"Chà, đến bao giờ chuyện mới kết thúc. Hôm qua bên Đông Thành tiếng s.ú.n.g vang lên, c.h.ế.t hơn chục . Trong đó một là con trai độc nhất của chị Lý ở đối diện. Mới đầy mười bảy tuổi! nghĩ chị Lý chắc sống nổi qua chuyện ."
"Thần tiên đ.á.n.h , phàm nhân chịu khổ. Đã ăn đủ no, mặc đủ ấm, còn lo lắng đến ngày nào đó chiến tranh bùng nổ, viên đạn sẽ bay thẳng đầu . Cuộc sống c.h.ế.t tiệt gì đáng sống ! nghĩ nhất là ném một quả b.o.m lớn, một nổ tung hết cả, cũng là một cách giải thoát!" Những ngủ trong đêm hè quạt muỗi, thở dài bàn tán.
Chưa dứt lời, bên đường chạy đến, hớt hải kêu lên: "Nhà trọ Tân Tân cháy !"
Từ xa, một ngọn lửa sáng rực đang nhảy múa bầu trời đêm phía Đông. Đến tận sáng hôm , ngọn lửa mới dập tắt. Sau khi kiểm tra thiệt hại, bốn khách trọ thương nhẹ, một khách trọ thiệt mạng.
Khi điều tra nguyên nhân vụ cháy, phát hiện lửa bắt nguồn từ phòng 305 tầng ba, tại đó một mảnh vỡ của chai thủy tinh, dính vết tương tự như xăng, thể đây là một vụ phóng hỏa chủ ý. Người duy nhất thiệt mạng trong vụ cháy cũng là ở trong phòng 305.
Sau khi xác nhận danh tính, dựa sổ đăng ký của nhà trọ, khách ở phòng 305 là một đàn ông họ Trần, 25 tuổi. Ông chủ nhà trọ cho ở đây gần một tháng, địa phương, là một kế toán nhưng đuổi việc và đuổi khỏi ký túc xá, nơi nào để nên mới ở nhà trọ. Anh vẻ ngoài khá nho nhã, nhưng bàn tay trái sáu ngón tay, thường ngày luôn giấu tay trái trong tay áo.
Kết quả giám định t.ử thi cho thấy, như lời ông chủ nhà trọ , nạn nhân trong phòng 305 quả thực sáu ngón tay hiếm gặp, nhưng độ tuổi 25, mà ít nhất cũng hơn bảy mươi tuổi.
Không ai thể đưa lời giải thích hợp lý, cũng chẳng ai bỏ thời gian điều tra thêm. Trong thời kỳ loạn lạc, chiến tranh liên miên như , những chuyện như thế quá đỗi bình thường. Đưa một kết luận đại khái, vụ án phóng hỏa nhà trọ Tân Tân cũng từ đó mà khép , cùng lắm chỉ trở thành đề tài tán gẫu khi hóng mát.
Chỉ một chi tiết nhỏ nhiều chú ý đến, ngày hôm vụ cháy, trong đám đông hiếu kỳ, một đứa bé bốn, năm tuổi bám lấy chân cha : "Ba ơi, tối qua, con thấy một con ngựa bay từ trong lửa!"
Người đàn ông đ.á.n.h m.ô.n.g bé, : "Trẻ con dối sẽ yêu quái bắt đấy!"
"Con dối, đó là con ngựa màu trắng!" Đứa bé tủi .
"Đều là do con kể cho con những câu chuyện vớ vẩn đó! Từ giờ nữa!" Người đàn ông cấm con tiếp, kéo tai nó rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-57.html.]
“Thật tội nghiệp.” Anh đám mây, theo bóng cha con họ, và lắc đầu.
Đám mây càng trắng, càng nổi bật vết bỏng cánh tay .
Cuối cùng, đến lúc cũng thương . Anh thở dài, già , thời gian thật sự như bóng câu qua cửa.
Anh ngáp dài, từ đám mây nhảy xuống.
Từ độ cao ngàn dặm, biến mất, chỉ còn một con ngựa trắng, trắng đến mức chói mắt. Khi xuyên qua những đám mây, tốc độ đáng kinh ngạc của nó khiến các màu sắc bầu trời biến thành những dải màu rực rỡ, quấn quanh nó, theo đuổi nhưng chẳng thể nào kịp.
Trên thế gian , thứ gì nhanh hơn nó.
Con sông mà nó uống nước giờ đây gần khô cạn, lòng sông đầy rác rưởi các loại. Bên bờ sông từng một tấm bia đá tráng lệ, xây dựng bởi một vị phú hào cách đây một hai trăm năm, gọi là “Danh Sĩ Bảng”. Những cùng quê nếu quan phát tài, hoặc điều gì vẻ vang cho gia tộc, thì tên của họ sẽ khắc lên tấm bia đó. về , nơi chiến tranh liên miên, mạng sống còn lo nổi, ai còn tâm trí mà quan tâm đến cái “Danh Sĩ Bảng” đó.
Bom đạn phá tấm bia thành hai nửa, và cũng cắt đôi sinh mạng của nhiều ở đây. Nhà cửa còn, sông nước cạn khô, giờ chỉ còn một mảnh bia vỡ và một cây cổ thụ vặn vẹo đối diện với nó, cảnh tượng thật tiêu điều.
Anh thích chốn . Mùi hôi thối ngập tràn, xung quanh ai, hiếm hoi lắm mới một nơi như . Dựa lưng gốc cây vặn vẹo, nhắm mắt , vết thương cánh tay còn rõ ràng hơn , nhưng hề đau, mà cảm thấy nhẹ nhõm.
Ừm, ngủ một chút, đừng ai phiền.
Không lâu , bỗng nhiên mở mắt, ngước lên cây cổ thụ vặn vẹo...