CÂU CHUYỆN PHÙ SINH – QUYỂN 2 - Chương 27
Cập nhật lúc: 2025-12-12 15:51:32
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày 31 tháng 12, buổi sáng sớm.
Ban Trác Mỹ biến mất, A Chu cũng thấy .
Yêu quái ngốc tìm khắp thị trấn Sơ Vân nhưng thấy bóng dáng của họ. Hôm đó, A Chu nhờ nó đưa đàn ông đang bất tỉnh đến một nơi xa khỏi thị trấn Sơ Vân. Vì , nó mất nhiều ngày để đưa đàn ông đó đến một nơi xa ngàn dặm, khi thì phát hiện căn hộ 601 và 602 trống rỗng.
Hôm nay thời tiết tệ, mưa liên tục ngớt.
Trên con đường dẫn lên núi Sơ Vân, những chướng ngại vật do dân làng đặt vẫn còn đó. Ngước lên, những ngọn núi cao vút như những khổng lồ lặng lẽ, suy tư xuống thế giới chân .
Trong căn nhà đá cổ xưa, bỏ hoang từ lâu ở lưng chừng núi, Sở Nhã Nhạc đang cầm súng, cảnh giác quan sát xung quanh.
"Anh..." Ban Trác Mỹ trói chặt cột trong nhà, yếu ớt thể tự giải thoát. Sau khi chắc chắn rằng trong nhà ai khác và cũng bất kỳ vật gì nguy hiểm như bom, Sở Nhã Nhạc mới cất s.ú.n.g , tiến đến và tháo dây trói cho Ban Trác Mỹ.
"Đồ ?" Anh hỏi vội vàng.
"Chú Đoạn lấy nó . Ông cũng rời ." Cô cau mày .
Hai ngày , Sở Nhã Nhạc ở tận Vancouver đột nhiên nhận một tin nhắn từ chú Đoạn, nội dung là: "Ban Trác Mỹ và con yêu quái đều đang ở chỗ . Chúng cần chuyện thêm. Đừng mang ai theo, nếu sẽ bao giờ bí mật thực sự của núi Sơ Vân!" Kèm theo đó là bức ảnh Ban Trác Mỹ trói và vị trí cụ thể của căn nhà đá. buộc đến.
"Khốn kiếp!" Sở Nhã Nhạc đ.ấ.m mạnh cột: “Lão già đó dám đến phá hỏng chuyện của lúc !"
"Anh, chúng về thôi." Ban Trác Mỹ : “Đừng tiếp tục dự án ở núi Sơ Vân nữa!"
"Em lão già đó cho sợ ?" Sở Nhã Nhạc trừng mắt cô: “Dù yêu quái, vẫn cách khác. Những gì Sở Nhã Nhạc thì ai thể ngăn cản! Anh cho họ một con đường sáng, là chính bọn họ tự tìm cái c.h.ế.t, chẳng liên quan gì đến ai khác!"
Anh phắt dậy, bước nhanh cửa.
"Anh, định thế?" Ban Trác Mỹ đột ngột dậy, vẻ yếu ớt biến mất, ánh mắt lạnh như băng.
Sở Nhã Nhạc đầu , cô em gái mà chỉ lúc còn khác hẳn, sững sờ trong giây lát, : "Tất nhiên là về Vancouver, dù lật cả trái đất, cũng tìm cho lão già đó!"
"Anh thể trở về , trai." Ban Trác Mỹ từ trong túi áo lấy một chiếc bình nhỏ bằng ngón tay cái.
Sở Nhã Nhạc kinh ngạc, thốt lên: "Yêu quái?!"
