CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 89

Cập nhật lúc: 2025-12-13 04:25:26
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hóa Hồ Rượu sâu lòng đất, ngay trung tâm điểm giữa Thần điện và ngôi nhà gỗ. Chúng chui qua cái lỗ thủng mà Ngao Sí phá lúc , vài phút là tới cầu thang đá xoắn ốc. Cuối cầu thang, một vùng ánh sáng xanh lục lập lòe, khí nồng nặc mùi lên men.

Trên bậc thang rải rác xác rắn đen, con vẫn còn sống, gắng gượng ngoe nguẩy cái đầu im.

Bước qua bậc thang cuối cùng, một cánh cửa kính sát đất mở hé hiện . Đây là một gian hình vuông bốn bề kín mít bằng kính cứng trong suốt. Ở giữa là một cái "nắp vung" khổng lồ bán trong suốt màu xanh lục, đường kính chừng mười mét. Nhìn xuyên qua đó, bên là một cái hồ lõm, đáy hồ còn tráng một lớp chất lỏng màu xanh ít ỏi, ánh lên thứ ánh sáng nhợt nhạt.

Bên ngoài hồ lõm bốn cái đầu rắn điêu khắc bằng đá dài to, miệng rắn há to, bên đặt sẵn năm sáu cái bình bạc miệng rộng tinh xảo. Trên kệ bên cạnh chất đầy những dụng cụ mà chẳng gọi tên là gì.

Cửu Quyết gõ gõ mấy cái đầu rắn, rỗng tuếch, cái còn rỉ vài giọt nước xanh.

"Cơ sở vật chất đầy đủ đấy, tệ."

Cửu Quyết quanh: "Mọi ngoài cửa đợi hết . ủ rượu thích khác ngó."

"Có đấy?" lo.

Hắn vỗ vai : " kẻ hữu danh vô thực!” Anh móc trong túi mấy quả hái đó, đắc ý : "Khi ủ rượu mà thêm mấy quả Lục Diệp , rượu ủ sẽ thơm và đậm đà hơn gấp chục . Không ngờ lúc dùng đến nhanh thế . Nếu suy luận của cô đúng, chân khí của trẻ con khắc chế yêu khí của Hữu Khuất, thì ít nhất thể khuếch đại tác dụng của những 'khắc tinh' lên mười . Cho nên, cứ yên tâm!"

Nói xong, đuổi tất cả ngoài đóng cửa kính .

Giờ thì chỉ còn chờ đợi. bệt xuống, lưng dựa vách kính, thầm cầu nguyện.

"Những gì thể , chúng đều cả . Anh tin đông thế xử lý nổi một con Hữu Khuất." Ngao Sí xuống bên cạnh, ôm chặt vai : "Em hiếm khi thông minh đột xuất một , chắc chắn sẽ thành công!"

An ủi kiểu ch.ó gì thế ! dở dở .

"Các tha cho , cầu xin các !"

Tên Lục Yêu đang Tả Triển Nhan giữ chặt bỗng quỳ sụp xuống, thở hổn hển đau đớn: "Khó khăn lắm mới ngày hôm nay! c.h.ế.t! Còn ở đây, sẽ c.h.ế.t giống đám rắn đen mất!"

Hắn òa nức nở.

"Tại ? Nói thật , may sẽ tha cho ." hỏi. Giờ là kẻ duy nhất nắm rõ bí mật của Địa thành.

"Là do 'Nguồn'!" Lục Yêu vội vã . "Sức mạnh của tất cả chúng đều do nó cung cấp. Mọi thứ trong Địa thành đều nó 'nuôi dưỡng'."

Sau khi nhận lời hứa "khoan hồng", Lục Yêu bắt đầu lắp bắp kể từng bí mật của Địa thành.

...

Hàng ngàn năm , Lục Yêu chỉ là một con rắn nhỏ. Nó chứng kiến một đàn ông đầy m.á.u rơi từ trời xuống, dân làng cứu sống. Người đàn ông đó mang mùi của loài rắn, thể giao tiếp với nó. Sau , khi dân làng ngoại lai tấn công, đàn ông hóa thành một con rắn lớn cánh để bảo vệ họ, dẫn dắt cả làng xuống lòng đất, nơi gọi là Địa thành để tránh nạn.

