Trời tối hẳn, một mảnh trăng non vỡ nát trong dòng sông, một ngôi nào, từ xa vọng một tiếng sấm mơ hồ.
Gió ngày càng lớn, tóc rối tung lên.
ở đây từ chạng vạng đến khi trời tối, đàn ông đó tảng đá như c.h.ế.t , chiếc nón lá che kín đến nỗi gió cũng thổi bay .
Một loạt tiếng bước chân lộn xộn vang lên từ xa, ba bóng từ đầu làng vội vàng tiến về phía bờ sông.
Người đầu cầm một chiếc đèn lồng, khuôn mặt chiếu sáng rõ ràng, là đàn ông thấp béo mà gặp bên bờ ruộng ban ngày, phía ông là một nam một nữ trẻ tuổi, mang theo hành lý đơn giản, quanh.
rõ, đàn ông trẻ, rõ ràng là phạm nhân c.h.é.m đầu ban ngày.
May mà là yêu quái, nếu chắc giật nhảy dựng lên.
tận mắt thấy đầu của rơi xuống đất, lăn vài vòng mới dừng .
Dao Thái cuối cùng cũng tỉnh dậy, gỡ chiếc nón lá , tảng đá ba đang chạy về phía .
Trước tảng đá, đôi nam nữ quỳ xuống , dập đầu ba cái thật mạnh. Anh chỉ phất tay, đưa cho họ một chiếc túi nhỏ, : "Một ít bạc, chúc đường bình an."
Lại thêm một màn lóc t.h.ả.m thiết, nghìn cảm ơn.
Sau đó, gã đàn ông dẫn hai đến chiếc thuyền nhỏ ở phía xa, mở mái chèo, đưa thuyền nhanh và định về phía xa.
Một giọt mưa rơi mí mắt , bất chợt thấy giọng : “Mưa , còn về ?”
đành từ chỗ nấp bước , đến mặt , chỉ chiếc thuyền nhỏ đang dần xa: “Giải thích ? Hay là với , đó thực là em sinh đôi của t.ử tù.”
“Di chứng của cô đang hồi phục.” Anh : “Cô và cô, thực đều là yêu quái.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-31.html.]
“Vào ban ngày, chắc chắn là dùng thủ đoạn ảo thuật. Anh c.h.é.m đầu , ?” hiểu rõ khả năng của yêu quái, nhưng đến giờ vẫn thể nhận bản chất thật sự của .
“Người do g.i.ế.c. Cha của kẻ g.i.ế.c thật sự chức tước cao hơn nhiều so với quan huyện. Nếu cô nhiều hơn thế gian , cô sẽ nhận rằng tiền và quyền thể đổi lấy nhiều thứ, kể cả mạng .” Anh : “, t.ử tù nào đáng c.h.ế.t cũng thể gặp .”
“Gã đao phủ g.i.ế.c .” quan sát từ xuống : “Vì công lý của nhân gian?”
“Cô nghĩ thế nào cũng .” Anh bỏ , tiếp tục bước về phía .
“Anh cứu bao nhiêu như thế?” hỏi lớn.
“Chưa đếm .”
“Anh g.i.ế.c bao nhiêu ?”
“Chưa đếm .”
Anh biến mất khỏi tầm của .
Ba ngày , công t.ử giàu nhất huyện Trường Hoan, Tiêu đại công tử, phát hiện t.ử vong chiếc giường thêu tại viện Phong Hương, thể và đầu rời . Cô gái thanh lâu cùng ngủ một đêm nhận điều gì, sáng hôm mở mắt dọa cho hồn vía lên mây. Chính quyền bận rộn với vụ án đến mức cuồng, nhưng tìm dấu vết của hung thủ.
Có lén lút rằng, Tiêu đại công t.ử vốn ngang ngược và kiêu ngạo, gia nhân của gã thực gã hại c.h.ế.t, chỉ vì gã một cha quan trong triều, nên tìm đủ cách để cứu gã, tội nghiệp , con dê thế mạng c.h.é.m đầu và công khai xử án đó lâu. Có thể thấy đây là do thần tiên linh ứng, ai bảo đời công lý, ác nhân tự báo ứng.
vẫn ung dung ăn cơm do Dao Thái nấu, thấy điều gì bất thường. Chỉ điều ban đêm khi đuổi muỗi, vô tình : “Những nên g.i.ế.c thì nỡ, còn những nên g.i.ế.c thì bỏ qua một ai!”
Bốp, tiêu diệt một con muỗi.
Anh phản ứng gì, như thường lệ mang chiếu rách của ngủ ở sân.