CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 44

Cập nhật lúc: 2025-12-12 15:54:20
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đoan Mộc Nhẫn cẩn thận đắp chăn lên cánh tay đang để lộ ngoài của cô. Đêm nay, cô ngủ yên bình. Nhìn khuôn mặt khi ngủ của cô, cứ ngỡ rằng cô đang , nhưng khi kỹ thì .

Anh khoác áo lên , bước khỏi phòng ngủ, lặng lẽ về phía thư phòng.

Trên đường , vô thức đưa tay lên ngực, mấy ngày nay, cơn đau rõ nguyên nhân càng trở nên dữ dội, như một ngọn lửa bùng cháy trong ngực, kèm theo cảm giác ngứa ngáy, mà nên để ngọn lửa đó cháy , thật sự khó chịu vô cùng.

Anh khóa cửa , bật đèn, chỉ dựa chút ánh sáng từ ánh trăng bên ngoài, chầm chậm qua xuống.

Ba năm , đúng ngày , và quân đội của ác chiến với quân địch tại cốc Dạ Lang. Dù cuối cùng chiến thắng, nhưng cái giá trả là quân tiêu diệt, m.á.u của những c.h.ế.t và thương từ cả hai phía nhuộm đỏ cả trời đất, vô đôi mắt nhắm của những c.h.ế.t, đông cứng trong bụi mù. Anh nhớ rõ ngày vì đó cũng là sinh nhật của cô, trong túi áo còn giữ một chiếc vòng ngọc trắng mà mua từ , chỉ chờ ngày khải về triều để tặng cô như một món quà. Thế nhưng, khi trèo khỏi đống xác c.h.ế.t, chiếc vòng ngọc cũng tan nát như những binh sĩ hy sinh.

Ánh trăng di chuyển chầm chậm, mặt là một bóng nhúc nhích trong bóng tối. Đó , mà là bộ chiến giáp của . Mười hai tuổi, theo cha chiến trường, cơ thể vết thương lớn nhỏ, giống hệt như những vết sẹo bộ chiến giáp .

Bên cạnh bộ chiến giáp là thanh đao ngọc vàng mà hoàng đế ban tặng, đó khắc tên của , như một phần thưởng cho những chiến công hiển hách, niềm vinh dự truyền đời.

Anh sinh ở Đào Nguyên, trời sinh phản xạ nhạy bén, sức mạnh phi thường, là niềm tự hào lớn nhất của cha. Khi những đứa trẻ khác còn mải đòi kẹo từ , múa đao gươm điệu nghệ. Sau lưng , cha cầm roi mây thỉnh thoảng gõ tay hoặc chân , chỉnh sửa những động tác đúng. Nếu tập luyện , tối sẽ cơm ăn, nhưng nếu luyện , cha sẽ ngớt lời tự hào, rằng là một đứa con thừa hưởng những ưu điểm của , tương lai sẽ xuất sắc hơn cha, tung hoành chiến trường, tiêu diệt man di, tiền đồ giới hạn.

“Con sinh với sức mạnh thần kỳ, cầm d.a.o múa kiếm thành vấn đề!”

“Thằng bé giỏi thật, phản xạ nhanh nhẹn, lên trận g.i.ế.c địch, cần sự cảnh giác như !”

“Những binh thư , khác học mười năm chắc nhớ một câu, con chỉ cần xem qua một thuộc lòng, tương lai chắc chắn là tài năng xuất chúng!”

Những lời lấp đầy bộ tuổi thơ của . Trong mắt cha, tất cả những gì ông thấy về chỉ là một “thiên tài” sinh để dành cho chiến trường.

Cha sai, thành tựu của con trai sớm vượt qua ông. Cha chỉ là một vị tướng quân từ ngũ phẩm, cho đến ngày ông ngã xuống nơi chiến trường, thậm chí kịp để một câu di ngôn, ngay cả xác cũng tìm .

màn đêm êm dịu, chiếc áo giáp của vẫn giảm bớt sự uy nghiêm, những cái c.h.ế.t và m.á.u me chiến trường dường như khắc sâu đó, suốt đời suốt kiếp thể xóa sạch, dù chiến trường đầy khói lửa ở Đào Nguyên thanh bình, một nửa linh hồn mãi mãi chìm đắm trong những cuộc chiến tranh giành, thể thực sự bình yên.

Anh từng nghĩ rằng, khi vượt qua muôn vàn khó khăn trở về, một đám cưới với ngọn nến đỏ cháy sáng, và cô, chờ đợi nhiều năm và hiểu thấu lòng , lẽ sẽ giúp linh hồn trở về từ thế giới khác. sai, sự đổi của cô đẩy một tình cảnh đau buồn và bất lực khác.

Phải chăng chính gì đó , khiến cô thể vui?

