CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 92
Cập nhật lúc: 2025-12-13 05:04:06
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đẹp trai thế mà cũng cướp !" thực sự ! Cách ăn mặc và điệu bộ của gã kiểu gì cũng dáng một "soái ca" lạnh lùng, cao ngạo, thủ phi phàm. Thế mà một con nhóc tì trấn lột, vũ khí gây án chỉ là một cục gạch. À, giới thiệu tên là Mộc Nhĩ.
" đang đàng hoàng, cô đột nhiên nhảy xổ , đương nhiên là giật !" Hắn ném cho cái oán hận xen lẫn hổ: “Phiền cô đừng xoáy chuyện đó và cái tên của nữa, cô đang buồn ."
"Mộc Nhĩ đen , gan bé thật đấy." buột miệng , ép nghiêm túc trở : “Anh bày lắm trò thử thách , kể lể sự tình, chẳng lẽ giúp tìm cây ô Hắc Nương?"
nên nhận lời nhỉ? Chọc giận , lỡ vui khiến và Ngao Sí ly hôn thì ?!
"." Mộc Nhĩ gật đầu: “Việc tìm một đáng tin cậy ngoài Thiên giới . Chính là cô."
"Xì, với Mạc Thất Tịch là đồng nghiệp mà còn tìm , tìm ở !" xua tay: “Không ."
Cửu Quyết cũng chêm : "Ta khuyên mi nên thành thật khai báo với Nguyệt Lão . Chuyện khả năng gây họa nhỏ . Nguyệt Lão vốn tính khoan dung, chỉ ông mới tìm Mạc Thất Tịch và ô Hắc Nương nhanh nhất thôi."
"Không , nếu để Nguyệt Lão , Mạc Thất Tịch chắc chắn sẽ phạt nặng. chỉ tìm ô Hắc Nương khi chuyện thể cứu vãn, về chịu tội với Nguyệt Lão. Phạt một là đủ ." Mộc Nhĩ kiên quyết từ chối ý kiến của Cửu Quyết.
Tên Mộc Nhĩ thú vị thật. Người khác gặp chuyện thế thì lo cho bản , đằng Mạc Thất Tịch cướp đồ, những bắt cô chịu tội cùng mà còn lo cô phạt. Quả là lương thiện đến mức ngốc nghếch!
bắt đầu hiểu tại Nguyệt Lão chọn Mộc Nhĩ Hắc Nương. Hắn quá lương thiện, lương thiện đến mức nhút nhát. Nếu ô Hắc Nương thực sự khiến những từng tình cảm trở thành dưng vĩnh viễn, thì đây quả là hình phạt tàn khốc nhất, còn đường lui. Để lương thiện nhất thi hành hình phạt khắc nghiệt nhất, tưởng là vô tình nhưng thực tình. Bởi họ sẽ quan sát kỹ càng, kiểm chứng nhiều , cực chẳng mới tay. Nhờ , tỉ lệ "chẩn đoán sai, g.i.ế.c nhầm" sẽ giảm xuống mức thấp nhất. Nguyệt Lão đúng là con cáo già dùng .
mà, với đạo hạnh của lão già đó, thể nào đến giờ vẫn gì về chuyện tày đình của bộ đôi Hắc - Hồng Nương mà vẫn án binh bất động .
Thấy im lặng, Mộc Nhĩ tưởng còn đang do dự, phắt dậy lôi khỏi ghế: "Đi theo ! Cô tận mắt sẽ sự việc tồi tệ đến mức nào !" Hắn sang Cửu Quyết: "Cả ông nữa, luôn." Dứt lời, túm lấy cả hai chúng bay vút lên trung.
"Xem việc của chúng ?" Huyền ngửa cổ trời.
"Hẳn là ." A Thấu gật gù, con hồ ly gian manh như gió xuân: “Bà chủ và tên yêu quái tóc xanh bắt cóc , chúng tan sớm thôi!"
Chỉ Cố Vô Danh thật thà vẫn nắm chặt con nhím tội phạm, : "Chuồn luôn ? Không lắm , ít nhất cũng quét vôi cho xong chứ!"
Con nhím tay nãy giờ chỉ kêu chít chít, bỗng đảo đôi mắt bé tí lên trời, phát mấy tiếng khục khục y hệt tiếng .
...
Trên đường bay, phát hiện Mộc Nhĩ vô thức ngoái đầu ba , hướng đều là tiệm Bất Đình của . Tên đương nhiên lưu luyến cái tiệm, đoán, đang lưu luyến "vật thể" nào đó trong tiệm của thôi.
Chúng đáp xuống phía Cục Dân chính. Mộc Nhĩ chỉ hàng dài cửa, bảo: "Các đừng nghĩ họ đến đây để đăng ký kết hôn nhé?"
Đương nhiên là . Từng cặp nam nữ, động chân động tay thì cũng cãi vã, hoặc mặt lạnh tanh thèm .
"Cả đời thấy mặt nữa!"
" ly hôn lâu !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-92.html.]
"Nhìn thấy cô là phát ốm!"
Những âm thanh như vang lên ngớt. Xếp hàng ly hôn, cảnh tượng thật hùng vĩ!
