CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 82
Cập nhật lúc: 2025-12-13 04:25:19
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dưới vầng trăng khuyết, dãy núi nhỏ mờ ảo trong sương đêm. Giữa khe đá, cô ngáp một cái, ngẩn ngơ ngắm mặt trăng. Đó là thú tiêu khiển duy nhất của cô ban đêm.
Cô là một yêu quái, hình dáng là một ngọn cỏ xanh bé nhỏ. Khác với những loài dã thú trong núi, hình đầy hai thước nổi lên những hoa văn màu tím xanh hình tai . Cô thể bắt chước âm thanh để dụ dỗ những con thú nhỏ trong núi gần, từ trong "chiếc tai" vươn một sợi dây leo dài, mảnh như tơ nhưng dẻo dai vô cùng, siết chặt lấy con mồi hút sạch m.á.u thịt. Các yêu quái khác trong núi đều coi thường cô, bảo cô , nhảy , chỉ mỗi cái tài ăn mấy con thú nhỏ, định sẵn là một con Thiết Ngữ (kẻ trộm tiếng) tiền đồ.
Cô chút buồn lòng. Đâu cô chỉ ăn mấy thứ đó. Đã từng vô qua ngọn núi , cô rõ mồn một giọng của họ, dù là lời miệng giấu kín trong lòng. Cô thấy tiều phu thầm lo lắng cho vợ đang bệnh, thấy thư sinh ngang cầu nguyện đề danh bảng vàng, còn cả đám trẻ con chạy núi chơi đùa, đứa nào trong lòng cũng chỉ nghĩ đến đủ thứ đồ ăn ngon, trò chơi lạ.
Cô bao giờ ý định ăn thịt họ. Dù chỉ ăn thú nhỏ côn trùng no lắm, nhưng cô nhất quyết ăn những con sống động đó. Cô còn nhớ đôi vợ chồng già bộ mệt, nghỉ bên cạnh cô, họ râm ran trò chuyện về mùa màng năm nay, về đứa con trai phương xa. Cô cũng nhớ thiếu niên đang giận dỗi , thề với trời đất khí rằng trở về nhất định chăm chỉ luyện công, quyết thua tên béo Lý Nhị Cẩu nữa! Còn nhiều , thường ngang qua cô những ngày trời, để đủ loại tiếng .
Cô thích những con , nỡ ăn họ? Nếu họ, thế giới của cô sẽ chẳng còn chút âm thanh êm tai nào nữa.
Cho đến đêm hôm , sấm chớp ầm ầm, cô tận mắt chứng kiến một con hồ yêu thương chạy nổi, sét trời đ.á.n.h thành than.
Mùi thịt da cháy khét lan tỏa khắp nơi. Nhìn cái xác cháy đen của hồ yêu, cô bỗng dưng sợ hãi tột độ, liều mạng rời khỏi nơi .
Cuối cùng cô ăn thịt . Một thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi xinh núi tìm con mèo lạc. Cô thấy sự khao khát trong lòng thiếu nữ, học vài tiếng mèo kêu, chuyện đó quá dễ dàng.
Máu thịt mềm mại của con giúp cô phá vỡ sự trói buộc, biến thành một đứa trẻ y hệt cô bé , , còn xinh hơn cô bé ngày . Bởi vì cô , mà là yêu, vạn phần phong hoa, khí chất khác biệt.
cô hề vui vẻ như tưởng tượng. Nhìn hình ảnh phản chiếu mới mẻ của mặt nước, cô suốt đêm.
Khi trời sáng, cô thề từ nay về bao giờ ăn thịt nữa. Tiếng thét sợ hãi và tuyệt vọng của con như d.a.o cứa tim cô. Nhiều năm đó, hầu như đêm nào cô cũng thấy tiếng và lời van xin của thiếu nữ trong giấc mơ. Cô lưu lạc khắp nơi, một ngày đụng độ một con dơi tinh ngàn năm đang kiếm ăn. Đánh nó, ngay khi sắp hút hết tinh huyết, một con rắn lớn cánh từ trong bóng tối bất ngờ lao , một ngụm nuốt chửng dơi tinh.
Con rắn lớn hóa thành một thanh niên trắng trẻo gầy gò, tự xưng là Liễu công tử. Cô theo ân nhân cứu mạng về phủ giấu lòng đất của . Nơi đây tụ tập hàng ngàn hàng vạn loài rắn khác , tất cả đều tôn Liễu công t.ử vương.