"Trận lở tuyết hai năm , em nghĩ đó là kết thúc. chúng vẫn sống sót, trái tim của ác quỷ vẫn đập, đôi mắt của ác quỷ vẫn khép ." Cô từ tốn : “Em từng nghĩ, lẽ đây là sự ban ơn cho chúng một cuộc sống mới. Em ôm ấp một hy vọng ngớ ngẩn nào đó, mơ tưởng rằng cuộc sống của chúng sẽ đổi. Hai năm trôi qua, em nghĩ rằng chúng sẽ tiếp tục con đường mà bố nữa. Em nỗ lực kinh doanh công việc gia đình, dù thứ khó khăn, nhưng lòng em vẫn cảm thấy bình yên. Cho đến khi với em về mỏ vàng Sơ Vân, em mới hiểu rằng bao giờ ý định từ bỏ ‘thương vụ’ đây. Em giả vờ thuận theo, theo kế hoạch của , mang yêu quái đến đây, vì em vẫn còn hy vọng cuối cùng, hy vọng rằng thời khắc cuối cùng, thể trở một con thực sự."
Sở Nhã Nhạc nhíu mày chặt hơn, gì, chằm chằm chiếc bình tay cô.
"Em tự nhủ, nếu cuối cùng chọn dừng , thì chúng sẽ cơ hội để tiếp tục sống. , từ bỏ." Cô mỉm từng : “Nơi thuộc về ác quỷ là địa ngục, thế giới tươi ."
"Em..." Sở Nhã Nhạc lùi một bước, như thể rắn độc cắn: “Trận lở tuyết đó, là tai nạn?!"
"Lần cũng ." Ban Trác Mỹ giơ chiếc bình lên: “Bên trong, em bỏ tóc của dân làng. Mà là của và em. Chúng nợ quá nhiều, trả thì ."
"Đừng..." Sở Nhã Nhạc hoảng sợ chằm chằm tay cô.
Chiếc bình rơi khỏi ngón tay của Ban Trác Mỹ, rơi xuống đất.
Ngay khi rơi xuống đất, một loạt những sợi tơ mỏng màu trắng bất ngờ từ hư xuất hiện, quấn lấy cái bình kéo nó về phía .
Ánh mắt của Ban Trác Mỹ và Sở Nhã Nhạc dõi theo chiếc bình di chuyển lên trung.
A Chu đón lấy chiếc bình một cách định, hít một , những sợi tơ quấn quanh chiếc bình thu trở miệng .
“Yêu quái , để xử lý.” Anh mỉm .
“Anh theo dõi ?” Ban Trác Mỹ , nghiến răng : “Anh cũng thấy gì ! Không con yêu nghiệt đó, vẫn sẽ dùng cách khác để đạt mục đích!”
Sở Nhã Nhạc liếc A Chu một cái, đột nhiên bất ngờ nhảy lên trung, kéo A Chu xuống để cướp lấy cái bình. tay kịp chạm ống quần của A Chu thì ngã mạnh xuống đất, vô sợi tơ từ trung bay , chỉ trong chốc lát quấn thành một cái “kén tằm”.
Chưa để Ban Trác Mỹ kịp phản ứng, những sợi tơ cũng lao về phía cô.
“Anh gì !” Ban Trác Mỹ kịp tránh, những sợi tơ ấm áp quấn lấy từng lớp một.
Ngón tay của A Chu khéo léo xoay chuyển giữa các sợi tơ, : “ sinh là một thợ sửa chữa, việc thể , chỉ là sửa chữa.”
*
Bố với rằng, thứ khó sửa chữa nhất thế gian chính là trái tim tan vỡ của con . Theo những gì , mỗi một đồng loại từng sửa chữa trái tim con , đều trải qua phần đời còn trong những tác dụng phụ to lớn. Trí nhớ và trí tuệ của chúng , bao gồm cả cơ thể, sẽ nhanh chóng suy tàn. Sau khi sửa chữa xong cho hai , lẽ sẽ quên mất là ai trong vòng hai mươi tư giờ. Cơ thể sẽ ngày càng nhỏ , quá ba tháng sẽ thoái hóa thành hình dạng của một đứa bé, trở về nguyên hình, và biến mất một thời điểm xác định.
là một hùng cứu thế, cũng lý tưởng cao cả, chỉ là một yêu quái lấy việc sửa chữa ý nghĩa cuộc sống. Quyết định sửa chữa trái tim của hai em Ban Trác Mỹ vì vĩ đại, cũng vì mối quan hệ của với cô . ngu ngốc, rằng chỉ cần sửa chữa trái tim của họ, thế giới sẽ bớt những thứ hỏng hóc. Trái tim hảo càng nhiều, khối lượng công việc của chúng càng ít .
