CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 28

Cập nhật lúc: 2025-12-12 15:52:43
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không ai thể vượt qua ngươi, trẫm chờ ngươi trở về.

Hoàng tướng quân, đừng tiến thêm nữa! Đó là vực Quỷ Nha, thể !

Lùi là c.h.ế.t!

Câu 'lùi là c.h.ế.t'... luôn đ.á.n.h thức cô khỏi giấc mơ. Cô thức dậy đống xương trắng phát mùi hương lạ lùng và nhợt nhạt. Ngôi Thái Miếu chôn vùi lòng đất hàng nghìn năm từng thấy ánh mặt trời, những con côn trùng phát ánh sáng lân tinh bay lượn xung quanh, mang đôi mắt của cô khỏi bóng tối. Những đốm sáng màu xanh lạnh lẽo bay lơ lửng, chiếu rọi cảnh tượng tàn tích đổ nát xung quanh, những phiến đá tĩnh lặng ngàn năm trông giống như những bộ xương khác.

Cô vẫn thể cử động, ngay cả việc rút kiếm tự vẫn cũng bất khả thi.

Yên Vương, , giờ là Hoàng đế , hẳn là đang nóng lòng chờ đợi cô trong cung điện. cô chắc nịch rằng sẽ trở về trận tuyết đầu tiên trong năm.

Trong bóng tối, đang giẫm lên những bộ xương, từng tiếng kêu rắc rắc vang lên.

Miệng cô mở , thức ăn và nước từ từ đổ .

"Đưa ngoài, sẽ thưởng lớn!" Cô cố gắng mặt , mờ nhạt mặt.

Từ vách đá cao như thế rơi xuống, cô còn sống là do mệnh, trong tình trạng gân cốt gãy nát, như xác c.h.ế.t mà còn sống sót, là nhờ ân huệ của - là ai, cô đến giờ vẫn . Chỉ đến và trong nơi như mồ mả lòng đất dễ dàng như ma quỷ. Không lạ gì khi đầu gặp , cô cứ nghĩ gặp ma. Anh ba câu: Một, chữa thương. Hai, cô là những kẻ mang cùng mục đích nhưng c.h.ế.t cô. Ba, cô c.h.é.m nát, đúng là điều hiếm .

, một bộ xương nào mặt đất là chỉnh, tất cả đều một lực mạnh mẽ c.h.é.m thành nhiều mảnh.

Khi rơi xuống vực sâu , cô cảm nhận luồng khí sắc nhọn và mạnh mẽ từ đáy vực bùng lên, như hóa thành vô lưỡi d.a.o thép, đủ sức xé nát cả thế giới, nuốt chửng cô. Cô thậm chí cảm nhận bên tai vật sắc nhọn vụt qua, nhưng, lưỡi d.a.o nào, ít nhất là cô thấy. Những vết thương đều do va đập khi tiếp đất, vết thương do lưỡi sắc gây .

Nếu nhờ kẻ giống như ma quỷ chăm sóc việc ăn uống, cô sớm lìa đời.

"Cô gì?" Anh thu bình nước , vài con côn trùng bay lượn đầu , ánh sáng yếu ớt hé lộ một khuôn mặt mờ nhạt.

"Ngươi chắc chắn cách đưa ngoài! Chỉ cần ngươi chịu giúp, sẽ thưởng lớn!" Từ hôm qua, cô còn cảm nhận tứ chi, còn đau đớn nữa, tinh thần cô hơn nhiều, giọng cũng mạnh mẽ hơn.

"Cô vẫn ?" Côn trùng bay , khuôn mặt chìm bóng tối.

"Tất nhiên! Đây là Thái Miếu của Hạ Kiệt, mộ phần của !" Cô cố gắng bắt lấy ánh mắt của : “Hoàng đế vẫn đang ở kinh thành chờ . Những kẻ bỏ trốn chắc chắn dám trở về kinh thành, Hoàng đế mất liên lạc với , chắc chắn sẽ cử đến tìm. Dù tìm thấy bảo kiếm của Hạ Kiệt, vẫn báo cáo cho ngài."

"Những kẻ chạy trốn về kinh thành, và gặp Hoàng đế."

"Cái gì?!"

"Ba năm , bọn chúng về, và giao ba thanh kiếm cho chúng. Hoàng đế vui mừng, nhưng vẫn bí mật cho Cẩm Y Vệ xử t.ử chúng." Anh thản nhiên kể : “Hoàng đế cô rơi xuống vực, sống c.h.ế.t rõ, nhưng hề cử ai đến tìm cô. Vị trí của Hoàng tướng quân, mới thế."

Cô sững sờ hồi lâu, quát lên: "Vớ vẩn! rơi xuống đây mới ba ngày, đến ba năm?!"

