CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 75
Cập nhật lúc: 2025-12-12 16:06:03
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong căn phòng rộng lớn quá mức, xếp bằng tấm đệm và nhắm mắt dưỡng thần một lúc lâu. Cái đuôi rắn dần dần biến thành đôi chân.
Trước mắt là khung cửa sổ đối diện với bầu trời gần như thể chạm tới. Trong ánh sáng cam tươi sáng , rõ từ lúc nào mà từng luồng khí đen mờ mịt bắt đầu thấm qua.
Bên ngoài, Lục Yêu cẩn thận : “Thần Quân, đám đó tiến về hướng thần điện, cần phái ngăn cản ?”
“Thời tiết bên thế nào ?” Anh hỏi.
“Bẩm Thần Quân, các mật sứ khắp nơi báo về rằng lượng mưa vẫn ngừng tăng, thậm chí tốc độ tăng còn nhanh hơn nhiều so với . Thêm đó, các tai họa khác cũng bắt đầu xảy như động đất, sóng thần, dịch bệnh. Các sản phẩm của 4E theo kế hoạch của chúng cũng xuất hiện khắp nơi, phân công hợp tác, thứ diễn như thường lệ.”
“Rất !” Anh thở phào nhẹ nhõm: “Đã đủ và còn nhanh hơn dự kiến nhiều. Lục Yêu, đến chỗ ao rượu lo liệu, đưa bộ rượu còn đến Linh Tỉnh, đừng để một chai nào.”
“Thần Quân, việc nấu rượu Mạt Đồ dễ dàng. Xem tình hình thì kế hoạch của chúng thành công, cớ gì lãng phí thêm?” Lục Yêu vẻ tiếc nuối: “Hay là đưa tất cả cho ‘Nguyên’ uống, như hơn cho các trong địa thành ?”
“Dùng cho bọn họ mới gọi là lãng phí. Cứ theo lời !” Anh lạnh lùng .
“Thuộc hạ rõ.” Lục Yêu sững , nhíu mày nhanh chóng trở vẻ bình thường và quỳ xuống thưa: “Đến giờ vẫn tìm thấy tung tích của Ngao Sí, xin Thần Quân trách phạt.”
“Cứ để . đột nhiên còn hứng thú với nữa.”
“Hả?” Lục Yêu ngạc nhiên: “Vậy còn mấy kẻ xâm nhập địa thành, xử lý thế nào?”
“Cũng để bọn chúng tự lo . Khó khăn lắm mới đến đây thì cứ để ‘Nguyên’ chơi đùa với bọn chúng cũng .” Anh : “Dù lúc ‘thế giới bên ’ còn liên quan gì đến chúng nữa, chúng nên cảm ơn ban cho chúng nơi trú ẩn như .”
Lời hết, sắc mặt đột nhiên trở nên âm trầm. Anh nắm chặt lấy cổ họng, ánh mắt đột ngột mất ánh sáng tựa như phủ một lớp sáp. Nơi cổ họng, một khối vật chất màu xám trắng đang di chuyển da thịt, quằn quại và còn tỏa từng luồng ánh sáng đen như mực, lóe lên biến mất.
Thân thể ngả sang một bên, dường như còn hô hấp.
“Thần Quân! Thần Quân?!” Lục Yêu ở ngoài thấy tiếng động nhưng dám tự tiện trong, bèn hét lên.
Mười mấy giây , đôi mắt bất ngờ mở to bật dậy. Nghe thấy tiếng của Lục Yêu, chút khác lạ mà lệnh: “ mệt , nghỉ ngơi một chút. Lui .”
Nói xong, dậy về phía giường, ho khan hai tiếng sờ sờ cổ họng.
Dạo , cổ họng luôn cảm thấy ngứa ngáy. Chẳng lẽ cũng thể cảm? Thật nực , một vị Thần Vũ Xà thể cảm ư?!
Anh xuống giường, nhắm mắt và nhớ rằng mới ngất.
Thực , nhiều thứ cũng còn nhớ. Những gương mặt mờ ảo, những tiếng xa xăm... tất cả chỉ đôi khi thoáng qua trong giấc mơ.
Trạch, qua đây.
Trạch, thật xuất sắc.
Tiểu Ngữ, tên Tiểu Ngữ? Sao sợ chút nào?
Tiểu Ngữ, tại như ...
Trạch... ai là Trạch? Tiểu Ngữ là ai? Những cái tên cứ lặp lặp khiến bực bội thôi.