Sau khi thành việc sửa chữa, tin rằng núi Sơ Vân sẽ còn nguy hiểm nữa, và cũng cần để dấu vết cho thấy từng tồn tại, sẽ rời khỏi nơi , bất cứ . sẽ ở chung cư Vân Lai để tiếp tục canh giữ tòa nhà , nếu ai đến tìm để sửa chữa thứ gì, hãy với họ rằng nghỉ hưu.
Sau ngày hôm nay, sẽ còn nhớ những gì xảy trong quá khứ, cũng sẽ gặp điều gì. Có lẽ theo bản năng, vẫn sẽ sửa chữa con đường của , cho đến ngày còn sức để sửa nữa.
khâu chiếc USB chứa đoạn video túi áo ngầm của , nếu một ngày ai đó thấy, xin hãy đối xử với . Haha.
Tất nhiên, nếu bạn tình cờ là đồng loại của , nếu bạn tình cờ gặp bố , xin gửi lời hỏi thăm của đến họ, và hãy in bảng danh sách trong USB đó đưa cho họ, trong đó là tất cả những thứ sửa chữa cho đến nay. Hãy với họ rằng, con trai của họ phụ lòng họ, là một thợ sửa chữa tận tâm. nhớ họ. Nếu cuộc đời cũng cần sửa chữa một điều gì đó, nghĩ đó chính là một đoạn ký ức về tình cảm gia đình thiếu sót khi còn trẻ.
Cuối cùng, nếu bạn thực sự thấy đoạn video , xin hãy đến núi Sơ Vân, và xem hai em Sở Nhã Nhạc và Ban Trác Mỹ còn bình an .
Câu chuyện của đến đây là kết thúc, tạm biệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/cau-chuyen-phu-sinh-quyen-2/chuong-27.html.]
A Chu.
Nụ của A Chu dừng màn hình.
“Em xem đến hai mươi đấy.” Ngao Sí với giọng buồn bã phía .
“Khi em xem thì xem!” tắt cửa sổ video. Mỗi thấy nụ của A Chu dừng , đứa bé đang vui vẻ chạy nhảy, và Ngao Sí đồng lòng , trong lòng mỗi , tình yêu thương dành cho tên nhóc tăng thêm một chút.
, như chính , cơ thể của ngày càng nhỏ , tốc độ suy tàn cũng ngày càng nhanh hơn. Ba ngày còn chạy khắp nơi, nhưng sáng nay, biến thành một đứa trẻ chỉ mút tay và òa.
Bên ngoài vang lên tiếng la của Cửu Quyết: “A! Quần áo của , quần áo của ! Nó tè lên quần áo của !” Ra ngoài xem, Cửu Quyết đang nổi giận ôm lấy A Chu, thứ bé nhỏ trong lòng đang vui vẻ vung vẩy tay chân và khanh khách.
Lão già từ khi ở Bất Đình một đứa bé, ngày nào cũng chạy đến xem và tiện thể ăn chực, thường xuyên cãi với Ngao Sí vì tranh giành đứa bé. Mọi đều câu chuyện của A Chu, nhưng ai nhắc đến nhiều, việc mà ở Bất Đình mỗi ngày, chính là chơi đùa cùng .
Cửu Quyết , A Chu là một “Tri bổ” trong giới yêu quái, khác với những nhện tinh bình thường, các Tri bổ trời sinh tính tình ôn hòa, cả đời chỉ sửa chữa thế giới . Số lượng của giống loài ít, nhưng tuổi thọ chỉ trăm năm. Sau khi sinh con, chúng chỉ chăm sóc con trong một thời gian ngắn, rời để tập trung công việc của . Chúng sẽ sửa chữa nhiều thứ trong đời , nhưng ai cách chúng sửa chữa, sự tồn tại yên bình của thế giới phần nào nhờ công lao của chúng. Chỉ là, khi những nơi hỏng thế giới ngày càng nhiều, lượng Tri bổ cũng ngày càng ít , quá nhiều thứ cần sửa chữa, chúng thường thể chờ đến lúc kết hôn sinh con vì cạn kiệt sức lực mà biến mất.