“Trên núi một ngày, trần gian ngàn năm. Thái miếu vốn dĩ là mồ chôn của thời gian.” Anh mỉm .

“Ngươi điên !” Trái tim cô đập mạnh: “Nghe đây, hoặc là thả ngoài, hoặc là g.i.ế.c ! Ngươi rốt cuộc là ai, tại giao ba thanh thần đao cho bọn họ?”

Anh im lặng một lúc, tiến lên đỡ cô lòng. Trước mặt là một tảng đá mờ ảo ánh sáng của những con trùng phát quang, đó chỉ ba bệ d.a.o trống rỗng.

“Ba thanh đao đó c.h.ế.t từ lâu, những gì mang chỉ là xác của chúng. Ta dùng một phương pháp cho chúng trông như còn sống, để lừa gạt những thuật sĩ phân biệt thật giả. Như , hoàng đế mới thể yên tâm.” Anh chậm rãi , thổi một về phía , khiến những con trùng phát quang hoảng sợ, chạy mất, ánh sáng tảng đá biến mất: “Người mà cô đợi là hoàng đế, mà là .”

đầu , ánh mắt giận dữ và kinh ngạc rơi đôi mắt trầm lặng như đá của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-28.html.]

Ai mà khi còn trẻ gặp một kẻ tồi tệ nào đó, giống như ai là yêu quái mà khi còn trẻ gặp một đạo sĩ thối nào đó.

thì, thua trong cuộc chiến với đạo sĩ.

Dù rằng cũng chẳng còn là một yêu quái trẻ nữa. Từ khi là một cái cây núi Phù Lung đến lúc trở thành một nữ yêu quái chạy lung tung khắp nơi như hiện tại, thể xác định qua bao nhiêu năm . Chỉ tiếc rằng tuổi cao nhưng bản lĩnh vẫn đủ. T.ử Miễu, đưa cõi trần, dạy nhiều điều về vũ trụ và loài , nhưng dạy nhiều pháp thuật, cùng lắm chỉ là biến một con bướm một bông hoa. Còn Ngao Sí, kẻ xem như tài sản riêng của , thì chẳng bao giờ giảng cho điều gì, chỉ lo dạy cách biến một tia sáng thành một vũ khí thể chẻ đôi tảng đá, hoặc thế nào để trong thời gian ngắn nhất ném kẻ thù xuống sông như ném rác, v.v. Anh chẳng coi trọng bất cứ pháp thuật nào mà T.ử Miễu dạy , rằng hoa và bướm thể cản nổi đao kiếm của kẻ thù, nếu thật sự thích ai đó thì tìm cách để dạy đó cách bảo vệ trong thế giới đầy nguy hiểm .

Nếu Ngao Sí bớt chút kiêu ngạo, chút gì đó giống một thầy đáng tin cậy và đáng kính hơn, thì nghĩ cũng sẵn lòng học tập nghiêm túc với . rõ ràng sẽ bao giờ điều đó, thô bạo và kiêu căng, phương pháp giảng dạy áp đặt và bao giờ dứt. Còn nữa, lắm lời, cực kỳ lắm lời. Chỉ cần rời khỏi tầm mắt một chút, chẳng hạn như xuống chợ chân núi ăn một bát mì vằn thắn, mua một đôi giày thêu gì đó, thì thể càu nhàu suốt từ bữa cơm đến bữa cơm, nội dung luôn là em học hết bản lĩnh mà tự ý xuống núi là hành động đáng c.h.ế.t, ngay cả đạo sĩ tệ nhất cũng thể yêu quái như em đầu rơi m.á.u chảy bla bla bla... Anh đặt quy tắc cho là, khi cho phép, tự ý rời khỏi núi Phù Lung nếu sự giám sát của .

Thời đó, Ngao Sí luôn liên tưởng đến một con gà bá đạo và thần kinh, dùng phương thức đơn giản và thô bạo nhất để bảo vệ đứa con của . Và luôn cảm thấy rằng, dù ngày nào đó tu luyện thành một yêu quái mạnh mẽ, cũng sẽ từ bỏ vai trò giám hộ của . Dù nữa, thể tìm hàng ngàn lý do để giữ mãi bên cạnh .

thời điểm đó, ai trói buộc cả.

quen với sự đồng hành của Ngao Sí, nhưng điều đó nghĩa là thích . Dù , những càu nhàu mắng mỏ và phản kháng chịu thua, quyết tâm rời nhà, bỏ trốn khỏi con rồng ác bá của biển Đông , và thực hiện.

dùng phương pháp dạy để che giấu dấu vết của , lén lút xuống núi Phù Lung. Trước khi rời khỏi nơi quen thuộc , quên xuống chợ núi ăn một bát mì gà yêu thích, ăn nghĩ xem sẽ . Cuối cùng vẫn , chỉ cần nơi đó đủ xa là . Tùy ý chọn một hướng, hiên ngang bước lên hành trình. Núi Phù Lung nhanh chóng bỏ phía , cũng thấy nữa.