"Đây là nơi đầu tiên các xem." Nói xong, Mộc Nhĩ kéo và Cửu Quyết bay tiếp.
Điểm đến tiếp theo là cổng một trường trung học. Hai học sinh đang đ.á.n.h túi bụi, mặt mũi bầm dập, mãi mới can .
"Hai đứa bay cái trò gì thế hả?!" Một bạn can ngăn : “Chẳng đây đến mức mặc chung một cái quần, còn kết nghĩa khác họ ! Chỉ vì cách giải một bài toán mà gì căng như kẻ thù g.i.ế.c cha !"
"Huynh cái ch.ó gì!" Một đứa chửi: “Tao quen cái thằng lòng lang thú ."
"Ai thèm! Làm bạn với cục xà phòng còn hơn bạn với mày! Xui xẻo nhất là học cùng lớp với mày!" Đứa cũng .
Hai đứa định lao thì thầy giáo và bảo vệ tới lôi . Ngôi trường trở yên tĩnh.
"Đây là nơi thứ hai." Mộc Nhĩ thở dài, đưa chúng đến nơi thứ ba.
Tại một khu chung cư bình dân, một bà cụ sáu mươi tuổi leo một chân ngoài cửa sổ, đ.ấ.m n.g.ự.c lóc: "Kiếp gây nên tội nghiệt gì mà sinh đứa con bất hiếu như mày! Thà c.h.ế.t quách cho xong! Tao là mày mà mày coi tao còn bằng dưng nước lã !"
"Bà nhảy , thích thì nhảy , ai cản!" Từ trong cửa sổ, giọng gã đàn ông trung niên vang lên đầy bực dọc: “Bà bảo coi bà như dưng, thế ai là giở trò ! Dám sang tên nhà cho ngoài! loại mặc kệ con c.h.ế.t sống thế ! Kiếp , kiếp nữa cũng đừng để thấy bà!"
Cư dân lầu xì xầm bàn tán, bảo nhà ma . Trước giờ hai con vẫn vui vẻ, thế mà tối qua thế nào cãi to, cuối cùng thành cảnh kẻ đòi nhảy lầu, thì mặc kệ sống c.h.ế.t. Khuyên giải mãi bà cụ mới chịu leo xuống, lóc t.h.ả.m thiết đưa bệnh viện.
"Anh chọn thời điểm chuẩn thật đấy, khéo cho bọn xem cảnh đặc sắc." nháy mắt với Mộc Nhĩ.
"Không chọn chuẩn, mà là gần đây những chuyện như ngày càng nhiều." Mộc Nhĩ nghiêm nghị : “Đi bất cứ cũng thấy những cảnh tuyệt tình như thế." Hắn ngừng một chút: “Cô thấy thế là bình thường ?"
Cửu Quyết suy tư một lát hỏi: "Lý do Nguyệt Lão cấm Hồng Nương dùng ô Hắc Nương là gì?"
"Cô chỉ cần dùng ô Hắc Nương một , thì đó sẽ vô thức lạm dụng nó trong tình trạng kiểm soát, khiến những đáng chia lìa sang thù hận . Nếu ngăn chặn, đợi đến khi cô chia rẽ đủ 999 cặp đôi phàm, chính bản cô cũng sẽ vĩnh viễn biến thành một cây ô Hắc Nương."
Mộc Nhĩ giải thích, xòe bàn tay , để lộ một ấn ký hình tròn màu đỏ to bằng cái cúc áo trong lòng bàn tay.
"Đây là huy hiệu của nhân viên điện Nguyệt Lão, giữa các huy hiệu cảm ứng với . Chỉ cần cô ở gần , huy hiệu sẽ phát sáng. tu vi cao bằng cô , chỉ cô ở gần chứ định vị chính xác . Mỗi khi trời mưa, lùng sục khắp thành phố. Chỉ khi ô Hắc Nương che lên, mới cảm nhận vị trí cụ thể, nhưng nào đến nơi thì cô cũng chạy mất . Vốn tưởng lúc cô tỉnh táo thì sẽ cơ hội lấy ô, nhưng một xoay sở nổi. Thời gian còn nhiều, cứ để cô loạn thế thì Vong Xuyên loạn thành cái nồi cám heo mất."
"Lạm dụng ô Hắc Nương trong vô thức?" khẩy: “Vậy cô chọn đối tượng chia rẽ dựa tiêu chí nào?"
"Tranh cãi! Những cuộc cãi vã kiêng nể gì! Lời càng độc địa, càng tuyệt tình thì cô càng cho rằng những đó bắt buộc chia tay." Mộc Nhĩ khẳng định chắc nịch.
và Cửu Quyết , hiểu tại lôi cả hai đứa đây. Thôi , bắt nạt thật thà là , Mộc Nhĩ trai hiền lành thế , giúp thì áy náy quá. Huống hồ và Ngao Sí cũng cãi như cơm bữa, nhỡ con điên cái ô điều khiển một ngày trời nào đó bay đến che lên đầu chúng thì...
"Dự báo thời tiết bảo ngày mai mưa." Cửu Quyết chậm rãi : “Hy vọng cái huy hiệu Nguyệt Lão của ngày mai dở chứng."