Kẻ nhà như cô coi Liễu công t.ử như cha tái sinh. Dưới sự giữ của , cô sống lâu dài trong hang rắn. Ít nhất ở đây nguy hiểm. Thỉnh thoảng, Liễu công t.ử cũng đưa cô chợ, để cô xem trong lòng nào đó giờ phút đang vướng bận điều gì nhất. Cô cứ tưởng đó chỉ là sự tò mò đơn thuần của Liễu công tử. Anh đối xử với cô , lũ rắn trong hang cũng . Chúng thường hóa thành già trẻ lớn bé, những lúc rảnh rỗi cũng bầu bạn tâm sự với cô. Cô hài lòng với cuộc sống như . Thế nhưng, đám mây đen trong lòng vẫn thể tan biến. Mãi cho đến khi cô theo một con rắn già trong hang học y thuật, cùng nó thành chữa bệnh cho , những sắp c.h.ế.t tìm sự sống, cô mới cảm thấy tìm cách để bản an lòng.
Thế là cô dựng một túp lều tranh trong thành, khám bệnh miễn phí, liều mạng cứu . Những chịu ơn cô đều gọi cô là Tiên nữ lang trung.
Cô yêu cuộc sống . Bóng ma quá khứ dần lãng quên trong ngàn lời cảm tạ của bệnh nhân.
Thế nhưng, cô vạn ngờ rằng, ngày hôm đó gặp một như .
Hôm , nắng chiều nóng chói chang. Bên bờ sông ngoài lều cỏ, những dân chài lưới hét lên kinh hoàng bỏ chạy tán loạn. Cô rảnh để tâm xem bên ngoài xảy chuyện gì, chỉ chuyên chú băng bó vết thương cho bệnh nhân bỏng.
Khi đàn ông cao lớn tuấn mỹ xách cái đầu của con Cửu Kỳ Độc Giao đang rỉ m.á.u cửa lều cỏ, tim cô đập loạn vài nhịp, nhưng ngoài mặt vẫn thản nhiên như .
Người đàn ông ngạc nhiên hỏi: "Tại cô chạy? Bọn họ đều dọa chạy hết ."
Cô chỉ : "Anh che mất ánh sáng , ơn tránh một chút."
Cái đầu Độc Giao vẫn đang nhỏ máu, đôi mắt dữ tợn vẫn khép . Cô liếc một cái cúi đầu việc.
Người đàn ông bỏ . Cô thở phào, tưởng chuyện đến đây là kết thúc.
cô lầm . Những ngày đó, đàn ông như tìm món đồ chơi thú vị nhất, thường xuyên chạy đến dùng đủ cách dọa nạt cô. cô đều lay chuyển, tâm tư chỉ đặt việc chữa bệnh cứu , nghiên cứu y thuật.
Cuối cùng, hết cách thi triển, dứt khoát hiện nguyên hình. Hóa là một con rồng lớn màu bạc tím, uy phong lẫm liệt, ngậm cô bay lên giữa trung ném xuống đầy hứng thú, chỉ thấy dáng vẻ thất kinh bát đảo của cô.
Cô hé răng nửa lời, hóa thành một ngọn cỏ nhỏ, tiếp đất an .
"Rốt cuộc thế nào?" Cô hóa hình , cuối cùng cũng chịu nổi sự phiền phức nữa.
"Cô là yêu quái?” Anh tóm lấy cô.
Cô chút sợ hãi: " loài rồng các chuyên g.i.ế.c yêu quái, xin cứ tự nhiên."
Hắn buông cô , : "Cô khác hẳn mấy cô ả ở Đông Hải, mới trêu một tí hoa dung thất sắc. Đã sợ chút nào thì g.i.ế.c cô cũng chẳng gì vui. Đợi cô sợ tính tiếp."
Cô bỗng bật , : "Trên đời kỳ quặc như chứ."
Một con Thiết Ngữ bảo đời kỳ quặc như .
Từ hôm đó trở , gần như ngày nào cũng đến tìm cô, dần dà còn trêu chọc cô nữa. Anh thích cô , nhưng cô ít , lúc nào cũng nặng trĩu tâm sự.