Từ T.ử Miễu đến Ngao Sí, ai từng đưa quá xa. Vượt qua núi cao, sông dài, tiếng hát của các cô thôn nữ khi giặt giũ bên suối, thấy những cánh đồng lúa mạch chao đảo trong gió, cũng qua những thành thị phồn hoa với các công t.ử bảnh bao cưỡi ngựa và các mỹ nhân yểu điệu bước nhẹ nhàng. Thế giới tô điểm bằng những điều tuyệt , thứ đều khiến vui vẻ. Khi mệt thì bay một đoạn, bay mệt thì tìm một nơi kín đáo ngủ một giấc. Một cuộc hành trình bạn đồng hành và điểm đến, hóa cũng quá cô đơn.

Cho đến khi đến một nơi gọi là huyện Trường Hoan, hành trình của vẫn suôn sẻ và vui vẻ. Huyện Trường Hoan, cái tên thật vui vẻ. Chỉ là ngờ rằng, việc tìm một nơi vui vẻ mang đến cho một tai họa nhỏ... một đạo sĩ râu ria xồm xoàm, đủ để xây tổ cho chim, nhắm . Anh cải trang thành một bán đùi gà nướng, dùng mùi thơm hấp dẫn và chiêu mua một tặng hai để lừa gạt một yêu quái kinh nghiệm giang hồ như .

ăn sáu cái đùi gà, trong đó một cái giấu bùa của tên đạo sĩ thối.

Anh niệm một câu chú, bụng lập tức quặn đau như trời long đất lở. nghĩ cũng là một trong những kẻ bắt yêu quái về luyện đan hoặc tu luyện, nhưng : “Thụ Yêu, cô t.ử của , sẽ giải chú .”

“Cút! Làm t.ử , sớm muộn gì cũng rận từ trong bộ râu dài của c.ắ.n c.h.ế.t!” c.ắ.n răng chửi, thể gì với lá bùa trong bụng. , khi đó, là bà chủ quyền uy vô hạn, bản lĩnh và cá tính, nổi giận mà vẫn bình tĩnh như bây giờ. Khi đó, chỉ là một yêu quái nhỏ thoát khỏi cái bóng tình cảm, đang học cách một yêu quái lớn dễ ức hiếp. Cái “nhỏ” ám chỉ tuổi tác, mà là năng lực.

“Đi theo sư phụ, ngày nào cũng đùi gà ăn!” Giọng đầy giễu cợt: “Dáng ăn của cô lắm, mãi ngán.”

Cái tính nóng nảy của giống như một quả pháo, chỉ cần châm ngòi là nổ.

dùng tất cả những pháp thuật tấn công mà Ngao Sí dạy, gắng sức chịu đựng cơn đau bụng, đấu với tên đạo sĩ thối đến trời long đất lở, từ lúc mặt trời mọc đến khi mặt trăng lên, từ nóc nhà đến núi rừng. Chiếc váy lụa xanh của và chiếc áo choàng đen của vẽ nên những đường cong dữ dội trong cuộc chiến sinh tử, ngày và đêm, trời và đất.

Mặc dù cố gắng, nhưng vẫn thể đ.á.n.h bại .

Đánh … thì chạy thôi, còn gì nữa!

Vì thế nhảy xuống sông. trời sinh là kiện tướng bơi lội, nếu đưa đến Olympic thể lấy huy chương vàng luôn á. Ai bảo cái thuộc tính trời cho của gỗ là nổi nước chứ.

Dòng nước sông chảy xiết đẩy lao nhanh về phía , trong lúc chìm nổi, thấy gã đạo sĩ hôi hám bờ mà đuổi theo.

Có lẽ bơi, nghĩ thầm một cách may mắn.

quên mất lá bùa trong bụng, nó càng ngày càng phát tác dữ dội, ruột gan lẽ sắp thối rữa , ý thức và cơ thể đều bắt đầu suy yếu, nước sông đục ngầu tràn miệng mà thậm chí còn sức để phun .

Có lẽ Ngao Sí đúng, thế giới thực sự đầy rẫy những nguy hiểm ẩn giấu.

Lúc sắp mất ý thức, yêu quái cây học nghệ tinh và mất bảo vệ chỉ một ý nghĩ, tuyệt đối để Ngao Sí , rằng thực c.h.ế.t vì sáu chiếc đùi gà đáng hổ.

 

Loading...