CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 86

Cập nhật lúc: 2025-12-13 04:25:23
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ít nhất, cuối cùng họ cũng ở bên ." nắm lấy nắm tay đang siết chặt của , thực sự gì cho .

Anh từ từ ngẩng đầu lên, : "Yên tâm, định tốn thời gian để đau buồn."

Đôi mắt đỏ ngầu của khóa chặt cái bóng trung, ngay đó bay vút lên trời, hóa thành con rồng giận dữ nhất trong lịch sử, lao về phía quái thú .

Khoan , con quái thú đó hình như to hơn lúc nãy một vòng. Nhớ lúc nó mới chui chỉ to cỡ con bê, nhưng giờ sắp đuổi kịp một con voi lớn . Từ nãy đến giờ, nó tấn công ai, cũng ý định phá vỡ Hoàng Tuyền Giới, chỉ bay qua bay trời, khí đen ngày càng đậm đặc ngừng thẩm thấu xuống, nó xuyên qua đó, tham lam hút lấy, mỗi hút một ngụm, hắc khí nhạt một lớp, thể tích của nó dường như cũng tăng thêm một chút.

Long Vương rầu rĩ tại chỗ, mặt đất trống , như tự giễu: "Ta , đều là tự tự chịu!"

"Ông còn mau giúp một tay?!" thấy Ngao Sí đuổi đến mặt quái thú, tấn công điên cuồng, c.ắ.n xé từng miếng thịt của đối phương, nhưng chẳng thấy quái thú phản ứng gì, đến một tiếng kêu t.h.ả.m thiết cũng , dường như chẳng coi Ngao Sí gì. Mặc cho tấn công, nó chỉ tiếp tục chạy loạn, ngừng hút hắc khí, ngừng lớn lên. Mặc kệ Long Vương gì thì , Ngao Sí tấn công kiểu chẳng mấy chốc sẽ kiệt sức. lao về phía họ, từ lòng bàn tay hóa một thanh trường kiếm, kề vai chiến đấu cùng Ngao Sí, chỉ mong nhanh chóng giải quyết kẻ địch rõ lai lịch nhưng tuyệt đối là quái vật nguy hiểm cấp cao .

nhanh chóng phát hiện đòn tấn công của chúng về cơ bản là vô ích. Vết thương nó, dù là Ngao Sí xé rách, chân hỏa xanh biển thiêu cháy, kiếm của xẻo mất một miếng thịt, đều sẽ tự lành nhanh. Hơn nữa, nó hút càng nhiều hắc khí, thể tích càng lớn, tốc độ hồi phục vết thương càng nhanh. Ngoài , khi nó lớn hơn ba con voi cộng , nó bắt đầu phản công, ngay trong khoảnh khắc ai trong chúng để ý.

Cái xúc tu bạch tuộc nó bất ngờ vươn đến chân , chẳng động tác gì lớn, chỉ chọc lòng bàn chân một cái. Một cơn đau tê dại xông thẳng tim, mắt ngứa râm ran, tầm lập tức mờ . Ý nghĩ thứ gì đó chui mắt bỗng trở nên mãnh liệt, tư duy đều ngưng , chỉ ngừng nghĩ rằng mắt thứ gì chui , càng nghĩ càng khẳng định con sâu đáng sợ chui , ý nghĩ đó mạnh mẽ đến mức khiến kìm giơ tay lên, chút do dự móc mắt .

Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, một luồng sáng sắc bén cắt ngang tầm mờ mịt của , mắt sáng lên, khó chịu tan biến trong nháy mắt. Một bàn tay lớn nắm lấy cổ tay kéo giật , khuôn mặt Long Vương lọt tầm mắt, ánh mắt trừng trừng : "Không giữ mắt nữa ?!"

Cái xúc tu bạch tuộc ông dùng tay chặt đứt đang lắc lư giữa trung, đầy vài giây mọc hình dạng ban đầu. Lúc mới thấy, đỉnh cái xúc tu bạch tuộc một thứ nhỏ như lông trâu, giống cây kim thêu lóe lên ánh sáng lạnh lẽo vụn vặt.

Vừa nãy chính là cái thứ đ.á.n.h lén, chỉ chọc một cái lòng bàn chân mà trúng tà móc mắt ?! Vậy nếu nó dùng cái chọc khác thì ?

nghĩ thế, cái xúc tu bạch tuộc trông chẳng gì nguy hiểm, mềm oặt liền thực sự vươn nhanh về phía lưng Ngao Sí.

