CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Hồi 12: Sơ Tửu – Dẫn

Cập nhật lúc: 2025-12-13 04:22:36
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

là một yêu quái, nhưng yêu dáng vẻ nguyên sơ của thế giới .

Cả và Cửu Khuyết đều thở hắt một , như thể nuốt ngược một ngụm m.á.u vô hình.

Người phụ nữ lai lịch bất minh với rằng, bà của Ngao Sí...

Tin quả thực khiến chúng khó lòng bình tĩnh ngay .

Chưa ai trong chúng từng truy cứu thế của Ngao Sí, bởi lẽ quá thiết. cũng chính vì cái sự "quá thiết" , chúng chỉ là một con rồng tính khí , là cháu nội của Đông Hải Long Vương, thừa kế ngai vàng, từng một song sinh độc ác, ghen tuông và mê mẩn món ngon đời, nhất là đồ ngọt. Tất cả những gì chúng chỉ .

Chưa ai từng quan tâm đến cha , và cũng chẳng bao giờ nhắc tới. Trước đây, tuy đôi lúc cũng thắc mắc, nhưng cũng nhanh chóng quên . Mỗi ngày bao việc , ai mà rảnh rỗi để tâm đến mấy chuyện gia đình vụn vặt đó chứ. Người lấy là Ngao Sí, cha , càng gia thế của . Chính vì , khi một vấn đề mà chúng từng coi là vấn đề bất ngờ nổ tung mắt như b.o.m nguyên tử, cũng hy vọng thể chấp nhận nhanh hơn một chút, dù quả thực điều đó khó khăn.

"Mau mang đứa bé về đây . Nó đến đây, nhận , ép Long Châu của nó xác , mới tỉnh từ trạng thái hỗn mang đó. Nó thề sẽ giúp giải thoát khỏi cơ thể hiện tại, nhưng cứ tiếp tục tiêu hao sức lực ngừng nghỉ như thế, dù đồng da sắt thì nó cũng sẽ kiệt sức mà c.h.ế.t thôi." Người phụ nữ ông chú, giọng trở nên nôn nóng: “ bây giờ nó vẫn còn cứu , chỉ ông mới cứu nó thôi!"

"Thằng ngốc cũng hào phóng thật, Long Châu là thứ quan trọng nhường nào, mà dám tùy tiện đưa cho một yêu quái!" Chú hừ lạnh một tiếng: “Mẹ hiền con thảo, chi bằng bà cứ nhận lấy tấm lòng ."

"Cầu xin ông! Thời gian còn nhiều, bọn chúng vẫn luôn truy lùng tung tích của Ngao Sí. dùng yêu lực tạm thời che giấu khí tức của nó, nhưng cũng chẳng cầm cự bao lâu nữa! thể kiểm soát trạng thái và tâm tính của , khi nào sẽ chìm sự u mê hỗn độn." Người phụ nữ rưng rưng nước mắt: “Nếu xác còn giá trị cứu vãn, nào toại nguyện cho nó, nhưng vây hãm quá sâu, hết t.h.u.ố.c chữa . Thân xác khác xưa. Nếu ông thấy Ngao Sí c.h.ế.t ngay mặt , thì hãy mau tay ."

Ông chú vẫn nhúc nhích.

" cần ba ân oán gì, nhưng nếu chú thấy c.h.ế.t mà cứu Ngao Sí, sẽ tha cho chú." nắm lấy cánh tay ông chú: “Hoặc chú điều kiện trao đổi gì, cứ thẳng ."

"Tha thứ cho ? Ta còn tha thứ cho các , bao giờ đến lượt cô lên mặt dạy đời!"

Chú chẳng thèm , cau mày bước đến lưng Ngao Sí, miệng khẽ mở, vận khí một chút, từ trong miệng chậm rãi nhả một luồng kim quang chói lọi. Thể tích luồng sáng tuy nhỏ nhưng rực rỡ như dải ngân hà, thể trực diện. Trong nháy mắt, kim quang hòa lòng bàn tay, chú hít sâu một , vỗ một chưởng lưng Ngao Sí, nhắm mắt ngưng thần. Cánh tay của chú từ khẽ run rẩy chuyển sang rung động dữ dội. Những đốm sáng thưa thớt trán phụ nữ bắt đầu chớp tắt liên hồi. Chú động tĩnh càng lớn, đốm sáng trán phụ nữ càng mạnh, di chuyển dọc theo khuôn mặt bà xuống phía . Vài phút , một quầng sáng màu tím vàng tròn trịa "trôi" đến tay phụ nữ. Chú mở mắt, tay vận lực thêm một nữa, quầng sáng rít lên một tiếng, chạy dọc theo đôi tay đang nắm chặt của hai họ, lao tọt cơ thể Ngao Sí, hất văng hai hai phía.

Ông chú từ từ thở hắt một , hạ tay xuống. Những giọt mồ hôi lớn trán rơi xuống đất, thế mà biến thành từng hạt trân châu trắng ngà, nảy tanh tách xa.

chỉ nước mắt cá mới biến thành trân châu, mồ hôi của một ông chú thô kệch cũng biến thành trân châu nhỉ?