Trong thời gian khi A Chu mất trí nhớ và gặp chúng , ai xảy chuyện gì. đoán rằng, ngay cả trong giai đoạn suy tàn, vẫn theo bản năng sửa chữa những thứ mà cảm thấy hỏng. Ví dụ như con gấu lấy mật .
bế từ tay Cửu Quyết, vuốt ve mảng tóc chuyển sang màu xám trắng đầu , đó là dấu hiệu của yêu quái khi gần kề cái c.h.ế.t.
Mỗi khi Ngao Sí thấy mái tóc của A Chu, thường vô thức dời ánh chỗ khác, khuôn mặt thể tỏ quan tâm. , lén lút tìm kiếm trong nhiều sách cổ, hy vọng tìm cách kéo dài sự sống cho A Chu.
Thế nhưng, hai ngày , A Chu vẫn rời .
Sáng hôm đó, trong vòng tay của Ngao Sí, A Chu co thành một vòng sáng nhỏ, trong đó một con nhện nhỏ màu xanh dương với những hoa văn tròn , một trong những chiếc chân nhỏ của nó khẽ cử động, như đang vẫy tay chào tạm biệt.
Ánh sáng chiếu từ cửa sổ càng lúc càng rực rỡ, cơ thể của con nhện càng lúc càng trắng, càng lúc càng trong suốt, cuối cùng còn gì nữa. Ngao Sí vẫn cầm bình sữa trong tay, ngẩn ngơ , giữ nguyên tư thế trông vẻ ngộ nghĩnh đó lâu khi từ từ hạ tay xuống, mặt phía cửa sổ.
"Dù cầm bình sữa, vẫn là một bố trai." bên cạnh, hôn nhẹ lên má .
Trên n.g.ự.c , đeo một mặt dây chuyền hình bông hoa bằng vàng ròng, món quà Ngày Quốc tế Thiếu nhi mà Ngao Sí giấu trong hộp giày và tặng . Sợi dây đen đeo mặt dây chuyền là do chính tay A Chu dùng chỉ tơ tự đan, một tác phẩm thủ công .
nhớ lúc bé luồn sợi dây qua bông hoa và đeo lên cổ , thì thầm bên tai : "Mẹ ơi, sợi dây con đan sẽ bao giờ đứt, quà của bố tặng sẽ bao giờ mất ! Con yêu bố ."
Chúng cũng yêu con.
và Ngao Sí đến hai nơi, một là New Zealand, một là huyện Sơ Vân.
Ba tháng , Sở Nhã Nhạc và Ban Trác Mỹ phát hiện ngất xỉu trong chung cư Vân Lai, viện suốt một tháng mới tỉnh .
Theo lời bên cạnh họ, Sở Nhã Nhạc khi tỉnh dậy " đổi ", còn là thiếu gia tàn nhẫn như . Không lâu đó, tất cả các dự án phản đối dữ dội của Hải Bác Năng Lượng đều đình chỉ, bao gồm cả mỏ vàng ở núi Sơ Vân. Vì , Hải Bác Năng Lượng chịu tổn thất nặng nề, vấn đề nợ nần đó bùng nổ diện, chẳng bao lâu tuyên bố phá sản.
em nhà họ Sở lúc mất gia nghiệp giống như tưởng tượng, họ đau buồn tuyệt vọng, trái còn trông thoải mái và vui vẻ. Không lâu , một họ Đoạn, cũ của gia đình họ tìm đến, mang bộ tài sản của và cùng với em nhà Sở di cư sang New Zealand, mở một công ty nhỏ kinh doanh rau hữu cơ.