Anh hỏi thăm ít , đem tất cả những thứ cho là sẽ phụ nữ vui vẻ chất đầy lều cỏ của cô. Châu báu lộng lẫy, chú ch.ó con nhào lộn, hoa tươi xinh , vân vân... Anh chỉ cô vui, chỉ cần cô một cái, trong lòng như thắp đèn sáng trưng.
Cô đem châu báu tặng chia cho nghèo, giữ ch.ó con và hoa tươi.
Hai cũng dần từ oan gia đối đầu trở thành những bạn thể bên bên bờ sông trò chuyện.
Cô nhanh chóng thứ về , chẳng giấu giếm điều gì.
Trạch (Đầm nước), là cái tên Đông Hải Long Vương nghĩ suốt ba ngày mới , đặt cho đứa con trai duy nhất của .
Anh từng cha thất vọng. Từ nhỏ can đảm hơn , thông minh tuấn nhã, khi trưởng thành càng dũng mãnh thiện chiến, khiến yêu ma quanh vùng Đông Hải tiếng sợ mất mật. Có điều tính tình cũng ương ngạnh, bao giờ để quy củ giáo điều mắt.
Hôm đó, để truy sát con Độc Giao trốn sông nội địa, đuổi theo bảy ngày bảy đêm, đuổi đến tận khúc sông ngoài lều cỏ của cô mới c.h.é.m c.h.ế.t nó. Anh đám dọa bỏ chạy mà ha hả, nhưng cũng trong đám đông hỗn loạn , thấy qua khung cửa sổ lều cỏ, cô vẫn an nhiên đó.
"Biết sớm thế , cũng chạy cho ." Cô .
"Ta đến , cô chạy thoát .” Anh nửa đùa nửa thật.
Thỉnh thoảng cũng vài kẻ thèm nhan sắc của cô, bày đủ trò đến quấy rối, kẻ nào là đ.á.n.h cho mặt mũi sưng vù. Cô gã đàn ông thức trắng đêm canh gác cửa nhà , một thứ tình cảm từng lặng lẽ nảy nở trong tim.
, thể ? là con trai Long Vương, cô chỉ là một yêu quái, một con Thiết Ngữ, loài yêu quái thấp kém coi thường nhất.
Sẽ kết quả .
Cô suy nghĩ suốt một đêm, một buổi chiều trời, bình tĩnh kể quá khứ của cho .
Như , nhất định sẽ bỏ chứ? Một con rồng chuyên trừ yêu diệt ma, thể ở bên một con yêu quái cấp thấp từng ăn thịt ?!
Hắn như thấy, chỉ : "Thì ?"
Cô bắt đầu trốn tránh , đến lều cỏ nữa. Bạn bè trong hang rắn đều khuyên cô cắt đứt quan hệ với , bảo rằng thể trêu Long tộc Đông Hải, lỡ bọn họ phát hiện hang rắn, họ nhất định sẽ tha cho già trẻ lớn bé nơi .
Hắn điên cuồng tìm kiếm tung tích cô, tìm thấy thì ăn uống lì ở lều cỏ chờ đợi.
Cô từ xa, nhớ những chuyện , trong lòng nỡ, cuối cùng vẫn bước đến mặt .
"Thành , chúng .” Anh thấy tiếng bước chân cô, cũng ngẩng đầu lên, tay mân mê một ngọn cỏ dại.
" là yêu quái." Cô cả vạn câu , nhưng thốt khỏi miệng vẫn là bốn chữ .
"Em là em.” Anh : “Một phụ nữ mà dọa ."
"Vậy thì ?" Cô cũng .
"Vậy nên cũng thử xem, chuyện thành dọa em . Nếu em đồng ý, chứng tỏ thất bại .” Anh dậy, mắt cô.
Cô cứ tưởng chỉ luôn tiếng lòng của con , nhưng khoảnh khắc , cô thấy tiếng lòng rõ ràng đến thế.
Cô : "Vậy định sẵn là thất bại ."
Một đôi nến đỏ, một vầng trăng sáng, một đôi tân nhân, hôn sự cứ thế mà thành.
Tóc mai chạm , hoa trăng, họ trở thành đôi vợ chồng bình thường nhất mà cũng phi thường nhất thế gian. Cô cảm thấy đến đỉnh cao của hạnh phúc. một sự việc nếu đạt đến cực điểm, con đường tiếp theo sẽ chẳng dễ nữa. Cô bắt đầu bất an, bắt đầu lo sợ một sớm mai thức dậy, tất cả chỉ là bong bóng xà phòng.
