CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 37

Cập nhật lúc: 2025-12-12 15:52:52
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày xưa một ngọn núi, núi một ngôi chùa, trong chùa một lão hòa thượng, lão hòa thượng thường cầm một cây chổi, từ từ quét trong và ngoài chùa, mùa đông quét tuyết rơi, mùa thu quét lá vàng, quét dần dần thời gian trôi về phía xa.

Núi quá cao, đường quá hiểm, nên nhiều khách hương, quả dưa bàn thờ Phật chùa đều do lão hòa thượng tự hái từ núi, thỉnh thoảng lữ khách qua bái một cái, đôi khi để ít tiền bạc, khi khỏi cổng chùa với lão hòa thượng một tiếng A Di Đà Phật, ngôi chùa cũng nhỏ quá.

Chùa nhỏ như hạt cải, tên cũng gọi là chùa Giới Tử(hạt cải), chỉ một tượng Phật, một phòng thiền, một gian phòng của sư, còn là nhà bếp và nhà vệ sinh, chiếm đúng một đất nhỏ nơi khúc quanh giữa sườn núi, từ cửa sổ phòng của sư , cách một trượng là vách núi. Chùa Giới T.ử như một cây thông cô độc và bướng bỉnh, cắm rễ ở nơi gần nhất với nguy hiểm, an nhiên lớn lên, bất chấp mưa gió.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-37.html.]

Lão hòa thượng cũng những lúc nhàm chán, nhất là trong những ngày lạnh nhất của mùa đông. Không ai bầu bạn, chỉ còn cách ôm lấy cây chổi của bậc đá cổng chùa, lắng tiếng quạ kêu, tuyết thiếu dần khắp núi, đôi khi cũng chuyện với cây chổi, nội dung chẳng gì ngoài việc ngày gặp Phật Tổ còn xa, chùa Giới T.ử còn , ai sẽ hái quả cúng Phật, ai sẽ quét dọn sửa sang, ngay cả cây chổi dù là nhất đời cũng còn ai dùng nữa, chùa tuy nhỏ, vật tuy bé, nhưng cũng là một thế giới, nếu cứ thế hoang phế thì thật đáng tiếc.

Cây chổi nhất đời đương nhiên thể trả lời lão hòa thượng, nó vốn chỉ là một khúc gỗ thường, khi xây dựng chùa Giới T.ử thừa , vứt trong góc lâu, vốn cùng với nhiều phế liệu khác bỏ giỏ chuẩn đưa xuống núi bán củi, nhưng khi khỏi cổng chùa, lão hòa thượng tiết kiệm thấy, nhặt về sửa chữa một chút, buộc cỏ dại thành cây chổi, sử dụng đến mấy chục năm.

Mùa đông năm nay, cơn ho của lão hòa thượng ngày càng nặng, dần dần ngay cả đường cũng thể nổi, đến khi mặt trời lặn thì tắt thở. Cây chổi dựng bên cửa, gió bấc thổi nó kêu rì rào.

 

Loading...