Long Vương thấy , đưa tay giật mạnh lấy xúc tu bạch tuộc. Bị buộc dừng , nó đột ngột uốn cong , cái kim mắt thấy sắp đ.â.m mu bàn tay Long Vương.

Lần , đến lượt kiếm của giải cứu ông, xúc tu bạch tuộc c.h.é.m đứt hai đoạn. tay nhanh, nhưng tốc độ mọc của nó còn nhanh hơn.

"Đừng để cái gai đ.â.m trúng, sẽ khiến các mất lý trí tự hại bản đấy!" lớn tiếng nhắc nhở họ.

"Hí hí hí hí, ngươi phát hiện ." Một giọng quái gở, phân biệt nam nữ chui từ cái đầu to tướng .

Hóa , cứ lầm tưởng những tạo vật cấu tạo như nó tư duy và chức năng ngôn ngữ.

Ngao Sí thở hổn hển, ước lượng những khối thịt c.ắ.n xé xuống đủ chất thành một ngọn núi nhỏ , và Long Vương cũng chẳng khá hơn là bao, xúc tu bạch tuộc chặt đứt nếu đem sạp đồ nướng bán thì một tuần cũng hết!

Chúng liên tục tấn công, thứ quỷ quái liên tục lớn lên. Chúng tìm điểm yếu của nó, việc những chỉ trị ngọn trị gốc mà còn liên tục tiêu hao thể lực. Cho dù hai con rồng lợi hại nhất Đông Hải Long tộc ở đây, cùng lắm cũng chỉ kéo dài thời gian chiến đấu, thắng bại khó dự đoán.

"Thích đ.á.n.h với chúng mày thật, chúng mày mệt như chó, vui lắm cơ!" Quái thú lắc lư cái đầu, cạc cạc: “Ta đợi bao nhiêu năm mới tự do, chúng mày đến đúng lúc lắm, chứng kiến, xem thế giới biến thành bộ dạng khác như thế nào! Hí hí, vĩnh viễn sẽ chịu đói nữa. Tuyệt thật đấy!"

Nói xong, hình gã phình to gấp đôi! Long Vương và Ngao Sí so với nó giờ như hai con rắn nhỏ, còn thì khỏi , nó hắt một cái cũng đủ hạt vừng hạt đậu như bay màu.

Cái gai xúc tu bạch tuộc cũng còn là cây kim thêu bé tí nữa, mà lớn thành một mũi dùi nhọn hoắt to hơn cả cây cán bột. Nếu nó đ.â.m trúng nữa, đến cơ hội tự hại bản cũng còn, trực tiếp mất mạng.

Nếu cứ để mặc nó lớn lên thế ... thực sự dám nghĩ đến hậu quả. Lúc , ba chúng mệt mỏi rã rời. Chân mềm nhũn, cơ thể nhất thời vững, mũi dùi nhọn hoắt mắt thấy sắp đ.â.m đầu , thậm chí thời gian giơ kiếm lên đỡ.

thấy tiếng gầm của Ngao Sí, nhưng cách nào , nó nhanh hơn .

Ngay khi tưởng đầu sắp giữ , mũi dùi nhọn hoắt sượt qua tai , kéo theo nửa đoạn xúc tu bạch tuộc cùng rơi xuống.

Theo "quy trình" đó, thứ chắc chắn sẽ mọc ngay lập tức, thế nhưng, chớp mắt ba , chỗ gãy vẫn là chỗ gãy, sự tái sinh tuần của xúc tu bạch tuộc dường như ngăn chặn.

"Sao các lôi cái thứ ?"

Giọng chút quen thuộc truyền đến từ phía bên . Quay đầu , Linh Thượng trong bộ dạng trai ngời ngời, tay cầm một con d.a.o phay sáng loáng, cau mày con quái vật khổng lồ mắt.

"Sao ..." kinh ngạc.

"Không chỉ , những ai đến đều đến cả ." Linh Thượng lao lên mặt , hét lớn với đám Ngao Sí: “Đừng tấn công nó nữa! Các càng đ.á.n.h thắng thì càng nản lòng, càng nản lòng nó càng lớn nhanh! Gã đao kiếm bình thường thể đối phó !"