Rất nhanh, Long Vương tai mắt khắp nơi chuyện của họ. Long Vương gì, chỉ sai đến báo tin cho , việc quan trọng cần thương lượng, mau về Long Cung.
Hắn bảo với cô, trong vòng ba ngày sẽ về nhà.
cô đợi suốt mười ngày cũng thấy trở .
Ngay lúc cô đang hoang mang lo sợ, Liễu công t.ử đến thăm cô, và cho cô , về Đông Hải là để thành . Hiện giờ tin tức về hôn lễ giữa con trai độc nhất của Đông Hải Long Vương và tiểu công chúa của Tây Hải Long Vương truyền khắp thiên hạ. Long tộc Đông Hải thể chân tình với một con yêu quái. Liễu công t.ử tỏ vẻ đồng cảm, xoa đầu cô.
Tim nhói, như xé một đường rách. đây chẳng là một tin ? Một đôi trai tài gái sắc môn đăng hộ đối.
" ." Cô với Liễu công tử, tiếp tục sống những ngày tháng yên tĩnh.
Ba ngày khi Liễu công t.ử rời , trở về, ôm chầm lấy cô chịu buông.
"Đã ?" Cô hỏi.
"Đi quan trọng, quan trọng là trở về .” Anh như .
Cô bèn hỏi gì nữa, chỉ như ngày, bưng mâm cơm nóng hổi.
Hôm , khi còn tỉnh, cô rời khỏi nhà, trở về hang rắn.
Cô với lão rắn rằng cô sẽ bao giờ đó nữa.
Vài ngày , Liễu công t.ử từ bên ngoài trở về, thấy cô thì vui mừng. Đêm khuya, tìm cô, đưa cô đến một nơi vắng vẻ trong hang rắn, đột nhiên quỳ xuống, lóc cầu xin cô giúp đỡ.
Cô kinh ngạc tột độ, hỏi xảy chuyện gì.
Liễu công t.ử , hang rắn sắp gặp đại nạn, nếu Thanh Phách Nhãn Linh Hoàng Thập Nhị Quan, già trẻ lớn bé trong hang rắn đều khó thoát kiếp nạn. Chỉ cô mới thể lấy mười hai viên Thanh Phách Nhãn .
Cô vốn tin tưởng Liễu công tử, mảy may nghi ngờ lời . một con yêu quái nhỏ bé như cô thì giúp gì chứ?
Liễu công t.ử bảo cô, thứ là vật của Đông Hải Long tộc.
Cô chợt hiểu .
Sau vài ngày ngẩn ngơ trong hang rắn, cô trở về nhà.
Đêm đến, Trạch mệt mỏi trở về khi tìm cô khắp nơi. Thấy cô, vui mừng khôn xiết, thậm chí hỏi cô , chỉ về là .
Cô dám mắt , cúi đầu một bạn mắc bệnh nặng, chỉ Thanh Phách Nhãn ở Đông Hải mới cứu mạng. Cô lấy chiếc hồ lô mực ngọc mà Liễu công t.ử đưa cho, đây là thứ thể đựng Thanh Phách Nhãn, xin nể tình vợ chồng mà cứu bạn cô.
Chính cô cũng cảm thấy lời dối quá vụng về. Cô chút áy náy, nhưng quá áy náy. Cô thậm chí hy vọng lời dối vạch trần ngay lập tức, để mắng cô một tiếng kẻ lừa đảo, dứt bỏ tình cảm với cô, trở về bên xứng đôi lứa với .
"Thật sự là bạn em cần Thanh Phách Nhãn ?” Anh hỏi.
Cô do dự giây lát, gật đầu.
Hắn cầm lấy hồ lô mực ngọc, hai lời liền khỏi cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-82.html.]
Vài ngày , mang theo một đầy thương tích trở về nhà, giao hồ lô mực ngọc cho cô.
"Đi cứu bạn em .” Anh vuốt ve má cô.
"Em..." Lòng cô rối bời, cho dối, nhưng cuối cùng cô gì cả, cầm lấy hồ lô mực ngọc vội vã rời khỏi nhà.
cô ngờ rằng, Trạch luôn tin tưởng cô, lén theo cô đến tận hang rắn.