Anh mạnh tay ấn ngực, vẻ nghi ngờ mặt thoáng qua biến thành nụ lạnh lùng quen thuộc. Ai là ai quan trọng, vì dù thì cũng sắp ngoài . Anh chờ đợi bao năm qua!
…
thề rằng nhất định tìm tên thật và ngày sinh tháng đẻ của ông chú , ngoài sẽ búp bê giấy để đ.â.m mỗi ngày, đ.â.m từ !
“Cô nương, mệt thì thả xuống. Không .” Bà Hoàng yếu ớt với .
Đây là câu đầu tiên bà chủ động với , xem cũng là một t.ử tế, hơn hẳn mấy tên đàn ông khỏe mạnh mà chịu giúp đỡ.
Phía , Cửu Quyết đang cõng ông Hoàng lơ mơ, than thở: “Lão già trông gầy thế mà nặng kinh khủng. Này! Người đằng , chúng đổi phiên ?”
Ông chú đang kéo Lisa ba như kéo thú cưng bình thản vẫy tay: “Đừng mơ. Mấy tự nguyện cõng gánh nặng thì liên quan gì đến ?”
Giọng điệu và biểu cảm đó đúng là cho yêu quái cũng tức c.h.ế.t!
Nếu quên mất câu thần chú biến lá cây thành xe , chắc chắn sẽ hùng dũng lái xe cán qua tên đó! tiếc là lâu dùng loại phép thuật , đừng biến thành ô tô, xe lừa cũng biến . Sau một hồi cố gắng, biến lá cây từ phao bơi thành chổi lông gà, cuối cùng cũng biến một chiếc xe đẩy lớn của siêu thị, để bà Hoàng đó.
Xuống dốc núi, bước lên con đường lát đá, con đường dài hơn chúng tưởng, trong t.h.ả.m thực vật mênh m.ô.n.g uốn lượn, xung quanh, chỉ thấy một màu xanh ngày càng đậm đặc, một loài cây dương xỉ hình dáng đặc biệt thỉnh thoảng thu hút ánh mắt .
“Cô cũng để ý ?” Cửu Quyết cũng một cây cao vài mét.
“Những cây ở ‘phía ’. chỉ một cây lá xếp đối xứng hai bên: “Giống như cây dương xỉ đại vũ, một loài cây thời tiền sử tuyệt chủng.”
“Quả nhiên là Thụ Yêu, hiểu rõ về đồng loại như thế.” Ánh mắt của Cửu Quyết lóe lên, những cành lá bên cạnh đột nhiên rung rinh, vài con thú nhỏ từng thấy đây, giống như chuột túi nhưng chiếc mũi dài, giơ đôi chân ngắn cũn cỡn, lén lút chúng một cái, ngay lập tức nhảy trong đám hoa lá, từ xa xa, truyền đến vài tiếng gầm hổ cũng sư tử, nhưng chắc chắn là một loài động vật lớn nào đó. Dù , nghĩ đến khủng long, thậm chí là bạo long, một ý nghĩ điên rồ bất chợt lóe lên trong đầu .
“Truyền thuyết kể rằng trung tâm Trái Đất còn một Trái Đất khác. Nó ẩn ngàn dặm non nước, vô cố gắng khoan đường từ hai cực hoặc nhiều nơi khác để tìm Trái Đất nhỏ . Ở đây, nguồn năng lượng tự nhiên so với mặt trời, khí hậu định, đủ điều kiện cho sinh vật sinh trưởng và tồn tại. Nhiều loài động thực vật tuyệt chủng bề mặt Trái Đất, sống sót ở đây.” Ông chú tiện tay hái một bông hoa dại.
“Vô lý!” phản đối ý tưởng của , mà là chuyện t.ử tế với , cảm giác ghét bỏ dường như từng xuất hiện từ lâu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-75.html.]
“Cô tin rằng đây là thế giới trung tâm Trái Đất trong truyền thuyết.” đầu với : “Cây dương xỉ đại vũ. Xem cô cũng là thiếu văn hóa.”
“Này!” Sắc mặt của Cửu Quyết trở nên khó chịu: “ cũng “Cuộc Phiêu Lưu Vào Lòng Đất” đấy! Nếu đây đúng là trung tâm Trái Đất, việc rời khỏi đây sẽ phiền phức, gần như là c.h.ế.t chắc.”