"Mi là ai?" Quái thú vạch trần tẩy, thẹn quá hóa giận đầu , từ con mắt độc nhất b.ắ.n từng cái gai cong queo như giun đất, khí thế hung hăng lao về phía Linh Thượng.

còn rõ quá trình thế nào, con d.a.o phay của Linh Thượng đ.á.n.h nát đám gai giun đất thành vụn.

"Dám đ.á.n.h ?" Ánh mắt trở nên hung dữ, nắm chặt cán dao, nhảy vọt lên cao, bay đến độ cao ngang bằng với đầu quái thú mới hét lớn một tiếng: “Lúc ông đây đời, ngươi còn đang b.ú sữa đấy!"

Nói thì chậm mà diễn thì nhanh, con d.a.o phay trông chẳng gì kinh ngạc của Linh Thượng vạch một đường chéo sắc bén giữa trung, điểm cắt nhắm thẳng cái cổ thô to của quái thú.

Quả là một đường đao tuyệt thế khoáng cổ, một con d.a.o phay trừ yêu diệt ma hảo hạng! Dao vung đầu rơi, đầu chia lìa, kẻ địch một giây còn ngông cuồng tột độ giờ thành hai tảng thịt thối, t.h.ả.m hại bay xuống đất. Có điều điểm rơi lắm, đập sập cả phía Đông của thần điện. May mà Cửu Khuyết đang trấn giữ đất nhanh tay lẹ mắt, mới để đám ông Hoàng c.h.ế.t chùm theo.

Đám đuổi về mặt đất, hai khúc thể to như núi nhỏ của quái thú, xác nhận khả năng tự phục hồi của nó mất hiệu lực, mới để ý xung quanh, những ngọn lửa hừng hực tắt hơn một nửa. Cách đó xa, một con Giao long cường tráng đang miệt mài bay lượn giữa trung, liên tục phun nước sạch từ miệng.

thở phào nhẹ nhõm, nhưng tim treo ngược lên ngay lập tức, túm lấy Linh Thượng: "Sao đến đây?"

"Cô cũng tính thật, lén tên bọn sổ đăng ký, còn chôn sẵn chú triệu hồi cưỡng chế, sợ tìm thấy bọn đòi tiền trọ ?" Linh Thượng hừ một tiếng: “Tên nhóc cô phái cầu viện đốt sạch cả cuốn sổ đăng ký . Bất Đình của cô lúc đó suýt đủ loại yêu quái kéo đến nổ tung. Cô gặp chuyện, chúng thể đến ."

chợt hiểu tại Cửu Khuyết bảo đến lúc kiểm chứng nhân phẩm của .

Cô gặp chuyện, chúng thể đến , một câu thần kỳ yên lòng trái tim đang rối bời của .

"Không chỉ bọn , còn những kẻ đang đường tới, bọn chỉ là quân tiên phong thôi." Linh Thượng và Ngao Sí đầy vết bẩn, nhếch nhác chịu nổi, còn cả Long Vương cũng chẳng khá hơn là bao, trách mắng: "Nhìn các xem cái dạng gì? Cậu là chồng cô đúng ? Phải trông chừng phụ nữ chứ! Ngoan ngoãn ở tiệm bà chủ , cứ chạy lung tung khắp nơi!"

"Anh là ai hả! Bao giờ đến lượt dạy đời !" Ngao Sí chợt nổi nóng, chọc vai Linh Thượng.

Linh Thượng ôm vai , nhướng mày : " khế ước vĩnh sinh với cô , chỉ cần cô gật đầu, bất cứ lúc nào cũng thuộc về cô !"

Ngao Sí trừng mắt , trừng , lười giải thích, bây giờ lúc dây dưa mấy chuyện nhỏ nhặt !

Anh và Linh Thượng với đôi mắt tóe lửa, nắm chặt nắm đấm, gân xanh nổi đầy. C.h.ế.t dở, bệnh cũ của gã tái phát !

"Cảm ơn giúp chúng c.h.é.m c.h.ế.t con yêu thú ."

Không ngờ Ngao Sí bất ngờ quỳ một chân xuống, dùng lễ tiết cao nhất của Đông Hải Long tộc, bày tỏ lòng ơn chân thành nhất với Linh Thượng.