Liễu công t.ử lớn nhận lấy hồ lô mực ngọc, hết lời khen ngợi bản lĩnh của cô, cái gì mà ngay chỉ cô mới cách khiến con rồng ngốc đó bán mạng. Nay lấy Thanh Phách Nhãn, đại sự thể thành, đại sự thể thành!
"Hang rắn gặp đại nạn ?" Cô ngạc nhiên hỏi.
Liễu công t.ử mà đáp.
ai ngờ , đại nạn thực sự đến nhanh như , dễ dàng như .
Anh hóa thành rồng, trong mắt ánh lên sự phẫn nộ và sát khí từng , phun ngọn lửa hừng hực từ miệng, trong nháy mắt biến hang rắn thành nơi tiếng kêu than dậy đất, già trẻ lớn bé đều hóa thành tro bụi. Ngay cả Liễu công t.ử cũng thoát , long nha của m.ổ b.ụ.n.g phanh thây, nuốt chửng cả bụng.
Cô co rúm ở một góc hang rắn, ngơ ngác con rồng đang nổi cơn thịnh nộ.
"Mười hai con Thanh Phách Nhãn đặt trong Long Mộ sâu đáy Đông Hải. Ta và phụ binh đao tương kiến. Ông quả quyết , thứ em chỉ là cái hồ lô , ." Hóa hình , chiếc hồ lô mực ngọc cướp từ tay Liễu công tử.
Cô c.ắ.n chặt môi, lời nào.
"Ông , yêu quái đều là tà vật đê tiện, mê hoặc đời, hại sinh linh, sở trường là lừa dối. Để chứng minh phán đoán của ông là sai, quyết định theo em xem . Ta hy vọng bao em sẽ hãnh diện, như chúng thể quang minh chính đại đ.á.n.h bại định kiến của phụ . Thế nhưng, thứ dùng tính mạng và phận Đông Hải Long tộc đổi lấy, em dùng cách thức như giao cho lũ yêu ma đê tiện .” Anh từng chữ một, mặt vui buồn.
"Trở về , tìm Minh Cơ công chúa của ." Cô hít sâu một : “Đó mới là vợ cao quý, môn đăng hộ đối với ."
Hắn túm lấy cổ tay cô, như bóp nát xương cốt cô . Cô bướng bỉnh mím chặt môi, nhất quyết kêu một tiếng.
Trong cơn thịnh nộ, đập mạnh hồ lô mực ngọc xuống đất. Mười hai con Thanh Phách Nhãn bên trong bay như chim vỡ tổ, chạy trốn tứ tán. Anh theo phản xạ đưa tay chộp, ngờ một con Thanh Phách Nhãn chui tọt lòng bàn tay , biến mất dấu vết. Mười một con còn đều lao khỏi hang rắn, rõ tung tích.
Cô đuổi theo khỏi hang rắn, thấy đang thở hổn hển, lưng về phía cô trong chút ánh tà dương cuối cùng.
"Anh thậm chí còn vén khăn voan của cô ."
Bỏ một câu như , đầu cũng ngoảnh mà bỏ .
Cô vô lực bệt xuống đất. Ai ngờ từ biệt là vĩnh viễn.
Cô đến một thị trấn nhỏ xa xôi hơn, mang theo sinh linh đang khẽ động đậy trong bụng. Phải, cô mang thai, kịp cho thì vĩnh viễn mất .
Những đứa trẻ chào đời thuận lợi, một cặp song sinh giống cha như đúc.
Vài ngày , trong nhà xuất hiện một đàn ông lạ mặt, ông lạnh lùng cô: "Cô khiến một cha vĩnh viễn mất con trai."
"Ông g.i.ế.c ?" Cô hỏi.
Người đàn ông lắc đầu: "Làm thế sẽ bẩn tay ."
Hai đứa trẻ sơ sinh òa .
Người đàn ông buồng trong với ánh mắt phức tạp, nghiến răng, định bỏ .
"Khoan ." Cô gọi ông : “Một tháng , hãy đến tượng Sơn Thần ở núi , sẽ đợi ông ở đó."
Ông khựng nửa giây, bước khỏi cửa lớn.
Cô trở buồng trong, bế hai đứa trẻ còn đỏ hỏn lên, từ từ hát khúc hát ru.
Một tháng , cô đặt lũ trẻ túp lều cỏ ở núi . Trong tã lót của hai đứa bé hai chữ do cô tỉ mẩn thêu lên: Của là chữ "Thước" (Lấp lánh), của em là chữ "Sĩ" (Rực lửa).
