CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 94

Cập nhật lúc: 2025-12-13 05:04:08
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người mà Thất Tịch bảo Mộc Nhĩ " yêu dám yêu, bỏ nỡ bỏ" hiện đang trồng ở sân nhà . Hôm qua, tâm sự loài nhím với con nhím cả đêm. Cuối cùng cũng tại năm xưa con nhím nào dám bén mảng đến gần Mộ.

Là Mộc Nhĩ đuổi hết đồng loại tiếp cận Mộ, bằng cách khuyên giải hoặc dùng vũ lực. Về điểm , là một con nhím dũng cảm.

"Hồi đó, cô chỉ là một cây hòe chân núi Phù Lung, đến đo ba vòng cũng y hệt..." nhớ dáng vẻ năm xưa của Mộ: “Sao thích một cái cây nhỉ?"

" thấy cô hát trăng, cũng thấy tiếng cô . nấp tảng đá, thử bắt chuyện với cô . Lúc đó cô vui lắm, bảo cuối cùng cũng chịu chuyện với . Cô kể hết tâm sự cho , cô ghen tị với chị Thụ Yêu đỉnh núi, cô cũng biến thành hình , đây đó ngắm thế giới."

Mộc Nhĩ xổm bàn, chậm rãi kể, giọng đầy hoài niệm: "Cô hỏi là ai, thần tiên trời xuống . sợ cô thất vọng, dám nhận là một con nhím, đành mặc kệ cô hiểu lầm."

"Cô 'vị thần' tảng đá là ?" hỏi.

Mộc Nhĩ lắc đầu: "Cô cứ nằng nặc đòi gặp mặt, đồng ý. Hôm , lúc nắng nhất, còn cố tình xuống sông tắm rửa sạch sẽ mới về phía cô . còn kịp đến gần thì cô thét lên: 'Trời ơi, đồ xí! Cút ngay! Cút ngay! Cấm gần !'."

Mộc Nhĩ bắt chước giọng điệu của Mộ năm xưa, tự giễu: "Thế là ngoan ngoãn đầu thẳng. loài cây các cô sợ đám thú gai chúng , sẽ ngứa, khó chịu. Nên để cô chịu đựng cái đó. Lần nọ đ.á.n.h với con hào trư, chân suýt c.ắ.n đứt, cả tháng mới . nhờ thế mà đám gai trong vùng đều ghê gớm thế nào, chẳng ai dám gần cô nữa. Ha ha."

thở dài: "Rồi nữa?"

"Chẳng nữa cả. Cô một đàn ông đưa , giúp cô toại nguyện, biến thành hình , thật đấy." Mộc Nhĩ gục cằm xuống bàn: “Biết cô , cũng thể bước với cô tảng đá là . Hôm đó còn hái một bó hoa dại , nhưng cuối cùng thả trôi sông. Không lâu , cũng rời núi Phù Lung. Nguyệt Lão say rượu ngủ trong lãnh địa của , đuổi con trùng độc giúp ông , ông khen tâm địa , hỏi lên Thiên giới việc , đồng ý. Dù cũng chẳng còn ở đây nữa."

định cho đàn ông đưa Mộ năm xưa là trai của Ngao Sí, chỉ hỏi: "Sao đang ở chỗ ?"

"Năm xuống trần nhiệm vụ, một con Trùng nhân kể chuyện đại Thụ Yêu núi Phù Lung suýt c.h.ế.t tay tiểu Thụ Yêu chân núi, cuối cùng đại Thụ Yêu lật ngược tình thế, đ.á.n.h tiểu Thụ Yêu về nguyên hình, trồng ở sân nhà."

Mộc Nhĩ thật thà kể, còn thú nhận lúc mới đem Mộ về, đến đây với ý đồ thù địch. Nếu ý đồ với Mộ, sẽ liều c.h.ế.t cứu cô . thấy đối xử với Mộ, mới bỏ qua. Trong lúc trăng mật, hễ dịp xuống trần là ghé thăm Mộ, nhưng chọn lúc cô ngủ. Nếu cô thức, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng gần.

"Sao lâu thế mới quyết định chuyện ?" hỏi: “Dùng ô Hắc Nương cắt đứt tình cảm với cô , hối hận thật ?"

Mộc Nhĩ im lặng lâu mới đáp: "Cô cần nữa. Huống hồ cô cũng về . Còn thực sự mệt mỏi ."

đập bàn một cái: "Anh đến mặt còn dám, lấy tư cách gì mà kêu mệt!"

Hắn giật b.ắ.n .