“Có thể còn khó hơn cả trong phim, cơ bản là mười phần c.h.ế.t chắc.” Ông chú giẫm mạnh tâm lý yếu ớt của , ngước bầu trời màu sắc đậm hơn lúc : “Nơi , dường như ý định để ai sống sót rời .”
thấy bàn tay bà Hoàng đang nắm chặt mép xe đẩy khẽ run lên.
“Chưa chắc, ắt .” cái gáy cao ngạo lạnh lùng của ông chú: “Anh đến đây để đ.á.n.h bạc. Mục đích của là gì?”
“Mục đích của cô là gì, thì mục đích của lẽ cũng là như .” Ông chú qua loa trả lời , kéo mạnh dây leo, quát lên với ba Lisa: “Đi nhanh lên! Lúc bán con gái thì nhanh lắm.”
Ba Lisa loạng choạng ngã xuống đất, đầu gối trầy xước, ông chú chút thương xót, túm lấy cổ áo ông , kéo lên, buộc ông tiếp tục .
Đối với ô uế danh xưng “bố ”, chịu chút khổ da thịt chẳng là gì, hề thương xót. bà Hoàng thì khác, bà ba Lisa với đôi mắt lờ mờ, thở dài: “Không đường cùng, ai đến chốn quỷ dữ ? Đừng khó ông quá.”
Chốn quỷ dữ… Những quân bài chạy qua mắt , dấu ấn của Thần Vũ Xà và 4E nhảy lên, quấn lấy . Đừng loạn, đừng loạn, tự trấn an . Việc cấp bách là tìm lối , tìm Lisa, đưa những vô tội đến nơi an . Còn về Ngao Sí, tạm thời gạt bỏ suy nghĩ về . Bởi vì chỉ cần nghĩ đến , tai vang lên tiếng ồn ào đầy ác ý của tiểu yêu quái trong nước.
Rồng của Đông Hải, dễ tiêu diệt như !
hít một , bước nhanh hơn. Nhìn Cửu Quyết, tên như nhặt kho báu, hái ít quả xanh to bằng trứng bồ câu dọc đường, các túi áo khoác đều nhét đầy. hỏi lấy những quả để gì, đây là thứ “phía ”, dùng để ủ rượu, sẽ điều kỳ diệu ngờ tới. là một kẻ lạc quan, trong lúc vẫn còn nghĩ đến rượu của .
“Này.” gọi Cửu Quyết.
“Sao thế?” chậm bước, song song với .
"Xin vì kéo chuyện ." thật sự cảm thấy , mỗi khi gặp rắc rối lớn, đều cuốn vì .
"Cô gì? thấy. Mau thôi! Nếu đến đây, cả đời cũng chẳng thể tìm thấy bảo bối như thế !" Anh hì hì, cầm một quả gì đó đung đưa mặt .
Người rằng, bạn bè là những khi đ.á.n.h vẫn thể cùng ăn lẩu, giữ oán hận, phàn nàn, chỉ một bàn tay luôn sẵn sàng giúp đỡ khi bạn gặp khó khăn.
nghĩ rằng từ nay về , nên đối xử với Cửu Quyết hơn, nếu thể sống sót rời khỏi đây. Sau , nếu đến Bất Đình ăn uống trả tiền, cũng sẽ mắng nữa.
Đường càng lúc càng khó, cây cối hai bên càng lúc càng cao, càng lúc càng dày đặc, vài cây còn vươn giữa đường, quấn chặt . Cuối cùng, chúng chỉ thể liên tục chặt đứt những cành cây đầy gai nhọn để mở đường mà tiến lên. Xe đẩy thể dùng nữa, may mà bà Hoàng nhẹ, cõng lên lưng cũng quá nặng nhọc.
“Cô gái .” Bà bỗng thì thầm bên tai .
“Sao thế? Đói ?” Thật là đang đói, vất vả đến giờ mà ăn miếng nào: “Cố gắng một chút, qua khỏi đoạn đường chúng sẽ tìm gì đó để ăn.”
Bà lão tháo sợi dây từ cổ xuống, đó treo một chiếc chìa khóa bình thường, đó ghé sát tai vài câu.
sững , Đoạn Mộc Nhẫn đang cõng ông Hoàng, gì.
“Cảm ơn cô, cô gái.” Bà lão cẩn thận đeo chìa khóa cổ . Một vật nhẹ tênh, nhưng sức nặng kỳ lạ, đè lên trái tim .