Làm thế , Linh Thượng ngược thấy ngại ngùng, vội thu ý định trêu chọc , đỡ dậy: " báo tin miêu tả, các kẹt trong Hoàng Tuyền Giới nên mới vội đến. Khắp thiên hạ , cũng chỉ mới mở một con đường sống cho các ." Anh sang : "Cô ngốc lên thì cũng dạng , chỉ nghĩ đến việc bảo Tả Triển Nhan dập lửa mà quên béng . Nếu thằng nhóc Bạch Câu thông minh, gọi hết đến, thì e là các giờ chẳng còn sống mà chuyện với ."

vỗ trán, quên chứ! Hoàng Tuyền Giới thể thử phá từ bên ngoài, mà Linh Thượng là yêu đao thượng cổ, đến long mạch khí thế hùng hồn còn cắt đứt , thì cái Hoàng Tuyền Giới cỏn con tính là gì!

"Haizz, đau lòng quá. Cô chẳng để trong lòng gì cả!" Linh Thượng lắc đầu.

Một nắm đ.ấ.m bay bụng , đ.á.n.h cho kêu ái chà một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-86.html.]

" công tư phân minh, giúp chúng việc lớn, thật lòng cảm ơn . cứ tình tứ với cô !" Ngao Sí kéo về phía , giơ nắm đ.ấ.m với Linh Thượng.

"Cút! Giờ mới ghen ? Lúc ? Chuyện gì cũng với em! Ông nội , , cả bố nữa!" đẩy , nhưng lời thốt hối hận, dù cũng mất cha , nhắc thế chẳng đ.â.m d.a.o tim .

Thế nhưng Ngao Sí khác hẳn lúc , về trạng thái cà lơ phất phơ quen thuộc, thản nhiên bên tai : "Anh ngờ em sẽ tìm đến đây. Tóm mấy chuyện sẽ giải thích với em." Nói xong, sang hỏi Linh Thượng: "Nghe lời , con quái thú ?"

"Một trong những hung thú phiền phức nhất thời thượng cổ, Hữu Khuất." Linh Thượng ôm bụng, chỉ mũi Ngao Sí: “Nể tình lớn tuổi hơn ngươi nhiều, cú đ.ấ.m tính toán! Lần còn mạo phạm , chặt móng vuốt ngươi!"

Hữu Khuất? Cái tên cổ quái quá, từng thấy bao giờ.

" tại chui từ cơ thể khác?" hỏi.

Linh Thượng đống thịt nát mặt với vẻ chán ghét, : "Hữu Khuất là loài yêu thú ngưng tụ từ trái tim tuyệt vọng mà thiên địa vạn vật giải phóng , lượng cực kỳ ít ỏi, thời đại sinh thì tuyệt chủng . Tuy nhiên ghi chép về nó lúc đó còn thấy ở khắp nơi. Loại yêu thú bản hình thể nhỏ, khắp thế gian, lấy việc hấp thụ 'niệm ' của các sinh vật sống thức ăn, chỉ cần ngừng ăn, cơ thể nó thể phình to vô hạn. Nếu cứ để mặc nó lớn lên thế , yêu khí do nó tiết sẽ ngược lây nhiễm cho vô con , còn đáng sợ hơn cả bệnh dịch. Cái gọi là 'niệm ', chính là khi con chịu đả kích, trong lòng tuyệt vọng, thường sẽ tưởng tượng sự việc theo hướng tồi tệ, loại tưởng tượng chính là thức ăn Hữu Khuất cần. Ngược , nhiễm yêu khí của Hữu Khuất, dù gặp đả kích, tâm thái bình thường, cũng sẽ ác hóa."

"Ác hóa nghĩa là ?" hiểu.

