Cô ngắm nghía các đạo cụ của : “Mấy năm trôi qua, nhóc con lớn thành cô gái .”
“ tưởng ngươi nhận nữa.” Tam Vô .
“Đêm đó, ngay khi ngươi bước lên sân khấu, nhận .” Có lẽ lâu lắm cô , nét buồn khó tả dường như ăn sâu từng nếp nhăn khuôn mặt.
“Vẫn là chú hề dễ nhớ hơn.” Anh : “Ngươi đến tìm …”
“Gặp quen cũ, đến để hàn huyên chút thôi.” cô các công cụ bày bàn trang điểm của , hồi lâu mới : “Có thể vẽ cho một khuôn mặt ?”
Anh sững sờ.
Cô hình ảnh của trong gương: "Đã quá lâu , còn nữa."
Anh im lặng một lúc, dậy cầm lấy bút vẽ.
“Họ đều mắc một căn bệnh kỳ lạ.” Cô : “ngươi hỏi gì ?”
Anh lắc đầu, nhẹ nhàng đặt ngón tay trỏ lên môi cô.
Từng nét vẽ tỉ mỉ, dù khuôn mặt u sầu đến , cũng dần trở nên tươi vui lớp màu sắc.
“Thật quá.” Cô tiến sát mặt gương, đầu ngón tay cẩn thận lướt nhẹ khuôn mặt trong gương: “Nụ thật thú vị, là khiến vui vẻ.”
Tam Vô gật đầu: “ điều phù hợp. Ngươi sinh để một chú hề.”
Anh đưa cho cô một chiếc khăn tay: “Lau , nếu để khác thấy, họ sẽ nhạo phu nhân của tướng quân.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-47.html.]
“Cho giữ thêm một lát nữa.” Cô lắc đầu.
Anh : “Ta nhớ ngày xưa khi ngươi , đôi mắt ngươi cong như trăng lưỡi liềm.”
“ , cũng như .” Cô thở dài: “Lần đầu tiên chúng gặp , đoàn kịch biểu diễn xong cho một gia đình quan chức ở xa, tranh thủ ngoài chơi, leo lên tường nhà để hái quả, thấy. Chàng , cách hái quả trông thật vui vẻ. Ban đầu, lai lịch của , chỉ nghĩ rằng là một bạn qua đường, nên cùng thi trèo cây, bắt cá, cưỡi ngựa, cùng úp mặt xuống nước xem ai nhịn thở lâu hơn, đúng là vui vẻ.”
Anh , chỉ mỉm mà gì.
“Đến khi đề nghị chuộc khỏi đoàn kịch, mới là vị tướng quân lừng lẫy chiến công.” Cô cúi xuống, lông mi dài khẽ rung: “Thật , dù chỉ là một trai nghèo một xu dính túi, cũng sẵn lòng theo . Không lý do gì cả. Chỉ là cảm giác ở bên khác biệt với bất kỳ ai khác.”
Anh gật đầu, thêm gì.
“Kể cho ngươi những điều , thật .” Cô khuôn mặt “tươi ” trong gương: “Chỉ là khi gặp ngươi, thể kiềm chế mà nhớ những ngày tháng xưa cũ. Màn biểu diễn của ngươi bây giờ tiến bộ hơn nhiều so với khi đó.”
“Kiếm miếng cơm dễ dàng, nhất là khi còn nuôi tử, dốc sức thì . Cái cô nhóc Nguyên Giới , ăn khỏe quá mà.” Anh lớn.
Người trong phòng đang nghĩ về quá khứ, bên ngoài bóng dáng thoáng qua.
Đoan Mộc Nhẫn lặng lẽ bước ngoài, cảm giác đau đớn trong tim bỗng bùng lên như ngọn lửa.
Hóa cô và Tam Vô quen từ lâu.
Buổi biểu diễn tối hôm đó, vẫn nghiêng ngả như thường lệ, còn Đoan Mộc Nhẫn cố gắng nặn một nụ gượng gạo, ánh mắt ngừng dõi theo cô và Tam Vô.
Nỗi đau trong tim ngày càng tăng, cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh, mới thể giả vờ như chuyện gì xảy và xem hết buổi diễn.
Đêm đó, trằn trọc ngủ , dậy rót nước uống. Khi qua bàn trang điểm trong phòng ngủ, chiếc cốc suýt nữa rơi xuống , hình ảnh của trong gương trở nên kỳ lạ.