Ban đầu, cuộc sống ở Địa thành yên bình. 30 năm , thứ đổi khi ông mang về một mầm cây lạ và một bình rượu xanh. Mầm cây đó hóa thành một phụ nữ xinh nhưng vô hồn. Ông dùng thứ nước xanh kỳ lạ tưới cho cô , và chính bản ông cũng uống nó, dần dần đổi tâm tính.

Đó là sự đời của "Nguồn". Người phụ nữ cây đó sinh những dây leo ăn thịt và tạo thứ "Oxy" gây nghiện cho đám tay chân áo đen.

Tổ chức 4E hình thành. Họ xây dựng sòng bạc Thiên Đỉnh, dụ dỗ con xuống thức ăn cho "Nguồn", sản xuất rượu Mạt Đồ. Cha của Ngao Sí ngày càng tàn độc, con quái vật Hữu Khuất trong chi phối .

...

Nghe xong câu chuyện, xác con Lục Yêu, chúng chẳng thấy hả hê gì. Anh cũng chỉ là nạn nhân của lòng tham và sự biến chất.

Cạch!

Cửa kính bật mở. Cửu Quyết mồ hôi nhễ nhại chạy , tay ôm cái bình rượu của chính , hét lớn:

"Xong ! Xong !"

Tim đập thót một cái.

Cái "Giếng Linh" thông xuống mạch nước ngầm cách Hồ Rượu đầy mười mét. Đó là bốn cái lỗ tròn đường kính chừng một mét, ánh sáng kỳ lạ lưu chuyển bên trong, chiếu thẳng lên như bốn cái đèn pin khổng lồ.

Mọi đều nín thở chằm chằm bình rượu tay Cửu Quyết.

Hắn xắn tay áo, bên miệng giếng, rót một dòng rượu trong veo như nước suối. Chỉ một chút xíu thôi mà mùi thơm nồng nàn xộc thẳng phổi. Một nguồn năng lượng tươi mới chạy rần rần trong từng tế bào, xua tan hết mệt mỏi, u sầu. Cảm giác "thần thanh khí sảng" chính là đây chứ .

"Dễ chịu quá." Tả Triển Nhan hít sâu. "Người cứ nhẹ bẫng . Rượu của lợi hại thật."

Cửu Quyết tập trung rót đều rượu bốn cái lỗ, đến khi giọt cuối cùng rơi xuống mới thở phào.

Từng vòng khói trắng lấp lánh như cầu vồng từ từ bay lên từ miệng giếng, men theo bốn đường ống vô hình, bay thẳng lên cao, liên miên dứt.

Liệu tác dụng ? Thứ rượu ngưng tụ từ hàng ngàn vạn ngụm chân khí ngây thơ, trong sạch nhất...

Ai nấy đều toát mồ hôi hột.

Một lúc , xác định Giếng Linh đang hoạt động bình thường, chúng Thần điện. Vừa thấy chúng , Linh Thượng hét toáng lên: "Mọi mau đây xem !"

Chẳng lẽ xảy chuyện ?! Chúng vội vàng chạy tới.

"Nhìn kìa, con quái !" Cậu chỉ xác Hữu Khuất, phấn khích : "Xem cú 'hắt xì ' của chúng tác dụng!"

theo, hai nửa Hữu Khuất giờ co chỉ bằng con dê, đang thở hồng hộc, trông bộ dạng suy yếu như sắp đứt . Một niềm vui sướng điên cuồng trào dâng trong .

"Trời bắt đầu sáng ."

Long Vương ngước bầu trời. Một vầng sáng màu cam đang dần giành vị trí vốn thuộc về nó. Màn hắc khí đó tan biến .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-89.html.]

Ngao Sí hít hít mũi: "Ngửi thử xem, hình như ở đây cũng ngửi thấy mùi rượu đó."

thật. Sức mạnh mà chúng vất vả tạo đang sinh sôi nảy nở, chiến đấu một cách mạnh mẽ.

"Về mặt đất thôi." , nở nụ toe toét khuôn mặt lem luốc.

Lời dứt, thấy tiếng rống quái dị. Con Hữu Khuất cắt nguồn thức ăn, hai nửa bật dậy, thẹn quá hóa giận lao bổ chúng .

Nực là tốc độ của nó giờ chậm như sên. Còn cách một đoạn xa, con d.a.o phay của Linh Thượng nhẹ nhàng "hỏi thăm" lên nó.