"Ví dụ, bình thường qua một tòa nhà cao tầng cũ kỹ, thỉnh thoảng sẽ nảy suy nghĩ kiểu như 'Ái chà, cũ thế , khi nào sập nhỉ'. Hoặc giả vốn bình an vô sự, đột nhiên tin đồn nơi sẽ động đất nơi sẽ sóng thần, thường trong lòng thường sẽ nghĩ, liệu động đất sóng thần thật ?" Linh Thượng cau mày, tiếp: "Những suy nghĩ vốn là hoạt động cảm xúc hết sức bình thường, thế nhưng một khi Hữu Khuất lây nhiễm, những ý niệm sẽ ác hóa, nhiễm sẽ như ma ám mà nghĩ nghĩ , tòa nhà nhất định sẽ sập, nhất định sẽ động đất sóng thần, càng nghĩ trong lòng càng sợ hãi, càng tuyệt vọng, từ đó hình thành một luồng yêu tà niệm lực mạnh mẽ. Hậu quả của loại niệm lực chính là tòa nhà vốn sập thì sập thật, trận động đất xảy thì đến còn đáng sợ hơn bất cứ nào. Người nhiễm càng nhiều, sức mạnh ác niệm càng mạnh. Cho nên loài hung thú Hữu Khuất coi là mối nguy hiểm cực lớn, từ sớm Thiên Thần tiêu diệt. Ta từng xem tranh vẽ Hữu Khuất, y hệt cái thứ ! Ấn tượng cực kỳ sâu sắc."

"Thảo nào cái kim của nó đ.â.m trúng, mắt đau là như trúng tà, cứ nghĩ trong mắt sâu, móc mắt !" vẫn còn sợ hãi .

", đó chính là ảnh hưởng của yêu khí nó lên cô. Ép cô nghĩ sự việc theo hướng tồi tệ nhất, càng nghĩ càng tệ, cuối cùng thì hỏng việc thật. May mà yêu khí của Hữu Khuất chỉ tác dụng với con , nếu chỉ hít thì ảnh hưởng đối với yêu quái hoặc các loài khác lớn. May mà như thế, nếu đến cả yêu quái cũng lây nhiễm thì thế giới tiêu tùng từ lâu . Vừa nãy là cô may mắn, con quái vật trực tiếp tay nặng với cô nên mới ảnh hưởng." Linh Thượng đá mạnh xác Hữu Khuất: “Cũng may, gã thể kim cương bất hoại, đứt hai đoạn là ác nữa . cô bảo con Hữu Khuất chui từ cơ thể một ? Sao thể chứ?"

"Là Thanh Phách Nhãn Linh Hoàng Thập Nhị Quan." Long Vương nãy giờ lạnh lùng lưng chúng , một lời, cuối cùng cũng mở miệng: “Thanh Phách là kỳ vật thượng cổ, chuyên dùng để giam cầm. Các cứ tưởng tượng nó như một cái bình chứa là . Thứ thu trong đó gần như cơ hội thoát , trừ khi ngoại lực cực mạnh phá hoại Thanh Phách. Anh , hồ lô mực ngọc đựng Thanh Phách vỡ, Thanh Phách bay tứ tán. Trong đó một viên chui lòng bàn tay . Nếu con Hữu Khuất là thứ thu phục trong viên Thanh Phách đó, thì đoán, với bản tính thích sự tuyệt vọng của Hữu Khuất, đàn ông đang tuyệt vọng phẫn nộ tột cùng lúc đó, chính là 'nơi ở' thích hợp nhất cho nó."

Nói thế thì quả thực hợp lý. cũng thực sự thấy rõ ràng trong đoạn ký ức , vật tròn tròn sáng sáng đó chui lòng bàn tay cha Ngao Sí.

"Đến ông cũng trong mấy cái Thanh Phách Nhãn đó ?" hỏi Long Vương: “Đó chẳng đồ của Đông Hải các ông ?"

"Đó chỉ là vật gửi ở Đông Hải, Đông Hải ai bên trong gì." Long Vương đáp.

lập tức thấy bất an. Nếu viên Thanh Phách năm xưa chui tay cha Ngao Sí chứa là con hung thú , suy rộng , nếu mười một viên Thanh Phách mất tích cũng chứa những hung vật tương tự... thì chẳng rắc rối to ?

" thấy mấy chuyện đợi về bên hãy bàn." Linh Thượng chen : "Lúc đến rạch Hoàng Tuyền Giới , cái thứ giờ phế . Đi ! Cứ mãi hai đống thịt mỡ thối rữa , buồn nôn. Về ăn nổi món thịt xào đây."

", . Lửa dập xong, mệt c.h.ế.t !" Tả Triển Nhan lưng từ lúc nào, mệt mỏi .

Nhìn thấy mặt , nhất thời kiềm chế , ôm chầm lấy một cái thật chặt, từ tận đáy lòng: "Cảm ơn !"

"Cô cũng thế, năm xưa đến Bất Đình quấy rối là Thẩm Tường Vi chứ , cô ghi tên gì? nợ tiền cô !" Tả Triển Nhan kéo : “Bây giờ là cô nợ đấy."