Các con thể con của một yêu quái thất bại, sống cuộc đời thấp hèn tăm tối. Các con là con của rồng, hào quang vạn trượng, cuộc sống rực lửa kiêu hãnh mới là con đường các con nên .
Trong cơn mưa tầm tã, cô dõi mắt các con đón , trái tim đau đớn quá độ nên ngược chẳng còn cảm giác gì nữa.
Những năm đó, cô sống như cái xác hồn, phiêu bạt tưởng chừng vô định nhưng hướng vẫn luôn là về phía Đông Hải.
Hóa , nỗi nhớ trong lòng căn bản thể cắt đứt .
Cô định cư tại một làng chài gần Đông Hải, ngày ngày ngẩn ngơ biển Đông mênh mông. Nếu tình cờ tôm lính cua tướng nào ngang qua, cô luôn tìm cách dò hỏi tin tức về cháu nội của Long Vương.
Sau , một con rùa già say rượu cho cô , đứa cháu nhỏ nhất của Long Vương là nghịch ngợm nhất, thường xuyên chạy đến làng chài bờ chơi với trẻ con loài , trừng phạt thế nào cũng vô dụng.
Cô tức tốc nhen nhóm hy vọng, từ đó ngày ngày lảng vảng ở làng chài, mong đúng như lời rùa già . Dù chỉ thấy một thôi cũng .
Hôm đó, bầu trời cơn mưa bừng sáng, cầu vồng vắt ngang. Cô theo lệ thường ở đầu làng. Từ xa xa, một đứa bé chừng năm sáu tuổi mặc bộ áo bào đỏ tía quý phái, hớn hở chạy về phía làng chài. Nó còn nhỏ như mà mày mắt dáng hình tuấn tú đĩnh đạc nhường , thể tưởng tượng lớn lên sẽ là bậc xuất chúng thế nào.
Cô kìm nén nước mắt chực trào, tranh thủ lúc nó nghỉ giải lao khi chơi với lũ trẻ trong làng, giả vờ như chuyện gì hỏi nó: "Cháu bé, cháu tên là gì?"
"Ngao Sí!" Thằng bé hề sợ lạ, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào lên, trả lời đầy hào sảng: “Còn cô? Cô là ai?"
"Cô..." Cô c.ắ.n môi, xoa đầu nó, : "Cô là tạm trú ở làng chài , cô thích trẻ con ở đây, chúng đáng yêu."
" ạ! Cháu cũng thích chơi với chúng! Chúng nhiều trò chơi lắm, như nhà cháu, chẳng ai chịu chơi với cháu, chỉ bắt cháu sách, sách." Ngao Sí bĩu môi, dáng vẻ đáng yêu vô cùng.
"Đọc sách là chuyện mà, lời nhà chứ." Cô nén nỗi đau trong lòng, dè dặt hỏi: "Bố cháu cũng chơi với cháu ?"
"Cháu bố ." Bé Ngao Sí nhún vai: “Ông nội cháu bảo họ c.h.ế.t cả ."
Không , nhịn, nhịn. Cô bình tâm trạng, hỏi nó: "Có ăn bánh vừng cô ? Các bạn nhỏ của cháu đều thích đấy."
"Có ạ!" Thằng bé buột miệng.
Một lớn một nhỏ, hai gặp " đầu" mà chẳng hề cảm giác xa lạ. Sự yêu mến và phòng dành cho dường như chôn sâu trong huyết quản từ lâu.
Vì cô, và vì món bánh vừng thơm phức của cô, Ngao Sí trốn lên bờ càng nhiều hơn. Nó ngày càng thích quấn lấy cô. Chơi thua lũ bạn thì tức tối tìm cô phân bua; ngã đau thì cứ chạy đến mặt cô mới òa ; thích những lúc ăn đầy mồm bánh vừng thì cố ý lấy cái miệng dính đầy vừng hôn lên mặt cô, cô dính đầy mặt tự ha hả; mệt thì cuộn tròn trong lòng cô ngủ , trong mơ tay vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.
Cô hỏi nó: "Sao cháu thích ở bên cô thế? Cháu còn tên cô mà."
