CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 32

Cập nhật lúc: 2025-12-12 15:52:47
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên tường mười bảy vết cắt.

Trên phố đầy bán hương đèn và giấy tiền, ngày mai là tết Trung Nguyên, mỗi năm ngày , con bắt đầu bận rộn với việc tế lễ tổ tiên khuất.

Những ngày gần đây định ngoài, vì phố đầy những đạo sĩ đáng ghét, là gã khổ . Di chứng của đang hồi phục nhanh chóng, hôm nay, thể nhớ một đàn ông tên là Cửu Quyết, tóc màu xanh hồ, là bạn của , rượu và ồn ào.

Mặc dù vẫn thể ghép tất cả các mảnh ký ức thành một ký ức chỉnh, nhưng là sắp tới .

Tuy nhiên, đột nhiên hồi phục ký ức quá nhanh. Bởi vì một khi ngày đó đến, nghĩa là thể rời xa Dao Thái và Hoàng.

Cuộc sống mất trí nhớ nửa tháng qua, họ là những bạn duy nhất của , dù họ thừa nhận . là món súp thịt viên của Dao Thái.

Những ngày gần đây, Dao Thái luôn vẻ mệt mỏi, mỗi tối bữa cơm, đều ngoài, theo phía ngôi làng đó, đến gần sáng mới trở về.

thử theo dõi , nhưng mỗi đều thất bại. Chỉ cần bước làng là mất dấu ngay, dù lùng sục khắp nơi trong làng cũng tìm thấy . Hoàng trở nên ít hơn, và ăn uống cũng ít .

Một ngày, khi trở về từ ngoài, thấy Dao Thái đang chuyện với cô . nội dung, chỉ nhận thấy gần đến Trung Nguyên, Hoàng càng trở nên bất an, dù cô che giấu .

Hai chắc chắn đang giấu một bí mật kỳ lạ.

Thời tiết , mưa bão bắt đầu từ ba ngày , còn nhiều rằng, mấy ngày gần đây lúc nửa đêm, thường những rung động kỳ lạ từ đất đ.á.n.h thức.

Mặc dù ngủ như c.h.ế.t, nhưng sáng sớm hôm , cũng một luồng sức mạnh kỳ lạ từ đất đ.á.n.h thức trong chốc lát.

Lúc , mái hiên, chống cằm, cau mày bầu trời đen kịt như sắp sập xuống. Dao Thái bước đến bên , ném cho vài đồng tiền lẻ và : “Đi mua ít nhang đèn về. nấu bữa tối, thời gian.”

“Mưa to thế !” trừng mắt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-32.html.]

“Ở sông còn c.h.ế.t đuối, chút mưa sợ gì!” Anh thản nhiên trả lời: “ nấu món thịt viên mà cô thích nhất, đợi cô về.”

Được , , đành chịu thua cái miệng !

che ô khỏi nhà, đến tiệm giấy gần nhất, lẩm bẩm, yêu quái cũng đón Tết Trung Nguyên , đúng là lạ lùng.

Khoan , đột nhiên trong lòng chợt thấy lo lắng, bao lâu nay, Dao Thái từng nhờ bất cứ việc gì cho . chạy nhanh về nhà, quả nhiên mất, chỉ còn chiếc xe lăn của Hoàng cô đơn cửa sổ.

Trên tường, chỗ khắc dấu thời gian, để vài chữ chẳng mấy mắt, “Hẹn gặp , bảo trọng.”

Đồ lừa đảo! Sao thêm câu “Quen cô là may mắn ba đời” nữa cho trọn vẹn!

vứt tiền giấy trong tay xuống, đội mưa chạy ngoài.

nghĩ, nếu hôm nay tìm thấy họ, kiếp thực sự sẽ chẳng bao giờ gặp nữa. Chúng trải qua sinh t.ử cùng , quen cũng đầy một tháng, nhưng ăn cơm của , cũng nên lời cảm ơn trực tiếp. Nếu họ gặp khó khăn, sẽ giúp đỡ, dù thể gì. Ơn nhỏ cũng nên báo, mắc nợ ai. Yêu quái , sẽ đưa Hoàng ?

nhớ cách bay, nhưng cơn mưa như trút nước loạn phương hướng của .

Làng?! Ngôi làng mà Dao Thái thường lui tới? Trong lòng chợt lóe lên.

lúc , từ giữa màn mưa dày đặc trung, vang lên âm thanh mà bao giờ nhất trong đời.

“Yêu quái cây, cô với duyên sâu như , theo về?”

đầu , kẻ dai như đỉa đó là tên đạo sĩ c.h.ế.t tiệt đang cưỡi một con rồng bằng giấy, nham hiểm với .

 

Loading...