"Được, thì cứ đến Bất Đình ở dài hạn bất cứ lúc nào!"

"Có quỷ mới tin cô hào phóng thế!" Tả Triển Nhan : “Trêu cô thôi. Giúp cô một tay, ngại. , Ngao Sí?"

Là bạn bè từng gặp mặt, thái độ của Ngao Sí với hơn với Linh Thượng nhiều, những ý kiến gì về cái ôm của , còn nhiệt tình vỗ vai Tả Triển Nhan : ", chúng là ai với ai chứ, em !" Cái kiểu thiết giả tạo đó, rõ ràng là sợ Tả Triển Nhan lôi chuyện ngạt nước đáy biển năm xưa kể.

"Có điều, tình hình bên cũng , thậm chí còn tệ hơn ở đây." Tả Triển Nhan : “Các nhất nên chuẩn tâm lý."

"Bên ?" giật .

"Mưa bão, lũ quét, động đất ngày càng đáng sợ, còn cả bệnh truyền nhiễm rõ nguyên nhân. Tất cả đều đang , ngày tận thế 2012, chắc chắn sẽ đến ."

2012, tận thế?!

"Hí hí, quá muộn ."

Tiếng quái dị đột nhiên đứt quãng truyền từ cái đầu lâu của Hữu Khuất, tên thế mà vẫn còn sống!

"Tránh hết!" Linh Thượng hét lớn một tiếng, nhắm ngay đầu lâu nó, giơ d.a.o định chém.

"Khoan !" dùng sức kéo , xem nó còn di ngôn gì!

"Di ngôn? Hí hí, nên để di ngôn là đám bên kìa, tất cả !" Con mắt độc nhất của Hữu Khuất lộ vẻ vui sướng của kẻ chiến thắng: “Ta đói khát trong cái cơ thể vô dụng bao nhiêu năm, khó khăn lắm mới mở rộng sự nghiệp của 4E đến quy mô như hiện nay, tốn bao nhiêu tâm tư mới ngày hôm nay. Bây giờ, thiên thời địa lợi nhân hòa, nỗ lực của đang đền đáp cho một cách hậu hĩnh nhất. Nguyện vọng g.i.ế.c của chúng mày thể thực hiện . Lần , cả thế giới đều về phía ."

"Ngươi chính là 'Tướng quân' của 4E?" từng Chocolate nhắc đến nhân vật , con Hữu Khuất đứt hai đoạn mà vẫn c.h.ế.t quả thực hợp với chức vụ đầu sỏ của tổ chức biến thái đó.

Hữu Khuất hí hí, trả lời .

"Chúng mày rốt cuộc đang mưu tính cái gì?!" vô cùng ghê tởm tiếng của nó, hiện trạng bên liên quan đến chúng mày?

"4E thể tạo tận thế, chúng bản lĩnh đó." Cái đầu to tướng của Hữu Khuất rung lên trong tiếng : “Là con bên , chính bọn họ mới là tạo thực sự." Nói , con mắt độc nhất của nó híp một nửa, vẻ thần bí nhỏ: "Địa thành quả là một nơi , hẳn bốn cái Giếng Linh. Những năm , mỗi khi bên mưa, sai đổ tất cả rượu Mạt Đồ xuống đó. Giếng Linh đưa những loại rượu cực phẩm vùng nước ngầm vô tận, từ những cái giếng trời đáng yêu mặt đất, theo nước mưa chảy ngược lên trung, bám chặt từng đám mây mưa. Mây uống rượu sẽ tan nữa, chúng sẽ giữ nguyên hình dạng ban đầu, gió đưa đến khắp nơi bầu trời. Sau đó, mỗi khi trời mưa về , chúng cũng sẽ rơi xuống theo, quấn lấy hàng tỷ sợi mưa bình thường, khuếch tán với tốc độ chúng mày tưởng tượng nổi, rơi xuống đất, nhỏ lên chúng mày, lên ô, hoặc gõ cửa sổ nhà chúng mày. Chúng mày đấy, nước mưa là công cụ diện bao phủ rộng nhất, len lỏi ngóc ngách nhất, và cũng khó phát hiện nhất."

