CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 45
Cập nhật lúc: 2025-12-12 15:54:21
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đã bốn ngày trôi qua kể từ khi đến đây.
Nguyên Giới chút bất an, trong khi tập luyện thường xuyên mắc .
Tam Vô trách móc nhiều, dù kéo tai cô cũng nhẹ nhàng, mặt luôn mang nụ .
Anh luôn như thế. Có tiền , thuận lợi khó khăn cũng luôn tươi, dường như đời điều gì thể khiến buồn.
Mấy ngày nay, ngoài buổi biểu diễn tối qua dành riêng cho tướng quân và phu nhân, họ gì cả. Còn về phụ nữ , khi xem tiết mục của họ cũng gì khác so với thường ngày, chỉ khi ánh mắt dừng khuôn mặt trang điểm của sư phụ, biểu cảm mới một chút đổi hiếm hoi. Cô nhận điều đó, và chắc chắn tướng quân cũng nhận .
Sư phụ thể hiện tất cả tài nghệ của , mặt cô, luôn biểu diễn hơn bao giờ hết, ngay cả khi ngã cũng ngã một cách hài hước hơn.
Sư phụ chắc vẫn còn nghĩ về cô. Nguyên Giới thầm nghĩ.
Trước buổi biểu diễn tối qua, cô đang giúp sư phụ trang điểm. Trước đây, tự trang điểm, rằng cô ngay cả một con rùa cũng vẽ , cô chịu, cố gắng luyện tập đến mức ngủ. Giờ đây, cô thể theo ý , biến khuôn mặt của thành chiếc mặt nạ phóng đại và hài hước nhất đời.
Khi thành nét vẽ cuối cùng, gõ cửa.
Phu nhân tướng quân ngoài cửa, ánh mắt lướt qua cô, dừng ở chiếc gương đồng phản chiếu khuôn mặt: “Không phiền các ngươi chứ?”
Nguyên Giới nháy mắt với Tam Vô, dậy chào cô: “Không cả, sẵn sàng, bất cứ lúc nào cũng thể lên sân khấu. Phu nhân đến đây, chuyện gì ?”
Bà bước , chằm chằm và : “Thật , ngươi trở .”
Nguyên Giới thấy ánh mắt của cô khẽ run rẩy, giống như một cố gắng mỉm nhưng thất bại.
“Lâu gặp.” Vì trang điểm nên nụ của Tam Vô càng rực rỡ hơn.
Cô im lặng hồi lâu.
“Nguyên Giới, con ngoài .” Tam Vô đầu : “Giờ vẫn còn sớm, ngoài tìm chỗ nào đó chơi .”
“Sư phụ bảo một mặc đồ giống con khỉ như con chơi ở chứ!” Nguyên Giới bĩu môi, kéo bộ trang phục biểu diễn hài hước của .
“Dù mặc bộ thì trông con cũng giống con khỉ thôi.” Tam Vô lấy một mảnh bạc nhét tay cô: “Ra ngoài chơi với mấy hầu trong phủ , hôm nay sư phụ cho phép.”
“Có tiền gì cũng dễ, hai cứ thong thả chuyện.” Cô đến mức khuôn mặt như sắp nứt , vui vẻ nhảy khỏi phòng, còn tiện tay khép cửa .
cô đ.á.n.h bạc với ai mà tìm đến một góc hẻo lánh nhất trong phủ tướng quân, giấu ở tận cuối hành lang mặt nước, dài lan can ngắm cá, khuôn mặt còn chút niềm vui nào.
Trong phòng, Tam Vô đối diện với cô. Cô chút ngượng ngùng, cúi đầu nghịch khăn tay vò nát.
“Trước đây ngươi như thế .” Tam Vô hỏi: “Ngươi , đùa, giống t.ử của . Ngươi còn nhớ đứa nhóc đó ?”
“Nhớ chứ. Nó ranh ma, tìm cách để moi bạc của .” Cô chậm rãi trả lời.
Tam Vô bật lớn.
Ngày xưa… “Ngày xưa” đúng là một từ .