Một buổi chiều nọ, giả khách hàng đến công ty của họ. Ban Trác Mỹ tiếp đón và dẫn tham quan nông trại của họ. thấy nông trại đặt tên là “Red”.
"Trong tiếng Trung, màu đỏ còn thể dùng một chữ 'Chu' (朱) để biểu thị." .
" mà." Ban Trác Mỹ gật đầu.
cố tình thêm: " một bạn tên là A Chu."
"Vậy ? Một cái tên thật ." Ban Trác Mỹ chân thành : “Cô xem, là giống mới mà chúng trồng." Cô nhiệt tình giới thiệu các sản phẩm của họ, vẻ như trong ký ức của cô thực sự còn dấu vết nào về A Chu.
Từ xa, Sở Nhã Nhạc vội vã chạy tới, hét lên với Ban Trác Mỹ: "Nhanh lên! Annie đẻ !"
Ban Trác Mỹ vui sướng kêu lên một tiếng, vội vàng giải thích với : "Xin nhé cô Sa, Annie là con ngựa mà chúng nuôi! một chút sẽ ngay!" Nói xong, cô chạy biến về phía Sở Nhã Nhạc.
bên bìa nông trại, nơi khí trong lành và ngập tràn mùi rau quả, nghĩ thầm, rốt cuộc A Chu gì với họ.
Phải chăng những chữa lành trái tim sẽ trở nên như thế ? Có lẽ sẽ bao giờ câu trả lời, điều duy nhất chắc chắn là hiện tại họ đang sống .
Còn về nơi gọi là huyện Sơ Vân, thích nơi . đến thăm nhà cũ của A Chu, gặp Lôi Vương vẫn canh giữ ở đó.
Nó vẫn thích ăn trái cây, nhưng còn ném vỏ bừa bãi nữa, cầu thang nó quét dọn sạch sẽ. Mỗi ngày, nó vẫn đúng giờ đến phòng 601 để cho mèo ăn. Con mèo béo lên, thích nhất là xổm bậu cửa sổ để phơi nắng, thỉnh thoảng xuống những qua lầu.
*
Thời tiết ngày càng nóng lên, bầu khí tại Bất Đình giống như những mùa hè , lười biếng và yên ắng.
, Chỉ Phiến Nhi, và Oản Thiên Tuế đều đang ngủ trưa, Triệu Công T.ử đang cắt hành trong bếp, Ngao Sí ôm chiếc Ipad mới lò, trong phòng khách chơi trò Angry Birds bao giờ chán.
Trước bụi hoa dành dành ở sân , thêm một tấm bia đá nhỏ, tấm bia đó, chúng chôn những bộ quần áo và đồ chơi mua cho A Chu, cùng với chiếc USB đó. Trên tấm bia, khắc nguệch ngoạc bốn chữ lớn: "Yêu quý A Chu".
Dưới những chữ lớn còn khắc đầy những chữ nhỏ: "Bố yêu quý của con: Ngao Sí, Sa La, Cửu Quyết, Chỉ Phiến Nhi, Triệu Công Tử, Oản Thiên Tuế (thứ tự quan trọng)".
Những thứ A Chu mong nhất, chúng dành cho gấp đôi, , là gấp N .
Thế giới quả thực nhiều phần hỏng, nhưng vẫn nhiều phần hảo tì vết, bao giờ thất vọng.
mở mắt, lén Ngao Sí, chiếc Ipad vẫn một bên, đầu về phía cửa sổ, ngón tay thỉnh thoảng cử động, như đang chơi trò đan dây, đôi khi khẽ mỉm .
Gần đây, thường như , mỗi khi phát hiện sẽ lập tức đầu , đó là khuôn mặt khó chịu quen thuộc: "Chơi mệt , nghỉ mắt thôi! Chậc!"
Cho dù trái tim cứng rắn đến , vẫn sẽ một góc mềm mại. Một trái tim như thế sẽ bao giờ hỏng .
mỉm , uống một ngụm Phù Sinh mát lạnh, .