Hay là... cô còn coi quan trọng nhất nữa? Bốn năm , khi rời Đào Nguyên, cô như mỗi chia tay đây, dặn dò cẩn thận, dù thế nào cũng bình an trở về. Khi , khuôn mặt trong nước mắt của cô vẫn còn rõ ràng trong trí nhớ. Rời xa một năm, dài dài, ngắn ngắn, nhưng khi trở , dung nhan cô vẫn , nhưng trở thành một con khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-44.html.]

Không từng tìm hiểu. Từ lúc xuất chinh đến khi trở về thành , suốt một năm, cô hề bước ngoài cửa, ngoài việc thỉnh thoảng cổng thành ngóng trông, gì khả nghi. Khi đích hỏi cô chuyện gì, cô chỉ trả lời gì.

Thích một mới thể với đó. Chán ghét một , thể nổi. Lẽ đơn giản , đến cả đứa trẻ ba tuổi cũng hiểu.

Anh đặt tay lên ngực, cửa sổ. Anh tiện tay lấy một vật nhỏ từ kệ gỗ bên cạnh và nắm trong tay, đó là một con vẹt nhỏ bằng đá, một tác phẩm dở dang, vẫn còn một chiếc cánh thành , nếu kỹ sẽ thấy nó từng vỡ và dán cẩn thận.

Đây là món đồ chơi mà tự tay khắc khi còn nhỏ, để khắc nó giống hệt, dành dụm tiền tiêu vặt, mua một con vẹt lông xanh từ tay bán chim, chăm sóc tắm rửa, nuôi dưỡng nó thật kỹ lưỡng. Sau đó, khi cha ngủ, mới lấy dụng cụ giấu giường, lén khắc nó ánh trăng.

Đáng tiếc là cuối cùng vẫn cha phát hiện. Ông chỉ giận dữ mà còn phẫn nộ, đập nát tất cả các dụng cụ, thậm chí g.i.ế.c c.h.ế.t con vẹt gọi tên của , chỉ mũi mà mắng: "Con là sẽ trở thành đại tướng quân! Chứ thợ điêu khắc! Có thời gian mấy chuyện ngu ngốc , chẳng thà thêm vài cuốn binh thư!"

Anh ôm lấy xác con vẹt, dám , cũng dám biện bạch. Thực , với cha rằng, từng nghĩ đến việc trở thành thợ điêu khắc, chỉ là khi cầm lấy con d.a.o khắc, biến một tảng đá thô kệch thành con vật sống động, mỗi nhát d.a.o khắc xuống đều vui sướng, chỉ thế thôi.

Từ đó, bao giờ chạm con d.a.o khắc nữa. Trong suốt những năm tháng dài đó, con d.a.o của chỉ rơi xuống từng tên địch, chứng kiến chúng lưỡi d.a.o của c.h.é.m thành từng mảnh, m.á.u thịt văng khắp nơi.

Anh từng nghĩ rằng, khi cô trong đời, thể giống như , dùng đôi tay dịu dàng nhất của để vứt bỏ tất cả những ký ức tàn khốc, đẫm máu, tạo một cuộc sống mới đầy nhẹ nhàng và vui vẻ. , cuối cùng vẫn thể.

Cha từng với : "Con , cha xem con như bảo vật, yêu thương con sâu đậm, nên trách phạt cũng nghiêm khắc."

Cô từng với : "Đoan Mộc đại ca, trong lòng Tiểu Thanh, còn quan trọng hơn cả sinh mạng của . Muội yêu hơn tất cả."

Mọi đều yêu , nhưng tại cuối cùng tất cả đều khiến trái tim đau đớn như d.a.o cắt.

Anh hít một sâu, đặt bức tượng đá xuống, c.ắ.n chặt răng ghế. Khi cơn đau trong tim giảm bớt phần nào, mới khẽ thở phào, lau mồ hôi lạnh trán dậy về phía cửa phòng.

Khi qua một tấm gương đồng, liếc mắt qua gương và bỗng nhiên khựng , đầu kỹ, bóng dáng trong tấm gương đây luôn rõ ràng, nay như bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc, chỉ còn thấy những mảng màu mờ ảo.

Anh nghĩ rằng gương bẩn, bèn tiến tới dùng tay lau, nhưng vẫn . Hình ảnh của trong gương giống như một bóng ma quái dị, rõ ràng.

Anh sững sờ một lúc, cam lòng mà tiếp tục lau, bao lâu , hình ảnh của trong gương mới dần dần trở bình thường.

Chắc là ảo giác thôi. Anh trấn tĩnh , bước khỏi phòng.

Ngày hôm , cho vứt tấm gương đồng khỏi nhà và thế bằng một tấm gương mới.

 

Loading...