"Thất Tịch mắng chẳng sai tí nào! Nhìn xem, đến tiệm Bất Đình tìm giúp đỡ mà bày vẽ đủ trò, nào dán quảng cáo, nào biến quân đoàn nhím để thử lòng, sợ cô ăn thịt chắc! Đến c.h.ế.t còn sợ, sợ mặt cô ? Sợ gần cô ? Chỉ vì một câu 'đồ xí' năm xưa?"

Mộc Nhĩ mắng cho cứng họng, mãi mới lí nhí: " tìm cô, thứ nhất là cô giúp . Thứ hai, như cô đấy, Thất Tịch dùng ô gây họa, quyết định ngày tìm ô cũng là ngày hóa tro. Trước lúc đó, thực sự cuối."

Hắn ấp úng mãi mới ngượng ngùng tiếp: "Thực hôm đó còn dưỡng tóc, bộ đồ bảnh bao nhất. tưởng xuất hiện với diện mạo đó thì ánh mắt sẽ trốn tránh nữa. sai , khoảnh khắc mượn cớ bước sân , mới phát hiện vẫn dám . Thực , vẫn là kẻ xí năm nào thôi."

"Tâm hồn bằng thủy tinh !" mà bực : “Nói cho , đầu gặp chồng , câu đầu tiên với cũng là 'đồ xí'."

"Rồi nữa?" Hắn ngẩng lên.

"Rồi trả thù chứ , cãi , thậm chí đ.á.n.h ." nhún vai: “Kết quả là chúng cưới đấy. Haizz."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-94.html.]

"Hạnh phúc thật." Hắn ngưỡng mộ.

" bảo ngưỡng mộ !" Chịu nổi con nhím thủy tinh ngốc nghếch tự ti , lấy đũa gõ đầu : “ , mà cứ trốn mãi thì chẳng ai thấy cả! Mặc kệ kết quả , ít nhất thử một mới uổng công sống đời. C.h.ế.t còn sợ, sợ cô ?!"

Hắn im lặng, hỏi một câu: "Vợ chồng cô bây giờ vẫn cãi ?"

"Đương nhiên, chọc tức c.h.ế.t, cũng chọc nhảy dựng lên." thật thà. Mộc Nhĩ vẻ hiểu.

thắc mắc gì, bèn : "Tình cảm là thứ kỳ quặc lắm, cách biểu đạt cũng muôn hình vạn trạng. Cãi cọ ầm ĩ chắc là vô tình, tương kính như tân chắc yêu. Anh tiếp xúc với và việc còn ít quá, mấy cái truyền thống trong điện Nguyệt Lão thời ."

Mộc Nhĩ đăm chiêu gật đầu.

"Thế cái ' nữa' của , nghĩ xong ?" gõ đầu .

"Rồi nữa..." Hắn hít sâu, mãi mới rặn một câu: "Nghĩ... nghĩ xong ..."

"Không to tát gì cả!"

"Nghĩ xong !"

"Good!"

Lại một buổi sáng nữa, nấp cửa sổ, lén Mộc Nhĩ chầm chậm bò sân . Mục tiêu: Mộ! Khoảng cách đường chim bay: ba mét, hai mét, một mét...

rụt đầu , thầm cầu nguyện.

Rất nhanh, thấy tiếng Mộ hét lên: "Á! Nhím! Cút ! Cút !"

thò nửa cái đầu nhòm, mỉm mãn nguyện như bà già con khôn lớn.

Mộc Nhĩ cút. Hắn lẳng lặng phục chân Mộ, mặc cho cô nàng la hét mắng mỏ. Từ khoảnh khắc , còn là Hắc Nương trốn tránh bao năm, mà là một con nhím về nơi bắt đầu. Những chiếc gai màu bạc của Mộc Nhĩ ánh ban mai nhuộm lên một màu dịu dàng.

Hôm đó, đăng một dòng lên Weibo:

" chỉ là một Thụ Yêu, thể bắt Mộ yêu , cũng thể giúp quên Mộ. chỉ thể cung cấp một cái sân yên tĩnh, thức ăn đầy đủ, và... một chút chúc phúc."

Còn về , nào nữa, còn đang bận tối tăm mặt mũi lo sửa cái tiệm Bất Đình đây ! Vì chuyện bao đồng của con nhím mà mấy hôm nay đình công, hai tên lười nhớt thây A Thấu và Huyền đến giờ vẫn quét xong tường! Cửu Quyết thì c.h.ế.t xó nào ! Bao nhiêu việc nặng đổ hết lên đầu Cố Vô Danh. Cứ lề mề thế thì bao giờ tiệm mới của mới khai trương !

Khoan , hình như về, luồng sát khí quen thuộc ...

Một giây : “Anh về đây!"

Giọng hào sảng đầy phấn khích của Ngao Sí vang vọng tận mây xanh.

Hết Ngoại truyện

Loading...