là con của chúng , dính như keo, cả ngày đòi chúng chơi cùng, khi ngủ còn ngủ giữa và Ngao Sí, nắm lấy dái tai của Ngao Sí hoặc mới chịu yên.

tưởng Ngao Sí chắc chắn sẽ đẩy đứa trẻ gọi là bố ngoài cửa sổ, nhưng nhóc con dường như nhận điểm yếu của , câu đầu tiên nhóc với là: “Bố thật là trai!”

Ngao Sí ngay lập tức chinh phục.

“Con trai ngoan, sự chân thành chính là đức tính lớn nhất!” Anh đến mức mặt sắp vỡ , đưa một đống đồ ăn ngon cho “con trai”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/hoi-6-a-chu-dan.html.]

Không chỉ đối với Ngao Sí, miệng lưỡi của nhóc còn ngọt ngào như mật, thành viên trong tiệm Bất Đình đều thích nhóc. Tuy nhiên, họ giống như , dù rõ nguồn gốc của nhóc, nhưng cảm thấy chút ác ý nào từ nhóc. Trong tiệm Bất Đình là những yêu quái lão luyện, chúng khả năng phân biệt thiện ác.

Ngoài chiếc miệng ngọt, nhóc còn sửa đồ. Những chiếc cốc vỡ, ghế gãy chân, ngay cả áo len mối mọt, nhóc đều thể sửa chữa, những chỗ hỏng hóc đều phục hồi. Ngoài việc sửa chữa đồ đạc, việc yêu thích nhất của nhóc là kéo Ngao Sí hoặc , dùng một sợi dây tơ do chính nhóc , chơi trò xoay dây. và Ngao Sí đều theo kịp nhóc, sợi dây nhỏ trong tay nhóc tạo kiểu dáng khiến chúng kịp .

Mỗi chơi trò cửa sổ, niềm hạnh phúc mặt nhóc gần như nở thành hoa. nhận , niềm hạnh phúc thể lây lan. Ngao Sí vốn thiếu kiên nhẫn, ngày càng giống như một bố yêu thương nhất thế giới, liên tục chơi trò xoay dây trẻ con với “con trai”.

, khi Triệu Công Tử, vốn tỉ mỉ và cẩn thận, phát hiện một chiếc USB trong túi bí mật trong bộ đồ cũ của nhóc, khí trong tiệm Bất Đình trở nên nặng nề hơn một chút. Dĩ nhiên, mặt nhóc, chúng vẫn như thường lệ, nhóc trở thành khách hàng đặc biệt nhất từ khi tiệm mở cửa, chỉ trả tiền thuê phòng, mà còn chúng chi trả giới hạn.

Ăn xong, nhóc nhảy lên tìm Chỉ Phiến Nhi và Oản Thiên Tuế để chơi, nhóc đối với tất cả thứ trong tiệm Bất Đình đều đầy sự tò mò, giống như sự tò mò của một đứa trẻ mới sinh với thế giới .

“Những sợi tóc của nó...” Ngao Sí nhíu mày, về phía bóng lưng nhảy nhót của “con trai”. Thực đều chú ý thấy, tóc đen của nhóc đang dần chuyển sang màu xám, và vóc dáng ngày càng nhỏ , nhưng ai gì. im lặng một lúc lâu, lắc đầu với .

“Dưới đáy biển Đông Hải một loại linh châu, đó là vật quý hơn tiên đan.” Ngao Sí mắt sáng lên: “Anh sẽ về Đông Hải tìm!”

“Linh châu đó chỉ tác dụng với rồng. Các cùng loại.” nhắc nhở . Ngao Sí , đ.ấ.m mạnh khung cửa sổ.

“Còn thể gì nữa?” Anh thở dài.

“Chúng .” nắm lấy tay .

Hoàng hôn cuối cùng lặn xuống, ánh trăng dần chiếu qua cửa sổ, một chiếc USB im lìm bàn .

*

“Ở đây! Ở đây còn sống sót!”

“À, ! Có hai !”

“Mọi cẩn thận, nhiều mảnh vỡ giống như kính! Cẩn thận kẻo cắt trúng!”

Trên một ngọn núi tuyết ở Thụy Sĩ, vang lên những tiếng kêu phấn khích.

Đội cứu hộ kéo hai mặc đồ leo núi màu đen từ đống tuyết trận tuyết lở lên.

“Báo cho trực thăng!” Ngay đó, cáng cứu thương từ trực thăng hạ cánh chuyển qua xe cứu thương, tiếng còi hú liên hồi, rít lên đến tận cửa bệnh viện.

“Thật kỳ lạ, địa điểm xảy lở tuyết là khu vực an mà, trừ khi ai đó đặt bom, nếu thì cả trăm năm cũng chắc gặp lở tuyết!”

“Có lẽ là họ quá xui xẻo.”

“Chúa ơi, mong đừng xảy tai họa như thế nữa! Đã bảy c.h.ế.t !”

24 giờ , một đàn ông trung niên gốc Hoa vội vã đến bệnh viện, cùng là nhân viên cảnh sát địa phương.

Trong văn phòng, bác sĩ với đàn ông trung niên: “Hai bệnh nhân hiện qua cơn nguy kịch, bệnh nhân nam gãy xương bàn tay , còn bệnh nhân nữ thì khá hơn, chỉ tê cóng nhẹ.” Người đàn ông trung niên thở phào nhẹ nhõm.

Trong phòng bệnh đơn, ông nhẹ nhàng bước đến bên giường.

“Chú Đoạn.” Người giường từ từ mở mắt.

“Cậu tỉnh ?” Người đàn ông vội bước tới, nắm lấy tay bệnh nhân: “Vết thương đau ?”

“Những khác thì ?”

“Nhã Nhạc và chỉ thương nhẹ.” Người đàn ông nghiến răng: “Những khác… đều qua khỏi.”

Một tiếng thở dài vang lên từ giường, rõ buồn vui: “Chúng vẫn còn sống…”

Phòng bệnh đơn khác thì sôi động hơn nhiều.

“Bố .…” Người đàn ông trẻ giường bệnh bật dậy: “Thật ?”

. Anh qua đời.” Người đàn ông trung niên mặt lộ vẻ buồn bã.

“Chú Đoạn, hãy phong tỏa tin tức về cái c.h.ế.t của bố .” Người trẻ tuổi quả quyết lệnh: “Nếu tin tức lộ , chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến giá cổ phiếu của chúng . Những kẻ đang rình rập sẽ bỏ qua cơ hội .”

“Việc thôi!”

“Lập tức sắp xếp xuất viện, tối nay trở về Vancouver, hẹn luật sư Mã cho , bộ tài sản của Hải Bác Năng Nguyên chuyển giao định! Sau khi việc tất, chúng sẽ tổ chức họp báo. Còn về kế hoạch hợp tác với Mỏ Khoáng Sản Carrot, thành ký kết khi tin bố qua đời công bố!” Anh bình tĩnh, hề dấu hiệu đau buồn vì mất .

“Rõ!” Người đàn ông trung niên rời khỏi phòng bệnh.

Tối hôm đó, một chiếc xe sang trọng lặng lẽ rời khỏi bệnh viện, đàn ông trung niên ở ghế , còn phía là một đôi nam nữ trẻ tuổi, hai đều ngoài cửa sổ, trong xe yên lặng như tờ.

Loading...