Giếng trời? Nước mưa chảy ngược? lập tức nhớ lúc còn ở mặt đất, thấy những giọt nước mưa tỏa khí xanh rơi ngược lên những cái giếng trời bên ngoài khách sạn... Tên biến thái trộn một thứ gọi là "rượu Mạt Đồ" nước ngầm, thông qua các lối mặt đất, lợi dụng những sợi mưa nối liền trời đất, đổ ngược loại rượu mây mưa trời. Vì loại mây "ô nhiễm" những tan mà còn trôi nổi khắp nơi, hậu quả là ngày càng nhiều nơi thế giới, chỉ cần trời mưa, nước mưa sẽ nước mưa do loại "mây ô nhiễm" thải đồng hóa, rơi xuống những con hề .

hít một ngụm khí lạnh trong lòng, liên tưởng đến đặc tính của Hữu Khuất mà Linh Thượng miêu tả, cộng với những tai họa đang xảy ở thế giới , nghĩ đến gần đáp án cuối cùng.

"Rượu Mạt Đồ của ngươi ngon ?" buộc bình tĩnh, dù trong lòng dậy sóng, thậm chí hy vọng suy đoán của là sai.

"Những ngươi cứu cho ngươi , tại họ đến sòng bạc của ?" Hữu Khuất hỏi ngược .

"Là ngươi phái dùng thủ đoạn đê hèn dụ dỗ họ đến. Cuộc sống ban đầu của họ chẳng dễ dàng gì, ngươi còn đổ thêm dầu lửa." lạnh lùng .

Con mắt độc nhất của Hữu Khuất chớp chớp, : "Không, yêu họ! Ta yêu tất cả những tuyệt vọng thế gian, yêu hành vi nghĩ việc theo hướng tồi tệ nhất của họ. Ta chỉ cần cho họ một chút hy vọng, là thể khiến họ càng tuyệt vọng hơn." Nó đắc ý thành tiếng, : "Mở khách sạn Thiên Đỉnh là một trong những kế hoạch thành công nhất của 4E. Chúng tìm kiếm những đến bước đường cùng khắp thế giới, bất kể là thực sự ngõ cụt, chỉ đơn thuần là tự bản họ 'cho là '. Ta chuẩn cho họ những phần thưởng hậu hĩnh nhất, tuy ai từng lấy . ít nhất đó, họ hưng phấn. Và sự tuyệt vọng triệt để khi hưng phấn nhốt họ từng lá bài tây, đưa đến địa thành, để 'Nguồn' yêu thỏa thích hưởng dùng m.á.u thịt của họ, kết thành Quả Tù tuyệt diệu, trở thành nguyên liệu chính để ủ rượu Mạt Đồ. chỉ Quả Tù thôi đủ, còn rạch lòng bàn tay , để m.á.u của cũng tham gia , như thế mới hảo."

Những con bạc ôm hy vọng cuối cùng tìm đến, cuối cùng đều biến thành Quả Tù. Rượu ủ từ những đến bước đường cùng, thảo nào gọi là "Mạt Đồ" (Đường Cùng).

"Chưa từng con bạc nào thắng cuộc? Chưa từng ai trốn thoát?" Nếu thì thanh niên thắng tiền mà Bạch Câu kể là thế nào?

"Thỉnh thoảng cũng một hai con cá lọt lưới, nhưng là do chúng cố ý thả 'đại sứ tuyên truyền', cũng để tin rằng đời thực sự một khách sạn thần kỳ như thế chứ, mới nhiều nguyện ý đến hơn mà." Hữu Khuất trơ trẽn đáp: " chúng mày là ngoại lệ, từ lúc mấy chúng mày bước sòng bạc, chúng mày giống bọn họ. Hóa , chúng mày đến vì con rồng Đông Hải ."

Nắm đ.ấ.m của Ngao Sí siết chặt kêu răng rắc, lao tới liên tiếp đá mấy cú cánh tay nó.

Cái đầu đá đến biến dạng mà nó vẫn còn : "Ta với chúng mày nhiều như , là vì , cho dù kể hết sự thật cho chúng mày, chúng mày cũng chẳng . Chúng mày cứu thế giới đầu . Cho nên, cũng sẽ c.h.ế.t."

"Đừng đ.á.n.h nữa!" dùng sức kéo Ngao Sí , gọi tất cả mặt: “Lên đỉnh điện , chuyện bàn với ."

Hữu Khuất, cuối cùng cũng mi .

...

 

Loading...