CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 34

Cập nhật lúc: 2025-12-12 15:52:49
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Linh Thượng ý định rời khỏi nơi long mạch lòng đất , mà tìm một chỗ bằng phẳng nhất xuống.

nhảy từ viên ngọc xuống, chạy đến bên cạnh , nhận ánh sáng từ vết thương của đang trào ngày càng nhiều, càng nhanh, từng centimet da thịt lộ bên ngoài dần trở nên trong suốt.

Yêu quái khi sắp c.h.ế.t đều dáng vẻ , rõ điều đó.

“Anh thế !” hoảng hốt, kéo dậy: “Chỉ là một chiếc trâm bạc thôi mà, yếu ớt thế?”

“Cô là phần hồn của những trưởng của , dù là con nhưng bản tính vẫn còn. Trên thế gian , thứ duy nhất thể tổn thương chính là vũ khí từ tay cô , dù chỉ là một chiếc trâm bạc nhỏ bé.” Linh Thượng hít một , từ từ : “Dù là yêu đao, phần lớn thời gian chúng đều tồn tại hình dạng con hoặc động vật, một khi ký kết khế ước với con , chúng sẽ hóa thành đao, để họ sử dụng. Khi chủ nhân qua đời, khế ước kết thúc. Khoảng ngàn năm , chúng mới thể khôi phục hình dạng ban đầu. Thời gian dài đó là thời kỳ chúng ngủ đông, cũng là lúc yếu đuối nhất, dù ném lò luyện cũng thể chống cự. chỉ cần chúng ký kết khế ước, khi còn sống hình dạng hoặc động vật, đời thứ thể tổn thương chúng , chỉ thể là chính chúng . Sức mạnh yêu đao của cô yếu, vì thế vết thương của mới nhỏ như , mới còn thời gian và sức lực để chuyện với cô.”

ngẩn một lúc, : "Bây giờ thời gian chuyện với , sẽ đưa về núi Phù Lung, ở đó chắc chắn thể chữa khỏi cho . quen ít yêu quái, và cũng ít trong họ tài năng."

"Núi Phù Lung... Là nhà của cô ?" Anh : “Di chứng của cô khỏi ."

Hả, thì cũng nhận . Yêu quái cây, đỉnh núi Phù Lung, tất cả những chuyện khi bỏ nhà , đều trở về vị trí, như thể tự nhiên nó thế.

"Dậy !" đặt cánh tay lên vai , kéo từ đất dậy, gã , nhẹ như một chiếc lông vũ .

"Lưu Bá Ôn , đây là ‘tuyệt lộ’ của ." Anh lắc đầu với : “Về nhà . Nếu cô thực sự giúp , hãy thỉnh thoảng thăm cô , xem Chu Đệ giữ lời hứa . Sau đó, đừng bao giờ với ai rằng thanh yêu đao Tây Minh cuối cùng thế gian c.h.ế.t ."

Anh đẩy tay , xuống đất, nhắm mắt .

"Đi mà tự xem, bà đây thời gian!" tức giận từ chối.

Qua khuôn mặt của , mơ hồ thấy dòng sông ngầm đằng . Với tình trạng , thể trụ đến khi trở mặt đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-34.html.]

hít một thật sâu, đột nhiên nắm lấy cánh tay thương của , nhắm vết thương, c.ắ.n mạnh một cái.

Anh mở to mắt, đẩy gầm lên: "Cô điên !"

Lực của yếu, tất nhiên thể đẩy .

truyền chân nguyên từ trong cơ thể vết thương của , một nhát tiêu hao mất bao nhiêu năm tu vi của , chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, tiếng quạ kêu vang lên bên tai.

Anh còn dần trở nên trong suốt, vết thương cũng còn tỏa ánh sáng xanh nữa, tuy vẫn còn yếu ớt nhưng tạm thời sẽ c.h.ế.t .

"Quan hệ giữa cô và , là quá thiết." Anh đờ đẫn một lúc lâu, một câu c.h.ế.t tiệt như .

"Dù ... Anh cũng nên lời cảm ơn chứ." thở hổn hển: “Sao mang cô , giao cho Chu Đệ, cô chắc sẽ ."

" nghĩ đến việc đưa cô . cuối cùng nhận rằng, thể đưa một thanh đao mãi nhớ về chủ nhân của ." Anh bất đắc dĩ: “Cho dù là trưởng cùng sống đời phách chuyển sinh thành , đều phản đối việc chấp nhận phận của họ, sức điều gì đó để đổi, nhưng cuối cùng tất cả đều vô ích."

" là một yêu quái rắc rối." lườm một cái: “Đao nhất định là đao, nhất định là . Chỉ những thứ tuân theo ý chí của khác mới gọi là công cụ, dù nên nên đều thì đó mới gọi là công cụ, điều chẳng liên quan gì đến việc thuộc loại yêu nào! Lý lẽ đơn giản như nghĩ mãi ?!"

thì, thể c.h.ế.t một cách bất lực, sớm còn là một thanh đao nữa, nhưng gã vẫn nhận .

"Đi, lên . Anh còn nhiều thời gian để nghĩ ngợi về cuộc sống ."

kéo nhảy dòng sông ngầm.

 

Loading...