Rất nhiều năm .
Mặt đất đầy máu, khắp đầy vết thương.
Anh dựa cột băng lạnh buốt, lạnh lùng đang mặt, hỏi: “Thật sự ?”
“Câu hỏi thừa .” Đối phương chỉ để cho một bóng lưng, tiêu điểm của chỉ là đài băng tròn đang phát ánh sáng rực rỡ mắt.
Mười hai chiếc hòm gỗ cổ chạm khắc hình Phượng Hoàng tái sinh từ lửa lơ lửng đài băng, ánh sáng rực rỡ đến mức gần như thiêu đốt ánh của con .
“Trước khi rời , thể dùng bất kỳ cách nào để ngăn , kể cả c.h.ặ.t đ.ầ.u .” Đối thủ của lấy từ trong n.g.ự.c một chiếc hồ lô ngọc đen hiếm gặp, chỉ to bằng nửa lòng bàn tay.
Tiếng leng keng vang lên, thả thanh kiếm trong tay xuống, nhường một lối , bất ngờ mỉm : “Cá cược một ván, thế nào?”
“Cược gì?”
“Yêu quái đó chỉ cái hồ lô nhỏ trong tay , chứ .”
“Lại nữa, lúc nào cũng tỏ hiểu rõ thế sự.”
“Muối ăn còn nhiều hơn cơm ăn.”
“Tốt! Cược! Nếu thắng?”
“ sẽ dẫn bộ Đông Hải, dùng kiệu rồng dài mười dặm rước các về nhà!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/hoi-10-vu-xa-dan.html.]
“Được. Nếu thua, sẽ cắt sừng, lột vảy, vĩnh viễn rồng nữa.”
Dưới đáy biển Đông Hải, nơi sâu nhất, lạnh nhất, nhưng vẫn lạnh bằng vài câu đối thoại ngắn ngủi.
Nhiều năm .
“Lại là thắng.”
“Tiếp tục!”
“ còn gì để thua với nữa .”
“Mạng của .”
“Đó là một ván cược lớn, đặt gì để xứng đáng với nó đây?”
“Đi cùng đến một nơi, gặp một .”
“Được thôi, Ngao Sí.”
Trong căn phòng rộng lớn lộng lẫy, chiếc bàn đ.á.n.h bạc bằng đá đen hình bầu d.ụ.c thu hút ánh , mặt bàn mài nhẵn hơn cả làn da của phụ nữ, phản chiếu hai khuôn mặt đàn ông, cùng tuổi, cùng vẻ , và cùng quyết tâm dấn địa ngục .
Trên bức tường phía bàn đ.á.n.h bạc, bằng nét vẽ tinh tế và xa hoa nhất, một con vật hình dáng đặc biệt khắc tỉ mỉ, một con rắn khổng lồ với vảy tím, đầu ngẩng cao, nhưng lưng đôi cánh phủ đầy lông vũ trắng. Đôi mắt lạnh lùng của con rắn hẳn là đang trừng trừng, mà ngược , chúng lười biếng nửa khép , giống như một tỉnh dậy giấc ngủ, nhưng sự sắc bén phát từ đó khiến bất kỳ ai đối diện với nó đều khỏi run rẩy. Nó dừng bầu trời cao nhất, nơi ánh mặt trời, mây trắng, mưa, sấm sét và vô thức ăn, động vật đều phủ phục chân nó, như những nô lệ thấp hèn đang tôn kính một vị thần.
Nhìn từ một góc độ nào đó, đàn ông chiếc ghế cao lưng đen ở phía đối diện bàn đ.á.n.h bạc, đang ở vị trí trung tâm của thể con rắn khổng lồ đó. Đôi cánh lông vũ kỳ lạ dường như mọc từ lưng , ánh đèn sáng chói chiếu rọi lên khuôn mặt bình thản nhưng lạnh lùng đó, tạo nên một khí chất uy nghiêm như thần thánh…