"Không ." Ngao Sí lắc đầu: “Trên cô mùi thơm lắm, cháu ngửi thấy bao giờ. Dù ở bên cô cháu thấy vui là ." Nó hì hì, nắm tay cô : "Cô về nhà với cháu ?"
Cô giật , hỏi: "Tại ?"
Ngao Sí chu môi: "Đến con cua nhỏ trải chăn gấp màn cho cháu cũng bố . Mấy hôm cháu thấy họ đến tìm cua nhỏ, bảo là sinh nhật nó, mang bao nhiêu đồ ngon cho nó, cả nhà vui lắm." Nó cúi đầu: “Chỉ cháu là chẳng gì. Anh trai suốt ngày sách, cũng chẳng để ý đến cháu. Cô về nhà với cháu, cháu xin ông nội cho cô cháu ?"
Cô ôm chầm lấy Ngao Sí lòng, nước mắt như đê vỡ, : "Đợi cháu lớn lên , sẽ còn buồn vì những chuyện nữa."
Còn thể gì đây?
Khi bé Ngao Sí một nữa tôm lính cua tướng Đông Hải dỗ lừa đưa về, cô trốn ở một nơi thật xa, bóng dáng con trai biến mất biển cả, trong lòng cả vạn xin .
Hôm , cô lặng lẽ rời khỏi làng chài. Biết con chăm sóc , cô thể yên tâm .
Cô đến một ngọn núi sâu thẳm xa xôi, hóa về hình dáng ban đầu, ăn uống nữa. Không còn vướng bận gì, cô để mặc dần chìm giấc ngủ sâu vô tận.
Không thời gian trôi qua bao lâu, cô đ.á.n.h thức bởi một cảm giác mát lạnh.
Mở mắt nhưng rõ gì cả, trong cơn mơ hồ, cô chỉ cảm thấy đang rót một thứ chất lỏng màu xanh lục tỏa hương thơm kỳ lạ cơ thể . Cảm giác dễ chịu, giống như sự thỏa mãn khi ăn no nê một bữa ngon. Sức mạnh đang tan rã nhanh chóng tụ họp , dường như còn mạnh hơn nhiều. tầm vẫn cứ mờ mịt, cuối cùng, chỉ thấy một bàn tay vươn về phía , cô chẳng còn nhớ gì nữa.
Sau đó, cô mơ màng tỉnh vài , phát hiện đang ở trong một căn nhà gỗ, xung quanh là những bức tường mờ ảo. Có một bóng quen thuộc nhưng vô cùng xa lạ đang đỡ vai cô, chậm rãi đưa thứ nước màu xanh miệng cô. Cô thể cử động, thể như cố định tại một chỗ. Mọi thứ ngày càng trở nên , cô cảm thấy ngày càng đói, cảm giác đói khát từ trong tim lan xuống chân nhanh chóng khuếch tán ngoài. Tư duy của cô ngày càng hỗn loạn, cả ngày chỉ nghĩ đến một việc duy nhất là ăn, thể kiểm soát. Trong sự hỗn độn, cô chỉ cảm thấy cơ thể đang ngừng phình to, biến đổi. Chúng tách , du tẩu lòng đất, và học bản lĩnh ngày xưa của cô: trộm lòng , bắt chước âm thanh, nuốt chửng vô con mồi bụng.
Cô đau khổ, nhưng bất lực. Những lúc tỉnh táo, cô còn thể ép bản ngừng săn mồi, nhưng khi lượng dịch xanh ép uống ngày càng nhiều, thời gian tỉnh táo của cô cũng ngày càng ít . Có lúc, cô cảm thấy nhiều bóng đen lởn vởn xung quanh, lúc thấy giữa trời đất chỉ còn mỗi cô. phần lớn thời gian, cô đều như rơi xuống vực sâu, ý thức trống rỗng, chỉ một ý niệm khó hiểu duy nhất là "hướng lên ". Cho đến khi Ngao Sí xuất hiện.
Hắn những nhận phụ nữ bánh vừng năm xưa là cô, mà còn cô chính là .
Khi đưa Long Châu cơ thể cô để thanh tẩy, cô mới tỉnh từ " trắng" nữa. Gặp Ngao Sí trưởng thành, cô đương nhiên ngạc nhiên đến nên lời.
Cô hỏi tìm đến đây, Ngao Sí , chỉ ngửi thấy mùi hương quen thuộc đó.
