CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 79
Cập nhật lúc: 2025-12-12 16:06:06
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nơi mắt chỉ còn tàn tích đổ nát, hoang tàn vắng vẻ, đây là nhà của trai ?!
Khắp nơi đều đổ nát, ngôi nhà còn hình dáng, chỉ còn là một đống đá vụn và cỏ dại, chỉ còn một gian còn sót phần lớn mái, miễn cưỡng thể che chắn khỏi mưa gió. Nhìn tình cảnh ở đây, giống như những miêu tả trong tài liệu lịch sử về nơi cư trú của Maya cổ đại.
Theo trai căn nhà đổ nát đó, thấy ấm nước và bát đĩa, cùng vài công cụ đơn giản xếp gọn gàng trong góc. chú ý thấy tường vẽ đầy các biểu tượng hình tròn xoắn ốc.
Một vài chiếc bánh ngô trông hỏng đưa đến mặt chúng , trai : “Đói thì ăn cái . Trong ấm nước.”
Chú Đoạn nhặt lên một chiếc bánh, ngửi ngửi, ném sang một bên, tiếng nào bước ngoài. Chẳng mấy chốc, ông trở , tay cầm thêm một con vật trông giống như heo rừng nhỏ, ném xuống mặt chúng : “Mang cái nướng, mấy cái bánh cho ăn !”
“Sao ông bắt nó?” trai vô cùng kinh ngạc: “Trước đây những giỏi nhất trong làng cũng bắt thứ , nó là loài chạy nhanh nhất ở đây!”
“ bắt thế nào kệ , mau chế biến nó !” chú Đoạn trả lời một cách thiếu kiên nhẫn.
Ngay cả cũng ngạc nhiên về tốc độ của chú Đoạn, và rằng ông thậm chí thể giao tiếp với trai.
Chàng trai vui mừng, chạy ngoài để xử lý con mồi.
Chẳng mấy chốc, con mồi biến thành thịt nướng thơm lừng, mỡ nhỏ giọt đống lửa.
Chàng trai tên là Pakal, rằng cái tên trong ngôn ngữ địa phương nghĩa là "lá canh.” do bà nội đặt cho.
“Những ký hiệu tròn trong ngôi nhà của ý nghĩa đặc biệt gì ?” nhai thịt nướng hỏi.
“Mỗi khi trong nhà xa, gia đình sẽ vẽ những ký hiệu , đó là bùa hộ mệnh bảo vệ trở về bình an.” Pakal .
Mọi , rõ ràng là bùa hộ mệnh chẳng tác dụng gì.
“Sao cho đến giờ chúng chỉ thấy ?” Cửu Quyết hỏi: “Những khác trong làng ? Đi săn ?”
“Không còn ai cả.” ngọn lửa nhảy múa trong mắt Pakal: “Họ đều trở .” Cậu chúng : “Các đến từ ? Nhìn khác chúng nhiều lắm.”
"Chúng từ trời rơi xuống.” chú Đoạn nhăn mặt : “Cả làng c.h.ế.t sạch ?”
“Chỉ là trở .” Pakal nắm chặt tay: “Chưa chắc c.h.ế.t.”
Trong tiếng lửa tí tách, Pakal im lặng hồi lâu kể cho chúng chuyện xảy ở đây.
Tổ tiên của đều sinh và lớn lên ở đây. vài ngàn năm , tổ tiên của họ cũng sống ở "phía ." Vì một tai họa, những sống sót theo vị thần Vũ Xà vĩ đại di cư đến "địa thành" ấm áp và sáng sủa. Từ đó, với lòng kính trọng và ơn đối với thần, họ an cư lạc nghiệp ở địa thành, tiếp nối từ thế hệ sang thế hệ khác. Thần luôn bảo vệ và chăm sóc họ, xua đuổi thú dữ, khai khẩn đất hoang. Không ai trở , thế giới hơn gấp ngàn so với .
những ngày như kết thúc ba mươi năm . Ở trung tâm địa thành, gần kim tự tháp xây dựng để tưởng nhớ công lao của thần, đồng thời cũng là cung điện của thần trong địa thành, xuất hiện những sinh vật bí ẩn. Không ai thể miêu tả chúng là gì, chúng nuốt chửng động vật, bao gồm cả con một cách âm thầm và lặng lẽ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-79.html.]
Vì đất đai gần cung điện thần là màu mỡ nhất, nên họ canh tác và săn b.ắ.n trong khu vực đó. Những mất tích trở , thấy sống, cũng thấy xác c.h.ế.t. Rồi vòng luẩn quẩn bắt đầu, mất tích chắc chắn sẽ dẫn đến nhiều tìm hơn, và những cũng . Không chịu bỏ cuộc, tiếp tục tìm kiếm, mất tích. Giống như một sợi dây độc ác kết nối , kéo họ địa ngục.