Lúc đó, mùa đông lạnh hơn mấy năm gần đây, dẫn theo Nguyên Giới mới khỏi bệnh nặng, chợ Đào Nguyên biểu diễn. Anh mặc quần áo mỏng manh, nhưng bọc Nguyên Giới thành một quả bóng bông dày, đến mức nếu ngã xuống đất cũng thể nảy lên. Công việc ăn . Khán giả khi đông khi vắng, lúc biểu diễn suôn sẻ, còn phá sạp.
, chỉ cần biểu diễn, cô đều đến xem, bất kể diễn dở thế nào, cô đều và cổ vũ.
“Ngươi là trong đoàn hát bên , ngày nào cũng chạy qua đây, tập luyện ?” Anh nhanh chóng thiết với cô, mỗi biểu diễn, họ thường trò chuyện vài câu. Tính cách của cô, thêm một chút thì thô lỗ, bớt một chút thì giả tạo, vặn ở mức .
“Bên của ngươi thú vị mà, chỗ chúng suốt ngày chỉ tập luyện và hát thôi.” Cô với : “Ta thích xem ngươi diễn lắm, khuôn mặt hề , dù buồn nhất cũng vui lên!”
“Ngươi chuyện buồn ?” Ông hỏi.
“Giờ thì .” Cô lắc đầu: “Nếu , thì màn biểu diễn của ngươi sẽ ích đấy!”
Anh toe toét : “Hy vọng đừng chuyện buồn.”
Mãi về , mới , khi cô những lời đó, cha cô mới qua đời.
Chỉ khi ở mặt , chính xác là mặt khi tẩy trang, cô mới thật sự thoải mái.
Thời gian đó, bên ngoài khu biểu diễn ở chợ Đào Nguyên, luôn một khán giả nữ trung thành, chính vì sự xuất hiện của cô mà những màn biểu diễn của Tam Vô càng tận tâm và phong phú hơn.
Cô năng khiếu, những ý tưởng và đề xuất của cô đều hữu ích, khi áp dụng biểu diễn của thì mới mẻ hẳn lên.
Từ lúc ban đầu quan tâm, dần dần mong đợi thời gian kết thúc buổi diễn mỗi ngày, khi cô và ở riêng với . Khi cô bước , đôi mắt như trăng lưỡi liềm, giọng trong trẻo như tiếng chuông bạc, ngày càng khiến mê mẩn.
Thích một , lẽ là như thế .
Ngoài việc thảo luận về kỹ thuật biểu diễn, cô còn kể về việc cô đoàn trưởng phạt bao nhiêu roi, trong đoàn ai với ai thiết với , kể cả những giấc mơ cô thấy trong đêm, những niềm vui, những nỗi buồn, cô đều ngại ngần kể hết cho . Khi đó, giữa họ bất kỳ rào cản nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-45.html.]
Cô cô thích xem chui chui trong các thùng đạo cụ, nên mang thêm nhiều thùng hơn đạo cụ, giữa tiếng và tiếng vỗ tay của khán giả, chăm chỉ biểu diễn; cô rằng nhào lộn quả cầu tròn thật thú vị, nên ngày đêm luyện tập cách giữ thăng bằng quả cầu, dù té bầm dập cả cũng để ý. Tiếng reo hò của khán giả ngày càng nhiều, nhưng trong mắt , khán giả chỉ một .
Tình cảm của , khán giả , cô cũng , nhưng một rõ.
Dưới ánh trăng mờ ảo, Nguyên Giới trong sân chỗ họ ở, nhai kẹo hoa quế ngọt lịm, thứ kẹo mà cô mua bằng tiền cô kiếm từ những quấn lấy cô . Mỗi cô đến, Nguyên Giới đều đòi tiền thưởng, rằng thể xem biểu diễn của sư phụ mà trả tiền, nếu cho thì cô sẽ bám theo mà dụi mũi cô .
Tam Vô giữa sân tập luyện một trò ảo thuật mới, biến một hòn đá thành một cành hoa tươi.
“Sư phụ ơi!” Nguyên Giới gọi.