Pakal ngẩn ngơ nhặt lên một hạt trân châu lăn đến chân , miệng há hốc.

lúc , dù bảo mồ hôi của chú biến thành vàng thỏi cũng chẳng quan tâm. vội vàng lao tới đỡ lấy tên c.h.ế.t tiệt đang sóng soài đất, để dựa lòng , lo lắng kiểm tra thở, bắt mạch, liên tục vỗ mặt gọi tên . Rất nhanh, sắc mặt gã dần hồng hào trở , đôi mắt cũng từ từ mở .

"Em... đến đây gì?” Anh , vẫn tỉnh táo.

thở phào nhẹ nhõm, hỏi: " là vợ ai?"

"Em thiểu năng ?” Anh hỏi ngược : “Hay em tưởng c.h.ế.t nên định tái giá?"

yên tâm , não vấn đề gì. Đỡ dậy t.ử tế, thâm tình sâu mắt , ... giáng cho một cái tát nổ đom đóm mắt.

"Em..." Ngao Sí đ.á.n.h đến ngơ ngác, ôm mặt định nổi điên.

giơ hai ngón tay lên: "Hai !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/hoi-12-so-tuu-dan.html.]

Hắn sững sờ: "Hả?"

"Mất tích." véo tai : “ chỉ một , nếu còn dám chơi trò mất tích với thêm nào nữa, sẽ cắt tai đem cho lợn ăn!"

Chẳng hiểu , hốc mắt bỗng đỏ hoe.

"Anh... lát nữa sẽ kể cho em ."

Ngao Sí siết c.h.ặ.t t.a.y , lồm cồm bò dậy bước nhanh về phía phụ nữ. Lúc , mới chú ý đến ông chú đang đối diện, vẻ mặt nghiêm nghị lạnh lùng, chỉ khác bức tượng điêu khắc ở chỗ còn thở.

"Sao ông cũng đến đây?” Anh cau mày, dường như cực kỳ thấy sự xuất hiện của chú. Bọn họ quả nhiên quen , còn vẻ .

"Ta cứ tưởng câu đầu tiên mày sẽ là cảm ơn." Chú trừng mắt , bất ngờ đ.ấ.m một cú bụng Ngao Sí: “Mày bậy quá ! Long Châu là thứ thể tùy tiện lấy !"

Ngao Sí đ.ấ.m lùi vài bước, thẳng dậy : "Ai cũng thể mặc kệ bà , chỉ thể. Ngoài cách , nghĩ cách nào khác."

Nghe , phụ nữ đang gục bàn từ từ ngẩng đầu lên, ngây Ngao Sí, nước mắt trào .

Ông chú giận dữ chỉ mũi : "Các lúc nào cũng thế ... Mãi mãi chịu lời khác! Nếu ngươi hôm nay hồ đồ như thế, năm xưa cho mày tất cả."

Nói , nắm đ.ấ.m giận dữ tột độ của chú giơ lên, nhưng nhanh dừng giữa trung, cách đầu đầy nửa tấc, kịp thời chắn giữa hai họ. Chỉ cần tính toán sai một chút thôi là lãnh trọn cú đ.ấ.m .

"Em c.h.ế.t !" Ngao Sí kinh ngạc tức giận.

thèm để ý đến , với ông chú: "Nếu chú trút giận lên , chấp nhận. nếu , thể để chú đ.á.n.h nhà ." sang phụ nữ, tiếp: "Nếu bà thực sự là của Ngao Sí, chú càng lý do gì để đ.á.n.h ."

"Con nhóc c.h.ế.t tiệt, cô thì cái gì." ông chú hạ nắm đ.ấ.m xuống.

sang hỏi Ngao Sí: "Bà thực sự là ? Hành động của chỉ là để giúp bà ?"

"." Ngao Sí trả lời cần suy nghĩ.

"Vậy bây giờ hết ." ông chú: “ cho rằng hành động của vấn đề gì. Trừ khi chú vốn dĩ thấy Ngao Sí còn sống."

"Từ lâu đây, tâm nguyện lớn nhất của chính là con nghiệt súc nhất từng xuất hiện đời." Chú cố gắng giữ bình tĩnh: “Nên cô sai. lầm lớn nhất của là năm xưa để nó sống sót."

Dứt lời, ông chú bất ngờ lao về phía phụ nữ. Trong bàn tay đang giơ cao, một thanh trường đao bán trong suốt hiện rõ mồn một.

"Dừng tay!" Ngao Sí lao tới ôm chặt thắt lưng ông chú. Hai đàn ông giằng co với , chen , đành chắn mặt Ngao Sí, bia đỡ đạn cho bà.

"Sa La, con thế là..." Người phụ nữ phía gấp gáp .

"Con quá khứ giữa , nhưng bác là của Ngao Sí." đầu bà một cái: “Bảo vệ nhà là thói quen của con."

"Con bé ..." Nước mắt phụ nữ tuôn rơi, bà đột ngột nắm lấy tay : “Ta món quà nào để tặng con, thứ duy nhất thể cho con là cái ."

Bà dường như dùng hết chút sức lực cuối cùng, kéo gần. Bốn mắt , đôi mắt long lanh như nước mùa thu bỗng chốc cuốn một vùng huyết quang sáng chói mắt. Tư duy của đột nhiên chồng chéo lên những ký ức thuộc về ...

Loading...