Trong cơn đau buồn tột cùng, họ cầu nguyện với thần, đào rãnh muối cung điện, một là để cảnh báo những sống sót đến đó nữa, hai là hy vọng rãnh muối thể ngăn chặn quỷ dữ.
vô ích, những mất tích vẫn tiếp tục. Mọi chỉ còn cách tránh xa cung điện, sống thận trọng bên ngoài rãnh muối, mới tạm biệt cơn ác mộng trong một thời gian ngắn. trong vài năm gần đây, những dân làng còn sống sót bắt đầu yếu mà rõ nguyên nhân. Họ mắc những căn bệnh kỳ lạ, loại thảo d.ư.ợ.c nào chữa . Người lớn tuổi và yếu đuối thì nhanh chóng qua đời, những trẻ hơn thì kéo dài lâu hơn nhưng cũng thoát khỏi cái c.h.ế.t. Mỗi khi c.h.ế.t, trán họ đều đen như than. Sau đó, rằng gần cung điện thần một loại hoa t.h.u.ố.c chữa bách bệnh, lẽ thể ngăn chặn căn bệnh . Vì , những thanh niên còn mạo hiểm đến đó, nhưng họ cũng .
T.ử thần g.i.ế.c c.h.ế.t cả làng bằng cách, chỉ còn vài chục .
Không lâu đây, cha của Pakal dẫn theo tất cả những còn , bao gồm cả Pakal, với quyết tâm tuyệt vọng, tiến về phía cung điện thần, với hy vọng tìm hoa t.h.u.ố.c chữa bệnh, và cũng hy vọng tìm thấy những mất tích. khi họ rừng trong rãnh muối, chuyện lạ xảy . Trong khi theo nhóm, đột nhiên kéo sâu trong rừng, ai thể thấy đó là thứ gì. Rất nhanh chóng, những trong cơn hoảng loạn tách , Pakal lạc một . Khi gọi tên cha, bỗng nhiên thấy cha cũng gọi tên . Lần theo âm thanh, thấy cha mà chỉ thấy một “bàn tay” màu xanh lá dài và mềm, từ những khe hở giữa cây cối vươn tấn công .
Cậu hoảng sợ phịch xuống đất, khi sắp bắt, cha lao từ bên cạnh, đẩy về phía , còn thì bàn tay xanh đó quấn lấy và kéo nhanh.
“Về ! Mau về !” Giọng cuối cùng của cha vang lên từ sâu trong rừng, còn âm thanh gì nữa.
Pakal lăn lộn chạy thoát, trở thành sống sót duy nhất.
“Cậu định tiếp tục hành động ngu ngốc và vô nghĩa của cha để tìm họ ?” chú Đoạn lạnh nhạt hỏi.
“Đó là hành động ngu ngốc và vô nghĩa.” mặt Pakal ánh lửa chiếu đỏ lên, từng chữ một: “Cảm giác khao khát mong trở về, thậm chí tiếc thứ, ông thể hiểu .”
Chú Đoạn im lặng.
thấy đang nhẹ nhàng, đầu , thấy bà Hoàng đang lau mắt đỏ hoe, ông Hoàng ngày càng lú lẫn đùi bà, mặt ông đọng một giọt nước mắt long lanh.
“Ha ha, quỷ! Có quỷ!” Bố của Lisa dán mặt tảng đá lớn phía , nước dãi chảy dài , một cách kỳ lạ.
…
“Chưa từng ai rời khỏi đây và ‘bên ngoài’ ?” vẫn từ bỏ hy vọng: “Ở đây ngoài các dân làng, còn ai khác ?”
“Nơi ngay cả một con sâu cũng chạy . Người duy nhất thể tự do chỉ thần Vũ Xà.” Pakal lắc đầu: “Ngoài các vị , cũng từng gặp ai khác. Chỉ lớn kể rằng, từng nhiều mặc đồ đen xuất hiện ở khu vực thần điện, thần bí và kỳ quái.”
“Cậu từng thấy thần Vũ Xà ?” “Chưa, nhưng bà bà thấy, rằng đó là một vị thần phát sáng, nhân từ.” Pakal cúi đầu: “Nếu đúng là thần, tại ngài bảo vệ chúng nữa?”
Nghe vẻ như, khi thần Vũ Xà xuất hiện, thứ đều , nhưng thứ bắt đầu đổi cách đây ba mươi năm. Điều gì xảy để biến một vị thần vốn trách nhiệm thành như thế? Và nhớ rằng, khi Bạch Câu kể câu chuyện về đàn ông trẻ tuổi kiếm tiền mất tích, cũng rằng danh tiếng của khách sạn Thiên Đỉnh chỉ nổi lên trong vài thập kỷ gần đây.
Thần Vũ Xà, khách sạn Thiên Đỉnh, thành phố ngầm, những mất tích… Điều gì kết nối những điểm khó hiểu với ?!
4E... nghĩ đến nó.
Nhớ kỹ hơn, cái tên thực xuất hiện như một bóng ma trong câu chuyện của khác từ lâu , nhưng bây giờ xem , nó chỉ là câu chuyện của “ khác” nữa, nó cũng kéo trong.