Khi Ngao Sí dốc lực trục xuất tà lực trong cơ thể cô, tâm mạch hai con tương thông, ý thức giao trong hư vô. Cô thấy giọng của con trai, thấy an ủi cô đừng lo lắng, nhất định sẽ cho cô trở bình thường. Anh ngừng động viên cô, bảo cô nhất định sống thật để cùng rời khỏi đây, nhất định gặp cô con dâu Thụ Yêu cực phẩm của cô, nhất định theo bọn họ về Bất Đình, uống một ly khó uống nhất mà cũng ngon nhất thế gian.
Cô vui mừng bao, khao khát bao cùng đứa con trai thành gia lập thất xem cửa tiệm tên là Bất Đình .
, quá muộn . Cơ thể cô thể cứu vãn nữa. Cô luồng sức mạnh thâm căn cố đế đến mức nào. Thế nhưng, Ngao Sí ý định từ bỏ, liên tục truyền sức mạnh của , ý thức ngày càng tan rã...
Rầm!
Ông chú và Ngao Sí đều ngã xuống đất, âm thanh phát kéo từ một thế giới xa xôi tách biệt trở về thực tại.
chỉ thất thần trong chốc lát, nhưng thực tế như trải qua mấy kiếp .
Nhìn khuôn mặt phụ nữ còn tiều tụy hơn lúc nãy, lau mồ hôi lạnh rịn trán, khó tin : "Bà ..."
"Ta cho con xem ký ức của ." Bà : “Hy vọng con chê món quà gặp mặt . Ta thể ở bên Ngao Sí khi nó lớn lên, thể thấy nó cưới vợ thành gia. Ta vắng mặt trong cuộc đời các con. Đáng lẽ những chuyện quá khứ nên kể một ngày trời, cả nhà ánh nắng, uống , các con kiên nhẫn lải nhải. Tiếc là... còn thời gian nữa."
"Không ! Nhất định cách để bà trở như xưa!" nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của bà.
"Ngao Sí là một đứa trẻ tâm địa thật thà, kiêu ngạo yếu đuối." Bà sâu mắt : “Ta thể cảm nhận con quan trọng với nó thế nào. Sa La, coi như cầu xin con, dù xảy chuyện gì, đừng bỏ rơi nó giống như . Định mệnh thật kỳ diệu, năm xưa và cha nó kết thúc bi thảm, các con bây giờ giống chúng ngày bao. Các con đừng giống như chúng ... Những yêu , đừng dối... Đừng bao giờ!"
"Con hiểu . Con hứa với ." gật đầu thật mạnh. Tay bà ngày càng lạnh, đến cả cơ thể cũng bắt đầu gào thét.
"Còn đánh! Đánh cái rắm !" đầu gào lên với hai đàn ông : “Ngao Sí, mau đây!"
Đằng , Ngao Sí giật , tránh cú đ.ấ.m của chú, lao về phía .
"Ngao Sí..." Người phụ nữ run rẩy vuốt ve má , cố gắng : "Xin ... Nếu con gặp cha con... hãy với ông ... ..."
Lời bà đột ngột im bặt, đôi mắt bỗng trợn trừng, đôi môi vốn còn chút sắc hồng nhạt cũng bắt đầu chuyển sang tím đen, cả co giật dữ dội.
"Mẹ..." Ngao Sí luống cuống nắm lấy tay bà: “Đừng như , còn về cùng con mà! Đừng như !"
Cùng lúc đó, cả căn nhà và mặt đất bắt đầu rung chuyển, cảm giác nguy hiểm trời sụp đất nứt nhanh chóng bao vây chúng .
"Bọn chúng đến ... Các con..." Răng phụ nữ va lập cập, khó khăn lắm mới nặn vài chữ nữa. Trên làn da trắng như tuyết lộ ngoài, từng đường gân xanh từ nhạt chuyển sang đậm, lan tràn dị dạng. Căn nhà rung chuyển ngày càng dữ dội, những nụ hoa tường và đất bất ngờ đồng loạt nở bung, từng cái lưỡi xanh lè gớm ghiếc thè đầy hung hãn, phát những tiếng rít chói tai.
Tình hình bên trong khả quan, tình hình bên ngoài cũng chẳng khá hơn, rèm cửa treo trong phòng x.é to.ạc một cách thô bạo, một đám mặc đồ đen kín mít, thấy mặt, khí thế hung hăng từ bên ngoài xông .