Chỉ một nhát c.h.é.m dọc từ đầu đến mông, nhưng nó tách tư như dự đoán mà "Bùm" một tiếng, nổ tung như quả bóng bay, tan thành ngàn vạn hạt bụi nhỏ xíu như hạt đậu xanh. Một vật thể nhỏ, ánh xanh như nước, lấp lánh thoát từ đống tro tàn, rơi "Ting" một cái xuống chân .

Nhặt lên xem, đó là một vật chỉ to bằng quả trứng chim bồ câu, trơn bóng như ngọc thượng hạng, tiếc là bên một vết nứt rõ rệt.

"Thanh Phách Nhãn!" Long Vương kinh ngạc.

Thanh Phách Nhãn là cái ? đưa cho Long Vương: "Trả cho ông , tuy vẻ hỏng một tí."

Long Vương đón lấy, gì, cẩn thận cất .

Nhìn phía , đống tro tàn của Hữu Khuất hóa thành cát bụi, tan biến .

reo hò trong lòng ba trăm , ai nấy đều trút gánh nặng.

Chúng leo lên đỉnh điện, giờ thì thể đưa bác Hoàng và về nhà .

Lại ngang qua ô cửa sổ đó, cảm giác theo dõi ập đến. dừng trong, rõ ràng vẫn ai. Càng nghĩ càng thấy sai sai, dứt khoát tung chưởng đập vỡ kính, nhảy xổ phòng.

Đây lẽ là phòng của "Thần Vũ Xà", rộng đến mức đáng sợ. Biểu tượng 4E khắc tường trông thật chướng mắt.

một vòng quanh phòng, đúng là ai. Chẳng lẽ là ảo giác? lắc đầu định .

Bỗng nhiên, một vật nhỏ thu hút sự chú ý của , một tờ giấy ghi chú dán ngay ngắn khung cửa sổ.

ghé sát xem, tim như sét đánh. Trên giấy chỉ vẻn vẹn bốn câu thơ:

"Dừng chân uống chén ,

Một thoáng mộng phù hoa,

Người đừng hỏi ,

Mây trắng mãi bay xa."

Mực vẫn còn tươi. Nét chữ phóng khoáng đẽ quen quá . Cái đèn lồng treo cửa tiệm Bất Đình, món quà đầu tiên nhận khi khai trương, nét chữ đó y hệt tờ giấy .

Chỉ khác là, tờ giấy thêm tên gửi… Tướng Quân.

lầm lũi đỉnh Thần điện. Ngao Sí hỏi đó gì, bảo xem gì đáng giá để "chôm" . Anh tin sái cổ.

Tả Triển Nhan đưa cuốn sách : "Cái , cô định mang lên ?"

cuốn sách ghi chép cách hành hạ yêu quái, bảo Ngao Sí: "Mồi lửa , đốt nó."

Trong ánh lửa bập bùng, cuốn sách nồng nặc mùi tội hóa thành tro bụi.

"Được , lên thôi." đưa tay về phía Paccal: "Về cùng bọn nào."

thằng bé lùi một bước, lắc đầu: "Đây mới là nhà của . sinh ở đây. Gia đình đều ở đây, dù họ còn sống c.h.ế.t."

"Không , nơi chỉ còn một thôi. Nhiều chỗ cháy rụi , mà ở ?" nắm lấy tay nó. "Lên với bọn , tin sẽ thích thế giới mới."

"Chúng trao đổi lời hứa mà." Paccal . " hứa sẽ sống sót trở về, xây dựng ngôi nhà của ."

nghẹn lòng: " thực hiện lời hứa của . cứu của ..."

" ." Paccal , dáng lớn : "Thực đoán . Họ quái vật ăn thịt , đúng ?"

nỡ, nhưng vẫn gật đầu.

" giúp sống sót. Cho nên vẫn cảm ơn cô." Paccal ôm lấy . "Mọi mau về nhà ! Dù chỉ còn một , cũng sợ. Bố đều ở đây cả mà. Đất đai cháy cỏ sẽ mọc . Hồ nước vẫn còn, sẽ c.h.ế.t khát. nướng thịt, sẽ c.h.ế.t đói . Địa thành rộng lớn thế , ở chỗ khác cũng những đứa trẻ giống thì ? Tạm biệt !"

còn gì nữa đây? Những tuyệt vọng về tương lai thì ở cũng thể sinh tồn.

"Vậy hứa với thêm một điều nữa."

"Hứa gì ạ?"

"Hứa là đến thăm, mời ăn món tự tay trồng nhé."

"Vâng! hứa!"

"Vậy... tạm biệt!"

"Tạm biệt!"

...

 

Loading...