“Làm gì đấy?” Anh đang tập trung đạo cụ tay.
“Khi sư phụ chuyện với Tạ Tiểu Thanh, tại sư phụ bao giờ tẩy trang ?” Cô hỏi.
“Cô luôn đến khi chúng dọn hàng, nên sư phụ kịp tẩy trang mà.” Anh trả lời, giấu hòn đá tấm vải đen.
“Xạo!” Nguyên Giới liếc mắt: “Con thấy sư phụ chuyện . Cô thích sư phụ khi sư phụ trang điểm, và sư phụ rằng khi gặp cô , sư phụ sẽ tẩy trang.”
“Tẩy trang tẩy trang, sư phụ vẫn là sư phụ thôi mà.” Anh giũ tấm vải đen, một bông hoa tươi nở trong tay : “Đồ nhóc con, ngủ !”
Nguyên Giới nhảy xuống khỏi bàn đá: “Sư phụ thích cô .”
Tam Vô giật , bèn ném bông hoa trong tay lên đầu cô: “Không ngủ, sư phụ sẽ ném đá bây giờ đấy.”
Nguyên Giới nhặt bông hoa đỏ rực lên, sự khó chịu thoáng qua trong giây lát nhưng nhanh chóng trở vẻ bình thường. Cô nhăn mặt, : “Sư phụ hổ ! Thích nhưng chịu thừa nhận! Con thì thích bánh quế hoa, bao giờ thừa nhận! sư phụ ơi, mau đón tiểu sư nương về !”
Bông hoa cô ném trở , rơi ngay lên đầu .
“Cái để tặng tiểu sư nương nhé, đ.á.n.h t.ử thì dùng bánh quế hoa là nhất!” Cô mặt hề chạy trong nhà.
Đồ ham ăn cũng đúng, bông hoa nên dành cho cô .
Món ảo thuật thực sự ưa thích. Anh đưa bông hoa trong tay cho cô. Cô vui mừng khôn xiết.
Chiều tối, tẩy trang, mặc bộ đồ mà cho là nhất, đến bên bờ sông Đào Hoa.
Anh suy nghĩ lâu mới quyết định hẹn cô đây, rằng món quà tặng cô.
Khi bước chân của cô nhẹ nhàng đến gần, ánh mắt lướt qua tiếp tục tìm kiếm, cô nhận .
Anh mỉm vỗ vai cô.
Cô lùi hai bước, ánh mắt ngoài sự ngạc nhiên, thì chỉ là xa lạ.
“Là Tam Vô đây mà!” Anh , chút lo lắng.
Một lúc , cô mới kịp phản ứng.
Chiều tối bên bờ sông Đào Hoa bỗng trở nên lạnh lẽo. Giữa họ bao giờ sự ngượng ngùng như thế .
Anh chuyện gì xảy , chỉ đó ngơ ngẩn, chờ thời gian trôi qua.
“Ngươi thế cũng khác gì lắm.” Đến khi mặt trời lặn hết xuống sông, cô mới ngại ngùng mở lời, nụ gượng gạo.
Anh gãi đầu, : “Thực cũng mọc thêm cái mũi nào.”
Nói , để dịu bầu khí, rút từ trong tay áo một chiếc khăn màu, lướt qua tay, một bó hoa đào rực rỡ nở mắt cô.
“Cái … tặng ngươi.”
“Đẹp thật đấy.” cô nhận, dậy với : “Ta về .”
Tay khựng , nhưng nụ vẫn như thường ngày: “Tại ngươi nhận hoa của tên hề mặt hoa mà nhận bây giờ?”
Cô ngớ một lúc, : “Vì đó là tên hề.”
Những bông hoa đào ai nhận cuối cùng đều rơi xuống dòng sông.
Lần đầu tiên cảm thấy trong lòng một cái gai, càng đ.â.m càng đau.
vẫn chỉ thể .
Về đến nhà, Nguyên Giới khen hôm nay trai, lớn, phá lệ mua cho cô hai gói bánh quế hoa.
“Tiểu sư nương ?” Nguyên Giới cố tình lưng .