Lúc , mắt bỗng sáng rực lên, cái "sáng" liên quan đến ánh sáng mà là một sự chuyển đổi và xung đột thị giác đột ngột, một công trình kiến trúc giống kim tự tháp Maya cao chừng trăm mét “đổ sập” mắt chúng . Xung quanh nó, vô những loài hoa cỏ kỳ lạ chen chúc , dày đặc đến mức thể thấy quang cảnh bên trong những đám cây cỏ đó.
“Những thứ trắng trắng là…” đặt bà Hoàng xuống, từ cuối con đường đến khu vực cây cối bên ngoài tòa kiến trúc đó còn bảy, tám mét, trũng xuống, trông giống như một con mương nhân tạo, sâu, chỉ hơn một thước, nhưng màu sắc của bộ con mương kỳ lạ, màu trắng, hợp với cảnh quan xung quanh. Không con mương trắng dài bao nhiêu, thể nó vòng quanh cả khu kiến trúc khổng lồ như đường xích đạo.
Chú Đoạn cúi xuống, nhón một chút đất trắng trong mương, xoa xoa : “Muối.”
bước lên, cũng nhặt một ít đất trắng lên xem, đúng là muối.
“Có những nơi, muối coi là thánh vật để ngăn chặn và xua đuổi tà ma.” Cửu Quyết đặt ông Hoàng cạnh bà Hoàng, tiến gần xem kỹ con mương muối: “Xem , dùng muối công trình phòng thủ, để thứ gì đó từ rừng cây bên chạy qua đây.”
“Chỉ là an ủi tinh thần thôi. Muối cùng lắm là để nấu ăn.” chú Đoạn về phía kim tự tháp, những khối đá xám đen chồng chất lên , toát vẻ cổ xưa phong hóa bởi thời gian. Dưới ánh sáng ấm áp màu cam, nó chỉ càng trở nên lạnh lẽo và u ám hơn.
Cửu Quyết suy nghĩ một chút : “ sẽ qua bên đó xem thử. Các bạn ở đây nghỉ ngơi chút, tìm gì đó ăn, đói c.h.ế.t .”
“Cậu cẩn thận, trong rừng nhiều nguy hiểm, khéo trở thành đồ ăn cho khác.” chú Đoạn xa xăm về phía : “Gặp nguy hiểm, hoặc là tự cứu , hoặc là tự kết liễu, đừng mong chờ khác.”
“Chậc chậc, lời chỉ với thì , nếu con thì đừng dạy chúng như .” Cửu Quyết đồng tình, vẫn giữ vẻ mặt cợt nhả: “Tự cứu là cần thiết, nhưng chỉ cần điều ác, cũng ngại kỳ vọng sự giúp đỡ từ bên ngoài. Gia đình và bạn bè, chỉ suông.”
“ sẽ cùng .” bước lên mặt Cửu Quyết, đầu chú Đoạn: “Muốn dạy dỗ con cái, cũng con để mà dạy. Người lạnh lùng như , gì phụ nữ nào để ý tới.”
“Không tiễn. Trước khi c.h.ế.t nhớ la lên một tiếng, để mà về hướng đó.” chú Đoạn vẫy tay chào chúng .
nuốt cơn giận xuống, nhấc chân định bước qua mương.
Vút!
Một vật thể rõ từ bay vút qua chân , cắm phập một cây cao nửa mặt, một mũi tên sắc bén, đầu mũi tên mài từ đá vô cùng nhẵn nhụi.
Chưa kịp đầu , một mũi tên nữa lao tới, nhắm thẳng Cửu Quyết đang chuẩn bước chân, chỉ sượt qua tai, đứt vài sợi tóc. Một nơi nào đó phía , đám cỏ rậm rạp rung lên liên tục, thứ gì đó lợi dụng lớp che phủ tự nhiên, chạy trốn về hướng ngược .
“Trông chừng họ.”
Cửu Quyết lách đuổi theo, nhưng tốc độ của chú Đoạn còn nhanh hơn. Hai một một đuổi rừng cây dày đặc, canh cặp vợ chồng ông Hoàng, đồng thời giữ chặt dây leo trói cha của Lisa, tên như thường lệ, dùng đôi mắt đầy căm ghét , đột nhiên vỗ tay lớn, giọng quái dị hét lên: “G.i.ế.c hết! G.i.ế.c hết ! Ha ha ha!”